THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, November 27, 2008


MƯA Ở XÓM QUÊ XƯA.


Phải đâu nắng đuổi mù sương
Hình như là chút bụi đường bay qua
Đôi khi là hạt mưa sa
Chảy theo vạt áo hoa cà của ai
Trời quê hương vẫn đầy mây
Con chim chiền chiện còn bay một mình
Một mình tôi với Tây Ninh
Còn ai để gởt chút tình sắp quên
Trời khuya mưa cũng thản nhiên
Nhỏ từng giọt nhớ đi biền biệt xa
Không mưa mình cũng nhớ nhà
Huống chi mưa dội lên tà áo em
Mưa dài nỗi nhớ thêm lên
Không còn ai thức giữ đêm cho ngày
Mưa cho buồn đọng thêm đầy
Và mưa lạnh cả hàng cây bên đường
Rạng ngày vén rõ màn sương
Là hồn quê cũ tìm đường ra đi
Về đâu mưa cũng hoài nghi
Phải chăng mưa đã chạy về trong tôi.



TRẦN KIÊU BẠC.

Monday, November 17, 2008



MƯA DÀI ĐÊM PHÚ NHUẬN .
Trần Kiêu Bạc

Đêm qua mơ,

Thấy Phú Nhuận mưa hoài

Những cột điện đứng im nhìn em lau nước mắt

Trong khung cửa vàng có tim người thổn thức

Ngoài bức rèm xanh tay còn hứng giọt mưa tuôn

Đêm qua mơ,

Thấy hạt mưa hình vuông

Bay xeo xéo qua lòng con phố cũ

Hạt lại tròn như lòng em vẫn nhớ

Hạt vuông tròn, hạt nghiêng xéo lòng em!

Lại nằm mơ thấy những khúc mưa mềm

Đêm chưa qua, mưa còn qua lòng đất

Biết gởi ai lòng mình đang hiu hắt

Người bên đây, người cuối góc chân trời

Phố đêm nầy sao cứ mãi mưa rơi

Em cô phụ một đời mưa trong mắt

Dòng lệ đã khô, mưa làm thêm mắt ướt

Tưởng lệ mình, đâu biết lệ từ mưa!

Biết giờ nầy ai đang ở rất xa

ên kia mùa Thu bên nầy giông bão

Ước chi ai về che chung manh áo

Thì kể chi mưa lạnh ướt đêm dài

Đêm Phú Nhuận còn mơ,

Mưa vẫn mưa hoài

Em lang thang qua café Chợt Nhớ

Quán đóng cửa nhìn em con mắt lạ

Lại cô đơn nhìn Phú Nhuận cô đơn

Đường về khuya hạt nhớ cứ vuông tròn

Bay không ngớt qua lòng người cô phụ

Thôi để buồn em làm viên sỏi nhỏ

Đau dưới chân ai nhìn mưa cuộn quanh đời

Chừng nào hết mưa , đêm Phú Nhuận ơi!


TRẦN KIÊU BẠC

Tuesday, November 11, 2008


CÓ EM TRONG ĐỜI .


Ở đâu trong cuộc sống nầy

Có em là có những ngày dễ thương

Ở đâu trong cuộc đời thường

Có em đời đã vàng ươm tiếng cười

Trời cao xanh một khoảng trời

Gió qua gió cũng bồi hồi bay qua

Chỉ chừng một chút mưa sa

Đã nghe chết ngộp trong tà áo em

Hương trong áo lụa em mềm

Mùi trong tóc xõa không quên được mùi

Có em đá thốt nên lời

Cỏ thêm xanh ngắt môi cười thêm quen

Cảm ơn em gọi chút duyên

Đời không còn nghiã nếu em đi rồi!


TRẦN KIÊU BẠC .

Sunday, November 9, 2008


MUỘN MÀNG.


Muộn rồi, anh đã yêu em

Đã mưa ướt đất, đã mềm câu thơ

Muộn rồi, gió mới đẩy đưa

Mang theo chữ nhớ bất ngờ trao ai

Muộn rồi, nắng đã thở dài

Đã phai chiều xám, đã ngày vào đêm

Muộn rồi, trời hết bình yên

Yêu em đã trễ, thương em muộn rồi!


TRẦN KIÊU BẠC.

Tuesday, November 4, 2008


MƯA Ở SÀIGÒN.


Mưa chiều vội đến vội đi
Sàigòn lại hứng mưa về hôm nay
Nhìn ra một dãy phố dài
Trong ô cửa kính lòng đầy mưa tuôn
Ra hiên hứng khúc mưa buồn
Ngồi sau em cũng lăn tròn hạt mưa
Tóc em ướt bụi mưa thưa
Chỉ vừa lất phất như đùa như trêu
Em là em của tôi yêu
Của thương của nhớ của nhiều vấn vương
Ly sinh tố lạnh còn thương
Nghe lòng chợt ấm chung đường chung xe
Mình chung một chuyến đi về
Cho nhau những giọt cà phê nồng nàn
Tôi về hoang vắng không gian
Nhớ em trời cũng xếp hàng giăng mưa .


TRẦN KIÊU BẠC (15/10/08)

Sunday, September 21, 2008


MỞ CỬA CHỜ THU.


Bởi nhặt được lá rơi ở cuối đường, nên gió ngập ngừng không buồn thổi nữa .
Mưa cũng loay hoay bên trời thương nhớ. Người cũng xao lòng mở cửa chờ Thu.
Thu dạ thưa chào Tân Định đong đưa.Tiếng chuông nhà thờ nghe chừng vội vã.
Ô cửa sáng tiếng dương cầm rất lạ. Nốt nhạc tròn lăn xuống tận cầu thang.
Đêm cư xá dài bóng tối hành lang. Đèn hắt bóng dẫn chân Thu dạo bước.
Sớm một chút Thu về không báo trước. Chậm nửa ngày Thu cũng lỡ qua song.
Sàigòn mưa sợi vắt hình vòng cung. Trưa dột Tân Bình chiều giăng Phú Nhuận.
Thu nhón gót theo mưa vào Bến Cảng. Để dấu giày quanh cư xá Thanh Đa.
Không phải của mình, Thu của người ta. Nên lạ lẫm dáng Thu càng lạ lẫm.
Sông Sàigòn ngược xuôi dòng nước chậm. Cho con sóng buồn vỗ nhẹ trái tim Thu.
Thu nhẹ vàng không phải của mình đâu. Thu của ai lửng lơ màu thương nhớ.
Thấy Thu ghé về vội vàng mở cửa. Thu lỡ đãng nhìn rồi vội vã quay lưng.
Thu bây giờ là Thu của người dưng!....


TRẦN KIÊU BẠC.

Sunday, September 14, 2008


LẶNG YÊN NỖI NHỚ SAIGON.
Trần Kiêu Bạc

Đã hẹn cùng em trở lại Sai`gòn
Giấu trong tay áo những chùm chuyện cũ
Thời của ngày xưa dễ quên dễ nhớ
Lỡ hẹn bao lần , không lẽ trăm năm?

Thôi mình khởi đầu nỗi nhớ vầng trăng
Đêm ngoại ô trăng lăn tròn trên mái lá
Trăng rớt xuống má ai hồng đôi má
Trăng đi rồi ai khóc một mình ên?

Có một ngày chắc mình không thể quên
Anh đạp xe từ dãy N cư xá
Trưa lấm tấm giọt mồ hôi kỳ lạ
Nắng vỗ về chung ly đá ngọt dừa xiêm

Sài gòn thênh thang nên con hẽm khó tìm
Chỉ hẹn nhau quán ca`phê đầu ngõ
Mùi thơm bốc cao bay theo con gió
Ủ hương áo ai cà phê đỗi khúc thơm lừng

Hẹn nhau rồi, đừng thương nhớ người dưng
Mà ai đó cứ ngóng ai đầu hẽm
Chiều sắp hết, Nhà Thờ chuông ba tiếng
Cầm tập vỡ trên tay chưa chắc thuộc bài

Hẹn về Sài gòn cho đỡ nhớ Sàigon ơi!
Dẫu trăm năm hay ngàn năm sau nữa
Còn bóng ai chờ ai quanh hẽm nhỏ
Và còn không trăng lăn rớt mái nhà?

Hay chỉ mình em khóc người đã đi xa?


TRẦN KIÊU BẠC.

TẠ LỖI VỚI DÒNG SÔNG .

Chân thành tạ lỗi dòng sông
Mười năm xa xứ mình không trở về
Đêm nghe sóng dội tình quê
Biết sông còn đợi người đi năm nào
Trở mình trong giấc chiêm bao
Thấy sông vẫn trẻ như vào hai mươi
Đâu đây còn vẳng tiếng cười
Trầm mình bơi ngược loi ngoi giữa dòng
Chim kêu nước lớn nước ròng
Ơi con bìm bịp còn không đôi bờ
Dề lục bình tím ngẩn ngơ
Mười năm còn tím lòng chờ người xa ?
Sông dài con nước trôi qua
Tình còn để lại quê nhà xa xưa
Thật tình một tiếng dạ thưa
Xin sông thứ lỗi người chưa quay về .

TRẦN KIÊU BẠC .

MỘT NỬA ANH, MỘT NỬA EM

Còn một chùm mây đậu trên vai em
Trong hoàng hôn buồn rơi vài sợi nắng
Chiều trong veo trong mắt em thầm lặng
Buông tay nhau rồi bốn mắt rưng rưng

Mình cùng chia nhau nỗi nhớ nghìn trùng
Anh một nửa gởi về em một nửa
Hai nửa kia mù loà trong khoảng gió
Còn nửa nào cho lời nhớ lời thương

Núi cao chi mà nhớ mãi trầm hương
Biển xanh chi để hờn con sóng vỗ
Tóc dài chi làm hồn luôn trăn trở
Thơ buồn chi cho mình nợ trăm năm

Lao xao ngoài hiên trăng rọi mông mênh
Qua bóng lá trăng vơi đi phân nửa
Trăng còn may vương chút tình với gió
Anh mất em rồi hai nửa lạc nhau luôn .

TRẦN KIÊU BẠC

Friday, September 12, 2008


ĐỐM LỬA TỪ TAY MẸ

Mẹ nhóm lên đóm lửa
Từ dăm lá cây khô
Niền tin gieo vào đó
Theo con mãi đến giờ

Con một mình dong ruổi
Xa Mẹ mười mấy năm
Lửa reo hoài không tắt
Dù qua mấy trầm luân

Sau những lần ngã xuống
Lại thấy lửa bùng lên
Càng trôi theo con sóng
Càng thấy lửa bừng thêm

Chỉ là dăm xác lá
Đã chín nồi bánh chưng
Giờ đã thành biển lửa
Nên niền tin không cùng

Con nhớ hòai đốm lửa
Nhỏ nhoi Mẹ cho con
Mười mấy năm trăn trở
Chỉ còn Mẹ hư không

Mẹ về đâu không biết
Dấu lửa mãi còn đây
Quê người xa biền biệt
Lòng thương Mẹ thêm đầy .

TRẦN KIÊU BẠC .

CÂU THƠ THẢ GIỮA SÔNG BUỒN.

Trôi về bến nhỏ bình yên
Lòng sông ai thả lênh đênh câu Kiều
Sông còn nửa khúc quạnh hiu
Mà thơ cũng mượn dấu bèo hợp tan
Phải chăng lưu lạc nhiều năm
Kiều về trong cõi trăm năm cuộc đời
Nên đem thơ thả sông dài
Để xao con sóng, để rơi cuộc tình
Sông đêm nửa khúc bồng bềnh
Lênh đênh như cõi đời riêng vô thường
Câu thơ thả giữa sông buồn
Cho ai nhớ khúc đoạn trường ngàn năm .


TRẦN KIÊU BẠC .

BÂNG KHUÂNG TIẾNG GUỐC .

Lạc phương nào anh cũng nhận ra em
Tiếng guốc thân quen giữa rừng chân bước
Gót tiểu thơ dễ gì ai có được
Bàn chân thon mềm khác những bàn chân

Khoan thai bước đi tiếng guốc khẽ khàng
Như chạm nhẹ vào từng viên sỏi nhỏ
Tiếng gõ êm mà nghe xao động quá
Cho lòng mình mắc nợ những âm thanh

Tiếng guốc riêng em chờ đợi dỗ dành
Khi hờn dỗi như tan vào nước mắt
Tiếc muà Hè mang eo thon đi mất
Để lại sân trường tiếng guốc bơ vơ

Gót son một thời qua hết tuổi thơ
Tóc buộc đuôi gà cài băng đô tím
Tuổi trăng rằm như in đầy kỷ niệm
Đêm một mình nghe tiếng guốc còn vang .

TRẦN KIÊU BẠC
.

MÙA ĐÔNG CÒN NỖI NHỚ .

Muà Đông qua rồi đã mang em đi
Trời không lạnh sao lòng đong đầy gió
Thả gió ra lại nhốt vào nỗi nhớ
Nhớ lên nhiều mà lòng vẫn trống không

Ánh mắt nhìn theo như thể cuối cùng
Đâu biết được gió Đông còn quay lại
Em đi mang theo lửa tình đang cháy
Thả tình yêu vào đáy vực mênh mông

Anh bây giờ mớt biết thật muà Đông
Lạnh bên ngoài không bằng trong ánh mắt
Mắt quay đi dậy lên nỗi đau có thật
Bao la buồn trong gió lộng trời Đông

Mình chia tay nhau chắc lần sau cùng
Đã biết được gió qua không quay lại
Cớ sao đêm đêm nhớ em anh vẫn thấy
Em trở về trong mây xám mùa Đông!


TRẦN KIÊU BẠC

BUỒN NHỚ BẬU ĐÊM TRĂNG.

( phong cách miền Nam)

Dưng không nhớ bậu quá chừng
Hai con mắt đỏ rưng rưng hai hàng
Đêm nầy trời mọc vầng trăng
Vẫn là đêm có chị Hằng soi chung
Ngồi đây suy nghĩ quá chừng
Nửa thương nửa nhớ, nửa dừng nửa đi
Hoa đương cái tuổi xuân thì
Ai đem đi mất còn gì đợi mong
Sông còn nước lớn nước ròng
Qua thì khi khổng khi không một mình
Trong lòng nước chảy rung rinh
Trăng đi mang cả bóng hình Bậu theo
Bậu chê quê cảnh mình nghèo
Đi chân đất Bậu còn kêu lấm bùn
Giờ qua bên ấy người dưng
Biết làm sao hết cái mừng cái lo
Còn mình Qua với con đò
Chiếc ghe tam bản co ro thiếu người
Trăng còn nửa mảnh trăng trôi
Ghe còn một mảnh thương người trăm năm
Bậu đi đúng ngọ mùng năm
Còn dăm bữa nữa trăng rằm sáng trưng
Đêm nay thuơng nhớ không cùng
Qua cùng trăng vẫn cầu mong Bậu về .

TRẦN KIÊU BẠC

HẠNH PHÚC THÁNG GIÊNG.

Không thấy nữa rồi, tờ lịch hôm nay
Một chút nắng hoàng hôn vừa đi mất
Đêm lại về cho ngày xa tầm mắt
Tờ lịch im lìm rơi vào hư không

Có mùa nào cầm mãi mãi tháng Giêng
Cho hạt ươm xanh ngàn chồi lộc mới
Sương đầu năm vờn tóc ai mới gội
Không mưa muà tháng bảy khóc mưa Ngâu

Tháng Giêng cho nhau mỗi nửa mái đầu
Tóc dài mịn thêm buổi trưa đầy nắng
Đêm vì ai mà đêm chừng thu ngắn
Không đủ cho tóc ngắn nhớ tóc dài

Nhật ký tháng nầy hai đứa lại chia đôi
Em một nửa anh cho mình một nửa
Tờ lịch Xuân muốn rơi mà không nỡ
Để còn nhau hoài trong tháng Giêng xanh.


TRẦN KIÊU BẠC

THỜI ÁO TRẮNG THOÁNG QUA

Gợi lại chút bên nhau thời áo trắng
Dù cổng trường đã khép lại sau lưng
Không tiếng guốc quen hành lang im vắng
Không nhịp trống trường vỗ tiếng bâng khuâng

Vạt trắng tinh áo dài ai còn giữ
Nếp nhăn còn đan phía dưới vòng eo
Ai chờ ai dưới đèn vàng phố cũ
Trao chút tình qua đáy mắt trong veo

Chiếc cặp nhỏ chở đầy trang hoa mộng
Không còn đeo trên vai áo học trò
Xanh biêng biếc thời tiểu thơ áo mỏng
Lật qua rồi trang sách tuổi ngây thơ

Tháng Chạp về lòng chúng mình lại tiếc
Tiếc một thời nắng rọi sáng tháng Giêng
Mới đầu năm mà bây giờ trở rét
Áo trắng ngày xưa giờ lấm bụi ưu phiền.

TRẦN KIÊU BẠC .

TRÁI TIM MÙA THU .

Lá vàng rụng cánh đầu tiên
Muà Thu thức dậy nửa đêm tháng Mười
Mây còn đang mãi rong chơi
Gọi nhau về nhuộm sắc trời vàng êm
Chừng như cơn gió bay lên
Trái tim bên trái chờ đem Thu vào
Lá rơi lá rớt lao xao
Lá chìm khúc nhớ, lá vào khúc quên
Đêm Thu không tối màu đêm
Chiều Thu đã trải triền miên sắc vàng
Ngữa tay hứng giọt trăng tan
Tưởng còn như lúc mình quàng vai nhau
Thu về như đã chiêm bao
Trái tim bên trái xôn xao một mình .


TRẦN KIÊU BẠC

CON MẮT CÀ PHÊ

Con mắt ngày nào, con mắt cà phê
Đêm còn tròn xoe mắt đêm hun hút
Thức cho đừng quên lòng Ban Mê Thuột
Đêm ở đây dài như cứ dài thêm

Ai về đây rồi nhớ ánh mắt đầu tiên
Từ phía trái phi trường Phụng Dực
Con mắt cà phê đêm đêm thao thức
Theo cùng ai năm tháng thảo nguyên buồn

Ngủ đi rồi mắt vẫn mở triền miên
Mùi cà phê trôi vội vàng theo gió
Cho một đời lửng lơ mùi thương nhớ
Bên rừng bạt ngàn nở đóa cà phê

Nửa ly mà đầy nhạc khúc Ban Mê
Nửa con mắt mà lưng tròng ngấn lệ
Đóa cà phê chờ mắt ai vẫn nở
Cao nguyên lụt đầy những mắt nhớ nhung.


TRẦN KIÊU BẠC

XIN GIỮ GIÙM MỘT TIẾNG CHUÔNG NGÂN

Chào Sàigòn, chào cơn gió mùa Đông
Hỏi thăm những hàm răng run lập cập
Những làn môi xám màu trong gió bấc
Tưởng lạnh nhiều, chừng mười mấy độ C

Lề đường vỡ bung dưới bước chân đi
Guốc cao gót rung từng viên gạch vỡ
Đêm gần khuya chờ nhau đi Thánh Lễ
Áo đủ màu trộn vào tiếng chuông xa

Đêm của chúng mình, không của người ta
Đêm của em, đêm xuýt xoa bờ vai lạnh
Đêm của anh, đêm ngọt ngào bàn tay ấm
Đêm đầy trời sao, “Đêm Thánh Vô Cùng”

Bềnh bồng trong nhau giữa tiếng chuông ngân
Dập dềnh ngoài nhau bụi đường mệt mỏi
Nghĩ đêm dài mà đêm qua rất vội
Còn lại trong nhau nỗi nhớ bềnh bồng

Xin em giữ giùm một tiếng chuông ngân
Rúc vào chăn êm còn vang chuông đổ
Cất cho anh chút chuông lùa qua khe cửa
Chuông của Nhà Thờ, chuông của tim anh!


TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, September 7, 2008


MỀM CÂU KINH


Chùa khuya trăng lặn vào đêm
Trăng vừa chạy trốn giữa miền tròn vuông
Trông xa ánh sáng cạn nguồn
Ngồi trong bốn vách bồn chồn câu kinh
Tìm trăng gặp gió bồng bềnh
Gấp đôi tà áo vẽ nên chữ Thiền
Thả lòng cho lá rơi nghiêng
Hồn trăng không sáng chợt quên hồng trần
Câu kinh xa cuốn lại gần
Gió còn lay động chữ KHÔNG bên trời
Tìm hoài không thấy nụ cười
Chỉ nghe gió hát ru lời kinh đêm
Chuà đêm một cõi tịnh yên
Áo nâu lất phất làm mềm câu kinh .



TRẦN KIÊU BẠC.

Tuesday, September 2, 2008



CẢM XÚC MƯA THÁNG SÁU .
Trần Kiêu Bạc

Mưa không về thường những đêm tháng năm

Mưa lại ghé nhiều những ngày tháng sáu

Vội đến vội đi không kịp rơi ướt áo

Mưa vô tình làm nhung nhớ đầy thêm


Hạt mưa lạ lùng nhìn mãi cũng thành quen

Như lần đầu thấy ai một mình góc phố

Cứ mỗi chiều đạp xe thong dong qua đó

Thấy quen dần hình bóng đứng chờ xe


Mưa không lâu chỉ vừa ướt lối đi về

Vừa ướt tóc nếu không che cho kỹ

Vạt áo mỏng gió bay chừng vô ý

Vẽ một lằn trắng ngọt bên hông


Mưa không dai chỉ vừa đủ nao lòng

Người đạp xe thấy quen người đứng đợi

Sao mưa không nói hộ ai lời muốn hỏi

Mưa một mình mưa lặng lẽ chờ ai ?


Những chuyến xe qua, mưa dứt lâu rồi

Người đã khuất như đi vào cõi khác

Người đạp xe đưa mắt nhìn nuối tiếc

Lại mong chờ ngày tháng sáu trời mưa !



TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, August 31, 2008


GỞI SÀIGÒN, NHỮNG GÓC PHỐ VÀNG THU

Có phải Thu vừa gõ cửa SàiGòn
Làm lá rớt vùng Phú Lâm thân thiết
Hay Thu chạy từ Long Thành quen thuộc
Chân chạm Thị Nghè qua ngõ trống Hàng Xanh?

Thu vào đây rồi trong suốt mắt thủy tinh
Nghe mát rượi bình trà xanh sủi bọt
Một chút Thu đã gọi đàn chim hót
Ngàn Thu chảy về chắc nước lọc tràn ly

Mắt Thu vàng còn e ấp bên kia
Mây xuống thấp kéo ngày Hè ngắn lại
Nắng gởi về đây từng cơn gió thổi
Khuấy động lên chùm hạt bụi phố phường

Vào SàiGòn, Thu có trải hương thơm
Hay đến vội, hoa rừng chưa kịp hái
Có mang theo cõi tình Thu vời vợi
Mắt dõi trông từng viên gạch vĩa hè?

Quanh hẽm nhỏ thân quen, Thu lãng mạn đã về
Những góc phố nhuộm vàng màu cam chín
Tưởng nắm bàn tay, ấm tia nhìn trìu mến
Xa thật xa vẫn ngát đóa Thu vàng

Lá buồn rơi đầy góc nhỏ Phú Lâm
Ai một bóng chờ Thu qua bóng lá
Những góc phố vàng Thu sao mà thương quá
Nơi có một người đang lặng lẽ chờ Thu!


TRẦN KIÊU BẠC

CON MẮT BÃO.

Bàn chân bão đi qua
Con mắt còn ở lại
Mắt bão nhìn nhân ái
Mà lòng bão nhiểu nhương

Bão không thấy tang thương
Giữa muôn vàn tiếng khóc
Lòng bão đâu biết được
Ngươì đau hoài nỗi đau

Con mắt bão đêm sâu
Còn quay về hướng khác
Người đang thức cùng nhau
Lo lúa vàng rụng hạt

Con mắt bão vô tình
Dừng nơi nào gần nhất
Là đêm thành địa ngục
Là ngày thắp nhang thêm

Lòng bão không lặng im
Mắt người còn ái ngại
Mắt bão không nhân ái
Lòng bão thêm nhiểu nhương

Người nhìn con mắt bão
Chỉ thấy những đoạn trường !

TRẦN KIÊU BẠC ( sau bão Sangxane 10/2006)

ĐÊM XA QUÊ NGHE BÀI VỌNG CỔ .

Một mình một bóng suốt canh khuya
Cuống rún quê hương chẳng muốn lìa
Văng vẳng đâu đây bài Vọng cổ
Sáu câu xé ruột khóc người đi

Người đi tưởng chết hồn sông núi
Giữ chút tình quê qua sáu câu
Bạc Liêu hoà muối thêm mặn đắng
Tai vẫn ru êm khúc Sáu Lầu

Song loan chắc nhịp ba mươi hai
Ghi-ta phím lõm kết sáu dây
Đàn tranh rước tình qua điệu Lý
Nguyệt cầm dòn tiễn điệu Nam Ai

Ngũ cung Hò Xự Xang Xê Cống
Huê tình giọng hát Út Trà Ôn
Tình Anh Bán Chiếu nghe muồi quá
Quê hương xa lắc vẫn đầy hồn

Người đi xa xứ biệt làng quê
Nghe câu Vọng Cổ muốn quay về
Đầu xanh cho đến khi đầu bạc
Ôm bài ca cổ trắng canh khuya!


TRẦN KIÊU BẠC .

TRÁI TIM MÙA THU .

Lá vàng rụng cánh đầu tiên
Muà Thu thức dậy nửa đêm tháng Mười
Mây còn đang mãi rong chơi
Gọi nhau về nhuộm sắc trời vàng êm
Chừng như cơn gió bay lên
Trái tim bên trái chờ đem Thu vào
Lá rơi lá rớt lao xao
Lá chìm khúc nhớ, lá vào khúc quên
Đêm Thu không tối màu đêm
Chiều Thu đã trải triền miên sắc vàng
Ngữa tay hứng giọt trăng tan
Tưởng còn như lúc mình quàng vai nhau
Thu về như đã chiêm bao
Trái tim bên trái xôn xao một mình .


TRẦN KIÊU BẠC

BÂNG QUƠ BIỂN SÓNG

Sóng buồn biển cũng xôn xao
Sóng vui lòng biển trải màu dâu xanh
Biển vui xô sóng chòng chành
Biển buồn sóng chạy lanh quanh một mình
Giá như lòng biển là anh
Em làm con sóng chung tình được không
Hay là sóng cứ thong dong
Để cho tình biển bềnh bồng một phương
Gọi về sóng vẫn ầm vang
Không nghe biển gọi lỡ làng tình nhau
Phải chi sóng chẳng bạc đầu
Thì đâu màu biển xanh dâu ngút ngàn
Hay là biển cứ lặng câm
Để cho con sóng âm thầm trôi mau
Gần nhau mà chăng gần nhau
Cũng như biển sóng ngàn sau còn buồn


TRẦN KIÊU BẠC

SOI DẤU CHÂN MÙA THU


Thu đã về đâu đã đi đâu?
Vẳng nghe Thu hát điệu Thu sầu
Thấy hơi sương rớt qua trời vắng
Trầm tư lá rụng khúc lao xao

Thu đã về ngang Hà Nội chưa?
Để nghe hoa sửa gọi sang mùa
Buồn hắt buồn hiu hàng sấu đợi
Chờ nhìn gió khóc gọi Thu mưa

Mây xám đùn lên lòng đất Huế
Lòng Thu nhỏ giọt ngập Hương giang
Hỏi dốc Nam Giao còn bụi đỏ
Sao chẳng nhuộm theo nắng Thu vàng?

Lang thang Thu buớc đến Sàigòn
Ngập ngừng Thu ghé cổng Trưng Vương
Những lá Thu bay vờn áo trắng
Như thả ngàn thơ xuống cuối đường

Thu dừng chân sau Chùa lặng yên
Hậu liêu vàng sắc Đạo tôn nghiêm
Tiếng Thu dội sóng vào chuông mõ
Gởi lòng theo ánh Đạo dâng lên

Thu nhớ về thăm Lưu Trọng Lư
Đừng quên mang chút lá vàng khô
Đạp lên khóm lá khô xào xạc
Để nhớ nai vàng vọng tiếng Thu

Nghĩa là Thu đã bắt tay người
Về như đã hẹn tự xa xôi
Rắc nhẹ sắc vàng từng cây số
Cho mùa yêu mới được lên ngôi.

TRẦN KIÊU BẠC. 08/08/08.

Monday, August 25, 2008


KHÔNG THỂ NÓI LỜI TỪ GIẢ.


Có một lần mình định giả từ thơ
Chưa được một ngày lòng băn khoăn mãi
Bỏ trơ trọi mấy vần ngoài trang giấy
Thơ cũng lẻ loi như cả đời mình

Thơ cũng biết buồn trong tối mông mênh
Cũng khóc mưa dầm ướt khung giấy mỏng
Thơ thức một mình đêm chờ đêm ngóng
Bàn tay cô đơn vươn tới vỗ về

Mình gởi tâm tình thơ vẫn im nghe
Thơ cần một điều khác hơn ngôn ngữ
Cầm viết lên hay gõ lên phím nhỏ
Thơ dắt quạnh hiu ra khỏi cuộc đời

Mình vẫn một mình, thơ vẫn rong chơi
Tưởng mình nghèo thơ bỏ qua chốn khác
Ngàn lần không, thơ vẫn chưa bước lạc
Thơ chẳng bao giờ ngoảnh mặt đi đâu

Ngồi một mình sóng sánh một niềm đau
Thấy thơ sao mà dễ thương đến vậy
Trong ly rượu cay, thơ lăn tới đáy
Uống cạn ly, thơ chảy đậm đầy người

Thôi không đành lời giả biệt, thơ ơi!


TRẦN KIÊU BẠC.

Saturday, August 2, 2008

NHẶT HOA TRÊN NET


Vạt Nắng Ngoài Hiên


Em về với anh

Thành phố hoa vàng

Dìu nhau cùng bước

Con đường thênh thang


Thung lũng hoa vàng

Nỗi buồn vương mang

Em về phố lạ

Một thoáng ngỡ ngàng


Chiều nay ngồi đây

Lặng nhìn mây bay

Âm thầm nỗi nhớ

Tình ơi! Ðong đầy


Vạt nắng ngoài hiên

Quên đi muộn phiền

Anh về tâm sự

Niềm vui vô biên ..


San Jose June 03,08


Hồ Duy Hạ

Wednesday, July 30, 2008

NHẶT HOA TRÊN NET .


TRĂNG KHÔNG MÀU


bâng khuâng nhìn tấm trăng thiền
dây tơ ai vắt ngang miền không anh
nên người ta thấy trăng xanh
còn em chỉ có long lanh điệu buồn
trời còn có lúc mưa tuôn
trong em ẩn chứa trăng suông không màu
chôn trăng vào thẳm đêm sâu
đày tình em mãi , về đâu hỡi tình ?


CẮT MỘT THỀM TRĂNG


đừng cắt đời ta bởi lưỡi bào
chữ tình mài giũa săc' như dao
tàn canh rưng rức ôm tim vỡ
quẩy lốc tơi bời khóc mộng đau
hồn lá xa cành than bão rớt
tượng thần gẫy cánh hận mưa cào
rỉ màu hoen úa thềm trăng lạnh
hứng giọt trời ngâu ngỡ giọt đào.



PHẠM THỊ CÚC VÀNG .

Sunday, July 27, 2008

CẢM XÚC MƯA THÁNG SÁU .
Trần Kiêu Bạc

Mưa không về thường những đêm tháng năm
Mưa lại ghé nhiều những ngày tháng sáu
Vội đến vội đi không kịp rơi ướt áo
Mưa vô tình làm nhung nhớ đầy thêm

Hạt mưa lạ lùng nhìn mãi cũng thành quen
Như lần đầu thấy ai một mình góc phố
Cứ mỗi chiều đạp xe thong dong qua đó
Thấy quen dần hình bóng đứng chờ xe

Mưa không lâu chỉ vừa ướt lối đi về
Vừa ướt tóc nếu không che cho kỹ
Vạt áo mỏng gió bay chừng vô ý
Vẽ một lằn trắng ngọt bên hông

Mưa không dai chỉ vừa đủ nao lòng
Người đạp xe thấy quen người đứng đợi
Sao mưa không nói hộ ai lời muốn hỏi
Mưa một mình mưa lặng lẽ chờ ai ?

Những chuyến xe qua, mưa dứt lâu rồi
Người đã khuất như đi vào cõi khác
Người đạp xe đưa mắt nhìn nuối tiếc
Lại mong chờ ngày tháng sáu trời mưa !


TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, July 20, 2008


THÌ THẦM VỚI HƯƠNG CÀ PHÊ KHUYA.

Đêm ngủ lâu rồi, thức mãi cà phê
Đêm chờ sáng, cà phê buồn chờ sáng
Chừng khuya lắm, cà phê nghe khuya lắm
Giọt giọt buồn trong đáy cốc lặng im

Cà phê ơi ! Sao thức mãi đêm đen
Hay để lòng cà phê đen thêm nữa
Khuya ở bên nầy, bên kia sáng tỏ
Hai khoảng trời, một tâm sự như nhau

Hương cà phê làm mình nhớ nhau lâu
Giọt đen nhớ, giọt đen thương còn đọng
Mùi hương quen đang tần ngần trước cổng
Chợt uà vào qua cửa sổ nhà ai

Sàigòn sáng rồi mà khuya lắm Cali
Ai một mình, mình một mình đơn chiếc
Nếu không hương cà phê nào ai biết
Có hai ngươi đang da diết nhớ nhau?

TRẪN KIÊU BẠC.

Sunday, July 6, 2008



MUỘN MÀNG TÌM LẠI HƯƠNG XƯA .
Đêm một mình thiếu chút đậm cà phê
Nên đa mang hoài mùi hương Phú Nhuận
Hương quen quẩn quanh trong chiều tắt nắng
Bám vạt áo em đến cuối ngõ về!
Chia tay hôm nào, đâu biết chia ly
Chưa kịp nhốt hương trong bàn tay nhỏ
Để hương bay đi cuối trời thương nhớ
Mắt không dối lòng ướt đẩm khăn tay
Hương ngày xưa còn lẩn khuất đâu đây
Hay đã chia xa ngoài tầm tay với ?
Saigòn ơi ! Xin vì người ngóng đợi
Giữ giùm chút hương Phú Nhuận muộn màng
TRẦN KIÊU BẠC

Thursday, July 3, 2008


MÙI HƯƠNG CHƯA GỘI.

Em vừa đi ngang lòng phố
Hương tràn lên vạt áo xanh
Bay theo lưng chừng cánh gió
Cho hồn hoa buớm mộng quanh

Tóc ngắn ơi là tóc ngắn
Cài trâm bên trái làm chi
Thấy như em còn bé lắm
Nào hay trăng đã dậy thì

Năm sau trăng đầy chút nữa
Trăng tròn chắc sẽ tròn hơn
Ngày dài thêm vì buổi sáng
Đêm về ngắn bởi hòang hôn

Mai em về trong sương khói
Hương về thẩm thấu vai anh
Vẫn là mùi hương chưa gội
Hương mãi là hương chung tình.

TRẦN KIÊU BẠC
.
NÚI KHÓC.

Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ
Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình
Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió
Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh

Những cánh chim lạc bầy kêu chao chác
Có phải gào lên tiếng gọi Mẹ không
Con nai nhỏ xa đàn còn ngơ ngác
Mẹ đâu giờ giữa rừng lá mênh mông

Rừng cây ơi còn bạn bè đông đủ
Núi một thân sao lạnh quá đêm nầy
Không có Mẹ ai nhúm cho chút lửa
Chôn chân rồi núi chờ mãi Mẹ đây

Tưởng đá cứng không bao giờ đá khóc
Nghĩ núi cao không ướt mắt bao giờ
Nhưng Mẹ đi không bao giờ được gặp
Đá núi buồn nước mắt chảy thành mưa.

TRẦN KIÊU BẠC.

Tuesday, June 24, 2008

TRÁI TIM MÙA THU .

Lá vàng rụng cánh đầu tiên
Muà Thu thức dậy nửa đêm tháng Mười
Mây còn đang mãi rong chơi
Gọi nhau về nhuộm sắc trời vàng êm
Chừng như cơn gió bay lên
Trái tim bên trái chờ đem Thu vào
Lá rơi lá rớt lao xao
Lá chìm khúc nhớ, lá vào khúc quên
Đêm Thu không tối màu đêm
Chiều Thu đã trải triền miên sắc vàng
Ngữa tay hứng giọt trăng tan
Tưởng còn như lúc mình quàng vai nhau
Thu về như đã chiêm bao
Trái tim bên trái xôn xao một mình .

TRẦN KIÊU BẠC

Friday, June 6, 2008

NHẶT HOA TRÊN NET .


Viết cho mẹ
Thơ Thanh Hải
Con dại khờ đi yêu những cơn mưa
Để oằn gánh cả một đời mẹ khổ
Miền quê ấy đã bao mùa lá đổ
Mẹ vẫn sớm chiều gánh nước ven sông.
Mảnh vuờn sau luống cải đã trổ ngồng
Mẹ vẫn hái bán cho làng bên ấy!
Nhưng mẹ ơi bây giờ con mới thấy
Gánh rau này mẹ gánh cả đời con.
Tháng ngày chìm trong dấu lặng nốt sol
Con cứ ngỡ cuộc đời như bể lặng
Nhưng thiếu mẹ thềm nhà đầy hoa nắng
Cũng hóa thánh sa mạc giữa hồn thôi.
Cho con tìm ngày tháng thuở xa xôi
Để được mẹ dỗ dành khi con khóc
Để con được vuốt ve lên làn tóc
Tóc mẹ mềm hơn cả những làn mây
Xa bao ngày con mới trở về đây
Dấu năm tháng đã in màu tóc mẹ
Con đã òa khóc khi thấy mình tươi trẻ,
Mẹ lại sụt sùi, quầng mắt tím rưng rưng.

Wednesday, June 4, 2008


HỒN QUÊ BÊN TUYẾT TRẮNG .
Trần Kiêu Bạc

Sáng nay cô giáo lên bục giảng
Bụi tuyết còn vương lấm gót giày
Trời lạnh ba mươi hai độ F
Trong lớp như chìm ngập nắng say!
Cô vẽ trái tim lên chữ S
Cả lớp nghiêm trang đứng dậy chào
Đâu đó vọng lên lời đất nước
Nồng say tia mắt ấm nhìn nhau
Bốn mươi chín trẻ ngồi hăm hở
Thêm cô giáo nữa chẵn năm mươi
Năm chục trái tim chung nhịp thở
Một trăm chân sáo rộn niềm vui
Cô giáo dường như còn trẻ lắm
Thoáng nhìn đôi chút nét Đông phương
Mang cả trời quê vào xứ lạ
Trong viên phấn trắng, khắp giảng đường
Quanh đây chỉ một sắc da vàng
Nên tình dân Việt vẫn mênh mang
Mạch thấm sông Hồng qua sông Cửu
Chảy len vào núi Ngự sông Hương
Cảm ơn người đã vui gieo hạt
Trên đất phì nhiêu tuổi thơ nầy
Thương từng đôi mắt tròn trong vắt
Giữ được hồn quê trong tuyết bay .
( lớp Việt Ngữ ngoài quê hương , nhìn qua ô cửa kính )
TRẦN KIÊU BẠC .

Thursday, May 29, 2008


ĐÊM THẤY MẸ VỀ THĂM .
Trần Kiêu Bạc

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con chiêm bao
Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở nào
Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ
Tóc màu xanh mướt những hàng dâu
Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bên tai
Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy
Tiếng ru ao ước dành cho trẻ
Khôn lớn chim trời thẳng cánh bay
Thấy lại bước con theo bước Mẹ
Trong sớm hừng đông trải nắng vàng
Chân sáo tung tăng vào cửa lớp
Mẹ tần ngần đứng cuối hành lang
Thấy lại tuổi thơ lúc khổ nghèo
Tưởng đời mơ một chút nắng reo
Mà mưa giông tới như cuồng nộ
Để Mẹ con mình những hắt hiu
Thưa Mẹ ! Đêm rồi con lại mơ
Mẹ đứng bên con mắt đã mờ
Đầu Mẹ đội vòm hoa mây trắng
Tay cầm không vững những ưu tư
Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm
Trong những đêm mơ thấy Mẹ gần
Thật ra Mẹ cách xa ngàn dặm
Chiêm bao bóng Mẹ đến trăm năm .
TRẦN KIÊU BẠC

LẬP ĐÔNG LẠY MẸ.
Trần Kiêu Bạc

Mẹ ơi! Con trở về đây!
Không còn thấy Mẹ trong ngày lập Đông
Mẹ về qua cõi không không
Mưa mùa thấm đất trời chung vạt sầu
Loanh quanh tìm Mẹ nơi đâu
Trơ khung bếp lạnh trơ màu trắng tang
Còn không hạt muối trắng ngần
Mẹ chia mỗi đứa một phần chung riêng
Còn không cái lạnh vào đêm
Lũ con sưởi ấm bằng tim của Người
Còn không hạt gạo cầm hơi
Mẹ chia mỗi đứa chén vơi chưa đầy
Mẹ ơi! con trở về đây
Con quỳ lạy Mẹ trong ngày lập Đông
TRẦN KIÊU BẠC


MẸ VẪN MÃI BÊN CON .
Trần Kiêu Bạc

Mẹ giờ trong khói hương bay
Mẹ không về giữa ban ngày nữa đâu!
Mẹ về trong những đêm sâu
Nhớ con lòng Mẹ nôn nao, Mẹ về
Thăm con một chút Mẹ đi
Trả đời tay trắng trở về tay không
Mẹ đi vào cõi vô cùng
Tưởng như hình Mẹ vẫn còn đâu đây
Mẹ ơi con thấy Mẹ hoài
Trong vần con đọc trong bài học xưa
Trong cơn gió chướng trái mùa
Trán con hâm nóng Mẹ ru thì thầm
À ơi! Con lớn cho ngoan
Nay con khôn lớn ngang bằng người ta
Mẹ ơi Mẹ vội đi xa
Mẹ như tăm cá Mẹ là bóng chim
Trong từng mũi chỉ đường kim
Mẹ trên vai áo, Mẹ chìm trong khăn
Mẹ còn quanh những bữa ăn
Mẹ còn theo những bước chân đường đời
Mẹ vui khi thấy con cười
Mẹ buồn theo cảnh nổi trôi dặm trường
Mẹ đi, nào có đi luôn
Mẹ còn ở lại , Mẹ còn quanh đây
Mẹ bên con những tháng ngày
Cho con hơi ấm gởi đầy tình thương
Mẹ không về giữa ngày thường
Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về .
TRẦN KIÊU BẠC


HÁT RU CHO MẸ .
Trần Kiêu Bạc

Đêm chìm khuất bóng trăng in
Mẹ ơi! Mẹ vẫn một mình mộ hoang
Mẹ còn thức hết đêm tàn
Đồng hồ đã điểm canh năm lâu rồi !
Con thầm đoán Mẹ không vui
Mẹ đi lòng vẫn ngậm ngùi đàn con
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru Mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin Mẹ thong dong trở về
Lá vàng Mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được Mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng Mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru Mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi , Mẹ ngủ ....... ầu ơ !!!
TRẦN KIÊU BẠC

MẸ VỀ !
Trần Kiêu Bạc

Khuya mơ màng thấy
Mẹ
Ngồi bật dậy, giật mình!
Mẹ gọi con rất khẽ
Mở cửa, trời buồn tênh
Thẩn thờ sau cánh cửa
Vẳng tiếng Mẹ gọi con
Đèn bàn thờ không tỏ
Bạch lạp rơi nỗi buồn
Đêm ngoài kia tối lắm
Xòe tay chẳng thấy tay
Mưa rơi đầy hạt nặng
Đội mưa Mẹ về đây
Mẹ khuất trong đêm đen
Làm sao mà thấy được
Chỉ cách con vài bước
Mà xa đến muôn trùng
Khuya nầy mơ thấy Mẹ
Lòng mừng ! Đâu ? Mẹ đâu ?
Tiếng gọi con rất khẽ
Vọng về từ thiên thu !
...............................
Lại nằm mơ thấy Mẹ
Lòng buồn ! Đâu, Mẹ đâu ???

TRẦN KIÊU BẠC ( những đêm thấy Mẹ về )

BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO MẸ.


Trần Kiêu Bạc

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Cơn mưa mùa Đông dài như không dứt
Con nhớ Mẹ đêm qua đêm trở giấc
Săm soi đến từng chỗ ngủ các con
Những đứa con trong giấc ngủ hiền ngoan
Vô tư chưa biết gì nỗi lo của Mẹ
Đâu biết những nhánh sông đổ vòng ra bể
Bể Mẹ hiền hòa ôm ấp nhánh sông con
Mưa lạnh bên nầy con thấy buồn hơn
Đêm một bóng thấy đời trơ trọi quá
Thèm hơi ấm, biết làm sao nhóm lửa
Thèm bát cơm, sao nấu được cơm ngon
Mưa dẫn con về một khúc Vàm Cỏ Đông
Chỗ quẹo Gò Dầu trước khi vào dòng Vàm Cỏ
Tiếng Mẹ ru còn ngân hoài trong gió
Cánh diều ướt mèm không chỗ trú mưa
Mưa bây giờ gợi nhớ lúc mưa xưa
Mưa quất mạnh lằn roi vào đời Mẹ
Những giọt mưa đau cướp đi tuổi trẻ
Những trận roi đời làm đời Mẹ mất niềm vui

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Mưa chiều nay thả nước trôi muôn ngả
Con lênh đênh trong sóng đời xa lạ
Biết bến bờ nào thấy Mẹ phút giây
hững gịot mưa đan lọt qua kẽ tay
ong bóng nước vỡ theo từng cơn gió
Cũng long đong như cuộc đời ở trọ
Trọ bên nầy mơ mái ấm bên kia
Chắc Mẹ chờ con, đợi chuyến xe về
Dẫu mưa dầm hay trong cơn nắng cháy
Mưa ca vui ngày Mẹ con gặp lại
Nắng reo mừng con trở lại nhà xưa
Có thật không hay chỉ thấy trong mơ
Hay nước mắt nhòa trong mưa tiễn biệt
Mưa quê xa lòng con buồn không hết
Nắng bên nhà làm buồn Mẹ không vơi /
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ...
TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, May 25, 2008

CHO MỘT GÓC TRỜI QUÊ HƯƠNG BỤI BẶM.

Ngọn gió nào nông nổi chạy qua đây
Làm xanh lại vùng cỏ non trí nhớ
Đâu phải đêm qua mưa treo hạt nhỏ
Để bây giờ thơ ấu ướt dầm theo

Lâm râm sợi mưa nhỏ giọt làm reo
Như an ủi tuổi thơ đang trở lại
Nắng không kịp về hàng ba trống trải
Để hoa cúc buồn một góc nhớ thương

Bụi bặm nhiều rồi góc cũ quê hương
Nắng có gắt chỉ khuấy thêm lòng bụi
Mưa có dài chỉ làm tan sương khói
Hoa cúc có vàng chỉ áo lụa vàng phai

Một góc trời quê hương bụi bặm ơi!
Dấu chân xưa chắc soi còn chưa rõ
Mỗi dấu chân một bước đời gian khó
Mong ngày về nhìn lại bóng chân quen

Thu đã vàng hình như cúc vàng thêm
Trời đã cao thêm xanh vầng kỷ niệm
Gió đã đầy không xua tan mây tím
Chỉ một mình bụi nhớ bám quê hương!

TRẦN KIÊU BẠC.

Sunday, April 6, 2008

THEO HỒN HOA CÚC


Tự lúc nào như đã thành thói quen
Sáu giờ rưởi mời nhau cà phê sáng
Không cà phê mình cũng quên lãng mạn
Dẫu không đường cũng nếm ngọt môi em

Ước gì bây giờ góc quán thân quen
Áo vàng bay qua mắt cười lúng liếng
Thí dụ như em lỡ quên cặp kiếng
Chắc gì nhận ra giọt đắng đang rơi

Những sáng như vầy trời đất cũng vui
Huống chi quanh mình cúc vàng đang nở
Cà phê không đường sẽ làm anh nhớ
Nhưng áo em vàng gợi nhớ thêm hơn

Nguyên Sa ngày xưa viết thật dễ thương
“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”
Anh không nhà thơ nên nghĩ suy cũng ngược
Thấy cúc nở vàng mới thương áo vàng em

Thôi thì sáng nầy coi như gặp hên
Thấy áo vàng quên cà phê đen đậm
Ghen với áo ôm vòng eo mười tám
Anh ngồi hoài chẳng thiết uống cà phê

Nghĩ cho cùng nhìn màu hoa cúc thương ghê
Lại thấy màu cà phê đen buồn lắm
Nhưng mỗi sáng khoèo chân nhau quán vắng
Là thấy cả hồn hoa cúc bay theo!

TRẦN KIÊU BẠC.
BÊN LỀ CUỘC ĐỜI.
( phong cách dân dã miền Nam)



Tôi bơi trong biển ngập lời ru
Vặn mình quanh tiếng võng đong đưa
Ầu ơ! Con ngủ cho mau lớn
Cho Má yên lòng buổi chợ trưa

Tôi dìm trong nước tuổi thơ tôi
Vàm Cỏ Đông xanh vượt sóng nhồi
Dòng nước êm trôi sao cuồng nộ
Nhấn chìm góc nhớ đã xa xôi

Tôi buông tay theo những cánh diều
Vòm trời bung những đóa tin yêu
Dây căng cho cánh diều no gió
Mơ diều bay vượt dốc cheo leo

Tôi quỳ cho Thầy phạt năm roi
Cắn răng nước mắt lặn vào môi
Chỉ tại câu đùa giờ chính tả
“ Gạch đít hoài chảy máu Thầy ơi!”

Tôi xếp làm tư phiến lá trầu
Để trên cánh lá chút lòng cau
Têm trầu cánh phượng như cô Tấm
Ngoại ăn môi tươi đỏ thắm màu

Tôi hái giùm ai lá lục bình
Giọt nước soi đầy bóng thủy tinh
Lẫn trong màu lá chùm hoa tím
Cho ai mà ngỡ hái cho mình

Tôi leo cao tới ngọn trâm bầu
Rung cành cho trái rớt lao xao
Ai lượm bỏ đầy trong hai túi
Trâm còn mà người vội quên mau

Tôi vắt tuổi thơ cạnh góc hè
Phượng hồng pha ngọt cả hồn ve
Hè ơi! ba tháng sao mà nhớ
Nắng lên xao động cả trời quê

Tôi dầm mưa tháng tám Trung Thu
Ngày đêm tầm tã giọt mưa Ngâu
Mưa dài đến nỗi đèn không sáng
Chờ ai mưa ướt đẫm mái đầu

Tôi vội ra sân cỏ cuối làng
Gò lưng trên xe đạp sườn ngang
Một chân hậu vệ canh góc phải
Banh thiếu chân mình sẽ biếng lăn

Tôi lặng im góc vắng sân chùa
Trầm tư trong cõi trống hư vô
Theo khói hương bay nhìn sen nở
Khép lòng quanh tiếng tụng Nam Mô

Tôi theo Em thầm nguyện A men
Chạy theo đường rẽ tóc thân quen
Câu Kinh lay động theo tà áo
Niềm tin Thiên Chúa cũng bay lên

Tôi cầm tay bạn quán cà phê
Chia tay chưa cạn nửa phần ly
Gục đầu tôi khóc người đi vắng
Bạn chẳng về đâu chẳng trở về

Tôi nhìn trong suốt tuổi thơ tôi
Thấy đã vàng hoe những nụ cười
Đã nghe im tiếng sông quê cũ
Đã tiễn Mẹ đi cuối cuộc đời

Tôi nhìn tôi trong kính thật lâu
Tóc đã thôi xanh chớm đổi màu
Tìm ai trong khóm hoa vàng rụng
Chẳng thấy ai tìm để nhớ nhau

Tôi giẫm chân bên lề cuộc đời
Hỏi người cuộc sống có gì vui
Người nói có tan thì có hợp
Đâu thấy đời đong những khóc cười

Tôi chỉ mình tôi chỉ một tôi
Có khi trăng mọc lúc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khác
Tôi lại mọc thêm những ngậm ngùi

Tôi bỏ quên vàng vọt tuổi thơ
Lang thang ngày cũ mất bao giờ
Đã trót đánh rơi thời mơ mộng
Giờ tìm tôi chỉ thấy bơ vơ!


TRẦN KIÊU BẠC
.

Sunday, March 23, 2008

CHẮC GÌ NGÀY MAI ...

( phong cách dân dã miền Nam)


Chắc gì ngày mai viết được cho em
Thôi ráng viết mấy dòng hôm nay vậy
Em thị thành thích nghe lời bóng bẩy
Anh nhà quê nên lời lẽ quê mùa

Thôi thì nói đại như đong như đưa
Như lúc Mẹ ru con từ hồi ẳm ngửa
Mấy câu ca dao thuộc lòng lúc nhỏ
Lấy gởi cho em chắc được vui lòng

Ầu ơ! Cá gì nhỏ như cá lòng tong
Câu không được mà xúc thì vô hết
Em ở Sàigòn chắc đâu có biết
Lòng tong kho tiêu hết cả nồi cơm

Ở chốn thành đô đâu cần cái nơm
Cứ xỉa tiền là cá chi cũng có
Anh ở Tây Ninh sương dầm nắng đổ
Giăng câu cả ngày may có được em

Ngày mai nầy chưa chắc nắng còn lên
Cũng không chắc mưa sẽ chờ trút xuống
Nên ráng viết cho em không sẽ muộn
Nói dông dài sợ em ngoảnh mặt đi

Nói gút lại thôi là thương em ghê
Từ móng chưn thương lên tới tóc
Thương cả cái bàn nơi em ngồi học
Cả chùm hoa dạ lý nở sau hè

Em hỏi lòng đi, em có nằm mơ
Mơ chẳng thấy ai thương em đến vậy
Lời nhà quê có khi tìm không thấy
Đó là tim là máu tự lâu rồi

Có khi nào nhìn qua ánh mặt trời
Em thấy gã nhà quê cười trong nắng
Viết cho em vội vàng trời chưa sáng
Coi như lời cà phê đậm đầu ngày

Chắc gì viết cho em được ngày mai .....

TRẦN KIÊU BẠC.
HÌNH NHƯ ĐÃ CHIA TAY.


Hình như hôm ấy đã chia tay
Đã đứng xa nhau một quãng dài
Đã vói tay mà không nắm được
Chưa kịp buồn sao mắt đã cay

Hình như hôm ấy tim thôi đập
Máu nhồi tâm thất gội màu đen
Buồng phổi không siêng hơi thở gấp
Tay vẫy đôi lần muốn vẫy thêm

Hình như hôm ấy chẳng email
Ngõ vào Mailbox bám xanh rêu
Thôi chỉ Log Out mà trông ngóng
Biết rằng mình đã mất tình yêu

Biết rồi mà vẫn còn chưa chắc
Chia tay rồi mà vẫn hình như
Hay tại mình còn thương nhau lắm
Hình như còn cái nhớ bâng quơ!

TRẦN KIÊU BẠC.
TRĂNG ĐÊM.

Trăng đã lỡ thấy em cười khúc khích
Nên ngập ngừng không nỡ bỏ đi chơi
Qua cữa sổ nhìn thấy em còn thức
Trăng chiếu riêng em phân nửa cuộc đời

Đêm thì dài mà tóc em lại ngắn
Đêm thật buồn mà môi đỏ em vui
Đêm sẽ hết. Ngọn nến đời sẽ cạn
Chỉ đôi môi em thơm ngát nụ cười

Anh mơ ước tóc dài hơn đêm ngắn
Đêm chưa tàn mà tóc đã ngang lưng
Đêm ngắn lại cho tóc dài thêm nữa
Đêm chừng gang tay tóc đã vô cùng

Trăng đã trót nhìn em cười e thẹn
Đêm đã từng thấy tóc cuộn mênh mông
Anh như gặp muà Xuân nào mới đến
Để Trăng, Đêm, Anh, Em mãi mặn nồng!

TRẦN KIÊU BẠC.

Monday, March 17, 2008

CHÙM THƠ TỨ TUYỆT .

CÚC NỞ HOA.

Trồng ở đầu hiên đơn độc Cúc
Mơ hoài Cúc chẳng nở cho ta
Bụt bảo: Con làm thơ Tứ Tuyệt
Cúc Vàng cảm động sẽ ra hoa.
***
TÓC PHAI MÀU.

Chắc buồn nên tóc đẩy xô nhau
Đường rẽ chia hai nửa mái đầu
Một bên quê cũ bên quê mới
Tóc cũng vì quê sớm bạc màu.
***
LÃNG MẠN ƠI, CON MUỖI.

Nằm nghiêng em dáng nhỏ vai mềm
Muỗi đến vo ve trắng cả đêm
Một chút ngực phơi ngoài áo mỏng
Nhìn hoài muỗi chẳng muốn bay lên.
***
NƯỚC MẮT TRONG CƠM.

Bưng chén cơm chiên nhìn thấy Mẹ
Dỗ dành từng muỗng đút cho con
Sao thấy trong cơm dòng nước mắt
Con không ăn được để Mẹ buồn!
***
TRÊN VẠT ÁO DÀI.

Ước chi trên vạt áo dài
Có ghi tất cả những bài thơ tôi
Để khi vén áo em ngồi
Thơ rung từng chữ từng lời mộng du.


***
THEO CÙNG NGUYỄN BÍNH.
Cầm câu sáu tám ngại ngần
Hình như Nguyễn Bính đứng gần đâu đây
Thôi thì mạnh dạn buông tay
Cho thơ lục bát bay đầy vườn thơ.

QUANH KHÓI TRÀ ĐÊM.

Chờ khuya rót vội chung trà
Thấy qua khói trắng quê nhà lung linh
Tưởng đâu ngồi uống một mình
Mà trăm nỗi nhớ vây quanh khói trà.

XA MẸ.

Cầm theo ve Nhị Thiên Đường
Dầu còn phân nửa tình thương Mẹ đầy
Xa quê đếm chuỗi ngày dài
Ve dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng .

TRẦN KIÊU BẠC.

CHÙM THƠ CAO NGUYÊN .

Buồn Chia Tay Phố Núi

Sớm mai qua phố núi
Thông vừa choàng cơn mê
Trưa giăng theo gió bụi
Đêm mưa bạt lối về

Sân trường nữ Pleime
Trắng tinh ngàn cánh bướm
Nắng vui theo bướm lượn
Quanh mây bụi vô tình

Hoa học trò nguyên trinh
Mà sao ươm bụi đỏ
Hay bụi gây niềm nhớ
Quấn quít bàn chân quen?

Thèm hoài ly chanh Rhum
Quán Nhớ đêm giá buốt
Ngấn môi em thấm ướt
Bên thành ly thơm nồng

Say cà phê Dinh Điền
Say men chiều phố nhỏ
Ký ức đầy bụi đỏ
Tình xanh ngắt Biển Hồ

Ơi! phố núi ngày xưa
Em có còn ngóng đợi?
Người đã đi xa mãi
Mang theo hồn Pleiku!

TRẦN KIÊU BẠC


NHỚ VỀ PHỐ NÚI .

Đã lâu không về thăm lại Pleiku
Phố núi buồn hiu lãng đãng sương mù
Gió sớm mưa trưa chung màu đất đỏ
Mây vắt ngang đầu nắng đổ lưa thưa

Buổi chiều Pleiku chở đến phiên buồn
Phía Biển Hồ xa sợi nắng còn vương
Đếm giọt cà phê lắng qua đáy cốc
Lòng đã tơ vò trăm mối cô đơn!

Cho gởi lời thăm phi trường Cù Hanh
Nơi trót cho nhau phân nửa cuộc tình
Mỗi đứa ôm riêng nỗi sầu chia cách
Bạc tóc một đời mãi nhớ ngày xanh

Những đêm về qua phố cũ quen thân
Tưởng đã xa nhau vẫn thấy thật gần
Quán NHỚ đong đầy trăm ngàn nỗi nhớ
Cho tình nhân còn mãi gọi tình nhân.

Xanh xanh ngút ngàn rừng núi vây quanh
Dẫu nhớ thương nhau, xa thế cũng đành
Pleiku còn quẩn quanh trong ký ức
Vẫn đỏ bụi đường vẫn ngát màu xanh!

Bên nầy bây giờ trời chớm vào Thu
Trăng đã treo cao trong khói sương mù
Nhớ lại màu trăng in sương khói cũ
Ấp ủ tâm tình phố núi Pleiku!

TRẦN KIÊU BẠC (California)


CON MẮT CÀ PHÊ .

Con mắt ngày nào, con mắt cà phê
Đêm còn tròn xoe mắt đêm hun hút
Thức cho đừng quên lòng Ban Mê Thuột
Đêm ở đây dài như cứ dài thêm

Ai về đây rồi nhớ ánh mắt đâu tiên
Từ phía trái phi trường Phụng Dực
Con mắt cà phê đêm đêm thao thức
Theo cùng ai năm tháng thảo nguyên buồn

Ngủ đi rồi mắt vẫn mở triền miên
Mùi cà phê một ngày theo cơn gió
Cho một đời lửng lơ mùi thương nhớ
Bên rừng bạt ngàn nở đóa cà phê

Nửa ly mà đầy nhạc khúc Ban Mê
Nửa con mắt mà lưng tròng ngấn lệ
Đóa cà phê chờ mắt ai vẫn nở
Cao nguyên lụt đầy những mắt nhớ nhung!
TRẦN KIÊU BẠC

ĐEM CHÚT TÌNH CHO PHỐ NÚI

Hỏi người phố núi Pleiku
Tinh mơ còn vịn sương mù mà đi?
Trưa mang bụi đỏ theo về
Gió quay tóc rối, mây che mắt buồn
Còn không quán NHỚ tương phùng
Café khóc ướt, chanh Rhum ngậm ngùi
Ai đem nắng ngủ trên đồi
Để ngàn thương nhớ còn rơi Biển Hồ
Ơi người phố núi Pleiku
Mắt còn trong vắt trong mù sương phai?
Pleiku vẫn nhớ thương hoài
Bóng hình ai, bóng hình ai, bóng hình ...

TRẦN KIÊU BẠC

ĐÊM TRỞ LẠI PLEIKU .

Đêm nầy mình trở lại Pleiku
Phố mưa phố bụi phố sương mù
Chao ánh đèn khuya đường tối sáng
Phố buồn phố nhớ phố tương tư

Mưa dầm rơi ướt áo Pleime
Trường quen con gái thẹn chưa về
Xắn ống quần cao chờ mưa tạnh
Vô tình đất đỏ bám chân đi

Đêm chưa đổ xuống đỉnh Hàm Rồng
Biển Hồ vội khoác áo mùa Đông
Sương đã bủa vây Đồi Đức Mẹ
Nhớ đã cuồng điên chiếm ngõ hồn

Vào trong quán Nhớ sao là nhớ
Bạn cũ còn đây những dấu giày
Khói thuốc quay tròn trong quá khứ
Cà fé vẫn đắng giọt đen say
Pleiku còn mãi với nhớ mong

Phố của tình nhân phố ngàn thông
Phố cao của núi buồn như lá
Của " Em Pleiku má đỏ môi hồng "

Pleiku đêm lạnh trở lại đêm
Đêm nghe tiếng nấc dội về tim
Thăm lại phố xưa trong giấc mộng
Phố còn in đậm dấu chân quen !

TRẦN KIÊU BẠC


RƯỢU CẦN và TRĂNG PHỐ NÚI

Không chờ ngọn gió mùa Thu
Trăng quen đã xuống Pleiku đêm nầy
Đêm chưa kịp tỉnh trăng say
Trăng mang nỗi nhớ đổ đầy Buôn xa
Trăng đêm nay bỗng thật thà
Vô tư rót nhớ tuôn qua rượu cần
Khách ơi đừng vội quay chân
Rượu chưa vơi ché còn gần nhau lâu
Khách ơi đừng vội đi đâu
Rượu cần cho nhớ trăng sầu cho thương
Buôn đêm khoác áo mù sương
Đêm không bụi đỏ đêm còn lửa reo
Nhìn qua Phố núi cheo leo
Trăng vừa đi mất mang theo rượu mời
Rượu cần ơi! Rượu cần ơi!
Rượu không trăng cũng nhớ người Pleiku .

TRẦN KIÊU BẠC

CAO NGUYÊN KHÔNG EM NGÃY TRỞ LẠI

Về lại Pleiku không còn thấy người đâu
Mắt cay đỏ trong mịt mùng bụi đỏ
Không có em đồi cao còn khát gió
Lá trả màu xanh pha sóng hát Biển Hồ

Không bước chân em con dốc quanh co
Chạy vòng quanh cho hàng thông lên tiếng
Chờ gặp sương mù trăng buôn chờ sáng
Ngẫu hứng trăng tan trong ché rượu cần

Không tóc em cafe' nhớ rưng rưng
Tay lóng cóng lấy gì hơ lửa ấm
Câu thơ lẻ vì em mà lãng mạn
Cho thơ dài thêm những khúc cháy lòng

Lại nhớ em trong chút chéo xà rông
Gió đưa qua cũng vặn mình quay lại
Mưa xốn xang lòng cao nguyên trống trải
Đợi em về hút ngọt rượu cần nghiêng

Pleiku ơi! Thao thức mãi chờ em
Đỉnh Hàm Rồng treo hoài cành thương nhớ
Biết còn em trong ngàn thu bụi đỏ
Hay mất em rồi ngoài xanh ngắt rừng xanh?

TRẦN KIÊU BẠC


DÃ QUỲ CAO NGUYÊN .

Còn mang trên vai nhan sắc dã quỳ
Dẫu đã xa ngàn phố cao nguyên cũ
Phố mãi lấm lem dốc cao bụi đỏ
Dã quỳ vẫn in lớp lớp hoa vàng

Ôm trong lòng nỗi nhớ nhiều ngăn
Rừng hoa dại nhốt trong ngăn lớn nhất
Chờ gió rơi vào rượu cần say khướt
Sắc vàng rung lên cái nhớ dã quỳ

Nắng lao xao, trời xanh thắt lòng ai
Tiếc một nỗi màu xanh không chạm đất
Để dã quỳ nằm sóng soài chờ nắng tắt
Một mình hoa vàng trong bụi đỏ không tan

Nhớ vẫn không cùng thương vẫn miên man
Gùi trên lưng, ngô đầy khố xanh khố đỏ
Sao không gùi theo sắc vàng hoa thương nhớ
Để thị thành vắng mãi sắc vàng tươi?

Dã quỳ cao nguyên chỉ gặp một lần thôi
Sắc vàng lạ kỳ theo người cùng năm tháng ....

TRẦN KIÊU BẠC.

TRỞ VỀ CAO NGUYÊN TRẮNG.

Đi về phía ấy Kon Tum
Thấy mây rơi xuống sông buồn Dakbla
Trắng như trắng dãi ngân hà
Cát như cát của lòng sa mạc dài
Về cao nguyên trắng, đêm nay
Đêm còn say ngủ, đêm đầy Kon Tum
Trong len lén khúc mưa rừng
Đường đi không hết mà trăng đi rồi
Dã quỳ vàng với đêm trôi
Gió lên rất chậm xao đồi cây xanh
Lạc trong lối phố quẩn quanh
Lạc trong mắt lạ lạc ngàn chân quen
Còn trong nhau mỗi cái tên
Mà Kon Tum đã bỏ quên bên lề
Thôi thì lấy cát trắng đi
Gởi ai vàng sắc dã quỳ cao nguyên

TRẦN KIÊU BẠC


LẠ LÙNG NỖI NHỚ PLEIKU

Chỉ một chút bụi đường mà nhớ mãi Pleiku
Màu bụi đỏ bay rớt nhầm má ai hồng đỏ
Tình đan nhau như mù sương phải lòng hoa cỏ
Đợi ai đi về lòng tơ vò những xốn xang

Phố núi thường giăng mây cho nặng khúc nhớ nhung
Nắng treo lưng chừng tô màu xanh rừng đậm đặc
Không son phấn Pleiku vẫn bốn mùa nhan sắc
Dã quỳ vàng áo ai dịu mát đến dễ thương

Sáng chiều điểm trang nhẹ nhàng một lớp mù sương
Đêm lặng yên còn nghe rộn ràng đêm thiếu nữ
Chút bụi đỏ vô tình làm mắt ai mất ngủ
Xa nhau rồi vẫn loay hoay nỗi nhớ Pleiku !
TRẦN KIÊU BẠC.


ĐÊM LẠI NHỚ KONTUM.

Một mình, đêm, trở lại Kontum
Đậu trên vai aó chút mưa rừng
Gió mở bung đầy khoang buồng phổi
Đất gầy lâu gặp vẫn bao dung

Phố xưa còn bám quanh mùi cỏ
Dã quỳ vàng ánh sắc thân quen
Trăng còn loang loáng như chưa tỏ
Dấu chân ngày trước vẫn còn nguyên

Trăng chạy vòng qua cổng nhà thờ
Những chiếc gùi xinh mãi ngủ mơ
Một câu kinh sớm còn lay động
Giật mình nghĩ lại chuyện ngày xưa

Dòng sông Dakbla quen chảy ngược
Chẳng xuôi về cuối nẻo tương lai
Sông chỉ ngược lên dòng quá khứ
Cho người về gọi mãi tên ai

Sáng rồi còn mơ đến Kontum
Đêm đi để lại khúc mưa rừng
Dã quỳ sương rắc chờ ai ngắm
Chưa nhìn mắt đã vội rưng rưng

................................

Chỉ còn tiếng gió qua lòng cát
Tưởng như đã lạc tiếng mưa rừng
Đêm còn nghe rõ lời ai hát
Tim còn vọng mãi khúc Kontum .

TRẦN KIÊU BẠC.