THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Saturday, December 3, 2011


MƯA BÊN QUÁN CAFÉ CHỢT NHỚ



Không thể về, không biết đi đâu
Mưa giữ chân anh góc phố lầu
Mưa đã giao mình cho Chợt Nhớ
Cà phê đem mình đến với nhau

Không thể chờ, không trễ được thêm
Đội mưa cho áo ướt vai mềm
Để nhớ cuộn tròn trong Chợt Nhớ
Nhớ thuở hẹn hò mãi không quên

Sao lại là cà phê Chợt Nhớ?
Nhớ biết bao nhiêu, nhớ suốt đời
Không phải lâu lâu mình chợt nhớ
Mà nhớ trải dài đến không nguôi

Mưa cũng chìu người với cà phê
Mưa đã ngưng như đợi người về
Chợt Nhớ mở ra ngàn ngăn nhớ
Cà phê, mưa, cũng ấm tình quê

Cảm ơn Sàigòn cho Chợt Nhớ
Nhớ hoài hay bất chợt nhớ nhau
Mưa còn hoài hay mưa thôi rớt
Vẫn một tình yêu mãi xanh màu!

TRẦN KIÊU BẠC
( tặng Hột Mít)

NHẶT HOA TRÊN NET

CA DAO TỤC NGỮ HIỆN ĐẠI


Tình yêu như bát canh riêu.
Húp ít thì thiếu, húp nhiều thì chua.



Nửa đêm tiếng muỗi vo ve.
Giật mình tỉnh giấc lạnh se cõi lòng.


Ôi bao tiếng gọi đêm đông.
Ai bánh mì nóng, mà không có tiền.


Độ banh, đánh bạc, số đề.
Cả ba thứ ấy phải thề tránh xa.


Đừng ham ăn của người ta.
Có ngày tiền bạc, cửa nhà biết bay.


Em đen nhưng tâm hồn em trong trắng.
Nhà em nghèo em giang nắng... em đen.



Đến đây mận mới hỏi đào.
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Chồng em bán búa bán cưa.
Trong hai cái đó, chàng ưa cái nào?


Trên đồng cạn dưới đồng sâu.
Chồng nhìn chồng chán cho trâu đi về.


Chiều chiều đêm tối canh thâu.
Nhìn anh tôi tưởng con trâu đang cười.


Nơi nào cần, thanh niên có.
Nơi nào có thịt chó, thì có thanh niên.



Làm chồng cho đáng tấm chồng.
Lên Đoài Đoài tĩnh, xuống Đông Đông tàn.
Đi chợ phải cho đàng hoàng.
Cái nào cái nấy rõ ràng cấm sai.


Dạy con từ thuở con thơ.
Dạy chồng từ thuở mới sờ móng chân.


Sáng trăng trải chiếu hai hàng.
Bên chàng "xập xám", bên nàng "tiến lên".


Ví dầu cầu ván đóng đinh.
Câu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.
Khó đi cha dắt con đi.
Cha đi mua rượu, con đi mua mồi.


Ra đi mẹ đã dặn dò.
Thuốc cho thì hút, thuốc mua thì đừng.
Nếu mua thì phải trông chừng.
Bạn bè xúm đến thì đừng có mua.


Chiều chiều ra đứng ATM.
Trông về tài khoản ruột đau chín chiều.
Hôm nay ngày đã bao nhiêu.
Mà sao chưa thấy mẹ yêu gửi tiền.


Yêu em mấy núi cũng leo.
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.
Yêu em chẳng ngại đường xa.
Miễn là anh đến cha em giết gà.


Tay cầm bầu rượu, nắm nem.
Mãi vui quên hết lời em dặn dò.


Gió đưa cành trúc la đà.
Nửa đêm anh nhớ đến nhà em chơi.


Lời nói chẳng mất tiền mua.
Lựa lời mà nói cho tiền lòi ra.


Vợ dậy là phải toàn tâm.
Đúng sai là chuyện dần dần tính sau.



Đêm thu lạnh lẽo bụng đói meo.
Một gói mì tôm bé tẻo teo.
Nấu nước, thêm hành, pha chanh ớt.
Gói mì phút chốc đã đi vèo.
Trời khuya lưng lửng lòng chưa đã.
Thêm gói mì cua nấu tiếp theo.
Tựa gối rung đùi lim dim mộng.
Ước sao có được đĩa bánh bèo.


Quê hương là chùm khế ngọt.
Ai cao thì hái được nhiều.


Ra đường sợ nhất kẹt xe.
Về nhà sợ nhất "Mình ơi đưa tiền"


Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
Hôm nay ngày đã bao nhiêu.
Mà sao chưa thấy mẹ yêu gửi tiền.


Đường vô xứ Nghệ quanh quanh.
Xe đi không khéo gãy vành như chơi.


Muốn qua thì bắc cầu Kiều.
Muốn cua cô chị thì chiều cô em.
Chiều cô em miết thành ra,
Thương chị thì ít, thương em thì nhiều.


Trên đồng cạn dưới đồng sâu.
Chồng cày vợ cấy con trâu đi nằm.


Bàn tay ta làm nên tất cả.
Có sức người sỏi đá cũng thành bê tông.


Ta về ta tắm ao ta.
Ao nhà hết nước ta sang ao người.


Chồng giận thì vợ bớt lời.
Cơm sôi nhỏ lửa biết đời nào ăn.


Thuở còn thơ ngày hai cữ là thường.
Yêu quê hương qua từng chai lớn nhỏ.
Ai bảo lai rai là khổ.
Tôi mơ màng nghe men vút lên cao.
Những ngày uống rượu bị té cầu ao.
Vợ bắt được chưa mắng câu nào đã khóc.
Cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích.
Chị giận anh rồi tối qua ngủ với em..


Chiều nay bỗng nhớ mẹ hiền.
Mẹ ơi! mẹ nhớ gởi tiền cho con!


Khi xưa vác bút theo thầy.
Bây giờ em lại vác cày theo trâu.


Vầng trăng ai xẻ làm đôi.
Nửa soi gối chiếc, nửa soi dặm trường.
Hôm qua anh ngủ trên giường,
Nửa đêm tỉnh giấc, lọt giường gãy xương.


Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng ăn đau bụng lầu bầu nằm rên!


Con người càng lúc càng đông.
Thạch Sanh thì ít, Lý thông thì nhiều.


Không có em đời buồn như chó cắn.
Có em rồi thà chó cắn còn hơn.


Râu tôm mà nấu ruột bầu.
Chồng chê vợ úp chiếc xoong lên đầu.


Áo anh sứt chỉ đường tà.
Vứt ngay làm giẻ lau nhà, khỏi mua.


Hôm qua anh đến nhà em.
Ra về mới nhớ để quên năm ngàn
Anh quay trở lại vội vàng.
Em còn ngồi đó, năm ngàn mất tiêu.


Giám thị nhìn em giám thị cười.
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi.


Cổng trường đại học cao vời vợi.
Đồng ruộng mênh mông đón em về.

Cá không ăn muối cá ươn.
Không có xe đẹp thôi đừng yêu em.


GỞI VỀ BÊN ẤY MÙA ĐÔNG

Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn trong vài giây vài phút
Để phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn?

Hay gởi áng mây buồn xư xá Phú Lâm
Trải ngang tầm xa khung trời Tân Định?
Tay trót trao tay, lòng còn lính quýnh
Thả ngày buồn bay ngược phía Hàng Xanh

Mùa đông chưa qua, nhánh nhớ lên nhanh
Con hẽm quạnh hiu dập dềnh trong ký ức
Có đáng gì đâu vài giây vài phút?
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn thân quen

Chập chờn hoài từng ngõ vắng bình yên
Cung đàn ai buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời chảy tuôn qua cửa sổ
Theo sông Sài Gòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!

Cali mùa nầy trời còn lạnh đêm đêm,
Phố vẫn xa, đêm đen còn đặc quánh
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Sài Gòn!

TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, November 27, 2011

KHÔNG THỂ NÓI LỜI TỪ GIÃ



Có một lần mình định giã từ thơ
Chỉ một lần mà lòng băn khoăn mãi
Bỏ trơ trọi mấy vần ngoài trang giấy
Thơ cũng lẻ loi như cả đời mình

Thơ cũng biết buồn trong tối mông mênh
Cũng khóc mưa dầm ướt khung giấy mỏng
Thơ thức một mình đêm chờ đêm ngóng
Bàn tay cô đơn vươn tới vỗ về

Mình gởi tâm tình thơ vẫn im nghe
Thơ cần một điều khác hơn ngôn ngữ
Cầm viết lên hay gõ lên phím nhỏ
Thơ dắt quạnh hiu ra khỏi cuộc đời

Mình vẫn một mình, thơ vẫn rong chơi
Tưởng mình nghèo thơ bỏ qua chốn khác
Ngàn lần không, thơ vẫn chưa bước lạc
Thơ chẳng bao giờ ngoảnh mặt đi đâu

Ngồi một mình sóng sánh một niềm đau
Thấy thơ sao mà dễ thương đến vậy
Trong ly rượu cay, thơ lăn tới đáy
Uống cạn ly, thơ chảy đậm đầy người

Thôi không đành lời giã biệt, thơ ơi!

TRẦN KIÊU BẠC
BÊN LỀ CUỘC ĐỜI





(phong cách dân dã miền Nam)

Tôi bơi trong biển ngập lời ru
Vặn mình quanh tiếng võng đong đưa
Ầu ơ! Con ngủ cho mau lớn
Cho Má yên lòng buổi chợ trưa


Tôi dìm trong nước tuổi thơ tôi
Vàm Cỏ Đông xanh vượt sóng nhồi
Dòng nước êm trôi sao cuồng nộ
Nhấn chìm góc nhớ đã xa xôi


Tôi buông tay theo những cánh diều
Vòm trời bung những đóa tin yêu
Dây căng cho cánh diều no gió
Mơ diều bay vượt dốc cheo leo


Tôi quỳ cho Thầy phạt năm roi
Cắn răng nước mắt lặn vào môi
Chỉ tại câu đùa giờ chính tả
“Gạch đít hoài chảy máu Thầy ơi!”


Tôi xếp làm tư phiến lá trầu
Để trên cánh lá chút lòng cau
Têm trầu cánh phượng như cô Tấm
Ngoại thấy môi tươi đỏ thắm màu


Tôi hái giùm ai lá lục bình
Giọt nước soi đầy bóng thủy tinh
Lẫn trong màu lá chùm hoa tím
Cho ai mà ngỡ hái cho mình




Tôi leo cao tới ngọn trâm bầu
Rung cành cho trái rớt lao xao
Ai lượm bỏ đầy trong hai túi
Trâm còn mà người vội quên mau

Tôi vắt tuổi thơ cạnh góc hè
Phượng hồng pha ngọt cả hồn ve
Hè ơi! ba tháng sao mà nhớ
Nắng lên xao động cả trời quê


Tôi dầm mưa tháng tám Trung Thu
Ngày đêm tầm tã giọt mưa Ngâu
Mưa dài đến nỗi đèn không sáng
Chờ ai mưa ướt đẫm mái đầu


Tôi vội ra sân cỏ cuối làng
Gò lưng trên xe đạp sườn ngang
Một chân hậu vệ canh góc phải
Banh thiếu chân mình sẽ biếng lăn


Tôi lặng im góc vắng sân chùa
Trầm tư trong cõi trống hư vô
Theo khói hương bay nhìn sen nở
Khép lòng quanh tiếng tụng Nam Mô


Tôi theo Em thầm nguyện A men
Chạy theo đường rẽ tóc thân quen
Câu Kinh lay động theo tà áo
Niềm tin Thiên Chúa cũng bay lên


Tôi cầm tay bạn quán cà phê
Chia tay chưa cạn nửa phần ly
Gục đầu tôi khóc người đi vắng
Bạn chẳng về đâu chẳng trở về


Tôi nhìn trong suốt tuổi thơ tôi
Thấy đã vàng hoe những nụ cười
Đã nghe im tiếng sông quê cũ
Đã tiễn Mẹ đi cuối cuộc đời


Tôi nhìn tôi trong kính thật lâu
Tóc đã thôi xanh chớm đổi màu
Tìm ai trong khóm hoa vàng rụng
Chẳng thấy ai tìm để nhớ nhau


Tôi giẫm chân bên lề cuộc đời
Hỏi người cuộc sống có gì vui
Người nói có tan thì có hợp
Đâu thấy đời đong những khóc cười




Tôi chỉ mình tôi chỉ một tôi
Có khi trăng mọc lúc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khác
Tôi lại mọc thêm những ngậm ngùi


Tôi bỏ quên vàng vọt tuổi thơ
Lang thang ngày cũ mất bao giờ
Đã trót đánh rơi thời mơ mộng
Tìm hoài tôi chỉ thấy bơ vơ!

TRẦN KIÊU BẠC

ÁO TRẮNG TÌNH THƠ


Khóc một chút để yêu thời áo trắng
Buồn thật nhiều để nhớ một người thương
Quên thật lâu không còn ai nhớ nữa
Im thật dài để nghẹn trống tan trường

Có hẹn đâu mà đợi chờ chi mãi
Tiếng guốc qua không ở lại cùng người
Cây phượng đỏ tàn đi từ độ ấy
Hộc bàn con thư đếm được vài mươi

Có mùi hương áo ai còn phảng phất
Vạt mượt mà ôm lỏng nửa vòng eo
Có mùi mực ai cài trong lưu bút
Nét đậm “Mong hoài”, “ Nhớ lắm “, “ Thương nhiều “

Giữ cho nhau mắt long lanh ngày cũ
Gởi lại nhau tay e thẹn ban đầu
Mây áo trắng có bay về muôn nẻo
Tình học trò muôn thuở chẳng quên đâu!

TRẦN KIÊU BẠC
NGHĨ VỀ MỘT NƠI KHÔNG QUÊN



Chiều xuống lặng im bên nầy chân trời
Nghe nhớ quá bên kia chiều Hà Nội
Một cõi lòng xa quê buồn vời vợi
Một nửa đời xao xác lá thu phai


Đâu cần gọi tên Hà Nội của ai
Nghe vị chua là thấy hàng cây sấu
Nghe hương thơm biết tan mùi hoa sữa
Ngần ấy thôi mà thương nhớ lên đầy


Ngày qua nhanh chưa kịp thấy mặt trời
Đêm co ro lời than van của phố
Chải lại tóc cho đường ngôi chia nửa
Một nửa giận hờn, nửa khác bao dung


Xin trở về những con phố tình nhân
Hà nội vươn vai lớn trong trí nhớ
Những người tình đổi trao hương trong gió
Chờ đêm tàn đốt lửa sưởi lòng nhau

Hà nội ơi! đời khi biển khi dâu
Người vẫn sáng những tia trăng vằng vặc
Tôi mơ chạy theo gió muà Đông Bắc
Về lại Hà thành nhìn gót đỏ chân ai

Hà nội theo tôi ở mãi bên nầy...

TRẦN KIÊU BẠC

NHỮNG ĐƯỜNG NHĂN BIẾT NÓI


Chỉ nhìn một đường nhăn
Nằm vắt ngang trán Mẹ
Là thấy nỗi băn khoăn
Rơi vào tâm thơ trẻ

Mở khúc hát ngày qua
Nghe hoài bài Lòng Mẹ
Nhạc Y Vân vẫn trẻ
Mà hồn con đã già

Nằm úp mặt vào tay
Thấy đời thôi xanh biếc
Mẹ đã đi biền biệt
Đường nhăn trán vẫn đầy

Đường nhăn không nói ra
Mà nói nhiều vô kễ
Một tình Mẹ bao la
Hơn núi non trời bễ

Những đường nhăn biết nói
Dẫn con đến ngày mai
Đường tương lai chói lọi
In mãi đường nhăn nầy!

TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TRÊN NET

Còn Một Chút Sen



Tác giả: Trần Duy Phúc

Không đi qua bão giông làm sao thấu hiểu được lòng nhau? Cái đẹp đâu còn ở nhụy sen ngát hương buổi sớm mai, cũng đâu phải chỉ ở trên cánh sen hồng như đôi má người con gái, cái đẹp nguyên thủy ấy kết tinh từ trong từng hạt sen. Vị đắng của tâm sen vì thế mà thành ngọt ngào, vì thế mà có thể giúp chúng ta dưỡng tâm an thần những đêm khuya khó ngủ.




Bầu trời như xanh hơn, nắng cũng vàng hơn không biết vì lẽ gì. Hai mùa mưa nắng làm nên tính nết của trời đất xứ này. Hạn hán và bão giông dường như là hai mặt đối lập trong một thể thống nhất khắt nghiệt. Miền Trung vào mùa lũ hứng chịu những cơn bão lật tung bao mái nhà, hàng loạt cây cổ thụ già nua trốc gốc nằm ngổn ngang giữa phố chợ. Cơn bão giá cả thị trường làm người ta khánh kiệt, cơn bão từ biển Đông phá tan nhà cửa, đường sá và thậm chí còn cướp đi không ít tính mạng con người. Và những lúc như thế này, người ta thấm thía thế nào là lá rách ít đùm lá rách nhiều.


