THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Friday, February 6, 2015

THƠ CỦA BẠN BÈ

SÔNG XƯA
 
( Cảm tác khi đọc bài Tạ Lỗi Với Dòng Sông của nhà thơ Trần Kiêu Bạc)




 
Sông xưa rày đã nên đồng
Người còn mỏi mắt ngóng trông làm gì
Từ ngày đôi ngã phân ly
Sông kia nào biết người đi chẳng về
 
Sông nay quạnh vắng tư bề
Vì người khách lạ chẳng hề qua sông
Chiều về sóng trải mênh mông
Câu hò mái đẫy vương trên sông buồn

Thuyền đi thấp thoáng trong sương
Nhấp nhô như nhớ người thương thuở nào
Sóng buồn vỗ mạn lao xao
Ngóng trông người khách năm nào quá giang

Lục bình hoa tím lang thang
Lênh đênh theo sóng trường giang cuối trời
Tìm người lội ngược trôi xuôi
Bao năm mà vẫn chưa nguôi tấc lòng

Xuân đi, hạ đến, đông tàn
Để người lãng tử sang ngang một chiều
Bởi thuyền số phận hẩm hiu
Nên sông vẫn vắng tiếng người chờ sang
 
Chút tình ngày ấy còn không
Nơi đây sông vẫn chờ mong tháng ngày
Người đi bỏ lại sông dài
Bỏ thuyền, bỏ bến đêm ngày nhớ mong
 
Sông xưa đành ngậm tiếng lòng
 
                  MAI-LAN-NGỌC

Thursday, February 5, 2015

NHẶT HOA TRÊN NET/ BÀI VĂN GÂY XÚC ĐỘNG CỦA MỘT HỌC SINH NGHÈO Ở VIỆT NAM

*Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội - Amsterdam.


Thư gửi mẹ. 
Mẹ thân yêu của con ! 
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” . 
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì. 
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép. 
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ. 
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”. 
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế. 
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình. 
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn. 
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe. 
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa. 
Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

