THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, July 12, 2012

Tuesday, July 10, 2012


SÓNG RƯỢU ĐÊM TRĂNG




Đêm ngồi bên rượu ngắm trăng
Rượu không say, thấy chị Hằng mà say
Thủy tinh sóng sánh đêm nầy
Trăng đi, rượu chẳng còn cay môi mềm
Gọi trăng ở lại cùng đêm
Có đi nhớ để cho mình Hằng Nga
Người trong ly rượu bước ra
Xênh xang áo lụa đèn hoa thiên thần
Rót đầy ly rượu thi nhân
Uống cho quên nỗi trầm luân kiếp người
Hằng ơi! Xin một nụ cười
Không trăng, rượu cũng thức đòi tri âm!


TRẦN KIÊU BẠC

Khỏe, không phải là nhấc lên Mạnh, mà là để xuống Nhẹ
Strength is NOT about HEAVY lifting, but lowering it down LIGHTLY

Kính, không phải là đối với Trên, mà là xử với Dưới
Respect is not just toward your UPPER (boss), but how to work with your LOWER (staff)

Ðẹp, không phải là hút Người Vào, mà là giữ người Ở Lại
Beauty is not to PULL others toward you, but how to KEEP them with you

Xấu, không phải tại Gương Mặt, mà ở tại Cách Sống
Ugliness is not about a FACE, but it is about how one LIVES

Khéo, không phải tạo điều To, mà là làm tốt điều Nhỏ
Tactfulness is not about BIG ACTION, but about doing a SMALL GESTURE

Hay, không phải là Ngạc Nhiên, mà là sự Thú Vị
Wonder is not about a SURPRISE, but about a FEELING

Buồn, không phải vì Bên Ngoài, mà ẩn ở Bên Trong
Sadness is not about a OUTER SURFACE,  but about something HIDDEN WITHIN 

NƠI KHÔNG CÒN GIÓ BỤI  






ng ở trời Tây, sao mắt ngó phương Đông?
Ở phương nầy thương bên kia xa lắc
Xe ngược chiều bỏ rơi ngàn nốt nhạc
Có ai nhặt giùm gởi lại phía còn em!

Nửa đoạn đường ai còn thức thâu đêm
Ở cuối ngõ ai tìm ai ngơ ngác
Mắt đã khô tìm đâu ra nước mắt
Con đường đầy gió bụi còn không?

Xe qua rồi, qua địa ngục mênh mông
Còn em hay mất em trong giây phút
Tưởng thấy em lòng nghe cuống quít
Lại mơ hồ một hạnh phúc nhỏ nhoi

Chỉ một mình, lại một mình thôi
Vẫn chưa thấy ai trả về nốt nhạc
Nên mắt vẫn còn khô nước mắt
Gió bụi đi rồi không để lại chút hồn em!



TRẦN KIÊU BẠC

Monday, July 9, 2012


NƯỚC MẮT DÂNG THẦY


Thế là không bao giờ thấy được Thầy tôi
Đôi mắt ấy đã ngàn thu khép lại
Không còn đâu màu phượng rơi đỏ chói
Cả tiếng ve cũng im lặng nhớ Người

Sao nhắm hoài đôi mắt, Thầy ơi!
Thầy không nghe tiếng lao xao ngoài cửa lớp
Mắt chúng con căng to nhìn tội nghiệp
Xem mắt Thầy mở lại phút nào không?

Chúng con bơ vơ khoảng trống muộn màng
Viên phấn nhỏ Thầy lượm lên tiết kiệm
Những con Toán xô nhau cười lúng liếng
Tính công trừ xem tiết kiệm là bao?

Con không biết Thầy làm thế bao lâu
Mà suốt đời vẫn đôi bàn tay trắng
Không ai tạc cho Thầy gương cần mẫn
Mà tự đáy lòng ai cũng phải noi theo

Không còn bóng Thầy in cuối sân rêu
Không hạt bụi bay ra ngoài cõi chết
Còn lời giảng bài ấm tình thân thiết
Để chúng con soi thế sống nên người

Không tiếng ve buồn tưởng niệm Thầy đi
Ve đã khàn hơi khóc đầy mùa Hạ
Chỉ hoa phượng thả rơi ngàn cánh đỏ
Quanh sân trường còn một khoảng ngày xanh

Tiễn Thầy đi con nặng trĩu bước chân
Trưa mùa Hạ mây trộn đầy sắc tím
Con cố giữ đôi tay Thầy thật ấm
Xoa đầu chúng con dặn bước vào đời

Không chỉ mùa nầy khóc tiễn, Thầy ơi!
Không biết bao mùa đất trời đau thương nhớ!

TRẦN KIÊU BẠC. 










