CÓ MỘT NGÀY SUY TƯ VÀ NHIỀU NGÀY SUY SỤP
Tin bạn Nguyễn Ngoc Hùng không còn ở lại thế gian, vội vã ra đi, xa biệt chúng ta đến với tôi rất sớm từ Nguyễn Đình Hào, rồi đến từ người cháu của Hùng làm tôi xúc động và hoang mang không ít. Bạn ra đi không một lời từ giã hay một tin báo trước làm tôi ngơ ngẩn và ngậm ngùi.
Dù đã biết phần nào lẽ Vô Thường của tạo hoá, tôi cũng thấy xót xa khi tiễn đưa bạn Hùng về nơi mịt mùng của một thế giới khác lạ mà tôi chưa từng biết tới…
Như đã sắp xếp, sáng ngày 27/10/2015, chúng tôi từ Sacramento chung một xe gồm anh Lê Huy Trân (ĐS khoá 10, và là đồng sự của Hùng hồi ở Huế ngày xưa), Anh Chi. Nguyễn Đình Hào và tôi, Trần Ngọc Danh. Chúng tôi cùng nhau trên khoảng đường dài mà chìm lắng tâm tư mỗi người một khác, chỉ nhìn nhau buồn bã và tiếc rẻ khi cùng nói nhau nghe:” Phải chi bây giờ là lúc mình ghé thăm Hùng, Alô Hùng và hẹn gặp nhau ở ngả tư hay quán ăn nào đó thì hay biết mấy!…” Anh Trân trầm tỉnh nhất và thốt ra: “Đã trễ rồi! Mấy chục năm xa Hùng, tôi chỉ biết tin Hùng qua bạn bè và vài lần gọi phone thăm hỏi, nhưng chưa bao giờ có dịp gặp
người bạn dễ mến nầy… Tất cả đã trễ thật rồi…”
Chúng tôi đến nhà quàn DUGGAN’S FUNERAL SERVICE thuộc San Francisco City chừng quá 12 giờ trưa vài phút. Tang quyến vừa làm lễ và tụng niệm đợt 1 xong. Chị Cẩm Vân cũng vừa đến. Chúng tôi xin phép Lễ Phật và viếng Hùng. Anh Trân và tôi đã nói với nhau là không để xúc động làm thê thảm thêm cho tang lễ, nhưng không khí sầu thảm bao trùm khi Anh Hào khóc thành tiếng bên quan tài bạn. Tiếng than khóc và kể lễ làm lòng tôi chùng xuống. Chị Hùng và các cháu cũng rơi thêm nước mắt sau biết bao lần nước mắt đã rơi. Nhìn thân thể bạn im lặng trong quan tài, không nói năng , không một nét mặt hay cử chỉ thông cảm, tôi
nghĩ đến một kết thúc đơn giản của một đời người, và tôi thật sự suy sụp sau giây phút suy tư.
(Tôi về nhà bị bệnh mấy hôm mới viết lại được)
Chúng tôi lần lượt đến chia buồn cùng Chị Hùng và tang quyến gồm những người thân của Hùng từ nơi xa về và 4 cháu, gồm 3 gái với chồng con và 1 trai còn học trong College.
Anh Hào giao tôi thay mặt các bạn cùng Khoá Đóc Sự 17 với Hùng, nối lơi chia buồn và trao phong bì 2 ngàn 200 USD của các bạn chung góp để thêm tiền nhang khói cho Hùng.
(Sau nầy số tiền tăng lên 2 ngàn 600 thì Hào sẽ gởi tiếp cho tang quyến kèm danh sách các bạn sau)
Tang lễ không nhiều khách. Hình như không khí ấm cúng quanh gia đình làm cho Chị Hùng và
các con cùng chúng tôi như gần nhau và thông cảm nhau nhiều hơn. Chị Hùng nói lơi cảm ơn các bạn qua nước mắt làm tôi dù cố nén cảm xúc cũng rơi lệ thay lời!
Theo chương trình, lễ tang Hùng sẽ chấm dứt lúc khoảng 5 giờ chiều qua một Lễ Thiêu ở nơi khác và theo di nguyện của Hùng thì Linh Cốt của bạn sẽ đươc giữ lại Hoa Kỳ phân nửa, còn phân nửa còn lại sẽ đưa về quê nhà, gởi vào đất Huế của Hùng, nơi Hùng còn Bà Mẹ Già mòn mỏi trông con, giờ lại ngâ.m ngùi cảnh tre già khóc biệt măng non!
Vì đường xa và thường bị kẹt xe nên chúng tôi xin phép không dự Lễ thiêu thân xác Hùng. Kẹt xe chỉ là lý do “ biểu kiến” mà thật ra “lý do thật:, theo anh Huy Trân thì “ Sợ thằng Hào sẽ không chịu nổi cảnh thấy xác bạn mình tan theo mây khói…”
Chúng tôi chia tay Chị Hùng và các cháu trong niềm xót thương vô hạn!
Vào thăm bạn lần cuối trước khi ra về, tôi thấy Cẩm Vân và anh Trân mắt đỏ hoe, Anh Chị Hào
rơi lệ thành dòng. Còn tôi thì cố ngăn cảm xúc và nói rõ to: Vĩnh biệt bạn, Hùng Cố Đô ơi! và trong suy nghĩ cúa mình thì “ Ngày nào Cố Đô Huế còn thì HÙNG CỐ ĐÔ sẽ còn mãi trong tâm tư của toàn thể đồng môn của Hùng, khoá Đốc Sự 17 cúa chúng ta!”
TRẦN NGỌC DANH