THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, September 22, 2015

NHẶT HOA TRÊN NET/ HÀNG RONG Ở HÀ NỘI

Bộ ảnh tuyệt đẹp về Hà Nội _ Những gánh hàng rong-
Đã từ lâu, hình ảnh Hà Nội luôn gắn liền với những gánh hàng rong, với những tiếng rao khắp con phố, thoảng trong gió hương hoa sữa nồng nàn.
Bộ                            ảnh tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh                            hàng rong"
Những gánh hàng rong - hình ảnh quá thân quen với những người Hà Nội
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Tiếng rao trong đêm đã đi vào nỗi nhớ của những người dân xa xứ...
Bộ ảnh tuyệt đẹp về "Hà                            Nội - Những gánh hàng rong"
Bộ ảnh tuyệt đẹp về "Hà                            Nội - Những gánh hàng rong"
Hay mỗi sớm mai thức giấc mở của ra phố đã bắt gặp những gánh hàng hoa mùa nào thức nấy
Bộ ảnh tuyệt đẹp về "Hà Nội -                            Những gánh hàng rong"
Giữa dòng xe tấp nập, hối hả ta vẫn thấy các mẹ các chị đôi gánh trên vai cần mẫn
Bộ ảnh tuyệt đẹp về "Hà Nội -                            Những gánh hàng rong"
…với đủ loại hoa trái từ mọi vùng quê
Bộ ảnh tuyệt đẹp về                            "Hà Nội - Những gánh hàng rong"
Bộ ảnh tuyệt đẹp về                            "Hà Nội - Những gánh hàng rong"
Lững thững bước qua từng con phố, bất kể ngày nắng hay mưa, bất kể mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, hay mùa hạ với cái nắng nóng bỏng rát vai gầy, những người gánh hàng rong vẫn mải miết gồng mình với nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền.
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Trong những gánh hàng ấy, có thức ngon, có thức dở. Như tào phớ, có những người bán rất ngon, phớ với hương hoa bưởi và độ ngọt thật thanh, nhưng có gánh lại ngọt sắc kèm với hương nhài.
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Đây cũng là một nghề, một công việc mưu sinh như bao nghề khác. Người ta đi bán hàng rong vì vốn ít, cơ động... Bán hàng rong lãi không nhiều, trông cậy cả vào ông trời, ngày nào may thì bán hết nhanh, nhưng có ngày mang đi bằng nào mang về nguyên bằng đó. Ở Hà Nội có quá nhiều người như thế. Họ thực sự vất vả, không biết kiếm được bao nhiêu nhưng hàng ngày cứ phải lăn lộn ngoài đường bất kể nắng mưa.
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Bộ ảnh                            tuyệt đẹp về "Hà Nội - Những gánh hàng                            rong"
Bộ ảnh tuyệt đẹp về "Hà Nội -                            Những gánh hàng rong"
Hầu hết người bán hàng đều là người dân tỉnh lẻ hoặc vùng lân cận Hà Nội. Hàng ngày, cứ sáng sớm tinh mơ khi trời chưa tỏ, người bán hàng đã thức dậy và gồng gánh hàng toả đi các ngả. Đằng sau những gánh hàng rong đó là những cảnh đời, những số phận khác nhau. Hàng ngày họ vẫn kiên trì với tiếng rao bán cùng những bước chân bền bỉ với đôi dép mòn cũ kĩ. Với số tiền ít ỏi kiếm được từ những gánh hàng rong, những người cha, người mẹ ấy đã gánh trên vai cả gánh nặng cuộc đời, tương lai của những đứa con.
Bộ ảnh tuyệt đẹp về "Hà Nội                            - Những gánh hàng rong"
Hà Nội có thể già đi hay hiện đại hơn, nhưng những gánh hàng rong chẳng bao giờ cũ. Hàng rong có tự bao giờ, chẳng ai hay. Chỉ biết rằng một Hà Nội ngày xưa và một Hà Nội nay, những gánh hàng rong đã trở thành một điều gì đó rất đỗi thân quen, thường nhật, là một nét văn hóa đẹp mà bất cứ ai xa Hà Nội cũng chẳng bao giờ có thể quên. Khi những nhà hàng, những quán ăn sang trọng, những quán cà phê và đủ mọi thứ đèn mọc lên như nấm giữa cái thành phố nhộn nhịp này, những gánh hàng rong như sợi xích của thời gian lưu giữ lại những nếp văn hóa thắm đượm cái tình, cái hồn của người Việt ở chốn Kinh Kỳ.

