THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Wednesday, February 20, 2013


 

Phụ nữ Miền Nam qua ca dao


Rau răm ngắt ngọn lại trồng
Em thương anh lắm sợ lòng chị ghen.
Anh về bảo chị đừng ghen,
Để em thấp thoáng ánh đèn cho vui.


Thế gian ba sự không chừa,
Rượu nồng, dê béo, gái vừa đương tơ.
Hỡi anh đi đường cái quan,
Dừng chân đứng lại em than vài lời.
Đi đâu vội thế anh ơi,
Công việc đã có chị tôi ở nhà.

Gặp anh em cũng muốn chào,
Sợ rằng chị cả dắt dao trong người.

Chẳng thà chịu lạnh nằm không,
Còn hơn có vợ lẹm cằm, răng hô.
Người mà phinh phính mặt mo,
Chân đi chữ bát, có cho chẳng thèm

Người mà con mắt lá răm,
Chân mày lá liễu đáng trăm quan tiền.

Mặt má miếng bầu, nhìn lâu muốn chửi
Mặt chữ điền, tiền rưỡi cũng mua.
Sông bao nhiêu nước cũng vừa,
Trai bao nhiêu vợ cũng chưa vừa lòng

Hoặc :
Trong nhà có sẵn yến ngâm,
Lại còn muốn những nhung sâm nước ngoài.

Con quạ bay xa, bay qua vườn hoa kêu chua chát,
Con nhạn đậu lầu vàng nghỉ mát kêu sương
Nhạn kêu tiếng nhạn đau thương,
Đêm nằm nhớ vợ, ngày thường nhớ em.

Dao phay kề cổ, máu đổ không màng
Chết tôi, tôi chịu, buông nàng không buông.

Thursday, February 14, 2013


 ĐỦ̀NG VỘI VÃ


Hình ảnh nội tuyến 3


Trong mỗi ngày có hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ta hãy dành một giờ cho sự thực tập đời sống không vội vã. Nghĩa là ta thực tập đi không vội vã, ngồi không vội vã, đứng không vội vã, nằm không vội vã, ăn uống không vội vã, nói cười không vội vã, làm việc không vội vã, lái xe không vội vã, ngắm trăng sao, nghe chim hót hay nhìn những bông hoa nở với tâm hồn trầm tĩnh, không vội vã,… nghĩa là trong một ngày ta chỉ dành một giờ thực tập tiếp xúc mọi sự hiện hữu trong ta và chung quanh ta với tâm hồn tĩnh lặng, không vội vã.
Hình ảnh nội tuyến 2

Nhờ có tư duy không vội vã, nên trong đời sống hàng ngày, ta không vội vã khen ai và cũng không vội vã chê ai; không vội vã theo ai và cũng vội vã chống đối ai; không vội vã ghét ai và cũng không vội vã thương ai; không vội vã kiêu hãnh và cũng không vội vã tự ty. Thương ai hay ghét ai trong vội vã ta sẽ ân hận; khen ai hay chê ai trong vội vã ta sẽ ân hận; theo ai hay chống đối ai trong vội vã ta sẽ ân hận; vội vã kiêu hãnh hay vội vã tự ty ta sẽ ân hận… Sống không vội vã, ta sẽ lấy được những hạt giống ân hận ra khỏi tâm ta, ra khỏi nơi những lời nói và hành động của ta, và ra khỏi ngay nơi đời sống của ta.
Hình ảnh nội tuyến 3

Thọ mạng của ta ngắn hay dài, an hay bất an, chúng hoàn toàn tùy thuộc vào tâm tĩnh lặng sâu hay cạn của ta. Tâm ta tĩnh lặng sâu, những hạt giống vội vã trong tâm ta không có điều kiện để hoạt khởi, khiến những mạch máu trong thân thể ta lưu thông tự nhiên, tim ta không bị những áp lực của lòng tham hay tâm sân hận, để phải co bóp vội vã, ấy là một trong những điều kiện giúp ta có một thân thể thanh thoát, nhẹ nhàng, ít bệnh hoạn và thọ mạng lâu dài.

