


MỘT SỚM MƯA NGÂU.
Sáng hiu hắt nhớ chiều râm ran mong
Như Chức Nữ khóc Ngưu Lang tháng bảy
Chưa mưa Ngâu sao buồn lăn xuống đáy
Cuối vạt sầu chưa dược bắt tay nhau
Thôi đừng về đây cho ướt mưa Ngâu
Hãy đứng đó cho tình yêu xao xác
Cứ để máu tràn hai ngăn tâm thất
Sẽ thấy tình mình màu mỡ bao nhiêu
Tiếc những chiều ta chờ đợi e-mail
Thơì gian không nhiều để mình suy nghĩ
Im lặng chờ nhau là đang phung phí
Một góc đời đáng lẽ để yêu nhau
Lần cuối cho nhau không giống lần đầu
Đêm chia tay không như ngày gặp mặt
Nắng thiêu đốt đã làm khô cơn khát
Lãng du nơi nào, ơi giọt nước tình yêu
Sớm em về nhớ mang mưa Ngâu theo
Xin đưng đợi trời mưa chiều tháng bảy
Một giọt nước cuối cùng còn đứng lại
Là biển đời xao động trái tim anh.
TRẦN KIÊU BẠC.
No comments:
Post a Comment