THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Saturday, April 11, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC


DÃ QUỲ CAO NGUYÊN



Còn mang trên vai  nhan sắc dã quỳ
Dẫu đã xa ngàn phố cao nguyên cũ
Phố mãi lấm lem dốc cao bụi đỏ
Dã quỳ vẫn in lớp lớp hoa vàng

Ôm trong lòng nỗi nhớ nhiều ngăn
Rừng hoa dại nhốt trong ngăn lớn nhất
Chờ gió  rơi vào rượu cần say khướt
Sắc vàng rung lên nỗi nhớ dã quỳ

Nắng lao xao, trời xanh thắt lòng ai
Tiếc một nỗi màu xanh không chạm đất
Để dã quỳ nằm sóng soài chờ nắng tắt
Một mình hoa vàng trong bụi đỏ không tan

Nhớ vẫn không cùng thương vẫn miên man
Gùi trên lưng, ngô đầy khố xanh khố đỏ
Sao không gùi theo sắc vàng hoa thương nhớ
Để thị thành vắng mãi sắc vàng tươi?

Dã quỳ cao nguyên chỉ gặp một lần thôi
Sắc vàng lạ kỳ theo người cùng năm tháng ....

TRẦN KIÊU BẠC




ẤM ÁP CƠN MƯA SÀIGÒN




Gởi lời chào cơn mưa Sàigòn
Qua kẽ tay hạt lên đầy nỗi nhớ
Mưa chưa ướt hết chiều dài phố nhỏ
Ướt lòng người nầy đứng đợi người kia

Từ lúc nào mưa nhả những lời thơ
Những con chữ chạy theo mưa ướt đẫm
Gió ghé qua tim ai chừng lóng ngóng 
Cho Sàigòn nhỏ giọt khúc pha lê

Giá như đèn không sáng bên kia
Chắc gì ai biết ai còn đứng đợi 
Chảy vào lòng ai hạt mưa nóng hổi 
Lạnh lẽo bên ngoài, ấm lại bên trong !

Hỏi thăm Sàigòn, 
Thơ còn ướt hay không?

TRẦN KIÊU BẠC 

TẬP THỂ DỤC

Tại sao tập thể dục giúp bạn vui vẻ

Khi tập thể dục, các chất hóa học trong não được điều hòa giúp cải thiện cả thể chất lẫn tâm trạng. Tập luyện nhẹ nhàng vào buổi trưa có thể tăng hiệu suất đến 3 giờ sau tập.

Tại sao tập thể dục giúp bạn vui vẻ
Lê Nguyễn (Theo Visually)

Thursday, April 9, 2015

Mưa Huế-Huế Mưa--Thơ Trần K. Bạc--Hồng Vân diễn ngâm

Nhìn Lại Những Dấu Chân-Thơ Trần Kiêu Bạc; Hồng Vân diễn ngâm

THƠ TRẦN KIÊU BẠC





MƯỜI NĂM TÌNH CHIA XA 


Mười năm mong gặp lại người
Mong tìm thấy được nụ cười ngày xuân
May còn mái tóc mượt xanh
Còn trong ánh mắt trọn dành cho nhau
Muối chưa làm trắng mái đầu
Mà lòng mặn đắng bể dâu cuộc đời
Mười năm lỡ gặp lại người
Nay còn hiu hắt nụ cười buồn tênh
Đò xưa sóng vỗ chao nghiêng
Nên bờ bến cũ ôm riêng cõi buồn
Mười năm ngỡ tóc còn hương
Mà hồn bồ kết thả buồn trôi đi
Tình trăm năm tưởng quay về
Mười năm tình đã vội chia dặm ngàn
Tình xa mấy nẻo cũng đành
Thôi mười năm, chuyện chúng mình quên đi !

