THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, April 2, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

LẲNG LƠ  CÙNG PHÚ NHUẬN. 



Trao người một chút lẳng lơ
Chắc  bên Phú Nhuận không ngờ mình trao
Đàn Guitar rót nôn nao
Những âm thanh trộn vào nhau thành dòng
Gởi ai một chút ân cần
Nghe tình Phú Nhuận đang gần một bên
Những quảng ba chẳng nằm yên
Âm giai Mi Thứ cũng nghiêng theo tình
Trách chi dấu lặng lặng thinh
Cho đàn rơi những âm thanh lạ lùng
Ơi!  Sàigo`n có bâng khuâng
Xin mang Phú Nhuận theo cùng đàn tôi !

TRẦN KIÊU BẠC.  




NHẶT HOA TRÊN NET/ VỀ CÀ PHÊ

Lợi ích và tác hại cà phê

Cà phê mang lại nhiều lợi ích sức khỏe nhưng nếu tiêu thụ quá mức có thể để lại những tác hại tiêu cực. 
Cà phê là thức uống yêu thích của nhiều người trên thế giới. Ước tính toàn cầu  tiêu thụ gần 2,25 tỷ tách cà phê mỗi ngày. 
Cà phê tốt cho sức khỏe
Sự tỉnh táo về tinh thần: Uống cà phê và các đồ uống có chứa caffeine giúp tăng sự tỉnh táo và hoạt động tư duy hiệu quả hơn.
Giảm nguy cơ ung thư đại trực tràng: Một số nghiên cứu cho thấy uống nhiều hơn 3 tách cà phê mỗi ngày có thể làm giảm đáng kể nguy cơ ung thư trực tràng.
Ngăn ngừa bệnh Parkinson: Có bằng chứng cho thấy những người uống đồ uống có chứa cafein như cà phê, trà, cola làm giảm nguy cơ mắc bệnh Parkinson.
Ngăn ngừa sỏi mật: Cung cấp ít nhất 400 mg caffeine mỗi ngày có thể làm giảm nguy cơ sỏi mật phát triển.
Ngăn ngừa bệnh tiểu đường tuýp 2: Uống cà phê có chứa caffeine làm giảm đáng kể nguy cơ phát triển bệnh tiểu đường tuýp 2. Nghiên cứu cho thấy người lớn Nhật Bản người uống 3 tách cà phê mỗi ngày giảm nguy cơ phát triển bệnh tiểu đường tuýp 2 so với những người chỉ uống một ly mỗi ngày hoặc ít hơn là 42%.
Giảm bệnh gout: Cà phê làm giảm triệu chứng bệnh gout bằng cách giảm nồng độ acid uric trong máu. Uống 4-5 tách cà phê mỗi ngày giảm 40% nguy cơ mắc bệnh gout.
Ảnh: inhabitat
Ảnh: inhabitat
Tác dụng không mong muốn của cà phê
Cà phê có chứa caffeine có thể gây ra chứng mất ngủ, căng thẳng và bồn chồn. Uống nhiều cà phê sẽ thúc đẩy việc tăng sản xuất các hormone căng thẳng như  cortisol, epinephrine và norepinephrine. Những hóa chất này làm tăng nhịp tim, huyết áp và căng thẳng. Tiêu thụ caffeine có thể làm tăng huyết áp ở những người đã bị cao huyết áp.
Nhiều axit được tìm thấy trong hạt cà phê có thể gây kích ứng dạ dày và niêm mạc ruột non. Uống cà phê khi dạ dày trống rỗng có thể kích thích dạ dày tăng tiết axit. Uống cà phê cũng có thể gây kích ứng niêm mạc ruột non, gây tiêu chảy, hội chứng ruột kích thích.
Trào ngược axit và ợ nóng có thể được gây ra bởi cà phê do cách nó làm giãn cơ vòng thực quản dưới (các cơ vòng này sẽ đóng kín lại sau khi chúng ta ăn để ngăn không cho thức ăn và axit trong dạ dày trào ngược lên trên thực quản).
Uống cà phê không lọc có thể làm tăng cholesterol trong máu. Điều này có thể làm tăng nguy cơ phát triển bệnh tim.
Có một số lo ngại rằng uống nhiều hơn 5 cốc cà phê mỗi ngày có thể không an toàn cho người bị bệnh tim. Đối với những người không có bệnh tim, uống vài tách mỗi ngày dường như không làm tăng nguy cơ phát triển bệnh tim.
Cà phê có thể an toàn cho phụ nữ mang thai nếu uống 2 cốc cà phê mỗi ngày hoặc ít hơn. Tuy nhiên, uống nhiều hơn có thể tăng nguy cơ sẩy thai, sinh non,  bé sinh ra nhẹ cân.
Uống 1 hoặc 2 ly cà phê mỗi ngày an toàn đối với các bà mẹ cho con bú và trẻ sơ sinh nhưng caffeine với số lượng lớn có thể gây kích ứng đường tiêu hóa, gây khó ngủ và khó chịu.
Cà phê không an toàn cho trẻ em. Các tác dụng phụ liên quan với caffeine thường nặng hơn ở trẻ em hơn người lớn.
Uống cà phê có chứa caffeine có thể làm tăng lượng canxi được đưa ra ngoài qua nước tiểu. Điều này có thể làm suy yếu xương. Nếu bạn bị loãng xương, hạn chế tiêu thụ caffeine ít hơn 300 mg mỗi ngày (khoảng 2-3 tách cà phê).
Bác sĩ Lê Nguyễn Khánh Du
y

