THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Friday, July 10, 2015

TÌM NHAU QUA HƯƠNG ĐỒNG CỎ NỘI

THƠ TKB

MỘT LẦN XA THỬ BIÊN HÒA

Nhiều năm ở trọ đất Biên Hoà
Thâm tình dâng đến đỉnh thiết tha
Mới nghĩ một lần mình xa thử
Lòng đã tím bầm những xót xa

Thử xa chỉ là xa không thật
Mà như gió lộng đứt dây diều
Đêm ai say ngủ mình tôi thức
Chờ sáng cà phê rụng hắt hiu

Phải đâu xa được chùm hoa bưởi
Trăng lay hương bám chặt trong hồn
Nhớ như lúc nhớ người yêu nhỏ
Thương thuở cành chưa mọc lá non

Những chuyến đi về xe Liên Hiệp
Chưa lăn sao bốn bánh ngập ngừng 
Bước một bước hai trăm bước tiếp
Lao xao ngàn tiếng nhớ rưng rưng

Lộc cộc xe qua nhịp cầu Gành
Tả ngạn Đồng Nai nước chảy xanh
Sương sớm giăng ngang Cù Lao Phố
Rót đầy tay nuối tiếc mông mênh

Thấy nụ cười ai nhớ Tân Uyên
Đồng tiền trên má vẫn đầy duyên
Răng trắng gởi qua Long Thành đẹp
Tóc dài Nhơn Trạch xõa thần tiên

Thử lòng một chút xa Cầu Mát
Xa dốc Ngô Quyền dội nắng trưa
Xa áo lụa ai dầm mưa ướt
Mới thấy lòng đau khúc tuổi thơ

Nhìn qua khóe mắt thấy màu đen
Xa thử Biên Hoà hẳn chưa quen
Đêm đã dài thêm lòng nhung nhớ
Ngày sẽ vơi dần khúc tịnh yên

Xa thử để rồi không xa được
Không đành đưa hương bưởi xa xôi
Bước đi từng  bước đau từng bước
Tim còn nhớ mãi  Biên Hoà ơi!


TRẦN KIÊU BẠC  

Tuesday, July 7, 2015

THƠ TKB

XA MẸ
Cầm chai dầu Nhị Thiên Đường
Dầu còn phân nửa tình thương Mẹ đầy
Xa quê đếm chuổi ngày dài
Chai dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng!


Trần Kiêu Bạc

THƠ BẠN BÈ / NHIÊN HẠ

Ngóng Đợi


Mây lững lơ song tháp*
Sừng sững giữa hư không
Tháp đôi như cánh nhạn
Xoải cánh giữa muôn trùng

Sương mù ôm đỉnh tháp
Mờ ảo giũa bao la
Nắng lung linh biển cả
Sóng gợn trắng như hoa

Ta nghe chân rời rã
Dừng chân trên dốc cao
Bao bước thang thoai thoải**
Nằm nghe gió rít, gào!

Mây vẫn vần với gió
Ôm ấp ngọn tháp đôi
Ta dừng chân ngóng đợi
Ôi giây phút tuyệt vời!




Nhiên Hạ
July 5th, 2015

*Cầu Golden Gate,SF
**Dốc Mosaic Stairs, SF (2 ảnh do tác giả chụp)

Monday, July 6, 2015

THƠ TKB

MƯA TRÔI TRÊN DÒNG THƠ LỤC BÁT 



Mưa còn mưa mãi, mùa Đông
Tình xa r
t xung mênh mông cõi bun
Xòe tay đ
ếm git mưa tuôn
ng như nng m vn còn quanh đây
Mưa qua cư xá mưa đ
y
Cu
i năm sót li chút ngày bun tênh
Mong đêm đ
ng gimàu đen
Đ
mai đêm hết còn nguyên ngày dài
Cu
i năm mưa vn mưa hoài
Mưa qua ký
c, mưa phai cuc tình
Đông v
cây lá thôi xanh
Riêng mưa c
mãi trôi quanh thơ bu

TR
N KIÊU BC

THƠ TKB

MƯA HỌC TRÒ 



Có thể lớn rồi chúng mình hay quên
Không nhớ hết cơn mưa hồi đi học
Mưa âm thầm vẫn rơi trong tiềm thức
Không biết tên chi gọi đại.. "Mưa Học Trò"

Nón che chung làm sao giữ được tóc khô
Tóc chịu ướt mỗi người bên phải trái
Tuổi mười hai mười ba có chi e ngại
Thân chạm nhau có "điện xẹt" bao giờ ?

Khi lớn rồi mới thấy thiệt ngây ngô
Che chung nón mà than hoài còn lạnh
Tay gần tay mà nói chưa được ấm
Dầm mưa cả ngày mà vẫn ... như không

Tuổi Tú Tài mưa "trở quẻ" thấy mênh mông
Bởi không còn ai cho che chung nón
Tay đưa ra ngại ngần tay năm ngón
Không năm ngón ai, tay lạnh thêm hoài

Mong một ngày mưa ướt lại tuổi thơ ngây
Mưa cầm tay, mưa quàng vai chung nón
Lạ lùng thay Mưa Học Trò vẫm ấm
Tiếc mình lớn rồi quên ấm những giọt mưa!

TRẦN KIÊU BẠC 

Sunday, July 5, 2015

NHẶT HOA TRÊN NET/ DIỆU ÁI (DÂN TRÍ)

Bờ vai mênh mang

Dân trí Bờ vai ấy rộng lắm, mênh mang như thể bất cứ lúc nào và ở đâu, nếu cần em có thể tựa vào mà không phải phân vân, đắn đo khiên cưỡng.


