NHỮNG CON MẮT BÃO
Thu vừa bước vào trong cõi nhân gian
Đã rụt rè nhìn ngàn con mắt bão
Chưa kịp khóc lệ đã đầy vai áo
Mắt bão vô tình chẳng thấy chi đâu
Buôn làng ơi, sao không thả mưa Ngâu
Cho lãng mạn đôi Ngưu Lang Chức Nữ
Bão đi qua cuốn trôi ngàn con chữ
Mắt bão như mù, có thấy gì không
Chầm chậm bão ơi, chờ Mẹ ngóng trông
Đợi Ba kịp về chân chưa kịp mõi
Nhũng đứa trẻ tay run run lạnh đói
Mắt bão nhìn đã kịp thấy gì chưa
Mong nắng về tan những cơn mưa
Cho đêm tối hoá thành ngày êm ả
Cho gió cuốn đặc thành núi đá
Để mây mù hoá sương trắng ban mai
Mắt bão ơi, xin nhìn lại quanh đây
Xem cơn lũ vây quanh đời khốn khó
Bão qua đây ngắn như đời ở tro.
Sao để thảm thương dài đến muôn đời
Xin nhẹ tay, tròn xoe mắt bão ơi
Những ánh mắt bao dung đầy nhân đạo
Những khúc buồn đau không còn rỉ máu
Để vết thương thành vết sẹo lâu dài!
TRẦN KIÊU BẠC
(Sau cơn bão số 12 ghé qua Việt Nam tôi, 2025)

