ĐÔI MẮT CHỨNG NHÂN
Viết cho trẻ em Mỹ và Iraq. Đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên trong vắt, Dù ở bên nầy, bên kia đại dương Dù có khi vui, lúc giận, hay buồn Mắt trẻ thơ vẫn hồn nhiên trong vắt Đôi mắt ấy chiều nay bật khóc Khi quả bom đầu rơi xuống ngoài kia! Mẹ vừa bước ra, Cha vẫn chưa về Tay lóng ngóng, bé không cài được cửa Chiến tranh ghé qua bên ngoài cửa sổ Mắt bé trong này đã hết hồn nhiên! Ở một nơi hòa bình, Trong một vùng chiến tranh Mắt trẻ thơ không vô tình như bom đạn Một nơi tối tăm, một vùng ánh sáng Trẻ vẫn có chung đôi mắt chứng nhân Đứa bên kia chưa kịp phân vân Đã thấy nỗi đau ầm ầm chụp xuống Đứa bên này giương mắt nhìn luống cuống Bưng mặt chạy vào bảo mẹ tắt tivi! Đôi mắt trẻ thơ giờ đầy ắp những hoài nghi. TRẦN KIÊU BẠC (Lễ Phục sinh 2003) |
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Monday, January 18, 2016
THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ THƠ CHO CHIẾN TRANH
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment