THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, November 18, 2025

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

NHỮNG CON MẮT BÃO



Thu vừa bước vào trong cõi nhân gian

Đã rụt rè nhìn ngàn con mắt bão

Chưa kịp khóc lệ đã đầy vai áo

Mắt bão vô tình chẳng thấy chi đâu


Buôn làng ơi, sao không thả mưa Ngâu

Cho lãng mạn đôi Ngưu Lang Chức Nữ

Bão đi qua cuốn trôi ngàn con chữ

Mắt bão như mù, có thấy gì không


Chầm chậm bão ơi, chờ Mẹ ngóng trông

Đợi Ba kịp về chân chưa kịp mõi

Nhũng đứa trẻ tay run run lạnh đói

Mắt bão nhìn đã kịp thấy gì chưa


Mong nắng về tan những cơn mưa

Cho đêm tối hoá thành ngày êm ả

Cho gió cuốn đặc thành núi đá

Để mây mù hoá sương trắng ban mai


Mắt bão ơi, xin nhìn lại quanh đây

Xem cơn lũ vây quanh đời khốn khó

Bão qua đây ngắn như đời ở tro.

Sao để thảm thương dài đến muôn đời


Xin nhẹ tay, tròn xoe mắt bão ơi

Những ánh mắt bao dung đầy nhân đạo

Những khúc buồn đau không còn rỉ máu

Để vết thương thành vết sẹo lâu dài!


TRẦN KIÊU BẠC

(Sau cơn bão số 12 ghé qua Việt Nam tôi, 2025)


Sunday, November 16, 2025

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

Việt Văn Mới
       




MỘT GÓC TRÁI TIM CHO QUẢNG TRỊ

Trong nhiều năm lăn lóc tận Sài Gòn
Tôi vẽ vào tay bản đồ Quảng Trị
Bao lần trong đêm như là mộng mị
Mơ về quê nhà xa đã nhiều năm
Quảng Trị ơi! Mới xa chỉ một lần
Mà giọt thời gian lăn không trở lại
Hay xa một lần để rồi xa mãi
Chỉ gặp quê mình qua giấc mơ thôi?
Nóng ở Sài Gòn chỉ là nóng mồ côi
Không như gió Lào từng chùm thổi ngược
Mưa lũ hàng năm không hề báo trước
Thay nắng đổ đầu khô nẻ thịt da
Dáng Mẹ còm lưng đứng dựa cột nhà
Khóc gió bão qua chỉ mình ở lại
Quên mình nghèo vướng chân đầy cỏ dại
Trái tim nồng nàn không thể đóng băng
Hẹn sẽ về như đã hứa trăm năm
Nếm lại cháo vạt giường và lòng thả
Ly rượu Kim Long muôn đời không lạ
Gặp bạn xưa “nhận không ra ri hè”!
Mơ một ngày hoa xưa gọi bướm về
Bên bờ sông đầy bao dung Thạch Hản
Đêm Cửa Tùng sương treo cành lãng mạn
Cầu treo Dakrong đưa tuổi tác sang mùa
Sông Sài Gòn đèn sáng chợt lưa thưa
Nghiêng nỗi buồn bên bồi sang bên lở
Quê mình ơi! Mẹ hiền ơi! Vẫn nhớ
Đêm một mình một Quảng Trị trong tim!