Bờ vai mênh mang

Một đứa con gái thừa hồ nghi và thiếu hụt hy vọng như em đã nghĩ hẳn sẽ phải lòng bởi một vài điều giản đơn thành thực. Thế mà, bỗng dưng lại lạc lòng vì một bờ vai rộng thênh thang.

Em hay để ý đến bàn tay của những cô gái. Sự dịu dàng đôn hậu, đẹp xinh hay khổ cực lao đao phần nào thể hiện qua đôi bàn tay. Có cô gái sống trong bảo bọc giàu sang nên bàn tay mềm mại thon dài không tì vết, bàn tay được nâng niu như đóa hoa quý trên cành. Bàn tay người con gái tảo tần không đẹp như vậy nhưng ấm áp gấp ngàn lần hơn. 

Với đàn ông, em hay để ý đến bờ vai. Đó là nơi mà người phụ nữ thường nghĩ về như bến an toàn neo đậu cho con thuyền mình bớt tròng trành chao đảo. Ví như lúc mệt mỏi chán chường, chỉ cần thủ thỉ rồi vỡ òa rưng rức lên bờ vai ấy thôi. Bởi dầu mạnh mẽ đến đâu, người phụ nữ vẫn cần một bờ vai ấm êm của riêng mình. 

Bờ vai anh rộng, hay tại em tưởng thế vì khi bên anh em thấy mình bé nhỏ. Em từng hình dung nhiều về một bờ vai sẽ chở che mình đi qua những ngày tháng chẳng còn son trẻ, hình dung mãi cho đến ngày gặp anh. 

Những bờ vai rộng luôn cho người ta cảm giác an tâm vững chãi, ít nhất là khi nép mình vào đó cảm giác như thế giới này hẳn bình yên, bao giông gió ngoài kia cũng chẳng là gì. 

Bờ vai mênh mang của anh sẽ nhắc em khép lại dư âm nỗi buồn cũ, cùng anh nhìn về phía trước của chúng mình. Rồi cứ thế mình đi, mọi chuyện ngày sau cứ để thời gian lo bớt, ta lo lắng trầm tư làm gì.

 Bờ vai này, mỗi khi dạo phố em sẽ ngồi phía sau rồi tựa cằm lên, ta nói những chuyện dông dài bất tận. Em tựa vào vai trốn gió lạnh hay ẩn mình vào đó giấu nụ cười e ấp đằng sau. Và những lúc mệt mỏi của cuộc đời, chỉ cần ngồi bên nhau nép mình vào anh thơ ngây hồn nhiên bé nhỏ, nghe anh bông đùa tếu táo như bản tính hài hước vui vẻ của mình, chỉ cần thế thôi đã biết cuộc đời vẫn còn lắm ân cần tha thiết.

Những bờ vai chẳng nói lên được cả con người, như thể chẳng bao giờ ta bắt được tâm tính của một người qua nụ cười hiền hay ánh mắt dịu. Những thứ bên ngoài chỉ góp phần tô điểm bày vẽ hoặc che đậy cho những thật thà bên trong. Thế nhưng em vẫn luôn tin “hạnh phúc không chỉ nụ cười mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin cậy”. Khi mình tin, ắt hẳn niềm yêu đã được gầy dựng một nửa.

Mỗi ngày qua, khó khăn còn hiển hiện ở đó, những u buồn và đơn độc vẫn luẩn quẩn đâu đây nhưng em chẳng còn trốn tránh và hoài nghi nhiều như ngày xưa cũ. Lại nghĩ tới một mai nào đó mình xa, khi đời người vốn đã nợ duyên đâu từ tiền kiếp, hẳn tới hồi xuôi tay nhắm mắt, em sẽ nhớ một bờ vai mình từng muốn dựa vào trong những ngày hoang hoải, bất an. 

Tự bao giờ, em biết rằng mình có thêm một điểm tựa bình yên là bờ vai anh. Và tin rằng, những gì chân thành sẽ đến được với con tim mình hằng mong mỏi. 

Diệu Ái

THƠ TKB


NHỚ TIẾNG ĐÊM QUÊ HƯƠNG 





Ngày chưa qua, đêm vội trở về đêm
Thoáng mười năm hơn ba ngàn đêm xứ lạ
Ngày bàn giao đêm luôn trong hối hả
Nắng chưa kịp hồng, đêm đã vội đen

Đêm sâu vô cùng nỗi nhớ khó quên
Đèn sáng dửng dưng ngoài ô cửa kính
Đêm xứ người xôn xao, lòng cô quạnh
Giữa bộn bề phô' xá tiếng chưa quen!

Đêm một mình, nhớ tiếng động đêm đen
Lời gió rít qua phên tre khép mở
Giọt giọt mái tranh mưa qua nhịp gõ
Tiếng dế đu đưa nhạc sáo êm đềm

Quê hương trong hồn một cõi lặng im
Vắng tiếng vạc đêm gọi bầy rời rã
Hồn gió vi vu qua ngàn kẽ lá
Tiếng ếch kêu xa ngóng đợi người về!

Tiếng đêm quê hương như vẫn còn nghe
Đêm kết gió đan mây thành khúc nhạc
Thao thức mười năm thấy mình không khác
Đêm xa quê thèm cả tiếng côn trùng!

Đêm sắp hết rồi sao cứ mãi bâng khuâng?

TRẦN KIÊU BẠC .