THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Friday, June 6, 2008

NHẶT HOA TRÊN NET .


Viết cho mẹ
Thơ Thanh Hải
Con dại khờ đi yêu những cơn mưa
Để oằn gánh cả một đời mẹ khổ
Miền quê ấy đã bao mùa lá đổ
Mẹ vẫn sớm chiều gánh nước ven sông.
Mảnh vuờn sau luống cải đã trổ ngồng
Mẹ vẫn hái bán cho làng bên ấy!
Nhưng mẹ ơi bây giờ con mới thấy
Gánh rau này mẹ gánh cả đời con.
Tháng ngày chìm trong dấu lặng nốt sol
Con cứ ngỡ cuộc đời như bể lặng
Nhưng thiếu mẹ thềm nhà đầy hoa nắng
Cũng hóa thánh sa mạc giữa hồn thôi.
Cho con tìm ngày tháng thuở xa xôi
Để được mẹ dỗ dành khi con khóc
Để con được vuốt ve lên làn tóc
Tóc mẹ mềm hơn cả những làn mây
Xa bao ngày con mới trở về đây
Dấu năm tháng đã in màu tóc mẹ
Con đã òa khóc khi thấy mình tươi trẻ,
Mẹ lại sụt sùi, quầng mắt tím rưng rưng.

Wednesday, June 4, 2008


HỒN QUÊ BÊN TUYẾT TRẮNG .
Trần Kiêu Bạc

Sáng nay cô giáo lên bục giảng
Bụi tuyết còn vương lấm gót giày
Trời lạnh ba mươi hai độ F
Trong lớp như chìm ngập nắng say!
Cô vẽ trái tim lên chữ S
Cả lớp nghiêm trang đứng dậy chào
Đâu đó vọng lên lời đất nước
Nồng say tia mắt ấm nhìn nhau
Bốn mươi chín trẻ ngồi hăm hở
Thêm cô giáo nữa chẵn năm mươi
Năm chục trái tim chung nhịp thở
Một trăm chân sáo rộn niềm vui
Cô giáo dường như còn trẻ lắm
Thoáng nhìn đôi chút nét Đông phương
Mang cả trời quê vào xứ lạ
Trong viên phấn trắng, khắp giảng đường
Quanh đây chỉ một sắc da vàng
Nên tình dân Việt vẫn mênh mang
Mạch thấm sông Hồng qua sông Cửu
Chảy len vào núi Ngự sông Hương
Cảm ơn người đã vui gieo hạt
Trên đất phì nhiêu tuổi thơ nầy
Thương từng đôi mắt tròn trong vắt
Giữ được hồn quê trong tuyết bay .
( lớp Việt Ngữ ngoài quê hương , nhìn qua ô cửa kính )
TRẦN KIÊU BẠC .