THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Sunday, December 17, 2017

CAO CUNG LÊN -Nguyễn Khắc Xuyên & Hoài Đức -Mỹ Lệ (Super HD)

Sunday, November 26, 2017

THƠ TRẦN KIÊU BẠC / Tạ ơn Thầy Cô

TẠ ƠN THẦY CÔ





(Cảm xúc từ con dốc cũ đã đưa chúng em tới cổng Trường Ngô Quyền xưa)

Nghĩ lại một thời vượt qua dốc cũ
Là biết nhọc nhằn công sức Thầy Cô
Thấy bảng đen vắt ngang thời thơ ấu
Nghe phấn rơi xao động tuổi học trò

Nhắm mắt lại, lời giảng bài vẫn rõ
Mở mắt ra, nhìn trắng lớp sương mù
Tiếng thời gian gõ đau vào trí nhớ
Gặp lại mơ hồ hình bóng ngày xưa

Bảng đen ơi, đừng giữ hoài im lặng
Xin vì tôi, nói hai chữ TẠ ƠN
Phấn trắng ơi, xin đừng rơi lãng mạn
Viết giùm tôi LỜI ÂN NGHĨA no tròn

Qua bờ xa, thấy đò còn đưa khách
Tim học trò đập vội tiếng ngân rung
Công người đưa đò dày hơn trái đất
Nhớ ơn hoài NGƯỜI đã chở qua sông!


TRẦN KIÊU BẠC


         Cảm Ơn Ngọn Gió Trái Mùa





     



Không phải đâu em, mùa đông qua thật rồi
Chỉ còn gió thương em nên ở lại
     Thử soi gương nhìn tóc em, bên trái
     Sẽ thấy gió lạc mùa làm mất dấu tay anh
     
Tưởng năm qua rồi tình nhú những mầm xanh
     Gió mùa đông thổi qua ngàn nụ chết
     Dấu tay trên tóc em còn không giữ được
     Chắc gì anh với gió mãi bên em

Dẫu thương em gió vẫn nép ngoài hiên
     Chờ đêm nhớ nhung lòn qua khe cửa
     Em vô tư con tim mở ngõ
     Anh tìm hoài không được chỗ trú chân
     
Gió còn đông mà mây đã mùa xuân
     Chỉ còn gió thương em nên ở lại
     Dấu tay anh tìm đâu thấy nữa
     Tóc em buồn nên rẽ lệch đường ngôi
     
Tìm lại đi em, nơi phía trái thôi
     Gió đã vội qua dấu tay còn ở lại
     Đừng trách gió làm rối tung tóc rối
     Không gió trái mùa em đâu nhớ dấu tay anh

TRẦN KIÊU BẠC

Friday, November 24, 2017

THƠ TKB về TẠ ƠN

XIN GIỮ GIÙM HAI TIẾNG CẢM ƠN.
bietơn4
Sáng thức dậy còn hít thở tự nhiên
Là hân hoan biết mình còn được sống
Cảm ơn đời, trái tim còn lay động
Chở máu đi về nuôi nấng thân ta

Đứng quay người chờ gió mạnh thổi qua
Cảm ơn tóc còn nhiều nên tóc rối
Xem trên báo thấy nhiêu tin tội lỗi
Cảm ơn đời, đôi mắt vẫn tinh anh

Trong những ngày thất nghiệp chạy loanh quanh
Cảm ơn đời, đôi chân mình còn chắc
Nghe ca sĩ hát sai nhiều nốt nhạc
Cảm ơn đời, còn thính lắm đôi tai

Cắn một miếng thân tình đau điếng vai ai
Cảm ơn đời, hai hàm răng còn khỏe
Quét lá mùa Thu rụng đầy sân cỏ
Cảm ơn đời, còn mái ấm nương thân

