THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Wednesday, August 5, 2009









MỘT SỚM MƯA NGÂU.


Sáng hiu hắt nhớ chiều râm ran mong
Như Chức Nữ khóc Ngưu Lang tháng bảy
Chưa mưa Ngâu sao buồn lăn xuống đáy
Cuối vạt sầu chưa dược bắt tay nhau

Thôi đừng về đây cho ướt mưa Ngâu
Hãy đứng đó cho tình yêu xao xác
Cứ để máu tràn hai ngăn tâm thất
Sẽ thấy tình mình màu mỡ bao nhiêu

Tiếc những chiều ta chờ đợi e-mail
Thơì gian không nhiều để mình suy nghĩ
Im lặng chờ nhau là đang phung phí
Một góc đời đáng lẽ để yêu nhau

Lần cuối cho nhau không giống lần đầu
Đêm chia tay không như ngày gặp mặt
Nắng thiêu đốt đã làm khô cơn khát
Lãng du nơi nào, ơi giọt nước tình yêu

Sớm em về nhớ mang mưa Ngâu theo
Xin đưng đợi trời mưa chiều tháng bảy
Một giọt nước cuối cùng còn đứng lại
Là biển đời xao động trái tim anh.



TRẦN KIÊU BẠC.



ĐỂ HỒN TRÔI VỀ NĂM THÁNG CŨ.

Trời đang ru hồn lặng lẽ đêm tháng Giêng
Một tiếng phone reo nghe chừng xa lạ
Tiếng quen bên kia giòn tan cười còn trẻ quá
Những gương mặt bạn bè độ lượng như vầng trăng

Thế là mình đã qua mấy chục năm
Những sợi nhớ rơi theo chiều thẳng đứng
Chạm vào ngón chân đau một thời quên lãng
Kỷ niệm nào còn xếp sóng nằm nghiêng

Mình trở về trong khói sóng lênh đênh
Buổi sáng chim kêu đầy sân Học Viện
Đêm phấn mịn thoa sạch hơi phiền muộn
Để mai nầy cao vút một đường bay

Mình trở về đây Ký Túc Xá còn ai !
Cảm ơn tiếng phone chở mình quay lại
Đâu chỉ năm người cười trong phone ban nãy
Còn rất đông những khuôn mặt sáng trăng rằm

Giá mà kim đồng hồ quay ngược vài chục năm
Đêm chắc còn sáng đèn qua ô cửa kính
Ngày đầy tiếng chim khi trời chưa sáng
Trưa có người ngủ quên góc thư viện buồn

Đêm nầy tháng Giêng lặng lẽ một vầng trăng
Lại như có trăm người trăm tiếng nói
Bạn mình ơi! Đâu ngày mình trẻ tuổi
Gặp nhau bây giờ, mai mốt gặp nhau không ?


TRẦN KIÊU BẠC. (đêm 12/2/2006)
gởi Trần Bạch Thu, Lê Phước Ba, Phạm Phước Ngữ, Ngô Xuân Vũ , Triệu Hoà ( 5)những bạn gọi phone chung bất ngờ trong đêm








MÀU TRẮNG HOA SƯA.



Về thăm Hà Nội mùa nầy
Nhìn hoa Sưa trắng nở đầy phố quen
Nghe người kễ chuyện bên đèn
Một ngườì lính trận bình yên về làng
Trước khi trở lại chiến trường
Chàng trồng cây nhỏ trong vườn người yêu
Cho nàng thấy bớt quạnh hiu
Khi đêm thương nhớ lúc chiều vắng xa
Dặn rằng cứ độ tháng ba
Cây hoa sẽ nở đầy hoa Xuân thì
Nếu màu hoa đỏ, anh về
Bằng hoa nở trắng, anh đi muôn trùng
Khuyên nàng nên vội lấy chồng
Quên đi người đã gieo trồng cây hoa
Trời sang đến tiết tháng ba
Cây hoa nở trắng sân nhà đìu hiu
Nhìn hoa cô gái đăm chiêu
Khóc như mưa đổ đong nhiều nhớ nhung
Mỗi năm hoa trắng khắp vùng
Ngườì con gái hóa điên khùng mỗi năm
Nhìn hoa chết rụng đầy sân
Thương người yêu nhớ những lần gặp nhau
Chàng không về lại nữa đâu
Làm sao nàng nỡ làm dâu nhà người
Người xưa biết chuyện bùì ngùi
Ươm cây nhân giống gởi lời thương thân
Sau nầy những cặp tình nhân
Hái hoa cài tóc gọi mầm thủy chung
Hoa đầy thêm trắng một rừng
Khung trời Hà Nội ân cần đón hoa
Cần đặt tên nghĩ không ra
Người đời cứ gọi hoa là Hoa Sưa

Tôi về Hà Nội trời mưa
Hoa Sưa đã nở khi vừa sang Xuân
Trải lòng chuyên cũ rưng rưng
Khóc cho màu trắng não nùng hương đưa
Tạ ơn hoa nở đúng mùa
Như lòng chung thủy ngàn xưa vẫn còn
Tạ lòng người lính phong sương
Tạ tình cô gái giữ hồn hoa Sưa.


TRẦN KIÊU BẠC.







NGÓNG PHÍA TRỜI TÂY.


Mặt trời sắp lặn đàng Tây
Lòng ta đã biết mợt ngày sắp qua
Nhìn nghiêng bỗng thấy tuổi già
Ngày xưa thơ trẻ đã xa mất rồi
Bỏ quên con mắt biết cười
Còn chăng môi hát những lời vu vơ
Bờ bên Đông nước xanh lơ
Chiều rơi một khúc vàng chờ bờ Tây
Ngồi bên nọ ngóng bên nầy
Trước sau vẫn thấy loay hoay một mình
Mở lòng theo những câu Kinh
Đêm đen trộn với ngày xanh bồi hồi
Lang thang đi dọc cuộc đời
Thấy như chấm hết ngày dài ngược xuôi.



TRẦN KIÊU BẠC.




TIẾC .






Ngồi đây tiếc nuối không cùng
Tiếc thời mình đã người dưng nhau rồi
Phải chi đừng bước chung đôi
Thì đâu khóc lúc ngậm ngùi xa nhau
Giá mà biển cứ xanh màu
Thì con sóng chẳng bạc đầu vì ai
Lỡ rồi, tay đã rời tay
Màu đêm đã xuống bóng ngày đã qua
Thương nhau rồi lại chia xa
Bây giờ mới tiếc thuở là người dưng
Nhin nhau thốt tiếng “Giá đừng”
Giá đừng yêu, chẳng bâng khuâng tiếc hoài
Giá mà tay chẳng câm tay
Thì đâu phải nói với ai giá đừng
Phải chi mình cứ người dưng …



TRẦN KIÊU BẠC.



NHỚ TẠT VÀO ĐÊM.


Đêm nằm lại nhớ cõi quê
Nếu mà trăn trở bốn bề nhớ thêm
Lạ lùng cái nhớ thâu đêm
Nhớ như mưa tạt đến mềm ruột gan
Mơ xa lại nhớ mộng gần
Nhớ quay nhớ quắt trăm năm nhớ về
Thôi thì mang tuổi thơ đi
Ôm thời xanh tóc mà nghe muộn phiền
Làm sao quên thuở hồn nhiên
Nhiều khi nhớ cũng là quên thật rồi
Đã vù bay tuổi hai mươi
Chỉ còn đậu lại vàng rơi tuổi vàng
Trong vùng ký ức ngổn ngang
Tuổi xanh ghen ghét tuổi vàng đáng yêu
Đêm bồng cái nhớ liêu xiêu
Quê trong cõi nhớ, nhớ nhiều cõi quê.


TRẦN KIÊU BẠC.

MÙI THƠM CỦA ĐẤT.


Ngồi bên bờ đất Rạch Sơn
Nghe mùi rơm rạ rải thơm hồn mình
Đất thơm từ cụm bình minh
Thơm qua trời lặn cho xanh tuổi vàng
Nhớ hồi còn nhỏ lang thang
Bơi trong sóng nước mỡ màng tuổi xuân
Rạch Sơn vẩy chút hương trầm
Lớn ròng như khúc phù vân cuộc đời
Nghe câu vọng cổ bồi hồi
Nhớ bàn chân đất của thời xa xưa
Cái thời mưa chạy theo mưa
Nắng đùa theo nắng vẫn chưa biết buồn
Câu ca cũ chảy thành nguồn
Quyện trong sương sớm vào hồn ca dao
Ngồi bên bờ rạch đã lâu
Cái thương cái nhớ chạm nhau thật gần
Tạ ơn con rạch dịu dàng
Cho thơm mùi đất bàng hoàng như say!


TRẦN KIÊU BẠC



CHỢ TẾT .






Ngồi nhìn chợ Tết vừa tan
Hình như Mai chẳng kịp vàng buổi trưa
Phải chăng trời sớm sang mùa
Nên chùm hoa Cúc cũng chưa kịp vàng


TRẦN KIÊU BẠC.



MỘT GIÂY XAO ĐỘNG.


Đìu hiu gió đìu hiu mây
Đìu hiu đến cả bàn tay người tình
Một giây suy nghĩ quẩn quanh
Thì ra mới biết một mình đìu hiu!



TRẦN KIÊU BẠC.






LỤC BÁT- CHUỖI THƠ RỜI.


Ngày đi qua nắng thôi vàng
Đêm về có mộng cũng tan theo ngày
Xòe tay đếm những ngón tay
Đếm bao ngón ngắn ngón dài mà đau!
Trăng cười chi mãi đêm thâu
Để ai đổ bóng bên cầu trần ai
Trách chi dây buộc vào dây
Tìm nhau nào nắm được tay mà tìm
Ngày đi trờì đã sang đêm
Hỏi nhau đã đến cõi riêng bao giờ
Hay chờ đêm vuớng câu thơ
Để đêm không sáng và bơ vơ ngày
Đêm tan mà nhớ vẫn đầy
Rượu còn chưa biết tỉnh say lúc nào
Còn cuộc sống còn chiêm bao
Ngày còn mộng mị đêm vào cõi mơ.



TRẦN KIÊU BẠC.



MUỘN RỒI.


Muộn rồi, anh đã quên em
Ở chung quả đất cũng thèm mộng mơ
Muộn rồi, đã sẩy câu thơ
Viết hoa mấy chữ giả vờ đẩy đưa
Muộn rồi, trời đã thôi mưa
Lấy đâu nước sạch gội vừa tóc em
Muộn rồi, ngày đã vào đêm
Tìm đâu bóng nắng bên thềm đợi nhau
Muộn rồi, cau đã xa trầu
Đừng mong vôi đỏ trầu cau, muộn rồi!



TRẦN KIÊU BẠC.




TIẾNG ĐỘC HUYỀN CẦM.


Đêm nghe đàn một dây đau
Đau từng thớ thịt đàn bầu ngân lên
Quá giang ngọn gió ngoài hiên
Gió khuya chở lại y nguyên tiếng đàn
Đàn êm gõ nhịp thời gian
Rượu mời ai rót đã tràn miệng ly
Tiếng đàn lọt phía bên kia
Lại theo kẽ gió chạy về phòng không
Đàn xua chim sáo sổ lồng
Bay theo người đã qua sông kia rồi
Một dây khảy cũng bồi hồi
Trăm năm người đã xa người trăm năm
Dây căng rót tiếng lỡ lầm
Một đây đau cũng trầm luân tiếng đàn
Lỡ mai người bước sang ngang
Đàn bầu giữ được tiếng đàn xưa không?



TRẦN KIÊU BẠC.





NÍU LẠI GÒ DẦU.


Đưa tay níu lại Gò Dầu
Hình như đã phải lòng nhau đêm nầy
Vàm Cỏ Đông vẫn mưa bay
Tây Ninh ơi! Có nhốt đầy hạt mưa?
Mười năm biết có ai chờ
Thời gian dài đã bến bờ khuất xa
Từ nơi xứ lạ ngưòi ta
Đưa tay níu lại thiết tha Gò Dầu
Gíá mình đừng phải lòng nhau
Chắc chi lòng đã xanh xao nhớ người
Đừng nghe câu vọng cổ mùi
Chắc gì lòng đã bồi hồi nhớ nhau
Đến khi nhớ đã bạc màu
Vẫn là tiếc nhớ buổi đầu thân quen
Một mình với hạt mưa nghiêng
Còn ai với những nỗi niềm riêng chung
Một mình giữa chốn người dưng
Lạ thay vẫn nhớ rưng rưng Gò Dầu!



TRẦN KIÊU BẠC. (California)



MUỐI MẶN GỪNG CAY .


Cao dao muối mặn gừng cay
Bẻ ra hạt muối làm hai chấm gừng
Hai mình từ thuở người dưng
Gặp nhau là cứ ngập ngừng nhìn nhau
Bây giờ trầu quấn thân cau
Cau thì bổ sáu têm trầu quệt vôi
Trót đem muối xẻ làm đôi
Thì đừng nói chuyện chia phôi mai nầy
Ngàn năm gừng vẫn còn cay
Trăm năm hạt muối chia hai mặn lòng.



TRẦN KIÊU BẠC.

HƯƠNG CÀ PHÊ TRONG MẮT EM.


Cà phê buổi sáng đầy hương
Từ bên nầy chạy qua đường bên kia
Hương bay chưa kịp quay về
Đã nghe tâm sự tràn trề phố xưa
Nhớ ngày tuổi hãy còn mơ
Hương cà phê cũ như chưa biết buồn
Lớn rồi tình đã đổ chuông
Sao nghe tiếng nấc qua hồn cà phê
Giọt buồn lăn tận đáy ly
Hưong xưa nhảy nhót quay về ngang đây
Hương cà phê đậm sáng nay
Rủ nhau chạy trốn vào đầy mắt em
Hình như phố nhỏ thêm quen
Bởi cà phê tẩm mắt em thơm hoài
Ngày qua chưa hết một ngày
Chơ`cà phê sáng rót đầy mắt em
Rồi sau trời lại vào dêm
Biết cà phê sáng còn thèm mắt xưa?



TRẦN KIÊU BẠC.

THÁNG GIÊNG XANH.

Vừa gối đầu đã hết một đêm
Giấc ngủ nằm ngoài cõi tháng Giêng
Cỏ non xanh đến từng sợi rể
Trăng về một phía bến bờ riêng

Hình như ai đã gọi thăm mình
Tiếng mềm êm ngọt rất Tây Ninh
Âm thanh có lồng hương hoa nhãn
Làm ước mơ vàng trổ lộc xanh

Tháng Giêng khao khát Vàm Cỏ Đông
Lở bồi hiu hắt một đời sông
Câu hò đưa đẩy bầy chim sáo
Bay rợp về đây đợi sổ lồng

Con sóng buồn đưa dài nỗi nhớ
Nhiều khi mình nghĩ rất thật thà
Đời có lênh đênh con đò nhỏ
Đò già nhan sắc cũng đơm hoa

Đêm tháng Giêng dập dềnh như mây
Nhốt hương thiếu phụ trong bàn tay
Nửa đêm lại nhớ “ai” trong gió
Tình xưa ngỡ hết lại thêm đầy

Đêm tàn gầy guộc dòng sông chảy
Nghe tiếng Tây Ninh rót đầy hồn
Đêm có, đêm không còn trăn trở
Đêm không, đêm có vẫn bồn chồn

Thôi để tháng Giêng dừng lại đêm
Lãng quên, lòng không muốn lãng quên
Giả biệt tháng Giêng đêm thức muộn
Dỗ giấc canh trường chẳng ngủ yên.



TRẦN KIÊU BẠC (đêm nhớ về Tây Ninh)
2/2009

XÔN XAO SINH NHẬT.


Có một người xô cánh cửa thời gian
Thấy sáu mươi cành hoa không buồn nở
Những ngọn nến đang ngập ngừng cháy đỏ
Theo tuổi vàng, thơ ấu cũng bay đi

Tay người buồn bỏ lại phía bên kia
Một tấm vé lên tàu còn trong túi
Tàu qua nhanh chỉ một người đứng lại
Buồn một mình với hai nắm tay không

Bọn trẻ lên ba thêm tuổi thấy mừng
Ta thêm tuổi lại thấy buồn man mác
Qua tuổi nầy sao thấy đời đổi khác
Như lá vừa xanh bỗng chốc phai màu

Đợi ngày nầy như đã đợi từ lâu
Trong khối mộng thênh thang không bờ bến
Chậm thế nào rồi ngày nầy cũng đến
Thuyền không buồm, giông tố cũng ra khơi

Người đưa tay chào sinh nhật sáu mươi
Lòng dỗ lòng thôi đừng quay nhìn lại
Trái vừa chín đã trong tầm tay hái
Giấc kê vàng chưa hết một chiêm bao

Sinh nhật năm nầy lòng bỗng xôn xao …



TRẦN GIA TĨNH TÂM.

