THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Monday, January 9, 2012

CẢM XÚC CUỐI NĂM

Thế là con xa Mẹ đã nhiều năm
Chân còn bay bay hồn chưa chạm đất
Trời sắp sang Xuân đêm trào nước mắt


Chưa hết Đông mà như Tết vội về

Tờ lịch cuối năm hối hả bay đi
Còn treo lại sợi dây dài thương nhớ
Ngày bên kia nắng còn phơi đất cũ
Đêm bên nầy mưa thắt ruột quê người

Rạng sáng mai trời đã chạm ba mươi
Không mong đợi giao thừa rồi cũng đến
Không kịp về thêm một lần lỗi hẹn
Tưởng một năm chỉ có ba trăm ngày

Cầm cành mai ra vào cứ loay hoay
Đành cắm vào bình khô không cần nước
Hoa nở sẵn trên nền đầy sỏi cát
Mai giả xác xơ lạ lẫm sắc vàng

Không lá chuối xanh, bánh tét không hồn
Bánh chưng nhớ lá dong buồn rũ rượi
Giao thừa lạnh căm lòng buồn tơ rối
Một cõi lặng im đất lạ giao mùa

Rượu lưng ly chảy ngược lại quê xưa
Nghe hơi men gọi thêm ngàn cảm xúc
Mùi gạo nếp cũng khác đi một chút
Hương trầm bay đâu vượt những dặm dài

Phải chi con về bên Mẹ ngày nầy
Thấy Nội chăm chăm têm trầu cánh phượng
Gặp cô Tấm áo hoa trong sương sớm
Xông đất đầu năm chúc thọ Ông Bà

Con bây giờ nhớ Tết những ngày qua
Tiếc những lúc đốt lá khô sưởi ấm
Thương những khi gần nhau không thấy lạnh
Nhớ giao thừa trong tay ấm bàn tay

Trời bên ngoài còn chút gió heo may
Con biết tìm đâu Mùa Xuân đã mất
Lòng thương quê thương Mẹ già hiu hắt
Tết ở quê người, đâu Tết trong con?

TRẦN KIÊU BẠC 
THÌ THẦM VỚI HƯƠNG CÀ PHÊ KHUYA

 ( Gởi HM, những ngày còn ở Sài Gòn)

Đêm ngủ lâu rồi, thức mãi cà phê
Đêm chờ sáng, cà phê buồn chờ sáng
Chừng khuya lắm, cà phê nghe khuya lắm
Giọt giọt chìm trong đáy cốc lặng im

Cà phê ơi! Sao thức mãi đêm đen
Hay để lòng cà phê đen thêm nữa
Khuya ở bên nầy, bên kia sáng tỏ
Hai khoảng trời, một tâm sự gần nhau

Hương cà phê làm mình nhớ nhau lâu
Giọt đen nhớ, giọt đen thương còn đọng
Mùi hương quen đang tần ngần trước cổng
Chợt uà vào qua cửa sổ nhà ai

Sàigòn sáng rồi mà khuya lắm Cali
Ai một mình, mình một mình đơn chiếc
Nếu không hương cà phê nào ai biết
Có hai ngươi đang da diết nhớ nhau?

TRN KIÊU BẠC



NỬA ĐỜI NHÌN LẠI

Nửa cuộc đời nhìn lại
Thăm thẳm một chân trời
Mới xanh vùng tuổi dại
Đã vàng dấu chân rơi

Bây giờ hay sau nữa
Có mình phải là mình
Ngủ vùi trong gió bão
Biết đâu giờ bình minh

Buổi sáng vội soi gương
Thấy chim bay ngang mặt
Dấu chân chim ngày thường
Đậu tràn lên khóe mắt

Buổi chiều soi trong nước
Nhìn trái tim lạnh tanh
Mới hay mình cô độc
Máu đã chảy vòng quanh

Mới nửa đời nhìn lại
Đã thấy đây xót xa
Biết những ngày sau cuối
Mình có nhận ra ta?

TRẦN KIÊU BẠC
HẠNH PHÚC THÁNG GIÊNG


Không thấy nữa rồi, tờ lịch hôm nay
Một chút nắng hoàng hôn vừa đi mất
Đêm lại về cho ngày xa tầm mắt
Tờ lịch im lìm rơi vào hư không

Có mùa nào cầm mãi mãi tháng Giêng
Cho hạt ươm xanh ngàn chồi lộc mới
Sương đầu năm vờn tóc ai mới gội
Không mưa mùa tháng bảy khóc mưa Ngâu

Tháng Giêng cho nhau mỗi nửa mái đầu
Tóc dài mịn thêm buổi trưa đầy nắng
Đêm vì ai mà đêm chừng thu ngắn
Không đủ cho tóc ngắn nhớ tóc dài

Nhật ký tháng nầy hai đứa lại chia đôi
Em một nửa anh cho mình một nửa
Tờ lịch Xuân muốn rơi mà không nỡ
Để còn nhau hoài trong tháng Giêng xanh.

TRẦN KIÊU BẠC