Nếu mặc áo quần cảm thấy chật hơn
Cảm ơn đời, thức ăn còn dư dả
Đêm mùa Đông nằm nghe cơn lạnh giá
Cảm ơn đời, da còn nhạy cảm thêm hơn

Chiều nhớ quê lòng dạ bỗng bồn chồn
Cảm ơn đời, thần kinh còn nhạy bén
Thức dậy sớm đi cày đừng chán nản
Nhớ cảm ơn, mình còn có việc làm

Đừng bực mình khi điện thọai reo vang
Lại cảm ơn, mình còn bè bạn nhớ
Chuông đồng hồ réo nhanh, đừng kêu khổ
Cảm ơn đời, ta còn sống nghe chuông

Cảm ơn đời, cảm ơn người ở cạnh ta luôn
Những món quà tưởng như không có được
Hy vọng nhiều nhưng đêm còn thao thức
Biết mai đời còn nhận tiếng CẢM ƠN?

Bởi sau cùng mình còn lại chữ KHÔNG!

TRẦN KIÊU BẠC (Mùa Tạ Ơn năm cũ, sau khi nghe giảng về Tạ Ơn trong đời sống!)

Tuesday, November 21, 2017

NHẶT HOA TRÊN NET/TRẦN MỘNG TÚ


Cô cháu, con của em ruột tôi. Cô bị ung thư gan, chạy Chemo cả bảy tháng không có kết quả gì. Cục bướu ở trong gan vẫn càng ngày càng to ra. Bây giờ bác sĩ nói ngưng chạy Chemo vì không có hiệu lực, sẽ chuyển sang uống thuốc viên. Những viên thuốc này chỉ có tính cách kéo dài thời gian được ngày nào biết ngày đó.
Từ khi cháu bệnh tôi vẫn thỉnh thoảng nấu ăn cho cháu, vì cháu không còn thích thú gì trong việc ăn uống, nên mẹ cháu và tôi cứ phải nghĩ ra món gì lạ miệng rồi nấu chút một cho cháu nếm. Bố cháu thì xay đủ loại rau và trái cây thay đổi, nhưng cái gì cũng chỉ nếm một chút rồi thôi. Người cứ mỏng dần và da mặt xanh như lá. Nhìn cháu thương lắm mà không dám tỏ lộ ra mặt sợ cháu buồn.
Bác sĩ nói khoảng thời gian của cháu còn lại không nhiều. Cả gia đình đi chung quanh cháu, nhìn cháu, ôm cháu… Không làm thêm được điều gì giúp cháu. Vì không có cái gì hiện hữu để giành giật. Đau lòng mà không dám khóc trước mặt cháu.
Trưa nay tôi mang thức ăn sang nhà cháu. Con đường từ ngoài lộ chính vào tới nhà cháu qua một con đường đất nhỏ có cỏ úa và hai hàng phong hai bên. Nắng thu mong manh chiếu qua những tán lá nâu vàng, gió thổi rất nhẹ như không thổi.
Tôi dừng xe lại và nước mắt trào ra. Con đường này sắp vĩnh viễn mất cháu. Rồi đây chồng con, cha mẹ, vẫn qua lại trên đường này, chỉ có cháu là rẽ sang một con đường khác. Cháu đi một mình. Tôi hình dung ra cháu đi tới cuối đường rồi mất hút, cháu có quay đầu nhìn lại nuối tiếc gì không? Chắc là có. Chồng đấy, con đấy, làm sao mà không nuối tiếc. Rồi còn cha mẹ, anh em, họ hàng, suốt bao năm làm người lúc nào cũng quấn quít nhau. Gia đình anh chị em tôi là một đại gia đình.
Từ lúc cháu sinh ra, lúc nào cô bé ấy cũng có những người thân yêu bên cạnh. Cô có tới bảy anh chị em, cô là Út. Cô có ba người mẹ. Mẹ sanh ra cô và hai chị của mẹ, cô cũng gọi là mẹ. Gia đình chúng tôi không có ai là bác, là dì. Tất cả ba chị em đều là mẹ của cả đàn con ba nhà cộng lại.
Làm sao tôi không đau khi ôm Út vào lòng và biết là mình đang ôm một đứa con sắp bỏ mình mà đi về một nơi miên viễn, một miền hoang vu như khói như sương nào đó. Nơi mà mình không thể nào đến tìm lại được. Thượng Đế không bán cho ai một cái vé khứ hồi. Út tới đó và Út ở lại, mặc dù nơi đó không phải là lựa chọn của Út.. Rồi một ngày rất gần đây, những người thân yêu của Út chỉ biết đứng nhìn theo. Đặt vào tay Út một đóa hoa và nhìn Út quay lưng đi.
