MƯA BÊN QUÁN CAFÉ CHỢT NHỚ
Không thể về, không biết đi đâu
Mưa giữ chân anh góc phố lầu
Mưa đã giao mình cho Chợt Nhớ
Cà phê đem mình đến với nhau
Không thể chờ, không trễ được thêm
Đội mưa cho áo ướt vai mềm
Để nhớ cuộn tròn trong Chợt Nhớ
Nhớ thuở hẹn hò mãi không quên
Sao lại là cà phê Chợt Nhớ?
Nhớ biết bao nhiêu, nhớ suốt đời
Không phải lâu lâu mình chợt nhớ
Mà nhớ trải dài đến không nguôi
Mưa cũng chìu người với cà phê
Mưa đã ngưng như đợi người về
Chợt Nhớ mở ra ngàn ngăn nhớ
Cà phê, mưa, cũng ấm tình quê
Cảm ơn Sàigòn cho Chợt Nhớ
Nhớ hoài hay bất chợt nhớ nhau
Mưa còn hoài hay mưa thôi rớt
Vẫn một tình yêu mãi xanh màu!
TRẦN KIÊU BẠC
( tặng Hột Mít)





