Thật khó tìm được chiếc lá nào còn lành lặn, vẹn nguyên sau những ngày mưa to gió lớn. Nhưng trong cơn nguy khốn của đất trời, người ta tìm thấy nhiều, thật nhiều những tấm lòng phúc hậu, tràn đầy tình thân ái. Những sẻ chia trong lúc hoạn nạn từ những con người bình dị, lam lũ thường ngày với nhau chính là thứ nước cam lồ thực sự khiến người ta ngộ ra cuộc sống này vẫn còn đó vẹn nguyên tình người.



Con người sống với nhau bằng gì ngoài chữ tình? Mỗi người trong chúng ta khi sinh được trời đất phú cho một gương mặt, không ai giống ai, không ai lẫn vào ai. Rồi đến một lúc nào đó trong cuộc đời, khi soi vào lòng nhau, chúng ta chợt nhận ra một gương mặt chung quen thuộc, ấm áp, trìu mến. Gương mặt ấy vượt lên trên lòng ích kỷ thường ngày, vượt ra ngoài cái tôi bản ngã. Nó giúp chúng ta vững tin thêm một chút ở cuộc sống vốn dĩ nhiều khó khăn và đầy rẫy bất trắc. Nó thúc đẩy chúng ta xích lại gần với nhau và nói một cách khác nó làm cho chúng ta người hơn. Cũng như gương sen còn lại sau mùa vươn lên từ lòng sâu lầy lội tỏa hương thơm lan tỏa mặt hồ, gương mặt ấy đẹp một cách bền bĩ và nhẫn nại vì nó bén rể từ chính sâu thẳm trong tâm hồn chúng ta.


Giông bão đi qua, năm tháng đi qua, chúng ta còn lại những gì ngoài gia đình, người thân, bạn bè? "Xuân sinh, hạ trưởng, thu liễm, đông tàn", có đôi lúc chúng ta cảm thấy thật khó khăn để chấp nhận quy luật của tự nhiên. Ai cũng mong trời xanh mây trắng, cây đâm chồi hoa bung cánh. Ai cũng thích cuộc sống yên ả, thanh bình. Nhưng sen nở rồi thì sen tàn, giản dị chỉ có vậy thôi. Nhị sen thoảng hương thanh khiết rồi thì cũng rơi tơi tả trên mặt hồ như cát bụi trở về với cát bụi. Chúng ta nhớ những mùa yêu thương cũ khi xuân về hoa cải bạt ngàn bên nhánh sông quê. Chúng ta luyến tiếc những trinh nguyên của thuở ban đầu đầy lưu luyến, "...Lá sen vương vấn hương sen ngát/ Ấp ủ hai ta chút nhụy hồ...". Nụ sen hồng ấy đến mùa bung cánh mỏng theo gió về nơi cuối trời để lại đài sen trơ trọi và gương sen đương đầu với giông gió nắng mưa kết thành hạt để trở lại lòng hồ. Khi mưa thuận gió hòa, hạt sen ấy lại nở hoa cho lòng người thơm thảo.

Không đi qua bão giông làm sao thấu hiểu được lòng nhau? Cái đẹp đâu còn ở nhụy sen ngát hương buổi sớm mai, cũng đâu phải chỉ ở trên cánh sen hồng như đôi má người con gái, cái đẹp nguyên thủy ấy kết tinh từ trong từng hạt sen. Vị đắng của tâm sen vì thế mà thành ngọt ngào, vì thế mà có thể giúp chúng ta dưỡng tâm an thần những đêm khuya khó ngủ. Lẽ đời đôi lúc không thể chỉ hiểu mà ra, nhiều thứ không thể chỉ tính toán, suy nghĩ mà thành. Sen không phải là thầy ta, sen cũng không gọi ta là bạn, sen chỉ là sen thôi và mùa hè đến thì sen lại nở hoa.


Sen tàn cúc lại nở hoa...", ấy là vì tâm hồn của trời đất. Không phải mùa hạ chỉ có sen hay mùa thu chỉ có cúc, ấy là vì bốn mùa hoa nở mà đôi khi chúng ta không kịp nhận ra. Dù nắng hay mưa thì hoa vẫn nở, ngắm hoa cúc vàng ươm xin đừng nghĩ về sen vì mùa thu rồi sẽ qua nhanh như những cơn giông bão vậy.


