Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Friday, July 3, 2015
THƠ BẠN BÈ/ TẮM BỤI / NHIÊN HẠ
Tắm Bụi
Ôi đẹp quá giữa bụi mù tung toé
Chú chim con đập cánh giữa hoàng hôn
Trong vũng đất ôi chao là bụi cát
Như phong ba bão táp giữa vô thường
Chú tung cánh, xoay người, ngoai chiếc mỏ
Rúc rỉa mình xoi bộ áo lông khô
Rồi đập cánh, rồi xoay người, chìa mỏ
Tung đất lên ôi vân vũ vô bờ!
Đôi chân bé chú cào tung cát bụi
Cánh ào ào chú khuấy cả thiên nhiên
Ôi khoái quá nhìn chim con tắm bụi
Giữa hoàng hôn trong giây phút hiện tiền!
Ta nhìn chú với cái nhìn trực biết
Tắm bụi mờ làm thoáng bộ lông tơ
Ta tự hỏi sao phủi đi hạt bụi
Để chim con tắm nắng giữa bụi mờ.
Nhiên Hạ
06232015
Ôi đẹp quá giữa bụi mù tung toé
Chú chim con đập cánh giữa hoàng hôn
Trong vũng đất ôi chao là bụi cát
Như phong ba bão táp giữa vô thường
Chú tung cánh, xoay người, ngoai chiếc mỏ
Rúc rỉa mình xoi bộ áo lông khô
Rồi đập cánh, rồi xoay người, chìa mỏ
Tung đất lên ôi vân vũ vô bờ!
Đôi chân bé chú cào tung cát bụi
Cánh ào ào chú khuấy cả thiên nhiên
Ôi khoái quá nhìn chim con tắm bụi
Giữa hoàng hôn trong giây phút hiện tiền!
Ta nhìn chú với cái nhìn trực biết
Tắm bụi mờ làm thoáng bộ lông tơ
Ta tự hỏi sao phủi đi hạt bụi
Để chim con tắm nắng giữa bụi mờ.
Nhiên Hạ
06232015
THƠ TKB
HẸN VỀ THĂM HUẾ
Chia tay rồi nhớ lắm Huế ơi!
Nhìn quanh sắc tím nhạt khung trời
Nước đã dâng đầy bên tả ngạn
Bên nầy hữu ngạn sóng buồn trôi
Ai đem áo lụa phơi trong nắng
Cho người khách lạ lỡ đường xa
Tay đã rời tay tình không cạn
Chờ mãi một vòng ôm thiết tha
Không đành xa Huế, đành xa Huế
Tình còn neo đậu khúc sông Hương
Dẫu ngàn năm nữa đời dâu bể
Xin giữ hoài bóng Huế thân thương
Mai mốt hẹn về thăm đất cũ
Tìm ai trong áo lụa ngày xưa
Huế chẳng phai lòng người xa xứ
Vẫn nhớ hoài tiếng gọi dạ thưa!
TRẦN KIÊU BẠC
NHẶT HOA TRÊN NET / DỰ BÁO THỜI TIẾT
Thursday, July 2, 2015
THƠ TKB
BIÊN HÒA CÒN CHỜ TÔI KHÔNG?
Đã trễ thật rồi trời đã về khuya
Còn thức đợi thêm quá ba giờ sáng
Có chuyến xe nào vượt qua đêm vắng
Chở tôi về kịp giây phút thiêng liêng
Năm xưa giờ nầy đã đến giới nghiêm
Xe Liên Hiệp, “Trắc xông” đen không chạy nữa
Giờ ngồi đây một mình lòng vẫn nhớ
Nhịp Cầu Gành rung dưới bánh xe lăn
Biên Hòa ơi! đã mấy mươi năm
Dòng Đồng Nai đã bao lần xuôi chảy
Dấu phù sa không tên và không tuổi
Còn đong đưa ôm Cầu Mát đa tình
Ngần ấy thôi mà kỷ nệm vây quanh
Đâu cần đến sương mai Cù Lao Phố
Chỉ kịp nhìn con dốc cao bụi đỏ
Ai chờ ai trong sân nắng Ngô Quyền
Không giới nghiêm mà như đã giới nghiêm
Chỉ nghĩ đến mà tay không với được
Mùi hương bưởi ngày xưa còn bay ngược
Vương vấn hoài trong tay áo ngươi đi
Còn chuyến xe nào đi giữa trời khuya
Cho tôi về ngang tượng đồng Thương Tiếc
Ở một nơi mấy mươi năm không có Tết
Vẫn quạnh hiu khi trời đất sang Xuân
Biên Hòa ơi! Xin chạm tiếng phone rung
Nghe tiếng nhắn người xa xưa trở lại
Đêm sẽ hết và bình minh sẽ tới
Hẹn sớm bắt tay lúc chớm Giao Thừa
Trời nắng rồi mưa, lại nắng lại mưa
Hoa nở trong vườn mỗi năm mỗi khác
Chỉ tình tôi không bước đi bước lạc
Bao nhiêu năm đau đáu một Biên Hoà
Còn chờ tôi không, một kẻ mãi đi xa…?