NHẶT HOA TRÊN NET




 

Guillaume Apollinaire
(1880 -1918)


Guillaume Apollinaire: Nhà thơ Pháp gốc Ba Lan (có tên tiếng Ba Lan là   Wilhelm Albert Vladimir Apollinaris Kostrowitzky) sinh ở Roma, Ý. Mẹ là Angelica Kostrowicka, một phụ nữ quí tộc đã sa sút chạy sang Ý sau cuộc bạo loạn 1863 – 1864 ở Ba Lan, bố không rõ. Năm 1887 Wilhelm Kostrowitzky cùng mẹ và em trai chuyển về Monaco. Học ở Monaco, Cannes. Từ năm 1899 chuyển về sống ở Paris, làm thơ, viết báo và trở thành nhà thơ nổi tiếng với bút danh Guillaume Apollinaire – là cách gọi bằng tiếng Pháp của hai tên Ba Lan Wilhelm và Apollinaris. Tháng 9 năm 1911 Guillaume Apollinaire bị bắt vào tù vì ông bị nghi tham gia vào vụ ăn cắp bức họa Mona Lisa nổi tiếng ở bảo tàng Luvre, một năm sau được trả tự do vì không tìm ra chứng cứ. Năm 1912 ông cùng bạn bè thành lập tạp chí “Chiều Paris” và làm chủ bút từ năm 1913. Cũng trong năm này in bài thơ nổi tiếng nhất của ông: Cầu Mirabeau (Le Pont Mirabeau) và trường ca Zone, đưa Guillaume Apollinaire lên vị trí số một trong các nhà thơ đương thời.




 
Le Pont Mirabeau

Sous le pont Mirabeau coule la Seine
Et nos amours
Faut-il qu'il m'en souvienne
La joie venait toujours après la peine

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure

Les mains dans les mains restons face à face
Tandis que sous
Le pont de nos bras passe
Des éternels regards l'onde si lasse

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure

L'amour s'en va comme cette eau courante
L'amour s'en va
Comme la vie est lente
Et comme l'Espérance est violente

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure

Passent les jours et passent les semaines
Ni temps passé
Ni les amours reviennent
Sous le pont Mirabeau coule la Seine

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure.

CẦU MIRABEAU

Dưới cầu Mirabeau êm đềm trôi dòng Seine
Trôi cả tình yêu của anh và em
Không biết anh có còn nên nhớ
Niềm vui sẽ đến theo sau nỗi ưu phiền.

Giờ cứ điểm, đêm cứ đến gần
Tháng ngày trôi, đây vẫn còn anh.

Mặt đối mặt và tay trong tay nhau
Vòng tay ta như cầu
Dưới cầu dòng nước chảy
ánh mắt rã rời vì li biệt dài lâu.

Giờ cứ điểm, đêm cứ đến gần
Tháng ngày trôi, đây vẫn còn anh.

Tình ra đi như dòng nước trôi nhanh
Tình yêu của em và anh
Cuộc đời ơi, sao mà chậm rãi
Hy vọng sao mà dữ dội cuồng điên.

Giờ cứ điểm, đêm cứ đến gần
Tháng ngày trôi, đây vẫn còn anh.

Vẫn trôi đều ngày tuần, tháng năm
Quá khứ và tình yêu quay trở lại không còn
Chỉ một điều không bao giờ thay đổi
Dưới cầu Mirabeau êm đềm trôi dòng Seine.

Giờ cứ điểm, đêm cứ đến gần
Tháng ngày trôi, đây vẫn còn anh.

 
 Nguyễn Viết Thắng dịch

L'Adieu
J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur Terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends

Lời Vĩnh Biệt
Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó...

  Bùi Giáng dịch


XA HÀ NỘI MÙA CHỚM THU  


          Lại xa Hà Nội mùa mới chớm Thu
Ngoái lại sau lưng sông Hồng vẫn đỏ
Cây bàng xanh vừa thay màu nhung nhớ
Trời chưa mưa sao ướt mắt ai rồi!

Không biết ngày nào trở lại Hà thành ơi!
Đường thiên lý tàu đi xuôi không ngược
Lúc tiễn đưa không rời nhau nửa bước
Chia tay rồi mờ sắc đỏ phù sa!

Mùa Thu chờ, mùa Thu không vội qua
Thu đứng lại treo cao từng khúc nhớ
Lòng người đi mang theo mùi hoa sữa
Lúc quay về chắc còn chút hương phai

Lại xa rồi phố cũ xám màu vôi
Trong đáy mắt lời thương chưa kịp nói
Cầu Long Biên dẫn tình xa vời vợi
Màu tang buồn pha bụi đỏ ven sông

Thu biệt ly dừng ở bến sông Hồng
Thu không chở người đi quay trở lại
Người đi xa còn vẳng nghe tiếng gọi
Mùa Thu ơi! Tình trả lại cho người.


TRẦN KIÊU BẠC
THÊM MỘT THOÁNG THƠ ĐƯỜNG



NHẶT HOA TRÊN NET

MỘT THOÁNG THƠ ĐƯỜNG