

BỖNG DƯNG THÁNG 9 .
Chia tay người hôm đó
Lòng mình buồn khôn nguôi
Hình như hoa mới nở
Đã rụng cánh theo người
Có điều gì rất lạ
Thoảng bay qua hồn mình
Người đi đâu mấy ngả
Còn lại mình buồn tênh
Chờ đến lần hẹn sau
Biết về đâu mà hẹn
Mưa chưa tạnh giang đầu
Bão lại chờ cuối bến
Người áo đen kính đen
Chuyến xe dài mệt mỏi
Cho lòng mình bối rối
Làm nắng nhẹ bay lên
Mình về với rưng rưng
Ơi! người màu hoa đỏ
Người đi, mình vẫn nhớ
Tháng 9 về , bỗng dưng …!
TRẦN KIÊU BẠC.
Chia tay người hôm đó
Lòng mình buồn khôn nguôi
Hình như hoa mới nở
Đã rụng cánh theo người
Có điều gì rất lạ
Thoảng bay qua hồn mình
Người đi đâu mấy ngả
Còn lại mình buồn tênh
Chờ đến lần hẹn sau
Biết về đâu mà hẹn
Mưa chưa tạnh giang đầu
Bão lại chờ cuối bến
Người áo đen kính đen
Chuyến xe dài mệt mỏi
Cho lòng mình bối rối
Làm nắng nhẹ bay lên
Mình về với rưng rưng
Ơi! người màu hoa đỏ
Người đi, mình vẫn nhớ
Tháng 9 về , bỗng dưng …!
TRẦN KIÊU BẠC.
No comments:
Post a Comment