THƠ TRẦN KIÊU BẠC


Hồi Hương Ngẫu Thư

Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi
Hương âm vô cải, mấn mao thôi
Nhi đồng tương kiến bất tương thức
Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai

Hạ Tri Chương



(Hạ Tri Chương sinh năm 659, mất năm 744, tự Quý Châu, là người Quảng Đông,
bạn thân của Lý Bạch, đỗ Tiến Sĩ, làm quan rồi từ quan về làng làm Đạo Sĩ ...)
Bài thơ đươc tạm dịch nghĩa như sau:Thuở còn trẻ ra đi, giờ già mới trở về.Tiếng quê hương cũ không đổi thay, chỉ có tóc thay đổi thành bạc. Lũ trẻ gặp mà không biết, nên cười hỏi 'khách" từ đâu tới?

Đêm đọc Hồi Hương Ngẫu Thư
Tưởng như trở lại ngàn thu bến bờ
Ai bên đời đứng ngẩn ngơ
Lạ người chốn cũ bạc phơ mái đầu
Tiếng quê hương vọng từ đâu
Để người lạc xứ còn sầu tha hương
Hạ Tri Chương, Hạ Tri Chương!
Xa quê từ thuở thịnh Đường ngày xưa
Chuyện qua đâu khác bây giờ
Xa rồi bến nước con đò còn thương
Cuối đời quay lại cố hương
Hắt hiu hồn Hạ Tri Chương theo về!

TRẦN KIÊU BẠC

QUÊ HƯƠNG GẤM VÓC

Hồ Gươm nên thơ mùa hoa mõ nở

Cứ mỗi độ cuối xuân, cây hoa mõ lại đâm chồi nảy lộc, nở hoa ngay cạnh cây lộc vừng chín gốc, mang đến vẻ đẹp mới cho hồ Gươm.
Giữa không gian xanh của khu vực Bờ Hồ, cây mõ như hòa mình với tán rộng, lá rực lên trong nắng. 
 
Đối với nhiều người loài cây này còn khá xa lạ, nhưng với những người yêu nhiếp ảnh thủ đô thì thời điểm này lại rất thân quen để lưu giữ nét đẹp của hoa mõ ở Bờ Hồ. Họ hẹn nhau đi chụp từ sáng mờ sương hay vào buổi chiều ngược nắng để được ngắm cây hoa mõ ở nhiều góc độ khác nhau.
 
Cây này có hai cành lớn rủ xuống như một sự kết hợp ăn ý với Tháp Rùa để tạo nên khuôn hình hoàn hảo. Đặc biệt vào mùa xuân, cây trổ mầm và hoa, khiến bao người ngơ ngẩn trước vẻ đẹp mộc mạc mà cuốn hút.
 