HUẾ ĐƠN SƠ TRONG SUY NGHĨ 
Trần Kiêu Bạc 

Chỉ một Mẹ HUẾ thôi
Muôn lời ca không dứt
Thơ bao lần hết mực
Chưa viết hết về Người

Không cung điện không ngôi
Không lâu đài thành quách
Mẹ suốt đời chân đất
Mưa nắng một đầu trần

Lầm lũi thân một thân
Mẹ lần đi khắp nẽo
Hết qua vùng Hương Thủy
Trở lại xuống Bao Vinh

Một đời Người lặng im
Bạc vai, mờ đôi mắt
Dù thân gầy còn mất
Vẫn nắm chặt tay con

Đi ngược dốc Phú Cam
Nhìn về ngang Thượng Tứ
Còn Hương Giang sóng vỗ
Còn Mẹ HUẾ nhọc nhằn

Thương Mẹ khổ trăm năm
Mẹ HUẾ ơi ! Còn khổ
Thơ Mẹ còn dang dỡ
Viết hoài vẫn chưa xong !

TRẦN KIÊU BẠC (Tạ lòng Nguyễn Phúc Sông Hương)


MƯỜI NĂM TÌNH CHIA XA 
Trần Kiêu Bạc 
Mười năm mong gặp lại người
Mong tìm thấy được nụ cười ngày xuân
May còn mái tóc mượt xanh
Còn trong ánh mắt trọn dành cho nhau
Muối chưa làm trắng mái đầu
Mà lòng mặn đắng bể dâu cuộc đời
Mười năm lỡ gặp lại người
Nay còn hiu hắt nụ cười buồn tênh
Đò xưa sóng vỗ chao nghiêng
Nên bờ bến cũ ôm riêng cõi buồn
Mười năm ngỡ tóc còn hương
Mà hồn bồ kết thả buồn trôi đi
Tình trăm năm tưởng quay về
Mười năm tình đã vội chia dặm ngàn
Tình xa mấy nẻo cũng đành
Thôi mười năm, chuyện chúng mình quên đi !

TRẦN KIÊU BẠC

TRẦN KIÊU BẠC

MUN MÀNG TÌM LI HƯƠNG XƯA.

 
Trong đi sng hàng ngày, nhiu khi có nhng chi tiết nho nhlàm chúng ta nhmãi, nhhoài, không bao giquên đưc, trong đó mùi hương gimt vai trò cc kquan trng. Khoa hc và thc tế cuc sng đã chng minh mùi hương có tác dng tích cc và sâu sc lên mi ngưi trong tình yêu, ký c và ctrong mi sinh hot hàng ngày. Chúng ta không llùng vi câu thơ mà CNguyn Du đã viết và mãi nhtnhng năm Trung Hc đến bây gi“Hương gây mùi nh, trà khan ging tình”.
Tôi đã xa TQuc nhiu năm. Thi gian không dài nhưng cũng đđnh, quên nhưng không thxóa mùi hương có đưc tnhng năm tháng cũ. Làm sao quên đưc mùi sa Mtinh khôi nhng ngày chưa ln, mùi bùn trong đm sen cui làng thân thiết, mùi hương hoa cln trong sương sm vào mùa Hạ ấm nng nhng tiếng ve kêu, hay mùi vtình yêu nhng ngày mi biết hn hò, bo dn cm tay ngưi yêu đnghe hương vthanh cao đu đi tan vào tng tế bào, chy sâu qua tng ththt. Mùi hương, mùi hương mãi mãi là ni ám nh không nguôi trong lòng ngưi xa x!
Cm nhn vmùi hương không chbng giác quan mà sâu thm trong trong hn phi có ttình thương yêu và phi qua tm lòng. Tôi lan man trong thế gii mùi hương đtìm ra đưc mùi hương gn gũi nht, luôn làm xao đng lòng mình trong nhng ngày Xuân nơi quê cũ. Tôi đã đi nhiu nơi, sng nhiu chvà làm vic trong nhng môi trưng khác nhau, tt nhiên là đã ăn, đã nếm nhiu thc ăn có hương vkhác nhau, nhưng mi khi mt mình trong nơi qunh qucui năm, hay gưng vui trong nhng ngày đu năm mi, tôi luôn bthôi thúc, xô đy vào mt mùi hương quen thuc, nhhoài mà tìm mãi không ra. Đó là mùi ni thc ăn hn hp mùng Ba Tết mà Bà Ni vn đùa vui là ni “xà bn”. Mi năm, khi đt tri vào Xuân, và ba ngày Tết đã lùi xa, tôi vn nghe đng li thn mình, trong tim mình cái mùi thân quen mà tôi vn mun màng, ngn ngơ, nhnhung mong tìm li. Trong mùi hương đó. Má tôi hin ra, đôi mt bun hiu, hai tay khô ráp, ni như có chút khđau, li nói khoan hòa vi ChEm chúng tôi ngày xưa, xưa lm mà còn như quanh qun đâu đây.
c vmón ăn ngon mà mang tên llùng ny dn tôi bt đu tnhng ngày cui tháng Chp Âm Lch hàng năm, và y như là năm nào cũng vây. Khi ngn gíó Đông còn làm se lnh mà đt tri như đã bt đu chuyn mùa, Má tôi đã chun blàm mâm cúng Tết. Không đâu, nhà tôi nghèo, nói là mâm cúng Tết, nhưng chlà môt mâm cơm đơn gin và thanh đm, chkhác ngày thưng ý nghĩa và đôi chút thc ăn mi, khác gi là lvt cho TTiên. Go là go ht tròn, xay không b, mà Má tôi đã bcông chn la, sàng sy và đdành cho mâm cơm ny. Mt sân phơi đy nhng cây ci bxanh đdành làm dưa cho nhng ngày Tết. Con gà to béo, gà trng, va tui thanh xuân, đcó thân hình khe mnh nhưng chưa ti đan chy theo my con gà mái tơ trong chung. Đó là mâm cơm tin năm cũ đi và đón năm mi v. Mâm cơm cui năm chphút giây tri đt giao hòa, chngưi thân trvsum hp sau thi gian bôn ba làm ăn nơi xa, và là thi đim báo công, dâng lên hương hn Ttiên nhng điu hiếu hnh tt đp nht.
Má tôi, tính đến ngày Ngưi đi xa, đã làm dâu gia đình hTrn hơn na thế k, mà theo li Bà Ni thì năm nào cũng như năm nào, vn luôn ginnếp y trong nhng ngay đón Xuân, đơn sơ mà đm m quê nhà. Ri nhng ngày đu năm mi vi nhng món ăn l, khó kiếm hàng ngày đưc dâng cúng, ri cnhà cùng nhau thưng thc cũng qua đ. Tt c, sau ngày Mng ba, coi như chm hết. Hương vngày Xuân cũng qua đi đnhư hn hò mùa Xuân năm sau squay lạị Nhưng đi vi Chem tôi, sau ba ngày Tết, mùi thc ăn không hết mà cdai dng đến nhiu ngày tiếp theo. Đó là nhni “xà bn” mà Má tôi khéo léo chế biến. Chđơn gin, nhng thc ăn dư mi ngày, Má tôi tiếc, không đđi, cũng là theo li Bà Ni dy: Đphí thc ăn là mang ti lm! Tôi đã quan sát, tc là xem knhưng thao tác Má tôi làm ra món ngon đy hương vny. Tt cthc ăn dư đưc cho vào mt cái ni ln đã có mnóng và hành phi. Má tôi không phân loi mà cho