Đêm tan vỡ những phiến sầu Phiến ra khóe mắt phiến vào trong tim Quanh mình khoảng tối dịu êm Chỉ nghe phiến rớt lên trên cuộc đời Phiến sầu rơi , phiến sầu rơi Đêm dài chong mắt khóc người xa xăm Tìm nhau trong cõi trăm năm Thấy qua tiềm thức nẩy mầm chia ly Đành thôi, tình cũng phân kỳ Ngày lăn tiếng khóc, đêm chia đợi chờ Với tình, ta vẫn ngu ngơ Trách chi đêm vẫn đu đưa phiến sầu!
TRẦN KIÊU BẠC
|