

NGÓNG PHÍA TRỜI TÂY.
Mặt trời sắp lặn đàng Tây
Lòng ta đã biết mợt ngày sắp qua
Nhìn nghiêng bỗng thấy tuổi già
Ngày xưa thơ trẻ đã xa mất rồi
Bỏ quên con mắt biết cười
Còn chăng môi hát những lời vu vơ
Bờ bên Đông nước xanh lơ
Chiều rơi một khúc vàng chờ bờ Tây
Ngồi bên nọ ngóng bên nầy
Trước sau vẫn thấy loay hoay một mình
Mở lòng theo những câu Kinh
Đêm đen trộn với ngày xanh bồi hồi
Lang thang đi dọc cuộc đời
Thấy như chấm hết ngày dài ngược xuôi.
TRẦN KIÊU BẠC.
No comments:
Post a Comment