NHẶT HOA TRÊN NET/ MÓN ĂN NGÀY TẾT

Những món ăn nghe tên là thấy Tết

Hình ảnh con gà luộc, bát canh măng, đĩa nem rán hay miếng bánh chưng, mứt bí, mứt gừng đã ăn sâu vào tâm trí người dân, đến mức chỉ cần nhắc tên trong những ngày tháng Chạp là cảm thấy ngay Tết đang rất gần..
Dù chỉ với những thành phần, nguyên liệu đơn giản, các món ăn dưới đây vẫn luôn được yêu thích mỗi độ xuân về và xem như biểu tượng ngày Tết.
Bánh tét, bánh chưng
banh-chung-banh-tet-3627-1422959507.jpg
Bánh tét khác bánh chưng ở chỗ dùng lá dong gói thay vì lá chuối. Ảnh:cukieuviet.com
Trong khi người miền Bắc có bánh chưng thì miền Nam lại chuộng bánh tét. Cả hai loại bánh này tương đồng về nguyên liệu và cách nấu, chỉ khác hình dáng và lá gói (bánh tét dùng lá chuối thay vì lá dong).
Theo tục lệ xưa của người Việt Nam, Tết là những ngày nghỉ ngơi trọn vẹn, không sử dụng bếp núc nên hai loại bánh này có thể để được lâu và ăn dần. Bánh tét thường có nhân mặn với thịt mỡ, đậu xanh (giống bánh chưng) nhưng cũng có loại nhân chuối hoặc đậu đen.
Hành muối
hanh-muoi-1411-1422959508.jpg
Hành muối được xem là thứ gia vị không thể thiếu trong những ngày Tết. Ảnh:Eva.vn
Chỉ những ngày giáp Tết, hành muối mới xuất hiện và bày bán khắp các khu chợ, siêu thị. Nhiều người thường đùa vui rằng dịp này ăn hành muối mới ngon và sẵn sàng xếp hàng cả buổi để mua ở quán quen.
Nguyên liệu làm món này cũng rất đơn giản, gồm củ hành ta đã được phơi khô, chưa bóc vỏ ngoài. Mỗi củ nhỏ bằng đầu ngón tay người lớn. Trong mâm cơm truuyền thống ngày Tết, hành muối là món không thể thiếu và ngoài bánh chưng, nó còn được ăn cùng giò thủ để chống ngấy.
Giò thủ
gio-thu-7518-1422959509.jpg
Giò thủ có thể để nhiều ngày mà ăn vẫn ngon. Ảnh: Báo Phụ Nữ
Nhiều năm gần đây, các loại giò rất được ưa chuộng làm quà biếu mỗi dịp xuân về. Trong số này, giò thủ (hay còn gọi là giò xào) phổ biến hơn cả và có nguồn gốc từ miền Bắc với thành phần chính là thịt tai, mũi heo xào chín, nén chặt bằng khuôn. Món này có thể để nhiều ngày mà ăn vẫn ngon, cách tốt nhất là bảo quản trong tủ lạnh.
Bạn có thể tự làm món này tại nhà với các nguyên liệu và dụng cụ trên. Riêng khuôn làm giò dễ mua trong các khu chợ hoặc phố Hàng Thiếc (nếu ở Hà Nội). Do cách làm đơn giản và ý nghĩa ngày Tết, món này cũng được bày bán trong các khu chợ người Việt ở nước ngoài.
Gà luộc, canh măng
ga-luoc-7216-1422959509.jpg
Gà luộc ngày Tết còn có ý nghĩa "cát tường", tức là như ý, cầu được ước thấy. Ảnh:Khỏe&Đẹp
Đêm giao thừa, nhà nào cũng chuẩn bị một con gà luộc để thắp hương, riêng phần nước đem nấu cùng măng và ăn dần. Dù không phải món ăn cao cấp hay hiếm có khó tìm, tới mỗi dịp Tết, gà luộc và canh măng vẫn mang dấu ấn đặc biệt với mỗi người dân.
Để được chọn dâng lên bàn thờ, gà phải là con trống, mang ý nghĩa đề cao những đức tính nhân, nghĩa, dũng, trí, tín. Đây cũng là biểu tượng “cát tường” (có nghĩa như ý, cầu được ước thấy) mỗi dịp xuân sang. Không chỉ vậy, mào gà nên có màu đỏ tươi, nhú cao đều nhau, lông mượt, nhanh nhẹn, da căng, ức đầy, chân nhỏ, hoàn hảo nhất là trọng lượng 1,5 kg.
Nem rán
nem-ran-2388-1422959510.jpg
Trong miền Nam, nem rán còn có tên chả giò. Ảnh: Menungon
Món ăn không thể thiếu trong các mâm cỗ cúng phải kể đến nem rán. Loại truyền thống và phổ biến nhất là nhân thịt nạc băm, miến, nấm hương, giá đỗ, trứng. Tất cả trộn đều, sau đó gói trong lá nem thành từng chiếc tròn trịa, cuối cùng là chiên ngập dầu. Món này còn có thể điều chỉnh một số nguyên liệu để tăng thêm hương vị như thay giá đỗ bằng khoai tây hay bổ sung thêm cà rốt, tôm và cua bể.
Ở miền Trung, nem rán còn có tên chả cuốn, riêng Thanh Hóa gọi là chả. Còn tại miền Nam, món này được gọi là chả giò hoặc nem Sài Gòn (theo cách nói của người miền Bắc).
Các loại hạt, mứt
mut-gung-6833-1422959510.jpg
Không chỉ là nét văn hóa ngày Tết, mứt gừng còn có công dụng chống cảm lạnh giữa lúc giao mùa. Ảnh: Coviet.vn
Thăm nhà nhau ngày Tết, bên chén nước trà, không thể thiếu các loại hạt như dưa, bí, điều và mứt quả, ô mai. Những ngày giáp Tết, các con phố cổ Hà Nội, trong đó có Hàng Đường, lại nhộn nhịp kẻ bán, người mua các loại mứt. Nhiều người lớn tuổi nơi đây còn kể lại rằng trước kia, khi tới con phố này, mùi thơm của hoa quả được sên trong đường đã tỏa ra ngào ngạt. Các hộ gia đình nơi đây chủ yếu làm mứt bằng cách thủ công, truyền thống.
Ngoài vai trò như một biểu tượng văn hóa dịp Tết, các loại mứt còn nhiều công dụng khác liên quan tới sức khỏe. Chẳng hạn, mứt gừng giúp chống cảm lạnh, mứt quất chữa ho trong khi mứt bí, dừa làm nhuận tràng.
Trần Hằng