TRẦN KIÊU BẠC


MẮT ANH MẮT EM 




Anh thấy không đôi mắt em nhìn anh
Mưa tạnh rồi mà mắt em vẫn ướt
Nắng đã lên nên mắt vừa tha thiết
Dẫu ngày đầu mắt chưa kịp thân quen

Em thấy không đôi mắt anh nhìn em
Trời đã đêm mà mắt còn trông rõ
Trong màu đen có hình em trong đó
Dẫu đêm nầy mình mới hẹn hò nhau

Nhìn mắt em, anh không thấy nữa đâu
Anh đâu biết gió lao xao lòng mắt
Mây trôi qua mà chiều không thể khác
Chỉ là chiều của mắt lạ nhớ nhung

Nhìn mắt anh, em chỉ thấy đêm màu xanh
Em không biết đêm đen vừa đi mất
Chỉ có trong anh xôn xao tiếng guốc
Lúc chờ em trong buổi hẹn đầu tiên 

Đừng nhìn nhau, mắt lạ đã thành quen
Trong mắt em có mắt anh ngây dại
Trong mắt anh có mắt em hờn dỗi
Lỡ xa nhau rồi mắt cứ chiêm bao.

TRẦN KIÊU BẠC


TRIẾT LÝ



Trang Tử dẫn một đoàn môn sinh lên núi thăm bằng hữu.Đến chỗ rừng sâu heo hút, thấy đám tiều phu đang đốn cây. Trang Tử hỏi: - Vì sao các anh chặt hết mấy cây kia, chỉ lưu lại mỗi một cây to này?
Tiều phu nói:
- Cây này xem bề ngoài đẹp đẽ vậy chứ vô dụng lắm, chẳng xài được gì cả!
Trang Tử quay đầu ngó môn sinh bảo:
- Cây này nhờ vô dụng mà được lưu lại, các anh phải học theo như vậy!

Đi qua núi, trời sắp sụp tối, Trang Tử dẫn môn sinh đến nghỉ đêm nơi nhà người bạn.
Người bạn đã lâu không gặp Trang Tử, mừng rỡ sai con:
- Hãy mau giúp cha làm thịt chim đãi khách!
Con cầm dao lên, hỏi cha:
- Nhà mình có hai con chim, nên giết con nào?
Người cha bảo:
- Tất nhiên là con không biết hót!
Nói xong, người cha mỉm cười bảo Trang Tử:
- Con tôi khờ quá, có vậy mà cũng hỏi, con chim không biết hót thì vô dụng quá, giữ lại làm chi?
Trang Tử quay đầu bảo môn sinh:
- Con chim được sống là nhờ biết hót, các anh phải học tập điều này.

Sáng hôm sau, các trò không nhịn được, hỏi Trang Tử:
- Thưa thầy, chiều qua vào rừng, thấy cây vô dụng được chừa lại, thầy bảo học nó. Rồi đến lượt con chim, nhờ có tài mà được sống, thầy cũng bảo học nó. Lời thầy dạy thực mâu thuẫn quá, rốt cuộc chúng con phải theo bên nào? - Hữu tài hay vô tài? Hữu dụng hay vô dụng?

Trang Tử cười to, nói:
- Các anh phải dùng trí phán đoán, tùy thời mà cư xử, ứng biến chứ! Hễ thấy cần hiển tài thì phô tài, cần vô dụng thì hiện vô dụng. Còn bình thường thì hãy trụ ở giữa hữu và vô, vậy thôi.

(Kể theo Trang Tử Sơn Mộc)

Tuesday, April 7, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

ĐÔI MẮT CỦA THẦY TÔI 

Chiều qua đôi mắt ấy khép lại rồi
Trời đang xanh mây trở màu tím ngắt
Mắt chúng con cay trộn ngàn hạt cát
Khóc đôi mắt Thầy, bảo vật thân yêu

Chúng con về mang ánh mắt đi theo
Tia nhìn bao dung từ lòng bục giảng
Khi chúng con ngã dài trong cuộc sống
Cũng đôi mắt nầy âu yếm vực lên

Bài Sử bài Văn như có hồn thêm
Theo lời giảng mắt Thầy như có lửa
Khóc Lệ Chi Viên, hận lòng Nguyễn Trãi
Buồn Tây Hồ theo Thị Lộ bán chiếu gon

Thầy đem chúng con đến Sử Việt gần hơn
Mắt nhìn xa thấu nỗi lòng Thi Sách
Kể qua cuộc đời anh thư Trưng Trắc
Mắt Thầy vui theo nợ nước thù chồng 

Những hộc bàn giấu vài trái me non
Trong tầm mắt Thầy trên cao nhìn xuống
Cây phượng già góc sân trường lưu luyến
Cũng đỏ hoe theo mắt đỏ học trò

Không có Thầy không đôi mắt âu lo
Cổng trường xưa tiếc Thầy như hiu hắt
Không có ưu tiên nào dành riêng cho đôi mắt
Nên mắt khép rồi trong cõi nhớ không vui

Chúng con giữ hoài đôi mắt của Thầy thôi!

TRẦN KIÊU BẠC.

CON MẮT BÃO



Bàn chân bão đi qua
Con mắt còn ở lại
Mắt bão nhìn nhân ái
Mà lòng bão nhiểu nhương

Bão không thấy tang thương
Giữa muôn vàn tiếng khóc
Lòng bão đâu biết được
Người đau hoài nỗi đau

Con mắt bão đêm sâu
Còn quay về hướng khác
Người đang thức cùng nhau
Lo lúa vàng rụng hạt

Con mắt bão vô tình
Dừng nơi nào gần nhất
Là đêm thành địa ngục
Là ngày thắp nhang thêm

Lòng bão không lặng im
Mắt người còn ái ngại
Mắt bão không nhân ái
Lòng bão thêm nhiểu nhương



Người nhìn con mắt bão
Chỉ thấy những đoạn trường!

TRẦN KIÊU BẠC


MỘT NƠI CÓ NHIỀU KỶ NIỆM TRƯỚC KHI MÌNH RỜI XA NÓ!


TTO - Tòa nhà Bưu điện TP HCM đã hoàn thành việc sơn sửa với màu vàng nhạt truyền thống thay cho màu vàng đậm mà dư luận không đồng tình trước đây.  
Một đôi vợ chồng chụp ảnh cưới với bối cảnh Tòa nhà Bưu điện TP.HCM đã sơn xong chiều 6-4. Ảnh: TIẾN LONG
Các bức ảnh được Tuổi Trẻ ghi nhận chiều 6-4 cho thấy Tòa nhà Bưu điện TP.HCM - công trình 130 năm tuổi quen thuộc với nhiều thế hệ người dân thành phố - đã hoàn tất việc sơn màu sơn mới do Hội đồng qui hoạch - kiến trúc TP chọn, lãnh đạo UBND thành phố chấp thuận.
Trước đây tòa nhà bưu điện TP được chỉnh trang, sửa chữa và sơn lại vào tháng 12-2014 với màu vàng đậm. Màu sơn này bị dư luận đánh giá là không phù hợp.
Tháng 2-2015, Hội đồng Qui hoạch kiến trúc TP.HCM thống nhất chọn màu sơn mới cho tòa nhà Bưu điện TP.
Bà Đặng Thị Nga, giám đốc Bưu diện TP.HCM cho biết toàn bộ chi phí nhân công và tiền sơn do đơn vị thi công và công ty cung cấp sơn tài trợ.
Các du khách nước ngoài đi dạo trước mặt tiền Tòa nhà Bưu điện TP.HCM. Ảnh: TIẾN LONG
Rất đông người chụp ảnh Tòa nhà Bưu điện TP.HCM với màu sơn vàng nhạt - Ảnh: TIẾN LONG
Một đôi bạn trẻ chụp ảnh "tự sướng" kỷ niệm tại Tòa nhà Bưu điện TP.HCM - Ảnh: TIẾN LONG
Đợt sửa chữa, tôn tạo và sơn mới Tòa nhà Bưu điện TP.HCM có kinh phí khoảng 5 tỷ đồng - Ảnh: TIẾN LONG
Màu sơn mới của Tòa nhà Bưu điện TP.HCM không còn đậm như trước - Ảnh: TIẾN LONG

