THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, September 6, 2011

THƠ MẸ (GÓP NHẶT)










NGÃ TƯ NH M





Ch đèn xanh cui góc ngã tư
B
ng dưng nh M mình quá đi
M
hin ra bng bnh sương khói
M
t ngóng ch tng cánh chim xa

Ngã
tư quen mi ngày con qua
Không đ
ếm hết bao ln đèn đ
Đ
i đèn xanh lm khi con nh
Đ
ường gp ghnh M dt con đi

Ngã
ba ngã tư vùng quê
Đâu ai ch
đèn xanh vàng đ
Không có M
, con đành vp ngã
Trên n
o ngược xuôi gia cuc đi

Chi
u nay v không chút mưa rơi
Mà lnh lm lòng con nh M
Đèn xanh không lên không ng
i tr
S
ch hoài không thy M đâu!



TRẦN KIÊU BC
















NÚI KHÓC





Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ



Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình



Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió



Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh




Những cánh chim lạc bầy kêu xao xác



Có phải gào lên tiếng gọi Mẹ không



Con nai nhỏ xa đàn còn ngơ ngác



Mẹ đâu giờ giữa rừng lá mênh mông




Rừng cây ơi còn bạn bè đông đủ



Núi một thân sao lạnh quá đêm nầy



Không có Mẹ ai nhóm cho chút lửa



Chôn chân rồi núi chờ mãi Mẹ đây




Tưởng đá cứng không bao giờ đá khóc



Nghĩ núi cao không ướt mắt bao giờ



Nhưng Mẹ đi không bao giờ được gặp



Đá núi buồn nước mắt chảy thành mưa.




TRẦN KIÊU BẠC




GIỖ MÁ




Hôm Má một mình ra đồng vắng



Hồn con theo Má xuống mộ phần



Chị em khóc ngất trong tang trắng



Con tưởng mình ôm cổ áo quan




Xa lắm con về đâu còn kịp



Trăm điều đã trễ nói Má nghe



Má chỉ lặng im đôi mắt khép



Mặc tiếng ru xưa rụng sau hè




Sắc không đời chỉ còn không sắc



Má một tay buồn nắm tay không



Một tay cố níu đàn con nhỏ



Hai tay hai nắm cỏ phù vân





Tưởng như con khóc bên phần mộ



Quỳ nghe tiếng Má gọi con hoài



Đêm ở bên đây ngày bên đó



Làm sao đáp được tiếng Má ơi!




Hơn mười năm lẻ không về được



Mười năm con dựa vách mồ côi



Con không còn dáng con ngày trước



Thuở Má cầm tay dắt vào đời




Lâu quá, lâu rồi không gặp lại



Muôn đời con dõi mắt trông theo



Bước chân Má buồn qua luân ải



Chắc đã mỏi rồi khúc quạnh hiu




Hôm nay giỗ Má con buồn lắm



Một chút khói hương gởi quê nhà



Má đi trong cõi xa ngàn dặm



Xin về cho ấm đứa con xa




Khói trắng làn hương như tóc trắng



Nấm mồ chưa kịp phủ màu xanh



Con đốt hưong bay trong đêm vắng



Nửa gởi quê xa, nửa cho mình!




TRẦN KIÊU BẠC

No comments: