NHỚ VÀ QUÊN ( GIÓ VÀ MÂY ).
Một buổi sáng hồng nhớ và quên
Có một chút đau một chút êm đềm
Một niềm vui một nỗi buồn nhè nhẹ
Và một bơ vơ như lá rơi bên thềm
Một chút hạnh phúc rất mong manh
Như giọt nước mưa dễ tan tành
Đẹp quá rất muốn đưa tay hái
Sợ đóa vô thường phai mầu nhanh
Hai tay trống trãi ôm hư không
Tưởng như tất cả là mênh mông
Như gió như mây và như nước
Như là hạnh phúc của mùa đông
Nhìn tia nắng mai lấp lánh sương
Nghĩ đến niềm vui của yêu thương
Không thể nào ôm vào lòng trọn vẹn
Nên đành nhìn thôi để vấn vương
Tập ngồi thiền định chưa được đâu
Sóng có bao giờ yên để bạc đầu
Tràn vào bờ vắng rồi vội vã
Cùng cuốn ra khơi chưa biết về đâu…
Cũng có khi mây dừng lại bên cầu
Người còn bơ vơ ngồi đợi đã lâu
Gió trên tóc ai bay hờ hững
Rồi cuốn mây bay về nơi đâu
Gió và mây chỉ là một thôi
Dừng lại hay cùng bay về phía cuối trời
Lại cùng nhau trở về nơi cũ
Nhìn người mơ mộng đợi chờ xa xôi
Khi vui gió bằng lòng cho tâm hồn người mơ
Nhưng không được cùng mây bơ vơ
Mây đã là người đi theo gió
Thương người mây chỉ có thể làm thơ
Gió cho phép người đọc thơ ai
Chỉ đọc thôi mơ một chút lạc loài
Hãy trả lại mây về với gió
Mây còn phải trôi theo gió miệt mài….
CAO THANH TÂM

