THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, January 19, 2016

THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ MẸ VỀ!

MẸ VỀ ! 
Trần Kiêu Bạc 
Khuya mơ màng thấy Mẹ
Ngồi bật dậy, giật mình!
Mẹ gọi con rất khẽ
Mở cửa, trời buồn tênh

Thẩn thờ sau cánh cửa
Vẳng tiếng Mẹ gọi con
Đèn bàn thờ không tỏ
Bạch lạp rơi nỗi buồn

Đêm ngoài kia tối lắm
Xòe tay chẳng thấy tay
Mưa rơi đầy hạt nặng
Đội mưa Mẹ về đây

Mẹ khuất trong đêm đen
Làm sao mà thấy được
Chỉ cách con vài bước
Mà xa đến muôn trùng

Khuya nầy mơ thấy Mẹ
Lòng mừng! Đâu? Mẹ đâu?
Tiếng gọi con rất khẽ
Vọng về từ thiên thu!
...............................
Lại nằm mơ thấy Mẹ
Lòng buồn! Đâu, Mẹ đâu?

TRẦN KIÊU BẠC ( những đêm thấy Mẹ về )

THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ HƯƠNG KHÓI LÀNG XƯA

HƯƠNG KHÓI LÀNG XƯA
 
Đưa tay dụi mắt qua lòng khói
Thả cánh diều bay giữa ráng chiều
Thả hết tuổi thơ vào mây gió
Một trời hoa mộng rợp tin yêu

Khói bay từ những khung bếp cũ
Diều treo lên những sợi dây căng
Chim chiều gọi bạn kêu rời rã
Nắng trốn về trong ngõ cuối làng

Cuộn khói đan nhau thành cột khói
Sợi gió dìu nhau trượt dốc dài
Cơm gạo Nàng Hương xông bếp nóng
Bên đường ai đợi nắm tay ai

Chưa kịp cầm, tuổi xanh bay mất
Thằng bé ngày xưa quá ngũ tuần
Mai mốt lại mừng thêm đáo tuế
Nhớ thời thơ trẻ lại bâng khuâng

Cánh diều không gió cánh diều băng
Ngày thơ đã đứt ngọt cung đàn
Khói đã bay cao không trở lại
Còn chăng tiếng nấc của thời gian!


TRẦN KIÊU BẠC Những ngày của năm xưa)

THƠ TRẦN KIÊU BẠC / CẢM XÚC CUỐI NĂM

CẢM XÚC CUỐI NĂM




Thế là con xa Mẹ đã nhiều năm
Chân còn bay bay hồn chưa chạm đất
Trời sắp sang Xuân đêm trào nước mắt
Chưa hết Đông mà như Tết vội về

Tờ lịch cuối năm hối hả bay đi
Còn treo lại sợi dây dài thương nhớ
Ngày bên kia nắng còn phơi đất cũ
Đêm bên nầy mưa thắt ruột quê người

Rạng sáng mai trời đã chạm ba mươi
Không mong đợi giao thừa rồi cũng đến
Không kịp về thêm một lần lỗi hẹn
Tưởng một năm chỉ có ba trăm ngày

Cầm cành mai ra vào cứ loay hoay
Đành cắm vào bình khô không cần nước
Hoa nở sẵn trên nền đầy sỏi cát
Mai giả xác xơ lạ lẫm sắc vàng

Không lá chuối xanh, bánh tét không hồn
Bánh chưng nhớ lá dong buồn rũ rượi
Giao thừa lạnh căm lòng buồn tơ rối
Một cõi lặng im đất lạ giao mùa

Rượu lưng ly chảy ngược lại quê xưa
Nghe hơi men gọi thêm ngàn cảm xúc
Mùi gạo nếp cũng khác đi một chút
Hương trầm bay đâu vượt những dặm dài

Phải chi con về bên Mẹ ngày nầy
Thấy Ngoại chăm chăm têm trầu cánh phượng 
Gặp cô Tấm áo hoa trong sương sớm
Xông đất đầu năm chúc thọ Ông Bà

Con bây giờ nhớ Tết những ngày qua
Tiếc những lúc đốt lá khô sưởi ấm
Thương những khi gần nhau không thấy lạnh
Nhớ giao thừa trong tay ấm bàn tay

Trời bên ngoài còn chút gió heo may
Con biết tìm đâu Mùa Xuân đã mất
Lòng thương quê thương Mẹ già hiu hắt 
Tết ở quê người, đâu Tết trong con?