Loài cây này có lá xòe quạt màu vàng, hoa năm cánh nở có màu đỏ.
 
Vào thời gian này khi nắng chưa quá gắt, hoa mõ trổ bông và cây cối đâm chồi nảy lộc khiến khu vực quanh Hồ Gươm trở thành điểm dạo chơi lý tưởng hơn bao giờ hết.
 
Với những người yêu nhiếp ảnh, bên cạnh hoa mõ, bạn cũng có thể thỏa sức sáng tạo với lộc non mơn mởn trong khung cảnh Tháp Rùa thơ mộng.
 
Thanh Tùng

THƠ TRẦN KIÊU BẠC


HÁT RU ĐIỆU LÝ. 

Anh hát câu làm quen
Thả vào vườn yên tĩnh
Tiếng đàn kìm trầm xuống 
Cho điệu Lý bay lên




Anh tìm trong hoàng hôn
Chiều bến sông thưa lá
Tiếng đàn như sóng vỗ 
Đưa điệu Lý sang ngang

Nghe điệu Lý Chim Xanh
Còn thở chung nhịp thở
Ai xui lòng thương nhớ
Để phiền muộn lời thơ

Tội nghiệp phin cà phê
Còn ân cần nhỏ giọt
Thương mấy vòng khói thuốc
Vẫn tình tứ bay xa

Nghe điệu Lý bay qua
Chờ đậu bờ thương nhớ
Con chim thôi làm tổ
Điệu Lý còn mênh mông

Tiếng đàn hình vòng cung
Thở hoài âm thanh cũ
Anh lần qua dấu nhớ
Tìm điệu Lý qua sông!




TRẦN KIÊU BẠC.






LÃNG MẠN CÙNG MÀU TÍM 




Tím về còn nhớ tình ai
Tím đi có mộng đêm dài trăng suông
Tím mang màu lụa thủy chung
Tím Trinh Nữ mãi đi cùng tình yêu
Tím bằng lăng sắc cô liêu
Tím hoa cà nhạt gợi nhiều mộng mơ
Tím than son sắt đợi chờ
Tím hoa lan thức thẩn thờ đêm sâu
Tím quai nón Huế tình sầu
Tím đen lẻ bạn gọi nhau canh trường
Tím lục bình nhớ cố hương
Tím màu bông súng đời vương tủi hờn
Còn thêm sắc tím cô đơn
Tím hoàng hôn, tím hoàng hôn, tím buồn!





TRẦN KIÊU BẠC




CÀNG CÓ TUỔI...

Càng Có Tuổi

Wednesday, April 1, 2015

RAY RỨT KHÚC KINH BUỒN 




Đêm đặc quánh chảy đen qua lòng đất
Chiều tơ vàng gió khẻ quét sân ga
Lữ khách ôm chuổi ngày buồn cao ngất
Buổi chia tay quên rót chén quan hà!

Theo vó ngựa đã đành thân lãng tử
Bóng quê hương da diết mộng quay về
Dốc phong sương ngăn bàn chân kiếm sĩ
Nhạc u hoài vẳng tiếng sáo Trương Chi

Thoảng bên trời mang cuộc đời dâu bể
Lơ lững hồn quanh chiếc bóng Mỵ Nương
Cuộc phù sinh còn nỗi đau trần thế
Lời thực hư chưa khép chuyện hoang đường

Còn ray rứt khúc kinh buồn chưa đọc
Bóng tình nhân đã trả lại tình nhân
Đau một chút sao bồi hồi buồn khóc?
Mắt dõi trông bóng xế cửa đường trần

Vẫn thèm hát bài tình ca quê Mẹ
Dẫu đơn côi tám nẽo cách xa mù!
Lãng tử ơi ! Đêm buồn ghe tiếng dế
Có mơ về cố quốc những ngày xưa?


TRẦN KIÊU BẠC 

NHẶT HOA TRÊN NET/ Báo www.nguoi-viet.com

ÁO DÀI TRẮNG VÀ HOA POPPY


March 27, 2015
DAN_8760Áo dài trắng nổi bật trong mùa hoa poppy ở Landcaster ( California ) với một vẻ đẹp thuần khiết trong thảm hoa vàng của người Việt sống hạnh phúc trên xứ sở tự do thanh bình …Hoa poppy giản dị như những ước mơ của một người bình thường luôn ấp ủ về điều hạnh phúc đó cho quê hương của chính họ
( Hình ảnh : Dân Huỳnh / Người Việt )
DAN_8638DAN_8706DAN_8644DAN_8748DHN_5899DHN_5961

Tuesday, March 31, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC



GỞI BẠN XƯA KHÔNG GẶP LẠI  



Quay về còn được gặp nhau không
Thuở đạp xe chung lượn rắn rồng
Thuở của "Mày Tao" trong quán nước
Tuổi mơ, tuổi mộng, tuổi bâng khuâng

Trở lại ngày xưa chẳng thấy đâu
Mày của tuổi xanh biệt chốn nào
Tao của hôm nay buồn như gió
Vắng Mày Tao khóc một mình Tao

Tao ôm về đây tranh vẽ cũ
Cái thời hai đứa mộng mơ chung
Thấy cô áo trắng đi qua cửa
Tranh nhau ao ước những thiên đường

Một tranh thiếu nữ hai thằng họa
Bên nầy tóc xõa suối tuôn dài
Bên kia con mắt mùa Thu ướt
Biết đâu tình chỉ một, không hai

Cô đã theo ai xa nơi cũ
Đồng tiền trên má chắc còn nguyên
Có lỡ đói nghèo đời heo hút
Còn lại hai đồng trên má duyên

Về đây không gặp Mầy đâu nữa
Cô bạn ngày xưa đi mất rồi
Cầm bức tranh buồn tao xé nửa
Thương hoài tuổi nhỏ, tiếc không nguôi!

TRẦN KIÊU BẠC 



MƯA QUA VÀI GIÂY CẢM
 XÚC 



Bỗng dưng mưa rớt ngoài đêm
Mưa ngang sông rộng, mưa chìm núi xa
Mưa từ góc phố mưa qua
Mưa rơi quán vắng, mưa sa ruộng đồng
Mưa quên hạnh phúc bềnh bồng
Mưa ngăn tiếng nấc trong lòng cô đơn
Mưa đưa qua nỗi giận hờn
Mưa đem chút gió thì thầm bên hiên
Mưa làm nỗi nhớ chông chênh
Mưa đan tơ rối, mưa mềm lòng nhau
Mưa gieo nghịch cảnh bể dâu
Mưa khăn tang khoác lên màu chia ly
Mưa thưa nhỏ giọt thầm thì
Mưa đau lên mắt lên mi xót buồn
Mưa trao kỷ niệm trong hồn
Mưa quen tình muộn, mưa tuôn tình đời
Mưa chung đôi, ấm môi cười
Mưa đơn lẻ, kéo tay rời xa tay
Mưa bơ vơ phận tàn phai
Mưa hư không chỉ tay hoài tay không
Mưa vui cho cuộc trùng phùng
Mưa Thu lá rớt, mưa Đông ngậm ngùi
Mưa cho nhau chút niềm vui
Mưa phai áo lụa nhớ người trăm năm
Mưa sầu dõi mắt đăm đăm
Mưa xanh nỗi nhớ, mưa bằm nỗi đau
Mưa tương tư thức đêm sâu
Mưa cay mắt đỏ, mưa bào tim gan
Mưa tan tình lỡ ngàn năm
Mưa thơm má phấn môi hồng phôi pha
Mưa thương ai mãi nhớ nhà
Mưa người dưng nhớ "người ta" suốt đời
Mưa qua để lại nụ cười
Lạy trời ! Mưa !!! Nếu vì người , cứ mưa !

TRẦN KIÊU BẠC.