Từ khi Út bệnh tôi hay mất ngủ, tôi biết như thế là không tốt, tôi cần khỏe mạnh để giúp Út và cha mẹ Út khi cần tới mình. Tôi dỗ giấc ngủ mình bằng đọc sách. Tôi mang cuốn “The Tibetan Book of Living and Dying” (Tạng Thư Sống Chết) của Sogyal Rinpoche ra đọc. Tôi đọc để tìm trong sách những hướng dẫn mình phải giúp đỡ người thân yêu cuối đời như thế nào.
Là người Công Giáo tôi tin sau cái chết linh hồn của mình sẽ đi tới một nơi nào đó tốt đẹp hay xấu hơn ở thế gian này. Tôi cũng tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa với tất cả mọi linh hồn, dù xấu hay tốt. Người sẽ phán xét với lòng bao dung. Tôi tin cô cháu tốt lành của tôi sẽ được hưởng những điều tốt lành ở nơi chốn thiêng liêng đó. Điều quan trọng là khi đối diện với cái chết cô có sẵn sàng sửa soạn để đón nhận không?
Nếu mình chấp nhận và tự giúp cho hồn mình thanh thản thì mình sẽ được đón nhận một sự ra đi êm ả. Nếu mình chống lại, tiếc nuối thì rất tội nghiệp cho phần xác cũng như phần hồn của mình. Chống chỏi với tử thần là một điều không thắng nổi bao giờ.
Người Công Giáo tin rằng: Cái chết là cuối cùng của sự tồn tại cá nhân và sự khởi đầu của vĩnh cửu, khi cơ thể và tâm hồn được tách ra..
Nhưng đối diện với cái chết là chuyện rất khó khăn với người đang đi vào cái chết và những người thân yêu chung quanh.“Thiên cổ gian nan duy nhất tử.” Gian nan với người chết và cả với người sống.
Trong buổi trưa vắng lặng, tôi ngồi một mình với Út, tôi cầm tay Út nói: “Mẹ nói cũng thấy khó khăn và mẹ biết cũng khó cho con chấp nhận những lời mẹ nói. Nhưng con biết rồi đấy, khi con ra nghĩa trang thăm ông bà, con đôi khi đọc những tấm bia chung quanh, con chắc cũng nhìn thấy nhiều người chết trẻ. Họ chết vì bất cứ lý do gì: Chiến tranh, bệnh tật, tai nạn… Họ chết ở những tuổi khác nhau, nhưng con thấy rõ ràng là có nhiều người rất trẻ, trẻ hơn con hay bằng tuổi con hoặc lớn hơn con vài ba tuổi. Người ta chết ở bất cứ tuổi nào con ạ. Điều này chỉ giữa Thượng Đế và người chết biết với nhau thôi.”
“Con biết,” Út vừa chậm nước mắt vừa nói. Tôi cũng nhắc cho Út biết rõ ràng là những đứa con của Út sẽ được cha của chúng và cả đại gia đình ông bà, họ hàng săn sóc thương yêu, nhất là hai người chị còn trẻ của Út.
Con nhớ là Chúa không bỏ ai. Cánh cửa này đóng sẽ có cánh cửa khác Chúa mở ra. Hai đứa con nhỏ của con khi lớn lên Chúa sẽ xếp đặt cho chúng gặp những điều tốt lành may mắn để bù lại sự thiếu thốn của người mẹ. Con cứ tin như thế thì con sẽ có cái tâm an.
Út khóc lặng lẽ, nhưng Út gật đầu.
Hai mẹ con cầm tay nhau cùng đọc lời cầu nguyện, cùng thổn thức.
Điều khó khăn trong lồng ngực tôi đã mang ra chia sẻ được với con. Tôi tin là ít nhất trong khoảng khắc ngắn ngủi này Út thấy lòng thanh thản hơn một chút.
Tôi ra về, ngực tôi có nhẹ hơn một chút, nhưng lòng tôi vẫn đau như cắt. Đối diện với sự mất mát quá nghiêm trọng này quả thật không dễ, vì chẳng làm thế nào mà đặt một cái gì đó có thể thay thế vào cái ghế trống của đứa con thân yêu trong gia đình sắp rời bỏ.
Không có Út, tôi gục mặt vào tay lái để mặc nước mắt mình chẩy ra đầm đìa. Con đường tôi đang đi lá vàng vẫn rơi và gió vẫn thổi nhè nhẹ như là không thổi.
Út ơi, chiếc lá nào sẽ là con! (Trần Mộng Tú).

Sunday, November 19, 2017

NHỚ ƠN THẦY CÔ/ MÙA TẠ ƠN 2007

NHỚ MÃI ƠN THẦY CÔ





Người ta ví von nhà giáo với người chèo đò
Khách vừa qua sông, đã vội hững hờ quay mặt
Đưa nhận chút tiền công, dây thân tình bỗng khác
Đường ai nấy đi mặc cho thế sự ngược xuôi

Những đứa học trò học xong rồi cũng vậy thôi
Qua sông rồi quên nhanh, hướng về bờ bến khác
Thầy trò lạ nhau nhìn nhau như đã từng đi lạc
Tình nghĩa gì đâu chỉ một chút nắng sân trường

Đâu ai biết rằng Thầy trò nặng lắm chữ THƯƠNG
Ngày bế giảng Thầy Cô ôm đám học trò sướt mướt
Con đò đưa nước mắt không xuôi mà chảy ngược
Chảy về trường xưa nơi xuất phát một hành trình

Học trò qua sông không bao giờ cố ý lặng thinh
Cũng chưa bao giờ xuống đò xong là ngoảnh mặt
Thầy Cô mang theo mình lời “Lương Sư Hưng Quốc”
Trò cũng đau đáu trong lòng câu  “Nhất Tự Vi Sư”

Những đêm gió lạnh trở mùa khuya lắc khuya lơ
Thầy Cô không ngủ, những tâm hồn non cũng thức
Cô nghĩ về tương lai, Thầy lo lương tâm chức nghiệp
Trò tự hỏi lòng mình làm gì cho Thầy Cô vui

Vào Đông rồi, gió bấc mang về cái lạnh mồ côi
Đôi tay yếu bây giờ cầm mái chèo còn vững?
Tóc màu phấn, kính hai tròng, run đôi chân đứng
Vẫn ngày đêm âm thầm qua lại chuyến đò đưa

Những đứa học trò không còn trẻ như ngày xưa
Nếu đứng cạnh Thầy Cô soi gương chung màu tóc
Ước chi một ngày ngồi lại lớp xưa mà khóc
Chất kho kỷ niệm vàng cho khẳm chuyến đò ngang

Ơn Thầy Cô sớm trưa, đêm ngày mãi mãi còn mang!