Hình ảnh nội tuyến 2

Trong khi một xã hội con người đang hấp hối, không có được một giây phút nào cho tâm hồn tĩnh lặng, cho những hoạt động không vội vã, thì núi vẫn xanh, suối vẫn chảy reo mỗi ngày, không gian vẫn thênh thang và mây trời vẫn thong thả bay giữa không gian thênh thang ấy, muôn vật đang sống và làm việc với chính nó một cách trọn vẹn chẳng có gì vội vã cả và chỉ có con người sống với lòng tham nên vội vã mà thôi! Nhưng, thực ra khi một người biết sống hết lòng, thì ngay trong đời sống của con người, chẳng có cái gì để cho ta vội vã cả.
ST

Tuesday, February 12, 2013


                          Ông lái đò
http://nhavantphcm.com.vn/userfiles/image/Nguoi%20lai%20do%20va%20trang%20-%20Saleem%20Khawar.jpg
 
“Tôi đã gặp một chiều trên bến nước
Ông lái đò ngồi đợi khách sang sông
Gió đưa nhẹ đôi hàng lau lả lướt
Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông
Một dĩ vãng tự nghìn xưa chiếu dội
Mỗi chiều về sống lại giữa hồn ông
Ông chỉ muốn cuộc đời xưa đen tối
Xóa nhòa đi trong cùng tận đáy lòng
Mới ngày nào trên bến sông vắng lặng
Đời buồn tênh như lỡ một cung đàn
Thuyền đò ông mang nặng sầu cô quạnh
Lẵng lờ đưa bao khách lạ sang sông
http://www.ninhhoatoday.net/vanky51-5.jpg
Khách qua đò ngày xưa hờ hững quá
Trả công ông để lại một vài xu
Họ với ông hai cảnh đời xa lạ
Sang sông rồi không một tiếng phân ưu
Và cứ thế giòng đời trôi lặng lẽ
Bến ngày xưa tưởng ngủ muôn đời
Ông lái đò trong tuổi già bóng xế
Còn mong gì thấy được ánh hồng tươi
Nhưng một hôm ánh hồng lên rực rỡ
Non sông rền một điệu nhạc oai hùng
Giòng sông xưa chuyển mình lên hăm hở
Muôn hoa tươi căng thẳng nhựa sống hùng

http://farm4.static.flickr.com/3135/2906399835_b762fc8925.jpg
Ông lái đò giờ đây già yếu lắm
Cũng thấy lòng sống lại tuổi đôi mươi
Hồn rung mạnh trước cảnh đời tươi thắm
Nỗi mừng vui không thốt được nên lời
Từ hôm đó bến đò ông sống dậy
Bao nhiêu chiều đã đón khách sang sông
Những người khách không giống ngày xưa ấy
Họ về đây hồn nặng trĩu bên lòng
Họ về đây bụi vương mình trên nếp áo
Đường xa xăm tóc lộng gió tơi bời
Họ đi rồi ông thấy buồn áo não
Vì họ qua bến ấy một lần thôi
Và từ đó bên hàng lau lả lướt
Khách ngày xưa không trở lại sang sông
Nên mỗi chiều thả thuyền theo bến nước
Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông”

(Tác giả: Hiếu Nghĩa)
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhEPg7New2Fz1LaaF2g4w6gwN0-7D_HVKXV-zp0HBVv8JC_uBU3JV-3Fu05t3arYC81iilcqt8_FBHxhSc9J6POsO7fDqzcZkpVO_a7wq7NsQLup8vn4S9gndY4Cw0GcJHI4u5A0tuOIlfl/s640/onglaido.jpg
           http://www.graphics45.com/g/good_day/good_day_060.gif

Sunday, February 10, 2013

Phuc Loc Vien Man
Tai Loc Day Nha
Tan Nien Van Hanh
                                  ******
                            

                      CHÚC NĂM MỚI 2013
  
 - Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn bạn được Ngọt Ngào.
  
- Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ bạn luôn Kiên Nhẫn.
  
- Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ bạn thật sự là Người.
  
- Vừa đủ HY VỌNG để cho bạn được Hạnh Phúc.
  
- Vừa đủ THẤT BẠI để bạn mãi Khiêm Nhường.
  
- Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi Nhiệt Tâm.
  
- Vừa đủ BẠN BÈ để bạn được An Ui.
  
- Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu cuộc sống của bạn.
   
- Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn cho đời thêm Hân Hoan.
  
- Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan những Thất Vọng.
   


XUÂN

UYÊN HẠNH
 
XUÂN gợi cảm tưởng và mong ước về một không gian ấm cúng, một sự gần gủi thế nên chúng ta mong đợi đón chờ. Tuy rằng năm nào cũng có xuân với nhiều bận rộn, không khí của những ngày đầu xuân vẫn luôn mang lại cho ta nhiều nỗi hân hoan. Chất Xuân có một cái gì làm lòng ta chùng xuống. Dù là người đơn độc đón xuân với cái quạnh hiu của mình, hay là người may mắn có được hạnh phúc đón xuân với gia đình, không ít thì nhiều chúng ta đều có cảm giác nao nao. Nếu đang ở trong một tâm trạng phức tạp có người đôi khi bỗng cảm thấy hụt hẫng với nỗi cô đơn xoáy vòng trong niềm xao xuyến ngập tràn hơi hưởng linh thiêng của những ngày mừng Xuân đón Tết.
Sao buổi đầu xuân êm ái thế !
Cánh hồng kết những nụ cười tươi …
Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao
Cây vàng rung nắng, lá xôn xao
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát nhánh đào
(Xuân Diệu)
Những giòng thơ Xuân tình tứ thường gây cảm giác lâng lâng, dễ gợi nhiều đến ước muốn được gặp gỡ, sum họp vui vầy. Chính bởi mong muốn gặp gỡ, và vì không gian xa cách lắm lúc lại khơi dậy một nỗi cô đơn khá mãnh liệt trong ta. Cái nhẹ nhàng của những giao động ”rất xuân” lắm khi khó có thể nằm yên cuộn tròn êm ái ngủ vùi trong trái tim của những người…dễ thổn thức, dễ tổn thương. Bình thường ẩn sau những lãng mạn tình tứ là khuôn mặt đáng sợ của một cảm giác cô đơn và xót xa, là gương mặt thực của sự tổn thương. Nếu phải nặng lòng với một nỗi nhớ, tim ta sẽ buốt đau. Trái tim không tổn thương sẽ hưởng được cái ấm áp của Xuân bởi vì cho dù phải cách xa người mình thương, vẫn cảm nhận được sự gần gủi, và không thấy cô độc. Nếu đã có cảm giác buốt nhói trong niềm đau nỗi nhớ nào đó do tổn thương thì Xuân đang hiện diện sẽ không còn là xuân của hiện tại mà là xuân của dĩ vãng, Ta sẽ không sống được trong lòng xuân nhiệm mầu.
Khi vui chúng ta thường khó nhận chân được nỗi buồn. Nhưng không nghĩ đến không có nghĩa là nó không hiện hữu. Bình thường chúng ta dễ thả lòng tận hưởng hạnh phúc và ít khi nhận thấy rõ cái hạnh phúc mình đang có phải được trân qúy và giữ gìn. Nếu chúng ta biết cho nhau thêm một cái nhìn ấm cúng, một nụ cười đầy thương yêu trìu mến, chúng ta sẽ thường xuyên thấy rõ được sự hiện diện của nhau hơn và sẽ khó thay đổi được lòng mình. Không còn thấy được sự hiện diện của nhau trong một hay những giai đoạn nào đó sẽ làm ta dễ quên cái hạnh phúc đơn giản mình có, đó là lỗi lầm dễ gặp phải. Cũng có thể nói rằng, trong mắt không còn hình ảnh nhau, thì trong tim cũng không có chỗ đứng nữa. Một ngày nào khi đã vuột mất ta phải đau lòng, tiếc nuối thì quá trễ. Cô đơn hiện diện, thì xuân không còn ấm cúng, nắng xuân không còn đẹp nữa. Xuân cho ta lý thuyết sống đơn giản: ”sống như mùa xuân, ấm áp và tươi sáng”.
Theo giòng thời gian biết bao nhiêu cảnh người đi kẻ ở. Những biến đổi trong cuộc đời đôi khi tạo nhiều trở lực và gây khó khăn cho chúng ta, nhưng Xuân đem lại sự trở về sự sum họp, là hạnh phúc gia đình, là nỗi hân tịnh khi trái tim được sưởi ấm. Xuân đôi khi cũng là cánh cửa mở vào con đường xưa, đưa ta về không gian trong mơ, không còn hiện hữu. Chính trong không gian nầy đôi lúc một người có thể vui với ký ức êm đềm cũng có người ngập chìm trong một nỗi cô đơn ghê gớm, cảm giác như mất tất cả, chỉ còn cảm nhận được nỗi đau đang có mà thôi.
Hãy ôm ghì lấy Xuân, thưởng thức và tận hưởng bằng trái tim mình. Xuân là tình yêu là sự gần gủi là nắng ấm trong tim, là hiện thực và hiện tại, đừng để Xuân biến mất, để một ngày khi phải xa người mình thương, ta vẫn thấy lòng ấm cúng, và thực sự luôn sống được trong hương vị mùa Xuân.
Giấc mộng chiều nao vắng bóng anh,
Mắt em như nắng giãi hoang thành.
Hồng lên má phấn, hoa bừng tỉnh,
Xuân với em vừa lả tóc xanh.
(Đinh Hùng)
xuân UH 1
MÙA XUÂN VÀ CÁC TỤC LỆ ĂN TẾT
Chuẩn bị đón Tết đón Xuân, dân Việt chúng ta thường sửa soạn rất chu đáo. Tục lệ đầu tiên cho công việc đón xuân theo thứ tự là Lễ đưa Ông Táo về trời, sắm sửa mứt bánh nấu nướng cúng quảy, sắm quần áo mới, sơn quết nhà cửa, cúng tất niên, đạp đất, lì xì…
Tết Nguyên Đán được gọi là Xuân Tiết. Nguyên có nghĩa là sự khởi đầu hay sơ khai và Đán là buổi sáng sớm. Tại Việt Nam mùa xuân được tính bắt đầu từ tiết lập xuân, khoảng ngày 5 tháng 2 và kết thúc vào tiết lập hạ, khoảng ngày 5 tháng 5.
Trong Thiên Văn Học, mùa xuân bắt đầu từ tiết Xuân phân, khoảng ngày 21 tháng 3 ở Bắc bán cầu và ngày 23 tháng 9 ở Nam bán cầu. Mùa xuân kết thúc vào tiết Hạ chí, khoảng ngày 21 tháng 6 ở Bắc bán cầu và 21 tháng 12 ở Nam bán cầu. Trong Khoa Khí Tượng, mùa xuân bao gồm toàn bộ các tháng Ba, Tư và Năm ở Bắc bán cầu và tại Nam bán cầu là thời gian của các tháng Chín, Mười và Mười Một. Mùa xuân, trục quay của Trái Đất nghiêng tăng dần về phía Mặt Trời, và các giờ được chiếu sáng được tăng dần lên, bằng hoặc lớn hơn 12 giờ mỗi ngày và tăng nhanh ở các vĩ độ lớn. Bán cầu có mùa xuân bắt đầu được sưởi ấm ở một độ khá ấm áp làm cho cây cối đâm chồi nở hoa.
Cúng Đưa Ông Táo Về Trời: Theo truyền thống của người mình, kể từ 23 tháng chạp trở đi bắt đầu việc chuẩn bị đón năm mới. Ngày 23 tháng chạp mọi nhà cúng “đưa ông Táo về trời”. Đây là một nghi thức tiễn đưa thần bếp lên chầu Ngọc Hoàng. Ngoài hương, nến, hoa quả, vàng mã còn có hai mũ đàn ông, một mũ đàn bà và con cá chép. Cá chép sẽ đưa ông Táo vượt qua Vũ Môn để lên Thiên đình gặp Ngọc Hoàng trình mọi việc suốt một năm qua ở Hạ giới.
Sắm Áo Quần Mới: Thời gian một tuần trước Tết thiên hạ đua nhau nô nức mua sắm thức ăn, vật dụng, đặc biệt là quần áo mới. Chợ búa phố phường trong việc buôn bán của dịp Tết thường sẽ chấm dứt đúng buổi trưa ngày 29 hoặc 30 tháng chạp. Đây là lần đầu tiên trong suốt một năm chợ búa phố phường trở nên vắng vẻ và các sạp hàng sẽ trống không. Tại các bến xe tấp nập những người xa quê vội vả mua vé xe để trở về đoàn tụ cùng gia đình sau những tháng năm dài tha phương cầu thực. Không khí Tết nhộn nhịp hơn và người người nô nức rộn ràng chuẩn bị đón xuân.
Sơn Quét Nhà Cửa: Tết là dịp hội hè vui chơi sau một năm dài làm việc vất vả, là dịp để những người tha phương tìm về sum họp với gia đình, cúng bái, thăm mộ hay nhà thờ tổ tiên, tưởng nhớ cội nguồn. Đối với người Việt chúng ta vào ngày Tết mọi thứ đều phải mới, vì vậy khoảng mười ngày trước Tết người ta thường sơn, quét vôi nhà cửa lại. Sắm sửa quần áo mới để mặc trong dịp Tết. Trong nhà thường tổ chức ba lễ lớn đó là Tất Niên, Giao Thừa và Tân Niên.
Cúng Tất Niên: cúng tạ ơn Thổ Thần tức Thần Đất đã phù hộ cho công ăn việc làm của một năm qua. Lễ này thường được cúng vào các ngày từ sau 23 đến 29 hoặc 30 Tết. Giao Thừa là thời điểm giao tiếp giữa năm cũ và năm mới. Cúng Giao Thừa là cúng tiễn đưa năm cũ và đón mừng một năm mới đến. Giao Thừa cũng còn gọi là trừ tịch. Ý nghĩa của lễ này là đem bỏ hết đi những điều xấu của năm cũ để đón những điều tốt đẹp của năm mới sắp đến. Lễ trừ tịch còn là lễ “khai trừ ma quỷ”.
Tối ba mươi
Khép cánh càn khôn
Ních chặt lại
Kẻo ma vương đưa qủy tới
Sáng mồng một
Lỏng then tạo hóa
Mở toang ra
Cho thiếu nữ đón xuân vào
(Hồ xuân Hương)
Tục Đạp Đất: Ba ngày Tết chúng ta có tục lệ xông đất. Miền Trung gọi là đạp đất. Người Việt quan niệm ngày mồng Một Tết, nếu mọi việc xảy ra suông sẻ, may mắn thì cả năm cũng sẽ được tốt lành thuận lợi. Người khách đến thăm nhà đầu tiên trong một năm cũng vì thế mà quan trọng. Thường chúng ta mong bà con, bạn bè, hay láng giềng có tính vui vẻ, nhanh nhẹn, đạo đức và thành công đến xông đất trong ngày đầu năm.
Chúc Tết: Sáng Mồng Một Tết con cháu tụ họp ở nhà tộc trưởng để lễ Tổ Tiên và chúc tết ông bà, các bậc huynh trưởng. Theo quan niệm, khi Tết đến, mỗi người tăng thêm một tuổị. Vì thế ngày Mồng Một Tết là ngày con cháu chúc thọ ông bà và các bậc cao niên. Ngày xưa, các cụ thường không nhớ rõ ngày tháng sinh nên chỉ biết Tết đến là thêm 1 tuổi.
Lì Xì: Trong ba ngày Tết để lấy hên đầu năm người lớn thường cho trẻ em tiền bỏ trong một bao giấy đỏ, với những lời chúc mừng ăn no, chóng lớn, học giỏi. Tiền lì xì đem lại sự may mắn trong năm.
Xuất Hành và Hái Lộc: Xuất hành là đi ra khỏi nhà trong ngày đầu năm. Trước khi xuất hành, người ta phải chọn ngày, giờ và xem phương hướng hợp với tuổi của mình để mong gặp được tài thần, hỉ thần… Nếu xuất hành đến chùa, sau khi lễ bái, người Việt còn có tục hái lộc có nghĩa là bẻ lấy một “cành lộc” (nhánh cây) mang về nhà lấy sự may mắn đầu năm.