Sunday, April 5, 2015

TRẦN KIÊU BẠC viết

LĂN THEO THỜI THƠ DẠI
Tạp Bút Trần Kiêu Bạc





Khi nhắc đến cuộc đời, người ta thường nêu ra ý niệm Sinh Lão Bệnh Tử để nhấn mạnh những giai đoạn hay những điểm phải đến trong một đời người. Lâu dần, ý niệm đó trở nên quen và được xem là điều cần ghi nhớ. Người ta quên bẵng đi rằng để đi đến gia đoạn Lão thành , con người phải trãi qua một giai đoạn khác cũng dài không kém và cũng đáng nhớ không kém. Đó là Thời Thơ Dại.

Vâng! Nói như thế thì ai cũng có một Thời Thơ Dại (viết hoa). Thời gian nầy là phần mở đầu xuất sắc cho mỗi người trong mỗi hoàn cảnh xã hội hay riêng tư khác nhau. Thời Thơ Dại cũng đến, qua đi, để lại những kỷ niệm hay dấu khắc khó phai mờ, và  nhiều khi nó trở thành những vết sẹo mà thơì gian hay thuốc men không thể xóa! Vết sẹo trên cơ thể có thể nhờ khoa học hay bàn tay khéo léo của quý vị lương y làm tan đi, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì không bao giờ, hay mãi mãi nằm trong tiềm thức của mỗi người mang nó! Thời Thơ Dại không có điểm bắt đầu cũng như khó chỉ ra lúc nó kết thúc! Nói chung thì Thời Thơ Dại có thể được xem là khởi đi từ lúc mỗi người có một chút tri thức một nhận định hay có thể tự quyết về mỗi vấn đê có liên quan tới mình! Chúng ta không thể nói Thời Thơ Dại là lúc còn được ẳm ngửa, còn bú Mẹ vì khi đó con người chưa thể quyết định về những suy nghĩ của mình, như đói thì khóc mà chưa thể tự chọn loại sữa nào hay lúc nào thích bú! Thời Thơ Dại cũng đôi khi kéo dài tới lúc Lão Niên, tất nhiên hài hước mà nói như vậy, vì nhiều lúc còn Dại khi đã hết Thơ. Những Lão Ông Việt Kiều về trong nước bị bọn gái trẻ dụ lấy hết tiền bạc rồi qua Mỹ kêu trời là minh chứng hùng hồn nhất của “Thời Thơ Dại kéo dài”.

Nói đến Thời Thơ Dại đã qua, nhất là nói đến Kỷ Niệm Vàng Son Hoa Mộng mà mọi người đều trãi qua là nhắc đến một kho ký ức còn mãi trong tim và một khi thời đó qua rồi thì lăn theo mà lòng ngơ ngẩn tiếc. Sao lại “lăn theo”? Có thể vì tìm mà không thấy, chạy theo thì biến mất, không thể nhìn hay sờ mó được! Xin hãy hình dung một đứa trẻ bị mất đồ chơi hay khóc hoài không ai dỗ! Khóc hoài khóc mãi đến tuyệt vọng rồi lăn ra, tức tửi, ấm ức và im lặng trong khổ đau! Lăn trong ý “ Lăn qua Thời Thơ Dại” cũng mang ý gần giống như vậy! Tìm hoài không thấy và Thời Thơ Dại biến mất thì Con Người đành lăn theo trong tiếc nuối mà thôi!

Thời Thơ Dại có thể là nỗi mừng vui lẫn lo sợ khi theo Mẹ đến trường lần đầu trong đời.
Nhà văn Thanh Tịnh trong tác phẩm Tôi Đi Học đã chẳng nói ra sự hồi hộp lãn vui sướng trong ngày đầu theo Mẹ đến trường trong” Hăng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi nao nức ….” đó hay sao?
Ngày đâu tiên trong đời đến trường! Cứ nằm tay Mẹ, rụt rè mà háo hức, e sợ mà hân hoan, tình cảm mơ hồ không sao nói hết! Lúc vào lớp , sao mà lạ bạn lạ Thầy Cô, muốn khóc và chạy về theo Mẹ mà chân như bị chôn lại trên viên gạch hình vuông cuối lớp. Muốn khóc mà không dám khóc vì sợ chúng bạn cười mà vui thì không vui nỗi, cười theo bạn mà miệng méo xệch trông như anh hề! 

Thời Thơ Dại có thể là những buổi tắm sông reo hò cùng bạn bè cùng tuổi. Không co gì phẳi mắc cở, cứ cởi trần, quần đùi lao xuống sông la quên hết! Ngay cả khi lên bờ, quần ướt, lỏng dây thun, xúm lại mà tuột quần nhau rồi so nhau to nhỏ cũng không là cái thá gì vì giữa sông nước mên mông không ai rảnh rang để nhìn mà giễu cợt! Rồi cùng nhau vưa bơi xuồng vưa hát “ Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng… kiếm xuồng leo xuống …”. Qua bên kia sông hái trái bần chua ăn với mắm ruốc va uống nước sông! Tỉnh bơ! Không thằng nào đau bụng hay cảm cúm gi hết! Đó là kỷ niệm đầu đời dám hái bông lục bình màu tím để tặng ‘con nhỏ” đang ngóng chờ mình bên nầy sông vì không thể ra xa bờ hái bông được!

Thời Thơ Dại có thể là tập làm gan ăn cắp trong khi phụ Bà Nội dọn cổ trong đám giỗ Ông! Cứ nhớ là lúc đó học khoảng Lớp 3 Tiểu Học. Bưng phụ dĩa thịt phai có lòng heo lên bàn thờ là tiện tay rinh luôn một miếng lòng bỏ an toàn vào miệng mà lòng cứ e sợ Ông thấy sẽ phạt đòn roi! Hay chờ lúc Bà vái cúng xong la “dớt” luôn trái quit mà không khôn ngoan, cứ ngồi trong hóc bàn thờ mà lột. Mùi hương quít bay đầy nhà và bị Bà  kéo ra phạt một trận  tởn lắm mà trong lòng tự hứa là không tởn tới già!

Thời Thơ Dại có thể là những lời nói hay hành động khó thể chấp nhận với Thầy Cô hay bạn bè, chỉ vì còn thơ dại! Như có lần dại trong lớp, khi Thầy đọc Chính Tả bảo: Gạch đít, xuống hàng! Thì nói to” Gạch đít hoài chảy máu Thầy ơi!”. Hay tìm cách noi tên Cha Mẹ bạn để chọc tức bạn. Thí dụ: Biết Cha bạn tên Hổ thì cứ vỗ bàn nghe Cọp Cọp (không phải Cộp Cộp) để làm bạn tức rồi gây gổ chơi!

Thời Thơ Dại có thể là một nhóm con gái áo quần phẳng phiu đạp xe chở ba bốn lên vuờn cây leo lên hái trái. Tất nhiên là không ai sợ câu ca dao “ Con gái trèn cây gai mây xóc…cổ”, cứ leo rồi muốn xóc cái gì thì xóc, vô tư!
Hay những hình ảnh dịu hiền mà không kém phần gai góc của tuổi thiếu niên thời “con gái” nết na đằm thắm. Một nhóm con gái bên nhau chơi đánh đũa, đứa thì kẹp tóc đuôi ngựa, đứa cắt bum- bệ, đứa hớt ma –ninh- cua như con trai mà bày đặt cài băng đô tím lãng mạn! Đánh đũa … khi thì banh có thể bồng lên rồi mới bắt hay lúc kẹt dùng trái cau, không thể để rơi mà phải bắt từ trên không! Rồi ăn gian, rồi cải nhau om sòm, đôi lúc đằm thắm trở nên trời gầm lúc nào không biết!

Càng lớn thêm thì Thời Thơ Dại có biến chuyển đồi chút, nhưng vẫn là thời của tuổi nhỏ của giai đoạn “ăn thì no mà lo chưa tới”. Đó là thời của con trai con gái mới lớn. Trai mới cao, gái mới nhú. Mặt đứa nào cũng nổi mụn đỏ, chứng tỏ ta đây sắp thành người lớn rồi! Đứa hên thì ít mụn, đứa nào xui thì mặt như dề cơm cháy, tùm lum, chỉ có hai lổ tai là khỏi bị thôi! Con trai thì đi xe đạp sườn ngang (không chịu xe đầm nhe!) rồi chạy ra sân vận động, canh một chân góc trái hay hậu vệ rồi tập tành chơi xấu, tém gìò gạt cẳng hay huých chỏ làm sao cho trọng tài không thấy! Con gái thì dịu dàng trong tư cách, kín đáo trong ăn mặc và luôn sẵn sàng như có ai để đang ý tới mình. Đây là thời Thơ còn Dại mà cứ tưởng mình đã ngon cơm! Không dại sao được khi mà thấy bạn gái cùng lớp vào Chùa cũng theo đứng xớ rớ phía sau mà nhắm mắt ( thật ra là hé mát nhìn “nó”!) rồi cũng làm như chân thành Nam Mô, lạy Phật. Buồn cuời nữa là khi bạn gái vào Nhà Thờ cũng theo sát phía sau, quỳ và Amen thật to cho “nàng “ nghe rõ!
Không dại sao được khi mà bạn trai trả quyển sách Lý Hóa giả đò mượn hôm qua kèm theo một bông hoa ép trong bao thư thơm phức, rồi tưởng đã bị ai phải lòng, đem ra khoe tùm lum với bạn khác là “ Thằng nầy trông cây si tao rồi tụi bây ơi!” Có biết đâu thằng nầy nay thả con tép, mai bắt con tôm, chắc chắn sẽ được nàng bao một chầu kem hay bò bía ngon lành khỏi tốn tiền, lại có khi kèm theo tiền “ cho anh xài lúc ngặt!”(con gái để dành tiền hay lắm mà nhiều khi xài cũng dại lắm!)
Dại mà sung sướng và cảm thấy hạnh phúc nhất là lúc chở bồ trên xe dù là xe đạp hay xe gắn máy! Xe đạp lên dốc, người đạp mệt “lã cò bợ” mà khi em hỏi mệt không anh thì cứ kềm hơi thở mà ráng nói to: Mệt gì đâu mà mệt em? Trời ơi! Cái xe đang chạy mà tắt máy rồi! Em xuống xe mặt chút hờn dỗi, tìm bóng cây mà núp sợ nắng ăn đen da! Anh lò mò cạo buzi lấm lem mặt mũi! Đế khi đạp xe, máy cà xịch cà xịch rồi rú lên còn nhỏ hơn lời rú mừng của anh! Em chỉ nhẹ nhàng vén tà áo dài, nhích mông lên yên và phán” rồi anh!”. Đó là hạnh phúc Dại mà Vui của thời mới lớn!



Nhưng có một Thơi Thơ Dại của riêng tôi (người viết) mà suốt đời tôi luôn trân trọng gìn giữ dù ở đâu hay trong bất cứ hoàn cảnh nào! Tôi đã mạo muội đặt tên Thời Vàng Son ấy là “Bếp Lửa quê Hương”!
 Mỗi lần hình dung bếp lửa Thời Thơ Dại ấy, tôi xót xa thấy lại hình bóng Bà Nội, Má tôi và những ngày thơ ấu đã ngàn trùng xa cách! Tôi xa quê hương, cố mang theo những hình ảnh đơn giản và vô cùng gần gũi ấy mà chỉ còn trong trí nhớ mỗi ngày một mòn mỏi theo thời gian. Phải chi trong những ngày cuối năm, trong bước chân lãng đãng ngập ngừng của Nàng Xuân nơi xứ người, tôi có đươc bếp lửa quê hương ngày cũ!
Đó là những ngày cuối năm, sắp Tết. Hình như năm nào cũng vậy, trời se lạnh và nắng không cao! Bà Nội tôi gom củi và lá khô thành như cái bếp to rồi đốt lên, sưởi ấm! Bà không nói nhiều, chỉ cầm cái que dài khơi lên mỗi khi lửa chưa bén đều khắp! Đôi mắt Bà xa xăm: Hồi đó Ông Nội tụi bây … rồi ngưng hẳn!  Chúng tôi quây quần một bên, yên lặng chờ câu nói tiếp, nhưng không thấy gì! Năm nây qua năm kia chỉ là câu chuyện Ông Nội tụi bây …không bao giờ có đoạn kết! Má tôi cũng vậy, hình như bắt chước Bà 
Nội, rồi: Ba các con … và im lặng!
Tôi mang cái im lặng ấy qua suốt tuổi thơ mình và lớn lên mới hiểu khi mà con ngườì đi đến sự đau khổ và tiếc nuối cùng cực thì sẽ biến thành im lặng! Không có gi để diễn tả được! Tôi cảm ơn bếp lửa quê hương hay bếp lửa gia đình của riêng tôi! Bếp lửa của đoàn tụ, của yêu thương, của vô cùng thân thiết đã đưa tuổi thơ tôi đến đỉnh cao vàng son chói lọi, nơi đó là sự gắn bó của hai thế hệ phụ nữ góa chồng là Bà Nội và Má tôi mà hai người luôn đối xử với nhau như là bạn hơn là mẹ chồng nàng dâu! Cũng từ đó tôi tự nhiên rất yêu thương và quý mến hoàn cảnh những phụ nữ goá bụa và cùng đau khổ như Bà và Mẹ mình! Đó là sự thông cảm ở cấp cao khi biết sự cô đơn và mất mát người thân là đau đớn và khổ sở như thế nào!
Tôi cảm ơn bếp lửa quê hương của tôi khi những chiều cuối năm nơi đất lạ, tôi thấy được sự ấm êm của tình người, của cành mai trước ngỏ, của hồn bánh chưng xanh mà mỗi ngày Đông gặp nhau bên bếp lửa, tôi đều thấy Bà tôi dặn dò nhắc nhở, và Má tôi tất bật những lo toan!

Thời Thơ Dại! Ôi! Thời của vô tư, của hành động mà không cần so đo tính toán! Ai cũng đều qua Thời Thơ Dại của riêng mình mà mỗi khi có dịp nhớ lại đều thấy vui buồn lẫn lộn. Vui vì biết mình còn sống và còn nhớ. Buồn vì tất cả đã qua đi, như là vội vàng nhưng thật ra cũng không nhanh vì còn luyến tiếc! Vĩnh biệt Thời Thơ Dại dễ thương của chúng ta!


Trần Kiêu Bạc.

Top 11 Casting Call - AMERICAN IDOL XIV

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ



Đêm thức một mình mới thấy cô đơn
Vắng Mẹ nhà như rộng thêm đôi chút
Đường về nhà bỗng dài ra hun hút
Bởi vắng một người, chỉ một Mẹ thôi

Lòng ước ao trở lại tuổi lên mười
Mẹ vá áo cứ đo dài tay áo
Cầu con lớn nhanh giữa đời giông bão
Cứ mỗi năm thêm một bước nên người

Ước chi mình về lại tuổi đôi mươi
Thấy mắt Mẹ mừng tin con thi đậu
Giọt mồ hôi khô vừa trên lưng áo
Nạm ngọc nụ cười hãnh diện về con

Phải chi còn mưa vột rớt hoàng hôn
Nép vai Mẹ cho vai mình khỏi ướt
Vời vợi tình thương nói hoài không hết
Canh cánh nỗi lo nặng đến bạc đầu

Đêm một mình dõi thấu suốt canh thâu
Ao ước là ước ao không có thật
Úp mặt vào đêm đến sưng đôi mắt
Mẹ đâu giờ… Mẹ đã khuất ngàn xa

Đêm thức một mình chờ Mẹ ghé qua…


TRẦN KIÊU BẠC

THƠ TRẦN KIÊU BẠC và THY LỆ TRANG

DẤU CHÂN XƯA CHO ANH TRẦN KIÊU BẠC

Dấu Bụi Thời Gian vẫn đậm đà (*)
In  hình Từ Mẫu rất sâu xa
Mênh mang đất khách,  vầng mây trắng
Bàng bạc quê hương, bóng mẹ già
Vàm Cỏ, tiếng sông còn thổn thức
Biên Hoà, hương bưởi chửa phôi pha
Bâng khuâng tìm lại thời niên thiếu
Những dấu chân xưa chẳng nhạt nhòa!

THY LỆ TRANG
(*) Tập thơ Qua Dấu Bụi Thời Gian của TKB)
(Massachusetts)

Bài Họa

DẤU BỤI THỜI GIAN

Thời gian như cánh nhạn la đà
Dấu bụi còn đây nỗi xót xa
Nhớ đã in sâu thời  tuổi trẻ
Thương còn lay động khúc xuân già
Mây đùn lớp lớp như tranh vẽ
Nắng dựng hàng hàng tựa ráng pha
Một góc trời quê giờ biến mất
Ngàn năm kỷ niệm mãi không nhoà!

TRẦN KIÊU BẠC

(California)

TỪ BẠN BÈ GỞI / NƯỚC HOA


Nước hoa mới giúp càng đổ mồ hôi càng thơm


 Người Mỹ vừa nghiên cứu ra một loại nước hoa thần kỳ có thể giúp cho những ai hay bị đổ mồ hôi và bốc mùi khó chịu không bao giờ còn phải lo lắng nữa. Đơn giản vì, nếu dùng loại nước hoa này, người càng đổ nhiều mồ hôi lại càng thơm!


Nước hoa mới giúp càng đổ mồ hôi càng thơm

Loại nước hoa này sẽ không bị trôi đi cùng mồ hôi hay tạo ra hỗn hợp nồng nặc đến nghẹn thở của mùi nước hoa và mùi hôi cơ thể.

Nếu loại nước hoa này được ứng dụng, hành khách sẽ không phải gồng mình mỗi khi chen chúc trong chiếc xe buýt đông đúc và cũng không phải vội vội vàng vàng lao vào nhà tắm sau mỗi lần tập thể dục.

Tất cả là nhờ công của các chất lỏng ion mà các nhà khoa học trường tại Đại học Queen's đã sử dụng để phát triển ra loại nước hoa kỳ lạ này.

Bản thân các chất lỏng này không mùi và có khả năng hấp thụ mùi của các hoá chất khác. Nếu chỉ pha chất lỏng này với nước hoa thì mùi thơm sẽ bị hấp thụ và biến mất. Nhưng nếu người ta cho một lượng nước nhỏ vào thì mùi thơm lại xuất hiện. Càng nhiều nước thì lại càng thơm.

Loại nước khoa kiêm khử mùi này sẽ "khoá" mùi thơm lại trong chất lỏng ion. Khi cơ thể tiết mồ hôi và trở nên ẩm ướt, mùi thơm sẽ dần dần được giải phóng ra ngoài.

Các nhà khoa học cho biết, mồ hôi vốn không có mùi. Nhưng khi vi khuẩn ăn protein có trong mồ hôi, chúng sẽ thải ra các chất có mùi khó chịu. Điều làm chất lỏng ion thần kỳ hơn nữa chính là khả năng tiêu diệt các chất tạo mùi khó chịu có trong mồ hôi.

Các nhà khoa học đang làm việc với các công ty nước hoa để đưa sản phẩm vào ứng dụng thực tế.

Ngô Vân
Theo Dailymail