TRẦN KIÊU BẠC ( khoá 5 Trung Học Ngô Quyền, Biên Hoà)

Mùa Tạ ơn 2017

Tuesday, November 7, 2017

ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ


THƠ BUỒN CHO THƠ ĐI LẠC


THƠ BUỒN 
CHO THƠ ĐI LẠC




Vào trang Web lạ thấy thơ tôi
Chữ ngả chữ nghiêng chữ ngậm ngùi
Bên dưới lại đề tên người khác
Nghĩ lại thơ mình cũng nổi trôi

Thơ mình đi lạc mình đâu biết
Ba phần còn lại một phần thôi
Người ta bắc cóc thơ đem nhốt
Trong chiếc lồng son cửa sáng ngời

Thơ tôi nghèo lắm nhưng chung thủy
Vẫn ở quanh tôi dẫu khóc cười
Sao nỡ cho thơ sầu ly cách
Thơ mất tôi như người xa người

Tôi nghèo, thơ chỉ dăm ba chữ
Nhưng quý còn hơn vốn vàng mười
Tôi lạc mất thơ đêm không ngủ
Vào ra nào biết tiếng cười tươi

Người ta giàu lắm thơ vung vải
Mất một bồ thơ chẳng bồi hồi
Tôi mất thơ đi dù một chữ
Lòng buồn chưa biết thuở nào nguôi

Sao không đánh cắp thơ người khác
Kẻ chẳng qúy thơ, mất vẫn cười
Lại nhằm thơ tôi giây đi lạc
Sao bắt thơ tôi biệt cõi đời

Tôi biết thơ mình đầy nghĩa khí
Cố đòi cho được tự do thôi
Vốn tính khoan hoà tôi đâu nỡ
Chỉ mặt gọi tên kẻ biếng lười

Không chịu suy tư không chịu viết
Chờ thơ đi lạc bắt về chơi
Lấy lẽ Công Bằng đem phân xử
Thì nên chú thích trong ngoặc đôi

"Thơ nầy trích từ Trần Kiêu Bạc"
Tôi rất vui và người cũng vui
Thơ tôi mai mốt còn đi lạc
Vẫn mãi của tôi, vốn vàng mười.

TRẦN KIÊU BẠC 

Sunday, November 5, 2017

VỀ THĂM MỒ MẸ

VỀ THĂM MỒ MẸ



Mỗi lần nhớ Mẹ con ghé thăm
Bơ vơ chân đến chỗ Mẹ nằm
Xem cỏ có còn xanh lá cỏ
Hay đã úa vàng theo tháng năm

Tần ngần con đứng trước mộ bia
Gió chuyển mùa thương lạnh bốn bề
Ảnh Mẹ mờ theo làn khói mỏng
Tên còn in đậm lớp sương che

Mù sương ướt lá trên mồ Mẹ
Như trán mồ hôi Mẹ thuở xưa
Tấm lưng xa hẳn thời con gái
Cũng ướt theo cơn gió nghịch mùa

Cần khăn tẩn mẩn lau bia mộ
Con thấy Mẹ vui mắt sáng ngời
Nỗi buồn giấu kín sau cỏ rối
Con nhìn chỉ thấy nụ cười tươi

Nhìn kỹ chính mình trong bia mộ
Thấy lại tuổi thơ khoảng lên mười
Thấy ảnh con chìm qua ảnh Mẹ
Nhớ ngày theo Mẹ dẫn đi chơi

Mẹ đi đâu mất chừng lâu lắm
Con chỉ tìm qua dấu bia nầy
Bóng Mẹ còn in trên đá lạnh
Hay đã bay cùng mây trắng bay?

Ước ao thường lại thăm mồ Mẹ
Để lau bia mộ sạch hoài hoài
Lau xong nhìn rõ mình trong đó
Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!


TRẦN KIÊU BẠC.

BỤI NHỚ

BỤI NHỚ


Hỏi tối buồn không Huynh không biết
Chỉ thấy màu đen máu của tim
Hỏi đêm sao cứ buồn da diết
Đêm trả lời buồn vốn của đêm

Buồn của ai hay Huynh nhớ Muội
Làm trăng không sáng được đêm nay
Nghe nói tình yêu không có tuổi
Mà sao trăng khuyết lại không đầy?

Muội bảo Huynh chỉ yêu qua thơ
Ngoài ra Huynh có lắm hững hờ
Huynh xin Muội đó, van Muội đó
Yêu Muội nhiều khi Muội không ngờ

Ngày mai ngày mốt Muội theo chồng
Căn phòng 59 lạnh đầy Đông
Vẳng trong phone sớm lời ai nhắn
Muội có mạnh không Muội khoẻ không?

Đêm nay thức trắng Huynh buồn lắm
Nhớ giọng ai “léo nhéo’ thân quen
Dây nhớ mọc mầm lên rất chậm
Mà leo nhanh đến tận con tim

Đêm cũ mình còn vui bên nhau
Muội nói Phải Chi … đến bạc đầu
Giờ Phải Chi … nhớ thành hạt bụi
Để Huynh và Muội mãi thương nhau!


TRẦN KIÊU BẠC 

(29/3/2016)
LY NƯỚC TRONG VEO


Trở về căn phòng nhỏ
Tìm ly nước trong veo
Trên viền môi em đỏ
Nước dâng như thuỷ triều

Trên thành ly thuỷ tinh
Dấu môi chìm lặng lẽ
Sao lòng mình chênh vênh
Quanh nụ cười tươi trẻ

Tưởng cuộc đời xanh rêu
Sau cơn mưa mùa Hạ
Nào ngờ nước trong veo
Khơi tình xanh màu lá

Có màu xanh bích thuỷ
Đọng trong đôi mắt em
Thêm giàn hoa thiên lý
Quấn quýt tóc thơm mềm

Hỏi giọt mưa vất vả
Có trong như mắt em
Hỏi nắng đầy trên má
Còn đọng trên môi mềm?

Không bao giờ đánh mất
Ly nước ngọt lung linh
Trong veo qua ánh mắt
Lòng ta hoá thuỷ tinh!

TRẦN KIÊU BẠC

(tặng BT)
CŨNG MAY


Cũng may mưa đổ về sông rộng
Áo em chỉ ướt nửa vạt sau
Mưa chẳng hẹn hò ôm áo mỏng
Cớ sao vạt trước cũng phai màu

Cũng may nắng trãi qua lòng phố
Em hứng xôn xao biển tóc thề
Tóc lỡ bay qua vuông cửa sổ
Trăm năm tình lạc đã quay về

Cũng may thề hẹn thưở nắng mưa
Gió cũng ôm theo khúc cuối mùa
Tình trót quay đi tình sẽ lại 
Như lúc hẹn hò giửa nắng trưa

Cũng may từ biệt không buông hết
Không còn gởi lại tiếng yêu nhau
Ai nhớ ai quên mình vẫn nhớ
Chờ nhau đến lúc tóc phai màu

Cũng may gặp được em tử tế
Để thơ tãi được chút linh hồn
Bây giờ mình đã thành tri kỷ
Thơ bổng dính đầy dấu môi hôn

Cũng may mình đến trong tiền kiếp
Chắc nợ nần nhau tự lúc xưa
Chờ mảnh trăng tròn thay trăng khuyết
Đợi nhau ngàn kiếp cũng không vừa

Cũng may tháng Tám mình quen nhau
Đã qua tháng Bảy đẫm mưa ngâu
Nên đã nhìn nhau thề trong mắt
Yêu măi dù đời lắm bể dâu

Cũng may tay đã nắm bàn tay
Kiếp sau đêm tối cũng thành ngày
Qua ngày, qua tháng, trăm năm nữa
Cho nhau hạnh phúc dẫu một giây

Cũng may, mình thầm nói cũng may
Trễ nhưng không muộn khúc sum vầy
Mai mốt trong vô thường cuộc sống
Tay mình còn nắm chặt tay ai!

TRẦN KIÊU BẠC 

(8/3/2016)