TRẦN KIÊU BẠC (15/01/2015)--
Sunday, June 28, 2015
THƠ TRẦN KIÊU BẠC
|
THẾ LÀ ĐÃ XA NHAU
|
|
Thế là mình đã xa nhau
Biển dâu thì đã biển dâu cuộc đời
Đêm vẫn đêm của ngậm ngùi
Ngày không yên cũng bồi hồi không yên
Tình đi thơ rớt ngửa nghiêng
Chân mây rồi cũng bồng bềnh câu thơ
Đêm đêm đốt đuốc mong chờ
Người xa xăm khóc bụi mờ mắt ai
Ví dầu tình có ra đi
Giữ cho chiếc lá ngày về tinh khôi
Đêm soi ngọn đuốc mình thôi
Tìm thơ quanh chiếc lá rơi sau cùng
Lạ kỳ ánh đuốc dửng dưng
Bỏ thơ rớt giữa trầm luân kiếp người!
TRẦN KIÊU BẠC
|
NHẶT HOA TRÊN NET (TTC)/ SUY NGHĨ VỀ ĐÀN ÔNG
KHÁM PHÁ VUI
● Đàn ông dại cãi nhau với phụ nữ mọi lúc mọi nơi, khiến họ bị xem là đàn bà; đàn ông khôn thường im lặng.
Đàn ông dại & đàn ông khôn
● Đàn ông dại cãi nhau với phụ nữ mọi lúc mọi nơi, khiến họ bị xem là đàn bà; đàn ông khôn thường im lặng.
● Đàn ông dại không ngừng bới móc quá khứ của phụ nữ; đàn ông khôn giúp phụ nữ vui với hiện tại, tương lai và quên quá khứ.
● Đàn ông dại xem thường phụ nữ, anh ta quên rằng xem thường phụ nữ cũng chính là xem thường bản thân; đàn ông khôn tôn trọng phụ nữ, bởi anh ta hiểu tôn trọng phụ nữ cũng chính là tôn trọng bản thân.
● Đàn ông dại luôn miệng nói mình hiểu phụ nữ; đàn ông khôn thường giả vờ không hiểu cho dù rất hiểu.
● Đàn ông dại sẽ nói: “Cô đi cho khuất mắt tôi”; đàn ông khôn sẽ nói: “Em có thể đi bất cứ đâu, nhưng hãy nhớ anh vẫn chờ em ở nhà”.
● Đàn ông dại xem phụ nữ như bóng đá, tấn công, ghi bàn và hoan hỉ, hết trận. Đàn ông khôn xem phụ nữ như chơi cờ, lúc tiến khi lùi và luôn luôn có thể bắt đầu ván mới.
● Đàn ông dại đề cao cái tôi của mình; đàn ông khôn luôn tỏ ra mình cần một tổ ấm.
● Đàn ông dại cứ khư khư giữ lấy người phụ nữ họ yêu; đàn ông khôn như mèo Tom, biết lúc nào thì buông, lúc nào thì thả chuột Jerry.
● Đàn ông dại chỉ biết làm kiếm tiền, quên mất hạnh phúc gia đình; đàn ông khôn biết nấu bữa sáng và về nhà ngủ dù say xỉn.
● Đàn ông dại mang đến cho phụ nữ sự lạnh nhạt và chán nản; đàn ông khôn đem đến cho phụ nữ sự ấm áp và hứng thú.
● Đàn ông dại khiến phụ nữ ngày ngày chìm trong nước mắt; đàn ông khôn khiến phụ nữ ngày ngày rạng rỡ trong nụ cười.
● Đàn ông dại đấu khẩu với phụ nữ; đàn ông khôn lắng nghe phụ nữ.
● Đàn ông dại đọc xong bỉu môi chê; Đàn ông khôn đọc xong cười tủm tỉm.

Subscribe to:
Posts (Atom)








