THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, September 8, 2011















<><><><>
MƯA DÀI ĐÊM PHÚ NHUẬN

Đêm qua mơ,
Thấy Phú Nhuận mưa hoài
Những cột điện đứng im nhìn em lau nước mắt
Trong khung cửa vàng có tim người thổn thức
Ngoài bức rèm xanh tay còn hứng giọt mưa tuôn
Đêm qua mơ,
Thấy hạt mưa hình vuông
Bay xeo xéo qua lòng con phố cũ
Hạt lại tròn như lòng em vẫn nhớ
Hạt vuông tròn, hạt nghiêng xéo lòng em!
Lại nằm mơ thấy những khúc mưa mềm
Đêm chưa qua, mưa còn qua lòng đất
Biết gởi ai lòng mình đang hiu hắt
Người bên đây, người cuối góc chân trời
Phố đêm nầy sao cứ mãi mưa rơi
Em cô phụ một đời mưa trong mắt
Dòng lệ đã khô, mưa làm thêm mắt ướt
Tưởng lệ mình, đâu biết lệ từ mưa!
Biết giờ nầy ai đang ở rất xa
Bên kia mùa Thu bên nầy giông bão
Ước chi ai về che chung manh áo
Thì kễ chi mưa lạnh ướt đêm dài
Đêm Phú Nhuận còn mơ,
Mưa vẫn mưa hoài
Em lang thang qua café Chợt Nhớ
Quán đóng cửa nhìn em con mắt lạ
Lại cô đơn nhìn Phú Nhuận cô đơn
Đường về khuya hạt nhớ cứ vuông tròn
Bay không ngớt qua lòng người cô phụ
Thôi để buồn em làm viên sỏi nhỏ
Đau dưới chân ai nhìn mưa cuộn quanh đời

Chừng nào hết mưa, đêm Phú Nhuận ơi!
TRẦN KIÊU BẠC

Tuesday, September 6, 2011

THƠ MẸ (GÓP NHẶT)










NGÃ TƯ NH M





Ch đèn xanh cui góc ngã tư
B
ng dưng nh M mình quá đi
M
hin ra bng bnh sương khói
M
t ngóng ch tng cánh chim xa

Ngã
tư quen mi ngày con qua
Không đ
ếm hết bao ln đèn đ
Đ
i đèn xanh lm khi con nh
Đ
ường gp ghnh M dt con đi

Ngã
ba ngã tư vùng quê
Đâu ai ch
đèn xanh vàng đ
Không có M
, con đành vp ngã
Trên n
o ngược xuôi gia cuc đi

Chi
u nay v không chút mưa rơi
Mà lnh lm lòng con nh M
Đèn xanh không lên không ng
i tr
S
ch hoài không thy M đâu!



TRẦN KIÊU BC
















NÚI KHÓC





Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ



Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình



Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió



Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh




Những cánh chim lạc bầy kêu xao xác



Có phải gào lên tiếng gọi Mẹ không



Con nai nhỏ xa đàn còn ngơ ngác



Mẹ đâu giờ giữa rừng lá mênh mông




Rừng cây ơi còn bạn bè đông đủ



Núi một thân sao lạnh quá đêm nầy



Không có Mẹ ai nhóm cho chút lửa



Chôn chân rồi núi chờ mãi Mẹ đây




Tưởng đá cứng không bao giờ đá khóc



Nghĩ núi cao không ướt mắt bao giờ



Nhưng Mẹ đi không bao giờ được gặp



Đá núi buồn nước mắt chảy thành mưa.




TRẦN KIÊU BẠC




GIỖ MÁ




Hôm Má một mình ra đồng vắng



Hồn con theo Má xuống mộ phần



Chị em khóc ngất trong tang trắng



Con tưởng mình ôm cổ áo quan




Xa lắm con về đâu còn kịp



Trăm điều đã trễ nói Má nghe



Má chỉ lặng im đôi mắt khép



Mặc tiếng ru xưa rụng sau hè




Sắc không đời chỉ còn không sắc



Má một tay buồn nắm tay không



Một tay cố níu đàn con nhỏ



Hai tay hai nắm cỏ phù vân





Tưởng như con khóc bên phần mộ



Quỳ nghe tiếng Má gọi con hoài



Đêm ở bên đây ngày bên đó



Làm sao đáp được tiếng Má ơi!




Hơn mười năm lẻ không về được



Mười năm con dựa vách mồ côi



Con không còn dáng con ngày trước



Thuở Má cầm tay dắt vào đời




Lâu quá, lâu rồi không gặp lại



Muôn đời con dõi mắt trông theo



Bước chân Má buồn qua luân ải



Chắc đã mỏi rồi khúc quạnh hiu




Hôm nay giỗ Má con buồn lắm



Một chút khói hương gởi quê nhà



Má đi trong cõi xa ngàn dặm



Xin về cho ấm đứa con xa




Khói trắng làn hương như tóc trắng



Nấm mồ chưa kịp phủ màu xanh



Con đốt hưong bay trong đêm vắng



Nửa gởi quê xa, nửa cho mình!




TRẦN KIÊU BẠC

CHÙM THƠ SINH NHẬT













































SINH NHẬT, Ý NGHĨ VỤN CÒN LẠI






Ngọn nến hôm nay biết giận hờn


Cháy như tranh vẽ nhạt màu sơn


Hai ngọn đứng nghiêm chào tuổi cũ


Một bầy nến mới đợi gọi tên



Đếm những hàng đèn im tiếng thở


Vẫy chào một tuổi vội đi qua


Buồn xâu từng chuỗi xâu từng chuỗi


Rót vào ly trống những xót xa



Có phải tháng năm là dao nhọn


Gọt giũa cho đời thấy biển dâu


Tiếc rẻ tuổi đời qua như bão


Nên hàng nến đỏ cháy thật lâu



Không phải hôm nay nến giận hờn


Mà chính lòng mình khoác khói sương


Đứng trên làn khói nhìn ngang dọc


Tưởng như dòng sáp chảy qua hồn



Nhìn qua trong suốt đáy ly không


Thấy tuổi thơ như khối vàng ròng


Nghe lại lời ru bên võng Mẹ


Ngửi mùi hương đậm thuở thanh xuân.




TRẦN KIÊU BẠC (8/8)







SINH NHẬT, NHÌN RA TỪ MỘT GÓC NHỎ






Từ trong góc nhỏ cuộc đời


Đã thêm một tuổi nữa rồi hôm nay


Cầm cây nến đỏ trên tay


Thấy còn hơi ấm những ngày còn thơ


Quay về đếm dấu chân xưa


Quanh đường xuôi ngược trầm tư một mình


Một năm âu yếm để dành


Một ngày Sinh Nhật, một thân mỏi rời


Ngổn ngang thương nhớ một trời


Ngàn lời chưa nói , một lời lặng im


Ngày buồn ngồi đứng không yên


Mai đưa qua hết một miền lãng quên


Từng dòng sáp khổ cháy lên


Đưa đời ta đến đầu ghềnh thác xa


Từ trong góc nhỏ nhìn ra


Dường như Sinh Nhật không là hôm nay!




TRẦN KIÊU BẠC (8/8)








SINH NHẬT, MƯA THÁNG TÁM




Em hồn nhiên thả chùm mưa qua bên nầy


Nói gởi mưa Sàigòn làm quà Sinh Nhật


Hạt mưa trong veo như mắt em chưa khóc


Chảy đầy ly cho Sinh Nhật nằm nghiêng



Anh cầm hạt mưa không nhớ tuổi tên


Mưa hẻm nhỏ chừng hơn mười năm trước


Mưa mấy tuổi làm sao anh nhớ được


Chỉ nhớ mưa lăn quăn trong hẻm nhỏ buồn



Gặp mưa Saìgòn anh lại nhớ thêm


Đêm tháng tám mưa chìm trong áo lụa


Có thi sĩ nào đã ngợi ca mưa tháng sáu


Anh tầm thường nên mưa tháng tám đẹp hơn



Bởi Sinh Nhật anh rơi vào tháng tám buồn


Giọt mưa Ngâu nát lòng Ngưu Lang Chức Nữ


Nhưng mưa đã cột hai mình từ hai nửa


Thành một mình nên tháng tám tình thân



Cảm ơn mưa âu yếm từ Sài gòn


Hứng từng giọt thấy đời vui một chút


Cảm ơn mưa kỷ niệm hẻm buồn hôm trước


Chảy qua bên nầy như mắt em trong veo.




TRẦN KIÊU BẠC (8/8)


















































SINH NHẬT NGÀY THỨ BẢY






Sinh nhật năm nay nhằm thứ bảy
Không nhớ tháng năm chỉ nhớ ngày
Ngày có con chim đang tập hót
Chim không hót được vỗ cánh bay

Từ đó chim không quay lại nữa
Đêm đêm chim hót tiếng lạc loài
Thấy hạt thóc nâu chim nhớ tổ
Thương ngày mưa gió tổ lung lay

Nhớ chị nhớ em trong cánh Mẹ
Trong rừng hoa bướm tuổi thơ ngây
Ngày biết Mẹ yêu không còn nữa
Chim khóc như mưa suốt đêm dài

Chim xa tổ cũ lòng thương lắm
Tổ đâu thấy nữa vẫn quanh đây
Trong đôi cánh mỏng, trong tim nhỏ
Chim còn nhớ tổ mãi thương bầy

Nghĩ đến ngày sinh đêm thứ bảy
Thấy lại chim xưa nhớ ngày nầy
Sinh nhật không trở về quê cũ
Anh có khác gì chim đã bay!


TRẦN KIÊU BẠC (8/8)











MƯA ĐỜI THÁNG TÁM




Bỗng dưng đời gởi một cơn mưa


Mây cũng nhanh chân đón gió mùa


Cát gọi nước lên dòng sông cũ


Bụi đường xóa sạch dấu chân xưa




Mắt chạm khẽ vào mây ngũ sắc


Nghe sóng buồn đẩy khúc ca dao


Tháng 8 mưa dồn tay lạnh ngắt


Cho ngày Sinh Nhật nến lao xao



Mưa chảy mấy hàng quanh ngọn nến


Lòng như ướt đẫm những lo âu


Chờ ai, không thấy ai cùng đến


Tim còn đập khẽ những buồn đau



Tạ ơn Mẹ đã cho con tiếng khóc


Thổi vào con hơi thở trầm luân


Tạ ơn những cơn đau xé ruột


Sinh con trong tháng 8 mưa dầm



Tạ ơn những hạt mưa đến trễ


Cho mình quen chịu những phong ba


Để biết nhân gian còn quạnh quẽ


Những trận roi đời mãi xót xa!



Trán còn lấm tấm hạt mưa rơi


Nhớ Mẹ đưa con gặp cuộc đời


Mẹ có đi xa xin trở lại


Tháng 8 đừng qua tháng 8 ơi!




TRẦN KIÊU BẠC


(8/8)