NƯỚC MẮT DÂNG THẦY
|
Thế là không bao giờ thấy được Thầy tôi
Đôi mắt ấy đã ngàn thu khép lại
Không còn đâu màu phượng rơi đỏ chói
Cả tiếng ve cũng im lặng nhớ Người
Sao nhắm hoài đôi mắt, Thầy ơi!
Thầy không nghe tiếng lao xao ngoài
cửa lớp
Mắt chúng con căng to nhìn tội
nghiệp
Xem mắt Thầy mở lại phút nào không?
Chúng con bơ vơ khoảng trống muộn
màng
Viên phấn nhỏ Thầy lượm lên tiết
kiệm
Những con Toán xô nhau cười lúng
liếng
Tính công trừ xem tiết kiệm là bao?
Con không biết Thầy làm thế bao lâu
Mà suốt đời vẫn đôi bàn tay trắng
Không ai tạc cho Thầy gương cần mẫn
Mà tự đáy lòng ai cũng phải noi theo
Không còn bóng Thầy in cuối sân rêu
Không hạt bụi bay ra ngoài cõi chết
Còn lời giảng bài ấm tình thân thiết
Để chúng con soi thế sống nên người
Không tiếng ve buồn tưởng niệm Thầy đi
Ve đã khàn hơi khóc đầy mùa Hạ
Chỉ hoa phượng thả rơi ngàn
cánh đỏ
Quanh sân trường còn một khoảng
ngày xanh
Tiễn Thầy đi con nặng trĩu bước chân
Trưa mùa Hạ mây trộn đầy sắc tím
Con cố giữ đôi tay Thầy thật ấm
Xoa đầu chúng con dặn bước vào đời
Không chỉ mùa nầy khóc tiễn, Thầy ơi!
Không biết bao
mùa đất trời đau thương nhớ!
TRẦN KIÊU BẠC.
|
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Monday, July 9, 2012
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment