THU NGẮN MỘI TÂM SỰ DÀI CHO BIÊN HOÀ NHỮNG NGÀY XƯA CŨ
Đã lắm lần mình hỏi Biên Hoà đâu
Biên Hoà là ai mà làm mình nhớ vậy
Nỗi nhớ lăn tròn vực sâu không đáy
Những đêm dài không ngủ được yên
Mới khép mi là Biên Hoà réo gọi tên
Ai còn nghĩvề những ngày xưa cũ
Đêm dầm mưa đi qua con dốc nhỏ
Ngang ngả ba nhớ mái ấm Ngô Quyền
Có bao giờ ai đã bảo đừng quên
Quên sao được những năm tháng cũ
Nếu dòng Đồng Nai còn bên bồi bên lở
Thì chẳng bao giờ phai nhạt được đâu
Đứng bên nầy nhìn cao những hàng cau
Thương Cù Lao Phố dầm trong sương sớm
Nhịp Cầu Gành mãi in trời mây xám
Vẫn còn y nguyên kỷ niệm năm nào
Những ngày buồn rơi mưa bụi lao xao
Lại nghe tiếng rên xe đò Liên Hiệp
Đường xa lộ không xa còn chạy tiếp
Ai chia tay ai cho nước mắt lên đầy
Ai đứng chờ ai mà nước mắt còn cay
Anh đi khuất khăn tay em lạnh ướt
Đêm trở mình không còn ai đếm bước
Ngày chưa qua thảng thốt gọi Biên Hoà
Biên Hoà ơi, mình vẫn mãi nơi xa
Khi chia tay mình cầm theo hương bưởi
Hoa trắng tinh theo bàn chân dong ruổi
Vẫn hương xưa quấn quít những dấu giày
Nếu được một lần trở lại tuổi thơ ngây
Sẽ giữ mãi Biên Hoà trong ký ức
Để thấy tình yêu Biên Hoà rất thật
Từ ngày xưa cho đến tận bây giờ
Thu ngắn tâm sự dài mà tiếc ngẩn tiếc ngơ
Không muốn gởi về ai những ngày tháng cũ
Chỉ muốn nói cùng ai là mình vẫn nhớ
Nhớ Biên Hoà trong hơi thở già nua
Đêm còn dài mưa sao mãi còn mưa
Mai nắng ấm mong một lần găp lại
Được khóc gọi nhau ngày xưa còn mãi
Để ngàn đời nỗi nhớ vẫn màu xanh!
TRẦN KIÊU BẠC
(Xuân Canh Tý 2020)