TRẦN KIÊU BẠC

Monday, January 18, 2016

NHỮNG TỜ LỊCH NĂM MỚI 2016


THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ HƯƠNG BƯỞI TRÊN SÔNG

HƯƠNG BƯỞI TRÊN SÔNG

Nép mình bên tả ngạn
Chờ hết tuổi thơ ngây
Nhìn lớp mưa màu xám 
Khuấy đục dòng Đồng Nai

Gió quét qua vầng trán
Chở lạnh vào đôi tay
Chiều rơi qua hữu ngạn
Kéo dòng sông thêm dài

Sông hiền như tuổi nhỏ
Nước dâng liếm mạn thuyền
Chân trời xa khói toả
Tràn lên những chung riêng

Hương bưởi nào vô cớ
Đậu trên sông quê nhà
Mùi quen bay giục giã
Làm mát khúc phù sa

Biên Hoà ơi! Biên Hoà
Ngàn năm tràn hương bưởi
Lòng Đồng Nai réo gọi
Hương không đành bay xa!



TRẦN KIÊU BẠC

THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ THƠ CHO CHIẾN TRANH


ĐÔI MẮT CHỨNG NHÂN

Viết cho trẻ em Mỹ và Iraq.

Đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên trong vắt,
Dù ở bên nầy, bên kia đại dương
Dù có khi vui, lúc giận, hay buồn
Mắt trẻ thơ vẫn hồn nhiên trong vắt

Đôi mắt ấy chiều nay bật khóc
Khi quả bom đầu rơi xuống ngoài kia!
Mẹ vừa bước ra,
Cha vẫn chưa về
Tay lóng ngóng, bé không cài được cửa

Chiến tranh ghé qua bên ngoài cửa sổ
Mắt bé trong này đã hết hồn nhiên!
Ở một nơi hòa bình,
Trong một vùng chiến tranh
Mắt trẻ thơ không vô tình như bom đạn

Một nơi tối tăm, một vùng ánh sáng
Trẻ vẫn có chung đôi mắt chứng nhân
Đứa bên kia chưa kịp phân vân
Đã thấy nỗi đau ầm ầm chụp xuống

Đứa bên này giương mắt nhìn luống cuống
Bưng mặt chạy vào bảo mẹ tắt tivi!
Đôi mắt trẻ thơ giờ đầy ắp những hoài nghi.

TRẦN KIÊU BẠC
(Lễ Phục sinh 2003)

THƠ XƯỚNG HOẠ MỪNG XUÂN MỚI

Tân Niên Xuân Tứ

Đầu năm ra ngắm khóm hoa khai
Chạnh nhớ quê xưa tiếc nuối hoài
Một thuở thanh bình vui hạnh phúc
Muôn nhà an lạc đắp tương lai
Vì đâu tiêu tán đời nhân nghĩa
Cũng bởi cường gian lũ độc tài
Sống kiếp tha hương lòng quặn thắt
Nỗi niềm vong quốc tỏ cùng ai.

Dương Quân


TÂM SỰ NGÀY XUÂN

Mừng Tết nâng cành hoa mãn khai
Ngóng về quê cũ nhớ thương hoài
Ước qua Đông lạnh, phong sương khứ
Mong chạm Xuân nồng, hạnh phúc lai
Thế sự thăng trầm tâm vẫn sắc
Nhân tình ly tán ý luôn tài
Mọi người đang ngủ mình ta thức
Tâm sự cùng ai, ai biết ai?

TRẦN KIÊU BẠC 
hoạ bài Tân Niên Xuân Tứ của Dương Quân.
( Mừng Xuân Bính Thân 2016 )

THƠ BẠN BÈ VỀ BÀI THƠ CỦA TRẦN KIÊU BẠC

THƠ NGUYÊN HẠ
(Cảm tác sau khi đọc bài thơ “Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống” của Trần Kiêu Bạc trên Tuần báo Làng số
639, Sacramento, California)

Gặp nhau giữ nắng cháy hè buông
Ngồi sát bên nhau vẫn thấy buồn
Trên những thân quen từng khuôn mặt
Kỷ niệm tràn về như mưa tuôn

Bạn cũ năm xưa không về được
Bạn mới ngày nay cũng vắng luôn
Nhìn dăm chiếc ghế còn bỏ trống
Mà thấy đau lên nỗi nhớ thương

Mừng nhau ly trà hay cốc rượu
Mà nghe sóng dặy ở trong long
Bao năm rồi nhỉ! Mình không gặp
Bể dâu về với bàn tay không

Thật ra tuổi cũng cao rồi đó
Tình bạn vẫn đầy như trăng trong
Vẫn nhớ tiếng cười vang trong gió
Vẫn thấy gần giữa buổi lưu vong

Mừng nhau chén rượu đời lưu lạc
Không dễ gì nghe chữ “tương phùng”
Nhìn quê hương qua vầng mây bạc
Nâng chén buồn, uống nỗi đau chung

Nhớ thương giờ đếm qua từng buổi
Thư từ, dù có cũng như không
Sẽ về đâu?  Lá non xanh biếc
Chỉ lá vàng trong nỗi bâng khuâng

Ba mươi mấy mùa Thu rồi đó
Đau từng thớ thịt những mùa Đông
Nước mắt chảy quanh đời phiêu bạt
Ngày về quê cũ vẫn mênh mông

Ta biết, dưới cầu sông vẫn chảy
Sông còn thơ mộng giữa non sông?
Hay sông đã chết từ dạo ấy
Bởi phù sa ngập đỏ máu hồng?

Gặp nhau xin mừng nhau một chút
Dễ gì gặp lại giữa muôn trùng
Giá mà mắt vẫn chưa khô lệ
Đưa tay vuốt lấy ngàn giọt tuôn

Nhìn dăm chiếc ghế còn bỏ trống
Mà thấy rưng rưng một nỗi buồn
Ghế ngồi còn trống bao nhiêu nữa?
Thì thôi tất cả chỉ vô thường

Xin họa bài thơ buồn độc vận
Để xin được là bạn tâm đồng
Ước gì mình có ngày tao ngộ
Nâng chén buồn, uống nỗi đau chung.

NGUYÊN HẠ 
Sacramento, CA
Vào Hạ 
4/4/2011

Nguồn: Tuần Báo Làng, số 641, 4/8/2011

THƠ BẠN BÈ VỀ TRANG NHÀ TRẦN KIÊU BẠC

LÃNG ĐÃNG VỀ MỘT TRANG WEB


Trang Web văn thơ bám mãi theo tôi
Sau một lần vô tình tôi được biết
Tên rất quen, đọc qua buồn không hết
Da diết từng lời máu thịt quê hương

Thơ vẽ cho tôi biết được mái trường
Nằm yên bình bên nhánh sông Vàm Cỏ
Bà Mẹ quê đầu trần quanh năm lam lũ
Chăm chút từ manh mỏng áo cho con

Thơ không  bỏ quên ánh mắt mỏi mòn
Mơ chiếc cầu bắc ngang niềm mong đợi
Nơi núi rừng học trò đang bối rối
Băng qua sông tìm chữ cuối dây treo

Trong thơ dẫy đầy cuộc sống hắt hiu
Người mò mẫm sống mòn sau mùa lũ
Từ nơi xa nhớ cà phê hương cũ
Mơ dã quỳ, khao khát gió cao nguyên

Thơ chảy theo từng sóng nhớ nằm nghiêng
Buồn mưa Phú Lâm vui nắng rơi Tân Định
Thơ ở Cali mà gần như bên cạnh
Một góc Thanh Đa, nhiều ngõ hẽm Sài Gòn

Thơ gọi về những tâm sự thân quen
Tìm gặp nhau qua ngàn trùng xa cách
Trong bụi nhân gian, thơ trôi rất sạch
Chảy qua hồn lãng đãng khúc hoàng hôn

Cảm ơn trang Web nhà: www.trankieubac.com



PHẠM THỊ CÚC VÀNG

Sunday, January 17, 2016

THỜI GIAN

Quyền lực tuyệt đối của thời gian

Bởi vậy nên Thái tử Tất Đạt Đã bỏ ngai vàng đi tu.
Bởi vậy nên không có một ai tự nguyện bước vào đời
(kể cả con của ông ba Bill Gates , kể cả các công chúa hoàng tử nhỏ của nước Anh, kể cả Albert Einstein ....)
 
 
 
 
 Người lính Không Quân Mỹ Jim Reischl và người yêu Nguyễn Thị Hạnh ở Sài Gòn vào khoảng 1969 và 1970. (Hình: Jim Reischl/Facebook)
 
45 years later, ÔngJim Reischl và bà Nguyễn Thị Hạnh tại Việt Nam mới đây. (Hình: Jim Reischl/Facebook)