THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, July 14, 2011

NHẠT HOA TRÊN NET

Chung Riêng - Nga Miên.



Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…



Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…




Bàn tay


Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.



Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.



Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.





Vòng cẩm thạch - Jang My



Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.


Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:


-Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.


Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.




Ngậm ngùi



Ba mất nửa năm, má dẫn hai con nhỏ về quê. Xin được mảnh đất hoang, cùng mần cỏ, dọn nền, lối xóm lạ hoắc tới tiếp dựng mái lá ở tạm. Tối, má gói bánh – nấu. Sáng, hai nhỏ út bưng bán. Má mượn xuồng đi chợ, áo thâm kim, nón lá rách.


Anh Hai ở Sài Gòn, thành đạt, giàu. Hôm về quê, anh đi dọc bờ sông, má thấy, bơi xuồng riết theo, goi tên con hụt hưởi. Anh ngoái nhìn rồi quay mặt đi tiếp. Má tủi, gạt dầm, cúi mặt khóc. Nước mắt má làm xuồng quay ngang!



Tết Phạm Thiên Phú



Ngồi một mình trong căn phòng chung cư ở tầng 15, anh đón Tết một cách lặng lẽ. Ở nơi này vẫn có bánh chưng, bánh tét, vẫn có pháo, có hoa nhưng hình như vẫn thiếu một thứ gì đó.


Đã 35 cái Tết tha hương nhưng hình như trong anh vẫn còn tìm kiếm, dẫu rằng sự tìm kiếm đó ngày càng nhạt nhòa theo năm tháng. Phải chăng ‘thứ ấy’ là hương vị Tết quê nhà?


“Phải đi ngủ sớm thôi” Anh tắt đèn tự nhủ, “Mai còn phải đi làm…”



Lương tâm - Trần Đình Ba



Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm?



Xứ lạ quê người - Trần Ninh Bình



Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm.


Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ” Suốt ngày hết rửa bát lại dọn bàn trong quán, anh có thì giờ đâu mà biết đến những thứ hiện đại đó hả em?! “.



Nghĩa tình - Nguyễn Quang Lâm



Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.


Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già.


Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc.




Bóng nắng, bóng râm



Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:



- Nhà ngoại ở cuối con đê.



Trên đê chỉ có mẹ, có con



Lúc nắng, mẹ kéo tay con:



- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.



Con cố.



Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:



- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.



Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?



Trời vẫn nắng, vẫn râm...



...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.






Câu Hỏi


Nguyễn Hoài Thanh



Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.


Cuối buổi học.


- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.


- Hát đi cô.


Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".


- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...


Phía cuối lớp có tiếng xì xào:


- Tao không có ba mẹ thì chào ai?


- ...


Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

VIDEO HỘI NGỘ NGÔ QUYỀN (THẦY TRẦN PHIÊN)






CÓ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ ĐỂ THƯƠNG







Có một thời gội mái tóc còn xanh




Bàn tay nhỏ ôm đầy hoài bảo lớn

Sông không dài muốn vươn ra tới biển
Thuyền vừa ra khơi mơ cá đầy khoang


Qua các ngả đường mê muội lang thang

Theo cánh diều bay tung trời no gió
Bốn lượt đi về vượt con dốc đổ
Chờ nhìn một người qua khói xe Lam


Thả rong sân trường những ngăn trái tim

Dành riêng cho ai hai ngăn tâm thất
Đêm đêm nghe dòng máu tươi mỏi mệt
Lành lạnh chảy về quên lãng châu thân


Nghĩ về một thời tuổi trẻ băn khoăn
Là thấy lại phía Tây ngôi trường cũ
In dấu chân ai xanh bìa vạt cỏ
Hạt cát dãi dầu đau gót guốc cao


Có một thời tâm trí chợt hư hao
Qua cửa sổ tà áo ai vừa khuất
Không còn nhớ chi phương trình công thức
Lên xuống trong hồn nỗi nhớ hình Sin


Vài lần đến lớp muộn đứng ngoài hiên
Lòng xao động tiếng phấn rơi cuối bảng
Giọng Thầy Cô thăng hoa đang phát sáng
Soi rõ từng câu từng chữ trong bài


Cuối mùa thi thằng bạn rớt Tú Tài
Quăng sách vở mang ba lô vác súng
Cô bạn Đệ Tam tiễn đưa lính quýnh
Mắt thẩn thờ khóc ướt đẫm khăn tay


Mấy chục năm đời thoáng chốc đổi thay
Tìm quanh quẩn kỷ niệm xanh còn giữ
Thương quá Thầy Cô bao dung tha thứ
Nhớ lắm bạn bè độ lượng thân quen


Ngoái lại nhìn trong gió giật mưa nghiêng
Nhớ một chút lại tiếc thêm một chút
Trong quá khứ treo một trời hạnh phúc
Gió bây giờ buốt đến tận ngày xưa


Nghe lao xao trong trí nhớ vật vờ
Những câu hỏi chưa lời nào giải đáp
Tay cầm chi để giờ tay lạnh ngắt?
Tóc dài chi cho thơ lẻ lạc vần?


Mưa buồn chi mềm vạt áo người dưng?
Dốc cao chi làm chờ mong thêm lớn?
Cỏ xanh chi bàn chân ai luống cuống?
Phượng hồng chi buồn tháng Hạ ve ngân?


Thôi để tiếng buồn rơi nhẹ ngoài sân
Thời xanh tóc qua rồi còn ngóng đợi
Ngực học trò chưa một lần nói dối
Vẫn giữ hoài phù hiệu cũ làm duyên


Ngẩn ngơ tìm tuổi nhỏ mãi y nguyên

Chỉ toàn trắng màu tang nhìn không rõ
May còn lệ đầy trôi qua mắt đỏ
Khóc hoài một thời để nhớ để thương!


TRẦN KIÊU BẠC