THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, September 3, 2015

THƠ HOẠ

DẤU CHÂN XƯA CHO ANH TRẦN KIÊU BẠC
Dấu Bụi Thời Gian vẫn đậm đà (*)
In  hình Từ Mẫu rất sâu xa
Mênh mang đất khách,  vầng mây trắng
Bàng bạc quê hương, bóng mẹ già
Vàm Cỏ, tiếng sông còn thổn thức
Biên Hoà, hương bưởi chửa phôi pha
Bâng khuâng tìm lại thời niên thiếu
Những dấu chân xưa chẳng nhạt nhòa!
THY LỆ TRANG
(*) Tập thơ Qua Dấu Bụi Thời Gian của TKB)
(Massachusetts)
Bài Họa
DẤU BỤI THỜI GIAN
Thời gian như cánh nhạn la đà
Dấu bụi còn đây nỗi xót xa
Nhớ đã in sâu thời  tuổi trẻ
Thương còn lay động khúc xuân già
Mây đùn lớp lớp như tranh vẽ
Nắng dựng hàng hàng tựa ráng pha
Một góc trời quê giờ biến mất
Ngàn năm kỷ niệm mãi không nhoà!
TRẦN KIÊU BẠC

(California)

GỞI BẠN XƯA KHÔNG GẶP LẠI  

Quay về còn được gặp nhau không
Thuở đạp xe chung lượn rắn rồng
Thuở của "Mày Tao" trong quán nước
Tuổi mơ, tuổi mộng, tuổi bâng khuâng

Trở lại ngày xưa chẳng thấy đâu
Mày của tuổi xanh biệt chốn nào
Tao của hôm nay buồn như gió
Vắng Mày Tao khóc một mình Tao

Tao ôm về đây tranh vẽ cũ
Cái thời hai đứa mộng mơ chung
Thấy cô áo trắng đi qua cửa
Tranh nhau ao ước những thiên đường

Một tranh thiếu nữ hai thằng họa
Bên nầy tóc xõa suối tuôn dài
Bên kia con mắt mùa Thu ướt
Biết đâu tình chỉ một, không hai

Cô đã theo ai xa nơi cũ
Đồng tiền trên má chắc còn nguyên
Có lỡ đói nghèo đời heo hút
Còn lại hai đồng trên má duyên

Về đây không gặp Mầy đâu nữa
Cô bạn ngày xưa đi mất rồi
Cầm bức tranh buồn tao xé nửa
Thương hoài tuổi nhỏ, tiếc không nguôi!



TRẦN KIÊU BẠC 
MỘT MÌNH TRỞ LẠI BIỂN ĐÊM 
Trần Kiêu Bạc 
Trở về với biển đêm nay
Nghe ngàn con sóng vỗ đầy vào tim
Đêm đầy biển ngát hương đêm
Sóng quên đi ngủ ru mềm câu thơ
Biển xanh xanh đến không ngờ
Gió mênh mông hát sóng xô bạc đầu
Sóng vui sóng gọi gió vào
Cho màu sóng bạc pha vào biển xanh
Gió ơi đừng vội đi nhanh
Để muôn hạt cát quẩn quanh biển đầy
Sóng ơi đừng ngủ khuya nay
Để cho cát ướt in hoài dấu chân
Cát ơi xin chút tình thân
Giữ luôn những dấu chân gần chân xa
Đêm còn lại một mình ta
Biển xanh sóng bạc gió qua cát vàng
Đêm với biển vẫn không cùng
Tình trôi qua biển về vùng quạnh hiu.

TRẦN KIÊU BẠC

Tuesday, September 1, 2015



                                              MÀU TRẮNG HOA SƯA


Về thăm Hà Nội mùa nầy
Nhìn hoa Sưa trắng nở đầy phố quen
Nghe người kễ chuyện bên đèn
Một ngườì lính trận bình yên về làng
Trước khi trở lại chiến trường
Chàng trồng cây nhỏ trong vườn người yêu
Cho nàng thấy bớt quạnh hiu
Khi đêm thương nhớ lúc chiều vắng xa
Dặn rằng cứ độ tháng ba
Cây hoa sẽ nở đầy hoa Xuân thì
Nếu màu hoa đỏ, anh về
Bằng hoa nở trắng, anh đi muôn trùng
Khuyên nàng nên vội lấy chồng
Quên đi người đã gieo trồng cây hoa
Trời sang đến tiết tháng ba
Cây hoa nở trắng sân nhà đìu hiu
Nhìn hoa cô gái đăm chiêu
Khóc như mưa đổ đong nhiều nhớ nhung
Mỗi năm hoa trắng khắp vùng
Ngườì con gái hóa điên khùng mỗi năm
Nhìn hoa chết rụng đầy sân
Thương người yêu nhớ những lần gặp nhau
Chàng không về lại nữa đâu
Làm sao nàng nỡ làm dâu nhà người
Người xưa biết chuyện bùì ngùi
Ươm cây nhân giống gởi lời thương thân
Sau nầy những cặp tình nhân
Hái hoa cài tóc gọi mầm thủy chung
Hoa đầy thêm trắng một rừng
Khung trời Hà Nội ân cần đón hoa
Cần đặt tên nghĩ không ra
Người đời cứ gọi hoa là Hoa Sưa

Tôi về Hà Nội trời mưa
Hoa Sưa đã nở khi vừa sang Xuân
Trải lòng chuyên cũ rưng rưng
Khóc cho màu trắng não nùng hương đưa
Tạ ơn hoa nở đúng mùa
Như lòng chung thủy ngàn xưa vẫn còn
Tạ lòng người lính phong sương
Tạ tình cô gái giữ hồn hoa Sưa.

TRẦN KIÊU BẠC