THẢN NHIÊN SINH NHẬT


Xin chào sinh nhật sáu mươi
Tay ôm sáu chục nụ cười trong xanh
Soi gương tôi thấy lại mình
Đường nhăn to nhỏ chạy quanh mắt buồn
Hôm nay ngày cũng đời thường
Mà như buổi sáng đã nhường buổi trưa
Chừng như thấy lại ngày xưa
Mới Xuân mà đã đến mùa Thu sang
Rừng xanh lá đã khô vàng
Chỉ chờ gió lạnh là sang Đông rồi
Tôi nhìn chỉ thấy một tôi
Sáu mươi tuổi trải một đời ngổn ngang
Dọc đường lớp lớp băn khoăn
Trái tim còn đập khi gần lúc xa
Cười như trẻ mới lên ba
Chạy lông nhông thoắt nay đà sáu mươi
Còn mang trăm sợi bồi hồi
Và ngàn xúc động theo đời mọc lên
Hôm nay sinh nhật bình yên
Tự dưng sao thấy muộn phiền tuổi tôi
À ra mình đã sáu mươi
Nhìn quanh không gặp nụ cười ngày thơ
Tôi nhìn tôi tưởng trong mơ
Xanh trong mắt nhớ vàng mơ tuổi nầy
Tôi nhìn tôi lạ, tưởng ai
Thì ra mình đấy, tiếc hoài ngày xưa
Nhớ ra trời đã sang mùa
Sáu mươi! Sinh nhật! Tôi đùa! Thản nhiên!



TRẦN GIA TĨNH TÂM


GẶP LẠI TIẾNG NƯỚC TÔI .

Gặp lại tình cờ tiếng Việt mình quen

Tưởng như tiếng vọng từ quê hương cũ

Như chim lạc đàn bay về chung tổ

Giữa nhớ nhung lạ lẫm chốn quê người


Tiếng Mẹ ru con say giấc trong nôi

Lời Mẹ dặn ngàn xa còn nghe rõ

Tiếng reo vui ấm lên quanh bếp lửa

Muối mặn gừng cay nhắc nhớ lời thề


Thấy bên dòng American River

Thêm một khúc Vàm Cỏ Đông sóng hát

Trong bộn bề những nhạc Soul nhạc Rap

Có Nguyễn Du đưa lục bát Thúy Kiều


Nghe như tiếng chày giả gạo chờ khuya

Theo trăng tỏ ngày thơ chơi cút bắt

Đêm trai gái huê tình trao câu hát

Gởi tiếng lòng hò hẹn khúc ca dao


Ví như bạn thân thường gọi mầy tao

Xa lâu lắm bây giờ mừng gặp lại

Nghe tiếng nói dù xa quê đến mấy

Cũng thấy gần như trọn một vòng ôm


Tưởng không còn nghe lại tiếng thân quen

Tưởng bỏ rơi hết tiếng mình từng nói

Hay chỉ cầm trong lòng tay an ủi

Đi bơ vơ tìm mãi một cội nguồn


Nghe tiếng mình không ai nỡ đi luôn

Dừng một chút mà thấy cay lòng mắt

Tiếng Việt ơi ! trong ngàn trùng ngăn cách

Mất tiếng thân yêu tôi biết đâu tìm


Gặp lại tình cờ tiếng nói đã quen

Trong khốn khó quê người còn lời gọ

iCon sông quê cho tôi vay tiếng nói

Bên nầy bán cầu tôi nợ đến kiếp sau .


TRẦN KIÊU BẠC.

MƯA TRÊN MỒ MẸ.

Về thăm mồ Mẹ chiều nay

Chùm hoa xưa đã nở đầy lòng con

Mưa từ sông cũ bay lên

Trải trên mồ Mẹ buồn tênh nỗi buồn

Mưa vào hiên tạt sau vườn

Giàn hoa mướp đọng mùi hương thật thà

Con về thăm lại Mẹ xa

Đắng qua trầu héo cay qua vôi nồng

Cái thời hát tập tầm vông

Cũng theo tay có tay không lâu rồi

Nhìn qua mưa thấy Mẹ ngồi

Nhuộm đầy vôi trắng tóc thôi xanh màu

Sau hè rụng xác hoa cau

Chuồn chuồn thôi hết đuổi nhau quanh vườn

Con nhìn Mẹ thấy thương hơn

Mấy năm con đã lạc đường trần ai

Nên đời con cứ mưa hoài

Một đời chìm mãi bóng mây chập chùng

Nhìn theo mưa lạnh rưng rưng

Cùng con khóc Mẹ trên từng xót đau

Mai đây tóc trắng trên đầu

Biết đâu tìm mẹ biết đâu ngày về

Mưa từ ngày mới ra đi

Bây giờ mưa nữa mong gì nắng say

Về thăm mồ Mẹ chiều nay

Hình như mưa đã rớt đầy hồn con.


TRẦN KIÊU BẠC


ĐÊM BÊN DÒNG VÀM CỎ ĐÔNG .
Trần Kiêu Bạc

Trời bây giờ chưa phải mùa Thu

Sông lại chở dải mù sương ngang thị trấn

Tưởng như ngày thơ còn ôm tiếng sóng

Sông chảy đi về, tuổi nhỏ chẳng mang theo


Những dấu xưa chìm đáy sóng trong veo

Trông bóng nước thấy mình trôi trong nước

Phải chi mình đừng nghe tiếng chim bìm bịp

Chắc tuổi ngây thơ không theo con nước lớn ròng


Gió qua đêm nầy không phải gió Đông

Lạnh từng đốt ngón tay lạnh từng chân tóc

Muốn cầm tay ai nhìn qua đáy mắt

Để hồn dập dềnh qua lại khúc sông quen


Chậm một chút sông ơi! Đừng làm chia ly đêm

Chờ rựng sáng cho đêm dài thêm nữa

Bên kia bờ gió chưa im tiếng gió

Bờ bên đây mưa đã ướt mắt ngườiS

ông ngưng trôi mà đêm chẳng ngừng trôi


Đêm qua hết, sông vẫn dòng sông cũ

Nước vẫn nước xưa, gió vẫn qua lối nhỏ

Chỉ có ngày thơ đi mất theo dòng đời!

Vàm Cỏ Đông đêm nầy nỗi nhớ vẫn ngược xuôi !


TRẦN KIÊU BẠC .


CÓ MỘT GÓC RIÊNG MÌNH .
Trần Kiêu Bạc

Không biết bao lần mình dự tiệc như hôm nay

Lúc xưa kia, thời bây giờ, có khi không nhớ kỹ

Tiệc theo Ta như Tây giống Tàu hay y như Mỹ

Chia vui chung vui tùy những lời mời


Có một điều, khi bưng ly rượu lên môi

Nghe đắng ngắt nỗi niềm không nói được

Những suối rượu chảy ra như không dứt

Mùi nồng cay lan về sông nước quê nhà


Có một điều, khi thấy hình khác nhau những chai rượu lon bia

Lại nhớ về trái bí trái bầu hay mướp hương mướp đắng

Mẹ tưới nước hàng ngày cho "trái hàng bông" dài theo chiều xuống

Cũng từng ngày các con Mẹ lại cao lên


Có một điều, mùi chưa quen của mỹ vị cao lương

Đưa về gần bát canh mồng tơi hay con khô sặc

Tiệc đang rơi vào âm vang nhiều ca khúc

Mình như lẻ loi một mình một góc trời riêng

Lui cui vo nồi gạo lúa ba trăng


Chẻ củi khô chụm vội vàng cơm sôi óc ách

Bếp vui lửa hát cơm reo đâu cần chi tiếng nhạc

Nghe thơm lừng hương gạo mới đồng quê

Từ một góc riêng nhìn tiệc rượu phủ phê

Thoáng giây phút thương một thời đói kém

Có một điều, sau khi tiệc tàn mọi người lưu luyến

Hình như chỉ một mình mình muốn giữ mãi góc quê hương!


TRẦN KIÊU BẠC .( California)



CHÚT BÂNG KHUÂNG HƯƠNG BƯỞI .

Đã lắm lần thao thức giữa đêm sâu
Không ai biết chỉ một mình tôi biết
Bóng thời gian âm u mà rõ nét
Ở một nơi xa vẫn thấy thật gần

Đêm rơi tự do nỗi nhớ hình Sin
Lên xuống mãi theo hoạ đồ Lượng Giác
Lúc trầm xuống dòng Đồng Nai bát ngát
Khi trở mình Cù Lao Phố lặng thinh

Đọc thơ “Quê hương là chùm khế ngọt”, lòng vẫn không tin
Bởi hương bưởi còn quẩn quanh trí nhớ
Màu hoa trắng tinh ru người về chốn cũ
Hương trên tóc ai làm nỗi nhớ thêm đầy

Ngày ra trường trí óc còn thơ ngây
Đâu ai biết không bao giờ gặp lại
Nếu biết trước mình xa nhau mãi mãi
Giấu cho nhau chút hương bưởi quê nhà

Ngày tất bật bên nầy thấy xa ơi là xa
Đêm yên ắng lại thấy gần quá đỗi
Mây trắng bay xa biết đâu nhắn gởi
Biên Hòa ơi! sao nhớ đến nao lòng

Chờ gió quen thổi từ bên kia sông
Bên nầy sông biết ai còn ngóng đợi
Có tiếng gọi như tiếng lòng hoa bưởi
Chờ nhau muôn đời dù hương nhớ bay xa!



TRẦN KIÊU BẠC.