THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, October 8, 2009




BỖNG DƯNG THÁNG 9 .


Chia tay người hôm đó
Lòng mình buồn khôn nguôi
Hình như hoa mới nở
Đã rụng cánh theo người

Có điều gì rất lạ
Thoảng bay qua hồn mình
Người đi đâu mấy ngả
Còn lại mình buồn tênh

Chờ đến lần hẹn sau
Biết về đâu mà hẹn
Mưa chưa tạnh giang đầu
Bão lại chờ cuối bến

Người áo đen kính đen
Chuyến xe dài mệt mỏi
Cho lòng mình bối rối
Làm nắng nhẹ bay lên

Mình về với rưng rưng
Ơi! người màu hoa đỏ
Người đi, mình vẫn nhớ
Tháng 9 về , bỗng dưng …!


TRẦN KIÊU BẠC.

Sunday, October 4, 2009


SINH NHẬT, Ý NGHĨ VỤN CÒN LẠI

Ngọn nến hôm nay biết giận hờn
Cháy như tranh vẽ nhạt màu sơn
Hai ngọn đứng nghiêm chào tuổi cũ
Một bầy nến mới đợi gọi tên

Đếm những hàng đèn im tiếng thở
Vẫy chào một tuổi vội đi qua
Buồn xâu từng chuỗi xâu từng chuỗi
Rót vào ly trống những xót xa

Có phải tháng năm là dao nhọn
Gọt giũa cho đời thấy biển dâu
Tiếc rẻ tuổi đời qua như bão
Nên hàng nến đỏ cháy thật lâu

Không phải hôm nay nến giận hờn
Mà chính lòng mình khoác khói sương
Đứng trên làn khói nhìn ngang dọc
Tưởng như dòng sáp chảy qua hồn

Nhìn qua trong suốt đáy ly không
Thấy tuổi thơ như khối vàng ròng
Nghe lại lời ru bên võng Mẹ
Ngữi mùi hương đậm thuở thanh xuân


TRẦN KIÊU BẠC (8/8)




MẸ VỀ !
Trần Kiêu Bạc

Khuya mơ màng thấy Mẹ


Ngồi bật dậy, giật mình !


Mẹ gọi con rất khẽ


Mở cửa, trời buồn tênh




Thẩn thờ sau cánh cửa


Vẳng tiếng Mẹ gọi con


Đèn bàn thờ không tỏ


Bạch lạp rơi nỗi buồn




Đêm ngoài kia tối lắm


Xòe tay chẳng thấy tay


Mưa rơi đầy hạt nặng


Đội mưa Mẹ về đây




Mẹ khuất trong đêm đen


Làm sao mà thấy được


Chỉ cách con vài bước


Mà xa đến muôn trùng




Khuya nầy mơ thấy Mẹ


Lòng mừng ! Đâu ? Mẹ đâu ?


Tiếng gọi con rất khẽ


Vọng về từ thiên thu !...




Lại nằm mơ thấy Mẹ


Lòng buồn ! Đâu, Mẹ đâu ???




TRẦN KIÊU BẠC ( những đêm thấy Mẹ về )