|
MẸ VỀ !
|
|
Trần Kiêu Bạc
Khuya mơ màng thấy Mẹ
Ngồi bật dậy, giật mình! Mẹ gọi con rất khẽ Mở cửa, trời buồn tênh Thẩn thờ sau cánh cửa Vẳng tiếng Mẹ gọi con Đèn bàn thờ không tỏ Bạch lạp rơi nỗi buồn Đêm ngoài kia tối lắm Xòe tay chẳng thấy tay Mưa rơi đầy hạt nặng Đội mưa Mẹ về đây Mẹ khuất trong đêm đen Làm sao mà thấy được Chỉ cách con vài bước Mà xa đến muôn trùng Khuya nầy mơ thấy Mẹ Lòng mừng! Đâu? Mẹ đâu? Tiếng gọi con rất khẽ Vọng về từ thiên thu! ............................... Lại nằm mơ thấy Mẹ Lòng buồn! Đâu, Mẹ đâu? TRẦN KIÊU BẠC ( những đêm thấy Mẹ về ) |
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Tuesday, January 19, 2016
THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ MẸ VỀ!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment