THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, May 29, 2008


ĐÊM THẤY MẸ VỀ THĂM .
Trần Kiêu Bạc

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con chiêm bao
Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở nào
Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ
Tóc màu xanh mướt những hàng dâu
Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bên tai
Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy
Tiếng ru ao ước dành cho trẻ
Khôn lớn chim trời thẳng cánh bay
Thấy lại bước con theo bước Mẹ
Trong sớm hừng đông trải nắng vàng
Chân sáo tung tăng vào cửa lớp
Mẹ tần ngần đứng cuối hành lang
Thấy lại tuổi thơ lúc khổ nghèo
Tưởng đời mơ một chút nắng reo
Mà mưa giông tới như cuồng nộ
Để Mẹ con mình những hắt hiu
Thưa Mẹ ! Đêm rồi con lại mơ
Mẹ đứng bên con mắt đã mờ
Đầu Mẹ đội vòm hoa mây trắng
Tay cầm không vững những ưu tư
Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm
Trong những đêm mơ thấy Mẹ gần
Thật ra Mẹ cách xa ngàn dặm
Chiêm bao bóng Mẹ đến trăm năm .
TRẦN KIÊU BẠC

LẬP ĐÔNG LẠY MẸ.
Trần Kiêu Bạc

Mẹ ơi! Con trở về đây!
Không còn thấy Mẹ trong ngày lập Đông
Mẹ về qua cõi không không
Mưa mùa thấm đất trời chung vạt sầu
Loanh quanh tìm Mẹ nơi đâu
Trơ khung bếp lạnh trơ màu trắng tang
Còn không hạt muối trắng ngần
Mẹ chia mỗi đứa một phần chung riêng
Còn không cái lạnh vào đêm
Lũ con sưởi ấm bằng tim của Người
Còn không hạt gạo cầm hơi
Mẹ chia mỗi đứa chén vơi chưa đầy
Mẹ ơi! con trở về đây
Con quỳ lạy Mẹ trong ngày lập Đông
TRẦN KIÊU BẠC


MẸ VẪN MÃI BÊN CON .
Trần Kiêu Bạc

Mẹ giờ trong khói hương bay
Mẹ không về giữa ban ngày nữa đâu!
Mẹ về trong những đêm sâu
Nhớ con lòng Mẹ nôn nao, Mẹ về
Thăm con một chút Mẹ đi
Trả đời tay trắng trở về tay không
Mẹ đi vào cõi vô cùng
Tưởng như hình Mẹ vẫn còn đâu đây
Mẹ ơi con thấy Mẹ hoài
Trong vần con đọc trong bài học xưa
Trong cơn gió chướng trái mùa
Trán con hâm nóng Mẹ ru thì thầm
À ơi! Con lớn cho ngoan
Nay con khôn lớn ngang bằng người ta
Mẹ ơi Mẹ vội đi xa
Mẹ như tăm cá Mẹ là bóng chim
Trong từng mũi chỉ đường kim
Mẹ trên vai áo, Mẹ chìm trong khăn
Mẹ còn quanh những bữa ăn
Mẹ còn theo những bước chân đường đời
Mẹ vui khi thấy con cười
Mẹ buồn theo cảnh nổi trôi dặm trường
Mẹ đi, nào có đi luôn
Mẹ còn ở lại , Mẹ còn quanh đây
Mẹ bên con những tháng ngày
Cho con hơi ấm gởi đầy tình thương
Mẹ không về giữa ngày thường
Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về .
TRẦN KIÊU BẠC


HÁT RU CHO MẸ .
Trần Kiêu Bạc

Đêm chìm khuất bóng trăng in
Mẹ ơi! Mẹ vẫn một mình mộ hoang
Mẹ còn thức hết đêm tàn
Đồng hồ đã điểm canh năm lâu rồi !
Con thầm đoán Mẹ không vui
Mẹ đi lòng vẫn ngậm ngùi đàn con
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru Mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin Mẹ thong dong trở về
Lá vàng Mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được Mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng Mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru Mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi , Mẹ ngủ ....... ầu ơ !!!
TRẦN KIÊU BẠC

MẸ VỀ !
Trần Kiêu Bạc

Khuya mơ màng thấy
Mẹ
Ngồi bật dậy, giật mình!
Mẹ gọi con rất khẽ
Mở cửa, trời buồn tênh
Thẩn thờ sau cánh cửa
Vẳng tiếng Mẹ gọi con
Đèn bàn thờ không tỏ
Bạch lạp rơi nỗi buồn
Đêm ngoài kia tối lắm
Xòe tay chẳng thấy tay
Mưa rơi đầy hạt nặng
Đội mưa Mẹ về đây
Mẹ khuất trong đêm đen
Làm sao mà thấy được
Chỉ cách con vài bước
Mà xa đến muôn trùng
Khuya nầy mơ thấy Mẹ
Lòng mừng ! Đâu ? Mẹ đâu ?
Tiếng gọi con rất khẽ
Vọng về từ thiên thu !
...............................
Lại nằm mơ thấy Mẹ
Lòng buồn ! Đâu, Mẹ đâu ???

TRẦN KIÊU BẠC ( những đêm thấy Mẹ về )

BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO MẸ.


Trần Kiêu Bạc

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Cơn mưa mùa Đông dài như không dứt
Con nhớ Mẹ đêm qua đêm trở giấc
Săm soi đến từng chỗ ngủ các con
Những đứa con trong giấc ngủ hiền ngoan
Vô tư chưa biết gì nỗi lo của Mẹ
Đâu biết những nhánh sông đổ vòng ra bể
Bể Mẹ hiền hòa ôm ấp nhánh sông con
Mưa lạnh bên nầy con thấy buồn hơn
Đêm một bóng thấy đời trơ trọi quá
Thèm hơi ấm, biết làm sao nhóm lửa
Thèm bát cơm, sao nấu được cơm ngon
Mưa dẫn con về một khúc Vàm Cỏ Đông
Chỗ quẹo Gò Dầu trước khi vào dòng Vàm Cỏ
Tiếng Mẹ ru còn ngân hoài trong gió
Cánh diều ướt mèm không chỗ trú mưa
Mưa bây giờ gợi nhớ lúc mưa xưa
Mưa quất mạnh lằn roi vào đời Mẹ
Những giọt mưa đau cướp đi tuổi trẻ
Những trận roi đời làm đời Mẹ mất niềm vui

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Mưa chiều nay thả nước trôi muôn ngả
Con lênh đênh trong sóng đời xa lạ
Biết bến bờ nào thấy Mẹ phút giây
hững gịot mưa đan lọt qua kẽ tay
ong bóng nước vỡ theo từng cơn gió
Cũng long đong như cuộc đời ở trọ
Trọ bên nầy mơ mái ấm bên kia
Chắc Mẹ chờ con, đợi chuyến xe về
Dẫu mưa dầm hay trong cơn nắng cháy
Mưa ca vui ngày Mẹ con gặp lại
Nắng reo mừng con trở lại nhà xưa
Có thật không hay chỉ thấy trong mơ
Hay nước mắt nhòa trong mưa tiễn biệt
Mưa quê xa lòng con buồn không hết
Nắng bên nhà làm buồn Mẹ không vơi /
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ...
TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, May 25, 2008

CHO MỘT GÓC TRỜI QUÊ HƯƠNG BỤI BẶM.

Ngọn gió nào nông nổi chạy qua đây
Làm xanh lại vùng cỏ non trí nhớ
Đâu phải đêm qua mưa treo hạt nhỏ
Để bây giờ thơ ấu ướt dầm theo

Lâm râm sợi mưa nhỏ giọt làm reo
Như an ủi tuổi thơ đang trở lại
Nắng không kịp về hàng ba trống trải
Để hoa cúc buồn một góc nhớ thương

Bụi bặm nhiều rồi góc cũ quê hương
Nắng có gắt chỉ khuấy thêm lòng bụi
Mưa có dài chỉ làm tan sương khói
Hoa cúc có vàng chỉ áo lụa vàng phai

Một góc trời quê hương bụi bặm ơi!
Dấu chân xưa chắc soi còn chưa rõ
Mỗi dấu chân một bước đời gian khó
Mong ngày về nhìn lại bóng chân quen

Thu đã vàng hình như cúc vàng thêm
Trời đã cao thêm xanh vầng kỷ niệm
Gió đã đầy không xua tan mây tím
Chỉ một mình bụi nhớ bám quê hương!

TRẦN KIÊU BẠC.