THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Sunday, November 26, 2017

THƠ TRẦN KIÊU BẠC / Tạ ơn Thầy Cô

TẠ ƠN THẦY CÔ





(Cảm xúc từ con dốc cũ đã đưa chúng em tới cổng Trường Ngô Quyền xưa)

Nghĩ lại một thời vượt qua dốc cũ
Là biết nhọc nhằn công sức Thầy Cô
Thấy bảng đen vắt ngang thời thơ ấu
Nghe phấn rơi xao động tuổi học trò

Nhắm mắt lại, lời giảng bài vẫn rõ
Mở mắt ra, nhìn trắng lớp sương mù
Tiếng thời gian gõ đau vào trí nhớ
Gặp lại mơ hồ hình bóng ngày xưa

Bảng đen ơi, đừng giữ hoài im lặng
Xin vì tôi, nói hai chữ TẠ ƠN
Phấn trắng ơi, xin đừng rơi lãng mạn
Viết giùm tôi LỜI ÂN NGHĨA no tròn

Qua bờ xa, thấy đò còn đưa khách
Tim học trò đập vội tiếng ngân rung
Công người đưa đò dày hơn trái đất
Nhớ ơn hoài NGƯỜI đã chở qua sông!


TRẦN KIÊU BẠC


         Cảm Ơn Ngọn Gió Trái Mùa





     



Không phải đâu em, mùa đông qua thật rồi
Chỉ còn gió thương em nên ở lại
     Thử soi gương nhìn tóc em, bên trái
     Sẽ thấy gió lạc mùa làm mất dấu tay anh
     
Tưởng năm qua rồi tình nhú những mầm xanh
     Gió mùa đông thổi qua ngàn nụ chết
     Dấu tay trên tóc em còn không giữ được
     Chắc gì anh với gió mãi bên em

Dẫu thương em gió vẫn nép ngoài hiên
     Chờ đêm nhớ nhung lòn qua khe cửa
     Em vô tư con tim mở ngõ
     Anh tìm hoài không được chỗ trú chân
     
Gió còn đông mà mây đã mùa xuân
     Chỉ còn gió thương em nên ở lại
     Dấu tay anh tìm đâu thấy nữa
     Tóc em buồn nên rẽ lệch đường ngôi
     
Tìm lại đi em, nơi phía trái thôi
     Gió đã vội qua dấu tay còn ở lại
     Đừng trách gió làm rối tung tóc rối
     Không gió trái mùa em đâu nhớ dấu tay anh

TRẦN KIÊU BẠC