THO* TKB


Wednesday, February 4, 2015

Trai Tim Mua Thu -tho Tran Kieu Bac -Ngoc Thien Hoa -To Ha -LNDL

NHẶT HOA TRÊN NET/ LY CAFE


Tôi ngồi cùng người bạn trong một quán cà phê nổi tiếng tại một thị trấn lân cận của Venice, Ý, thành phố của ánh sáng và nước.
Khi chúng tôi thưởng thức cà phê, một người đàn ông bước vào và ngồi xuống chiếc bàn trống bên cạnh chúng tôi. Anh gọi người phục vụ và nói:
- Hai ly cà phê, một ly trên bức tường kia.
Chúng tôi khá quan tâm khi nghe gọi thức uống như thế và quan sát thấy người đàn ông được phục vụ một ly cà phê nhưng trả tiền cho 2 ly.
Khi anh đi khỏi, người phục vụ dán một mảnh giấy lên tường, trên mảnh giấy ấy có ghi hàng chữ “Một Ly Cà Phê”.
Trong lúc chúng tôi còn ngồi đó, hai người đàn ông khác vào quán và gọi 3 ly cà phê, 2 ly trên bàn và 1 ly trên tường. Họ uống 2 ly cà phê nhưng trả tiền cho 3 ly và rời đi. Lần này cũng vậy, người phục vụ làm tương tự, anh dán một mảnh giấy lên tường, trên mảnh giấy ấy có ghi hàng chữ “Một Ly Cà Phê”.
Có điều gì đó làm chúng tôi thấy lạ và khó hiểu. Chúng tôi uống hết cà phê, trả tiền rồi rời đi.
Vài ngày sau, chúng tôi có dịp quay lại quán cà phê này. Trong lúc chúng tôi đang thưởng thức cà phê, một người đàn ông ăn mặc tồi tàn bước vào. Khi anh ngồi xuống ghế, anh nhìn lên tường và nói:
- Một ly cà phê trên tường.
Người phục vụ mang cà phê đến cho anh với sự tôn trọng như thường lệ. Người đàn ông uống cà phê và đi khỏi mà không trả tiền.
Chúng tôi ngạc nhiên chứng kiến tất cả sự việc, lúc người phục vụ tháo một mảnh giấy trên tường và bỏ nó vào thùng rác.
Giờ thì chúng tôi không còn ngạc nhiên nữa – sự việc đã rất rõ ràng. Sự tôn trọng tuyệt vời dành cho người nghèo được thể hiện bởi các cư dân ở thị trấn này đã làm đôi mắt chúng tôi đẫm lệ.
Hãy suy ngẫm những điều người đàn ông này mong muốn. Anh bước vào quán cà phê mà không phải hạ thấp lòng tự trọng… Anh không cần xin một ly cà phê miễn phí… không cần hỏi hay biết về người đang cho anh ly cà phê này… anh chỉ nhìn vào bức tường, gọi thức uống, thưởng thức ly cà phê của mình và rời khỏi quán.
Một ý nghĩ thật sự đẹp. Có lẽ đây là bức tường đẹp nhất mà bạn từng nhìn thấy.

 Không biết tác giả là ai.