ĐỌC THƠ NGƯỜI Ở BÊN KIA



Đêm nầy ngồi đọc thơ em
Nghe từng con chữ dậy niềm xót xa
Giữa rừng cây lá bao la
Bỗng đâu mọc một đóa hoa cúc vàng
Thơ em nhỏ giọt trong ngần
Rơi vào cõi nhớ chứa chan nguồn sầu
Saigòn không nắng xôn xao
Mưa chi cho ướt ngõ vào tim ai
Sông dài có lúc chia đôi
Trách chi thơ cũng bồi hồi lòng nhau
Bây giờ đêm đã chìm sâu
Kẻ thương người nhớ tìm đâu bóng hình
Chờ cho cây lá thôi xanh
Chờ cho hoa cúc nở tình thiên thu
Bên nầy nhớ đóa tương tư
Bên kia hoa vẫn đong đưa sắc vàng
Thôi thì còn chút thời gian
Gởi về bên đó muộn màng nhớ thương 
Đêm đêm ngồi đọc thơ suông 
Hai ngăn tâm thất tình buồn mênh mông! 


TRẦNKIÊU BẠC 

Monday, March 30, 2015

[ HQ ] - Vọng Cổ Cực Hay

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

ĐÊM XA QUÊ NGHE BÀI VỌNG CỔ



Một mình một bóng suốt canh khuya
Cuống rún quê hương chẳng muốn lìa
Văng vẳng đâu đây bài vọng cổ
Sáu câu xé ruột khóc người đi

Người đi tưởng chết hồn sông núi
Giữ được tình quê trong sáu câu
Bạc Liêu hoà muối thêm mặn đắng
Tai mãi ru êm khúc Sáu Lầu

Song loan chắc nhịp ba mươi hai
Guitar phím lõm kết sáu dây
Đàn tranh thập lục tình da diết
Nguyệt cầm giòn tiễn điệu Nam Ai

Ngũ cung Hò Xự Xang Xê Cống
Huê tình giọng hát Út Trà Ôn


Tình Anh Bán Chiếu nghe mùi quá
Quê hương xa lắc vẫn đầy hồn

Người đi xa xứ biệt làng quê
Nghe câu vọng cổ muốn quay về
Đầu xanh cho tới khi đầu bạc
Ôm bài ca cổ trắng canh khuya.

TRẦN KIÊU BẠC 

NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI

Nghịch lý cuộc đời !



1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả.
2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.
3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường. Bước chân ra đường phi trộm thì cướp.
4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han. Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.
5. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.
6. Khôn …đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.
7. Mỗi cây mỗi hoa, đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.
8. Cái gì cũng cho con tất cả, coi chừng ra mả mà cười.
9. Đồng tiền trên nghĩa, trên tình, mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.
10. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.
11. Bố mẹ không có của ăn của để, con rể khinh luôn.
12. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.
13. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời.
14. Hay thì ở, dở ra tòa, chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.
15. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.
16. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.
17. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giỗ Tổ.
18. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.
19. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.
20. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ, một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.
21. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.
22. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.
23. Đi chùa công đức vài trăm không tiếc, tiếc từng hào phụng dưỡng mẹ cha.

Ru ta ngậm ngùi - Khánh Ly hát tại quán Văn - Sài Gòn trước 1975

Sunday, March 29, 2015

NHẶT HOA TRÊN NET/ TỜ LỊCH CUỐI CÙNG

Tờ lịch cuối cùng





Mấy năm nay bố tôi có thói quen giữ lại những quyển lịch bloc cũ. Ông không xé từng tờ lịch như bao người khác mà dùng một chiếc kẹp tre để kẹp chúng lại.
Mỗi năm qua đi, số lịch cứ dày thêm. Tôi cứ đếm mãi số lịch đó, mỗi lốc lịch cao thêm là tuổi già của bố lại nhiều thêm, những vết nhăn trên bàn tay chai sạn đã thành đường rõ nét. Tờ lịch cũ với tôi là những hoài niệm xưa cũ về thưở bé thơ, thưở của những cánh đồng, vạt núi, của những đám cỏ ngoài đê, của tiếng ọ ẹ khi bê con gọi mẹ về nhà. Mỗi ngày qua đi, những tờ lịch lại rơi xuống, nhẹ tênh như tuổi thơ đi qua cuộc đời của mỗi con người.
Cứ độ cuối năm dương lịch, mẹ tôi lại nhìn tờ lịch ngày 31/12 như một định mệnh nào đó đang thôi thúc mẹ. Đó là những lo toan ùa về, lại những sách vở mới cho kỳ học mới, lại những áo quần mới cho con để vui vầy ngày Tết sắp đến, lại gạo nếp, lá chuối, cuộn dong. Mẹ cứ lo nghĩ, xoa đầu tôi rồi tự bà lẩm nhẩm một mình: “Lại thêm tuổi mới rồi, lớn nhanh còn giúp mẹ”. Tôi đã đọc đâu đó, những nhân viên văn phòng ở New York, Mỹ cứ đến ngày cuối cùng của năm, vào cuối ngày làm việc, họ lại xé tờ lịch cuối cùng, đứng trên những toà nhà cao tầng bên Times Square rồi tung qua cửa sổ. Những tờ lịch bay bay, chao nghiêng trong gió mang theo những ước vọng cuộc đời của họ. 
Những ngày tôi đi biển, mỗi tờ lịch được xé đi, tôi lên boong và đứng trước gió, hoà lẫn với sóng tờ lịch mỏng manh cùng lời cầu nguyện cho chuyến đi được cập bến an toàn. Nhiều đêm gặp lốc biển, tôi cứ ôm khư khư tờ lịch nhét chặt trong túi nilon để nếu lỡ mình bị ngập chìm trong đại dương mênh mông, một chiếc tàu hàng nào đó có thể vớt được, người ta sẽ biết mình chết vào ngày nào. Mà lạ, thằng châu Á nào như tôi cũng nghĩ thế. Vậy nên, trên khoang của tàu biển, lốc lịch như là báu vật của từng người.
Có những chuyến đi, khi trở về, tôi nhìn thấy một tờ lịch dưới gối của mẹ. Tôi hỏi mẹ thì biết rằng, đó là ngày con gọi điện về báo tàu đã rời một bến cảng nào đó để bắt đầu chuyến hải hành trở về. Vì những chuyến đi biển là bao trắc trở rình rập nên tôi ít khi báo ngày về đến nhà. Chỉ có mẹ khắc khoải chờ con, đêm cứ phập phồng lắng nghe tiếng biển. Bà không đi biển bao giờ nhưng mỗi lần biển động, bà lại lẩm nhẩm, biển hôm nay động quá, tàu bè lại khổ. Chỉ có tôi, tuổi trẻ lang thang khắp chốn, vẫn ra đi rồi trở về. Dọc cả những chuyến đi, tôi chẳng nhớ gì, chỉ hoang hoải nhớ mẹ. Một ai đó đã từng nói với tôi rằng, cuộc đời này chả có cái gì là của riêng mình, chỉ có cha mẹ là riêng mình.
Xưa, lịch còn in những câu danh ngôn, những khổ thơ đọc xong một lần là tưởng như nhớ mãi. Có những tờ lịch in các khí, tiết hàng năm. Xưa, mẹ xé tờ lịch có tiết đại hàn lại ngắm mấy con lợn trong chuồng. Đó là cả gia tài của mẹ để chuẩn bị đón Tết. Có năm, lập xuân sớm trước Tết, cây hoa đào đã chớm nở. Mẹ cười, nụ cười rạng ngời trước một xuân mới về. Quê, tiết đại hàn lạnh buốt nhưng lại phải xuống đồng làm cỏ cho mấy sào ruộng. Gió rét căm cứ phần phật tấm áo mưa, người làm nông cứ cúi mặt xuống mặt ruộng, sục tay vào lớp bùn. Những lọn lúa non mới tách lá mơn mở xanh như một hy vọng cho vụ đông xuân năm tới có nhiều thóc gạo.



Tờ lịch cuối năm hay gợi nhớ về những điều xưa cũ. Nay, mấy ai còn đủ thời gian và háo hức để đón chờ ngày xé tờ lịch cuối cùng. Mấy ai còn ngẩn ngơ trước ngày bắt đầu năm mới, để tiếc nuối những điều đã qua trong năm cũ. Ngày cuối cùng của năm cứ lặng lẽ trôi qua như đời người trước cuồng quay của cuộc sống. Một năm đi qua, mang đi cả những ký ức vụn vặt của đời người, lại một lốc lịch mới được treo lên với bao ước vọng và ngổn ngang những vấn vương.
Tôi chẳng thể nhớ nổi những tờ lịch mà tôi đã xé đi, chỉ nhớ có mỗi một tờ, tờ lịch đó giờ yên lặng trên bàn thờ ở quê. Ngày đó, một ngày sau rằm trung thu, ngày của trăng tròn, ngày của một chớm nắng sớm. Ngày mẹ tôi mất, mẹ đi về cuối con đường của cuộc đời. Mẹ đi mãi, đi về cõi mà ai cũng phải đến, chỉ còn lại mình tôi, lay lắt nhớ mẹ. Nhớ hơi ấm từ khói lam chiều của những ngày cơ cực ấu thơ, nhớ hương bưởi trên tóc mẹ, nhớ hương nắng chói chang trên những tấm chăn phơi nắng cuối thu. Tết về là thăm thẳm nỗi buồn nơi phố thị, là mênh mang nhớ những hương Tết quê nhà. Tết quê tôi, triền cát vẫn ánh trắng cồn cào, rặng phi lao cằn cỗi vẫn âm thầm hát theo tiếng sóng biển. Chỉ có tôi, man mác buồn, trống tênh vì vắng mẹ.
Trần Đình Hợp

DÒNG THƠ TIẾP NỐI

ĐÊM BÊN ẢNH MẸ





Đêm quỳ bên ảnh Mẹ
Lại thấy xa thật xa
Xa như hồi thơ trẻ
Ôm chân Mẹ đòi quà

Nhìn lâu vào mắt Mẹ
Lại thấy gần thật gần
Mắt khô mà có lệ
Nhìn một trời bao dung

Mẹ cách con một bước 
Mà xa như ngàn trùng
Tưởng đưa tay nắm được
Còn khoảng mờ hư không

Mẹ gần con tiếng khóc
Như ngày con ra đời
Mẹ bây giờ cách biệt
Con bây giờ mồ côi

Mẹ xa con tiếng nấc
Ngày đưa Mẹ xuống mồ
Mẹ cầm theo nước mắt
Con trở về bơ vơ

Ôm bo’ng Mẹ xa xăm
Thấy Mẹ gần thật gần
Đâu hay trời rạng sáng
Lá trải vàng đầy sân!

TRẦN KIÊU BẠC 

















ĐÊM TRONG YÊN LẶNG 



Trong lòng đêm yên ắng 
Gối đầu lên pho kinh
Khắp nhân sinh say ngủ
Mình còn thức một mình

Chỉ cần đôi guốc mộc
Đi khắp cõi nhân gian
Lắng hồi chuông tỉnh thức
Vàng lên cả tâm hồn

Mặc ngoài xa gió động
Một đường mình bước đi
Cõi Tây Phương lửa sáng
Lời kinh vọng tư bề

Lửa đã tắt về khuya
Kinh đêm còn vang mãi
Cả thế giới ngoài kia
Mê cuồng còn đang cháy

Hết một đêm bình yên
Ngày dời qua trang khác
Còn một cây bạch lạp
Cháy giữa trời mông mênh.

TRẦN KIÊU BẠC




















ĐÊM ĐEN, SÓNG BẠC, BIỂN XANH 








Đêm đen sóng bạc biển xanh
Tan vào nỗi nhớ mà thành tương tư
Chờ nhau chờ đến bao giờ
Tay rời tay vẫn mơ hồ nỗi đau
Trách chi con sóng bạc đầu
Biển ngàn năm biển xanh màu trùng dương











Đêm đen đen đến lạ thường
Nên tình ta lạc mười phương chưa về
Biển đêm còn vẳng lời thề
Cớ sao sóng bạc mang đi cuộc tình
Đêm đen sóng bạc biển xanh
Tan vào nỗi nhớ mà thành chia phôi.



TRẦN KIÊU BẠC