Ở đây không có mùa thu nên cũng không có mùa đông mà chỉ có một mùa mưa gió. Khi bão giông người xứ này gồng mình lên chống bão. Khi đất trời qua cơn thịnh nộ, họ lại ngắm hoa nở trăng lên. Tâm hồn chúng ta tự thuở bé thơ có bao giờ biết đòi hỏi, tâm hồn trẻ thơ chẳng phải là gương sáng soi đêm trăng rằm là gì (?).


Ở đây không có mùa thu nên cũng không có mùa đông mà chỉ có một mùa mưa gió. Khi bão giông người xứ này gồng mình lên chống bão. Khi đất trời qua cơn thịnh nộ, họ lại ngắm hoa nở trăng lên. Tâm hồn chúng ta tự thuở bé thơ có bao giờ biết đòi hỏi, tâm hồn trẻ thơ chẳng phải là gương sáng soi đêm trăng rằm là gì (?).
TẠ ƠN THẦY CÔ

(Cảm xúc từ con dốc cũ đã đưa chúng em tới cổng Trường xưa)




Nghĩ lại một thời vượt qua dốc cũ
Là biết nhọc nhằn công sức Thầy Cô
Thấy bảng đen vắt ngang thời thơ ấu
Nghe phấn rơi xao động tuổi học trò

Nhắm mắt lại, lời giảng bài vẫn rõ
Mở mắt ra, nhìn trắng lớp sương mù
Tiếng thời gian gõ đau vào trí nhớ
Gặp lại mơ hồ hình bóng ngày xưa

Bảng đen ơi, đừng giữ hoài im lặng
Xin vì tôi, nói hai chữ TẠ ƠN
Phấn trắng ơi, xin đừng rơi lãng mạn
Viết giùm tôi LỜI ÂN NGHĨA no tròn

Qua bờ xa, thấy đò còn đưa khách
Tim học trò đập vội tiếng ngân rung
Công người đưa đò dày hơn trái đất
Nhớ ơn hoài NGƯỜI đã chở qua sông!


TRẦN KIÊU BẠC
(Mùa Tạ Ơn 2011)
ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ




Đêm thức một mình mới thấy cô đơn
Vắng Mẹ nhà như rộng thêm đôi chút
Đường về nhà bỗng dài ra hun hút
Bởi vắng một người, chỉ một Mẹ thôi


Lòng ước ao trở lại tuổi lên mười
Mẹ vá áo cứ đo dài tay áo
Cầu con lớn nhanh giữa đời giông bão
Cứ mỗi năm thêm một bước nên người


Ước chi mình về lại tuổi đôi mươi
Thấy mắt Mẹ mừng tin con thi đậu
Giọt mồ hôi khô vừa trên lưng áo
Nạm ngọc nụ cười hãnh diện về con


Phải chi còn mưa vội rớt hoàng hôn
Nép vai Mẹ cho vai mình khỏi ướt
Vời vợi tình thương nói hoài không hết
Canh cánh nỗi lo nặng đến bạc đầu


Đêm một mình dõi thấu suốt canh thâu
Ao ước là ước ao không có thật
Úp mặt vào đêm đến sưng đôi mắt
Mẹ đâu giờ… Mẹ đã khuất ngàn xa


Đêm thức một mình chờ Mẹ ghé qua…

TRẦN KIÊU BẠC

CHỢT NGHE GIÓ BẤC



Gió bấc dội về trộn hạt mưa
Lọt qua khe cửa chạm vào thơ
Hương Tết từ đâu vừa chạy đến
Kịp nghe còn năm phút giao thừa

Trang giấy hết xanh trời mùa Hạ
Nghe chừng chuyển vội xám trời Thu
Mầm vừa nhú nỏn quanh hồn lá
Vụng về tay nắm phút giã từ

Gió bấc ơi! Đừng vội mang đi
Gọi bàn tay vẫy dắt nhau về
Xuân mới ung dung đầy hoa đỏ
Nụ đời vừa mọc đã sum sê

Lạy mừng gió bấc đưa trở lại
Màu áo ai hồng say nắng tươi
Mang theo chút mùi hương con gái
Rợp bóng trời xanh ngập nụ cười

Có hẹn không hay chẳng hẹn ai
Mà chở theo Xuân gió bấc đầy
Phố bưởi mọc thêm ngàn lộc biếc
Lời thơ lộng lẫy khúc Đồng Nai!

TRẦN KIÊU BẠC