Tuesday, February 3, 2015

MỘT TÂM SỰ TRÊN NET

Tôi đã yêu cha của con gái nuôi

Khi nhận ra tình cảm của mình, tôi băn khoăn, sợ hãi rất nhiều. Tôi sợ mình tham lam sẽ đánh mất tình bạn này, đánh mất đi đứa con tôi yêu thương hơn bản thân mình.
Tôi năm nay 29 tuổi, tuổi thơ của tôi không suôn sẻ như những đứa trẻ khác. Mẹ mất khi tôi chưa tròn 2 tuổi, ba tôi tái hôn. Mẹ kế yêu thương tôi như con ruột, bà dịu dàng, hiền hậu. Mọi điều bất hạnh xảy ra năm tôi học lớp 10, ba tôi làm ăn thất bại, cần một số tiền lớn để gây dựng lại cơ nghiệp, ông đã chọn một người phụ nữ có tiền có thế và quyết định bỏ rơi gia đình mình. Lúc ấy, tôi đã có thêm em trai kém tôi 3 tuổi. Năm đó ra tòa, ông để cho mẹ kế tôi căn nhà chung của hai người, chấp nhận chu cấp hàng tháng nếu mẹ kế đồng ý nuôi hai đứa con.
Mẹ kế tôi nuốt nước mắt, cắn răng chịu đựng, bà đi làm lại, kiếm từng đồng để nuôi tôi và em trai nhưng bà chưa từng dằn vặt tôi một lần nào. Vì thương mẹ, tôi và em trai lao đầu vào học với quyết tâm thành tài. Chúng tôi không đụng tới số tiền mà ông ấy chu cấp hàng tháng, vẫn để trong ngân hàng, đến nay cũng là số tiền khá lớn. Tôi tự hào vì mình sống vui vẻ bên mẹ và em trai.
Những ngày tháng khó khăn đó đã qua. Tôi bây giờ đã trở thành một kiến trúc sư, nghề nghiệp ổn định, lương khá ổn có thể phụ giúp mẹ nhiều điều. Tuổi tôi cũng khá lớn nhưng lại chưa từng có mối tình vắt vai. Bề ngoài của tôi không tệ, lúc đi học và đến khi đi làm, cũng nhiều người theo đuổi, nhưng tôi chẳng mảy may quan tâm. Có thể tôi đã quá chán ghét hình ảnh của ba mình nên không hứng thú với chuyện tình yêu nữa.
Trong một lần dạy vẽ thay cho một người bạn, tôi gặp một cô bé mẫu giáo 4 tuổi. Con bé xinh xắn đáng yêu với đôi mắt to đen lay láy. Bé rất quý mến tôi, thường xuyên đeo theo tôi để kể chuyện, hát hò. Không biết từ lúc nào mà tôi có cảm giác rất yêu bé. Tôi thường xuyên đến nơi bé học vẽ để gặp gỡ, chơi đùa cùng. Qua lời người bạn dạy học, tôi biết bé không có mẹ, ba thì bận rộn công việc nên thường lủi thủi một mình. Nhìn bé tôi lại nghĩ đến mình, nếu năm đó tôi không được làm con của mẹ tôi thì tôi cũng không biết mình sẽ thành gì trong hiện tại nữa.
Có lần nó ôm tôi và khóc, nói muốn tôi làm mẹ nó. Tôi bỗng dưng xúc động mạnh mẽ, tôi ôm chặt con bé và khóc cùng nó. Tôi cũng muốn được làm mẹ con bé. Suy nghĩ muốn bảo bọc cho bé ăn sâu trong tiềm thức của tôi, tôi dành thời gian để gặp bé nhiều hơn là tìm hiểu đối tượng kết hôn. Con bé thường khoe ảnh ba nó, một người khá anh tuấn. Tôi cũng vẽ nhiều bức ảnh vể hai cha con để làm quà tặng cho bé. Tôi thật sự ước con bé sẽ trở thành con gái của tôi, tôi cũng không biết tại sao mình lại khao khát đến thế. Có lẽ cuộc sống của tôi quá cô đơn, mẹ và em rất yêu thương tôi nhưng tôi không thể chia sẻ tất cả cho họ, không thể khóc trước mặt họ, nhưng trước mặt con bé, tôi như được sống thật với mình.
Một lần công tác, tôi được một đối tác ngỏ ý mai mối. Tôi vốn muốn từ chối nhưng khi nhận ra trong tấm hình bà ấy đưa chính là ba của con bé, người mà tôi đã vẽ nhiều lần, tôi đồng ý. Ấn tượng với người đàn ông trẻ tuổi ấy là sự chững chạc, điềm đạm từ cách ăn nói. Anh ta cũng thẳng thắn với tôi, rằng hiện tại cũng chưa nghĩ đến vấn đề kết hôn nhưng không thể từ chối lời mời này, mong tôi thứ lỗi. Ban đầu tôi thật sự bối rối, muốn nói thẳng suy nghĩ trong lòng mình với anh ta nhưng lại thôi. Sau đó chúng tôi có cơ hội hợp tác vài lần, anh ta là chủ một doanh nghiệp riêng.
Một lần tổng kết dự án, anh ta dắt con bé đi theo, chưa kịp giới thiệu, con bé đã lao đến ôm chặt lấy tôi, ríu rít hôn tôi. Sau mọi bất ngờ, tôi kể cho anh ta về cuộc gặp gỡ của tôi và con bé. Anh ta phì cười và tỏ vẻ bất ngờ khi tôi chính là người mà con bé ngày nào cũng kể với anh. Tối về, tôi suy nghĩ rất nhiều rồi quyết tâm hẹn gặp anh ta, ba mặt một lời. Tôi nói hết cho anh ta về suy nghĩ của tôi, tôi muốn được làm mẹ nuôi của con bé, mong anh ta chấp nhận. Nghe thế, anh cười rất tươi, bảo rất vui khi con bé có một người yêu thương đến vậy, anh ta không có lý do nào từ chối.
Thế là con bé gọi tôi là mẹ, tôi cũng đã có con, tôi dắt con bé đi chơi thường xuyên, qua nhà riêng của anh nấu ăn cho bé thay cho cô giúp việc. Tôi thay phiên với ba của bé, sáng đưa bé đi học, chiều rước về. Chuyện cứ thế kéo dài một năm nay, tôi và anh cũng trở nên thân thiết hơn, chuyện gì anh cũng tâm sự cho tôi nghe. Chúng tôi giúp nhau qua lại, an ủi, động viên nhau. Cùng lo lắng khi con bé bệnh tật, cùng vui khi con bé đạt điểm cao.
Một lần nhìn thấy một cô gái khoác tay đi với anh, tôi chợt nhận ra, trong lòng tôi như có một cây kim đâm trúng. Tôi đã yêu anh từ lúc nào. Khi nhận ra điều đó, tôi băn khoăn, sợ hãi rất nhiều. Tôi sợ mình tham lam sẽ đánh mất tình bạn này, đánh mất đi đứa con tôi yêu thương hơn bản thân mình. Tôi bắt đầu trốn tránh anh, chỉ đến gặp con gái khi anh không có nhà. Tôi có cảm giác trống trải và buồn bã khi không được gặp anh, tôi thấy nhớ anh. Anh đến công ty tôi, tìm cớ trêu đùa, tôi bận rộn nên không có thời gian gặp anh. Tôi cũng tìm cớ sợ bạn gái anh ghen nên tránh gặp thì tốt hơn. Anh phì cười rồi lấy tay xoa đầu tôi, nói cô gái lần đó tôi thấy chính là em gái ruột của anh, khi nào anh có bạn gái thì sẽ khoe tôi đầu tiên nên tôi không cần đoán già đoán non như thế. Lúc ấy, tôi đã rất vui, nhưng lại nghĩ, nếu mình nói tình cảm này với anh ấy thì có thể sẽ mất hết tất cả, nhưng nếu không nói mà cứ ở cạnh anh thì lại càng yêu anh nhiều hơn. Tôi đã nghĩ mình nên dứt khoát với tình cảm này, để chu toàn với con gái nuôi của mình. Có lẽ trước hết, tôi nên rời xa họ một thời gian để bình ổn tâm trạng của mình? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Phượng
 
Ý kiến bạn đọc ()
Khuyên gì nữa hả chị? làm theo những gì con tim mách bảo thôi, chị cứ chần chừ đến lúc anh ý có người yêu thì muộn rồi chị nhé!
Thùy - 14 giờ trước
Thử bóng gió đại loại như : em jờ cũng đã chín chắn và cũng muốn lập gia đình vì con gái có thì rồi đưa ra 1 loạt lý do kiểu như k biết sau này khi lấy chồng rồi chồng có cho e qua lại với con gái ...  
Nguyen Anh Tuan - 9 giờ trước
 
Chị ơi , nói thật lòng mình đi. em tin sẽ có một kết thúc có hậu.
thanhthuy - 14 giờ trước
Mình đoán anh ấy cũng rất thích chị rồi, kiểu này không đợi lượt chị ấy nói thật lòng mình thì anh ấy cũng sẽ nói lời tỏ tình ngay thôi.
Ong bắp cày - 13 giờ trước
Đúng đó nếu bạn nói ra bạn có 50% cơ hội. Còn nếu không nói bạn mất hết 100% cơ hội
ân nguyễn - 12 giờ trước
 
à, mà sao chị không gởi link bài viết này vào hộp mail của anh ấy nhỉ? Vì đây là tâm sự ngọt ngào mà em nghĩ có thể là lời tỏ tình dễ thương của chị dành cho anh đấy
mì gói - 13 giờ trước
 
Đọc tâm sự của bạn, tôi thấy yêu bạn rồi đấy.
Anh Vũ - 13 giờ trước
 
Chuyện của bạn kể nghe như chuyện cổ tích í. Nhất là chuyên được giới thiệu đúng người như vậy. Nếu đây là câu chuyện có thật thì mong bạn hạnh phúc cùng 2 bố con vì mình nghĩ ông bố cũng có tình cảm với bạn chỉ là chưa dám nói ra thôi.
Kim Ngân 87 - 13 giờ trước
 
Anh nhân vật chính ơi, cho chị Phượng 1 lời khuyên đi
Jang - 13 giờ trước
Có 1 sự thích bạn không hề nhẹ!
lethinh_lh51 - 9 giờ trước
 
CAU CHUYEN CUA BAN NHU TUYEU THUYET VAY. CAI NAY DUNG THANH KICH BAN PHIM THI HAY DAY
TAMBUI222 - 13 giờ trước
 
Bé thật may khi có em làm mẹ nuôi, cứ sống làm điều tốt thì HP không lỡ tước đi của em đâu,..