chúng  cùng sng chung nhau như mt xã hi đy nhng sc dân và phong tc khác nhau. Nhanh nhn, Má đo qua đo li nhiu ln , không quên bvào nhiu ci chua, vài trái t còn nguyên vcay, nêm li ln chót, xong đla cháy riu riu thêm chút na là nhc xung. Mùi thơm ngào ngt ca thc ăn Tết tưng đã đi xa hay bay vào quên lãng li trv, nng đm hơn, thôi thúc hơn, làm chúng tôi có thêm hương vTết kéo dài như vô tn. Mùi tht kho trn ln vi mùi ci chua làm không khí ba ăn rn thêm tiếng cưi vì nhci chua mà tht mbt béo ngy và nhtht mà nhng miếng ci chua có thêm vđâm đà gi thèm không dt. Nhng ngày Tết ca tui thơ tôi là như thế, Bà ni tôi thưng nói, mt cách bình thưng nhưng đy vtrân trng, chcó nhà nghèo mi có món ăn llùng ny, bi nhà giàu thì hđbnhng thc ăn dư tha thì ly đâu mà có ni “xà bn” đy hương Tết như thế?
Riêng đi vi tôi, ni “xà bn” ca Má tôi là món quý, là món ăn đy yêu thương ca Má cho chúng tôi không nhng trong nhng ngày thơ trmà mãi mãi còn đng trong ký c, trong tim thc và ctrong nhng gic mơ ca tôi. Quên sao đưc khi mà đã hết Tết chúng tôi còn thy đưc, hưng đưc món ăn yêu quý ny? Nói ra không xu hlà nhiu ln chúng tôi đxô vào ni “xà bn”, tranh nhau gp, hay tiu nghĩu nhìn ni không vì đã bcác chln nhanh tay xơi hết. Quên sao đưc khi đến mng bn Tết tôi phi trli trưng hc, xa nhà nhà tn Tnh l, mà vn cm theo mt h“xà bn” còn sót li trong hành trang? Má tôi đã st ra đdành cho con ăn khi xa nhà sau nhng ngày đón Xuân cùng gia quyến. Món yêu thương y không chlà món ăn bình thưng mà vi tôi là muôn vàn knim, là mt quãng đi thơ di đã qua đi không bao gitìm li đưc.
Bây gitôi đã khôn ln, đã qua nhiu cam go ca cuc đi vn thy và ngi mùi hương ni "xà bn” sau Tết ca Má. Nơi tôi đang sng có nhiu món ăn sang trng và kdna, nhưng biết tìm đâu món ăn quen thuc ngày xưa? Tôi vn ngi đươc mùi nưc hoa đt tin ca các đng nghip trong chlàm, nhưng chc không quen và cũng không quên mùi rơm rạ ở quê nhà, mùi đng ni bui sáng tinh mơ, mùi hoa cau rng trng khi chiu xế bóng… đâu đó trong góc khut ca trí nh, tôi vn thy hình bóng Má vi ni đôn hu, nhanh tay đo đo nhng miếng dưa chua, trn trn nhng chân gà trong chiếc ni cũ, mà cđi tôi không thnào quên. Trong nhng ngày cui năm hay đu năm mi trên quê ngưi tôi li ao ưc ngi li mùi “xà bn” trong món ăn xưa, nơi dó không có hương ca du thơm Chanel 5, không có mùi thc ăn như Hamburgers, Pizza llm mà có mùi ci chua trn vi nhng khong tht dư tha đmi hình dáng  vi mùi bàn tay Má, và hình nh ca nhng đôi đũa tranh nhau ca Chem chúng tôi sau ánh mt nhìn đy thương yêu ca Bà Má nghèo nhng năm xa xôi y…
Sau cùng, nếu nói mùi hương đã to cho con ngưi nhng khúc quanh, nhng n tương thì mùi ca ni “xà bn” đã luôn lôi kéo, thôi thúc và dai dng mi gi tôi v, dù mun màng, vi quê nhà, vi ngi nhà nhbé khiêm nhưng mà chúng tôi đã sng, đã đưc đùm bc, nuôi dưng và dy dca Ngưi Mmu mc mà chúng tôi hng thương yêu và quý trng.

TRN KIÊU BC.

NHẶT HOA TRÊN NET/GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠI

Gía trị của thất bại

.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠI
Ngày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn.
Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”.
Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?
Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ.
Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi.
“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời"
Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!
Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa.
Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!
Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!
Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”