Với không khí rộn ràng của ngày Tết chúng ta thường trở nên vui vẻ ôn hòa, ”từ bi” và hào phóng hơn. Trong những ngày Tết thường phải kiêng cữ không nóng giận, cãi cọ. Tết là dịp để mọi người ngồi lại với nhau, hàn gắn những hiềm khích nếu có. Mọi người thăm nhau và chúc nhau những lời tốt đẹp.
Hoa Trái Ngày Tết: Ba ngày Tết nhà nhà chưng đầy hoa, tùy theo ý thích của mỗi nhà, mỗi miền. Các lọai hoa được chưng bày ba ngày Tết thường là hoa Mai, hoa Đào, Thủy tiên, Vạn thọ, Thược dược, Hồng, Cúc, Cúc đại đóa… Hoa đào nở vào ngày Tết rất được ái mộ ở miền bắc Việt Nam. Miền Trung, đặc biệt xứ Huế, mọi nhà đều có một cành mai vàng nở rộ cắm vào một chiếc ché lớn đặt trong phòng khách, treo đầy thiệp chúc Tết của bà con bạn bè và những người mình đang giao dịch buôn bán làm ăn. Trong ngày Tết màu đỏ được xem là màu đem đến sự phát tài và may mắn. Trong những ngày đầu năm của cái Tết Việt Nam ngập tràn màu đỏ: dưa hấu đỏ, câu đối đỏ, bao lì xì mầu đỏ, hạt dưa đỏ, quyển lịch đỏ, và hoa trước sân nhà, hoa chưng trong phòng khách, trong chậu kiểng là những loại hoa sắc hồng đỏ.
Hoa Mai, Hoa Đào nở: Sau Giao Thừa, qua đến sáng Mồng Một Tết, nếu hoa mai nở thêm nhiều và đầy đặn, đặc biệt mai có hoa 5 cánh, thì đó là một điềm may. Và may mắn hơn nữa khi có một hoặc vài bông hoa 6 cánh. Nếu cây hoặc cành đào có nhiều cánh hoa kép 3 lớp trên đài hoa và có hình dáng như bông hồng thì sẽ có nhiều phúc lộc nguyên năm.
Cây Kim Quất: Đặt trước sân nhà hay trong phòng khách nếu có nhiều chồi xanh mọc thì năm đó sẽ có nhiều lộc. Nếu có đủ Tứ quý: quả chín, quả xanh, hoa và nụ thì sẽ may mắn và thành đạt cả năm.
Câu Đối: Trang hoàng nhà cửa và để thưởng Xuân. Tục treo câu đối đỏ nhân ngày Tết vẫn còn được trọng. Những câu đối này được viết bằng chữ Nho, chữ Việt (viết theo Thư pháp), mầu đen hay mầu vàng, trên những tấm giấy đỏ.
Chiều ba mươi
Nợ hỏi tít mù
Co cẳng đạp thằng Bần ra cửa
Sáng mồng một
Rượu say tuý luý
Giơ tay bồng ông Phúc vào nhà
(Nguyễn Công Trứ)
Khai Bút: Ngày đầu xuân thường có tục lệ khai bút. Đặt bút viết trong ngày đầu xuân của một năm mới phải là những gì viết về nguồn sống đẹp, niềm hy vọng tươi vui và tình người ấm cúng.
Tục khai bút phải được làm đúng vào ngày Mồng Một Tết, chưa phải là ngày đầu xuân sẽ không gọi là khai bút. Trong không khí bàng bạc hương xuân, và nói đến bút mực viết lách, nhìn trở lại một năm vừa qua của tờ báo khoahoc.net, xin được thân kính cảm tạ mọi đóng góp và nhiệt tâm nhiệt tình của qúy thân hữu bút hữu với những bài vở giá trị về văn học, bài vở chuyên ngành, cùng những tư vấn về ngành nghề và sức khỏe, đã đem lại cho độc giả của khoahocnet những giây phút giải trí thoải mái và tốt đẹp.
Xuân luôn luôn mang cái bàng bạc nhẹ nhàng và dễ tạo sự gần gủi và chúng ta dễ mở lòng ra nhiều hơn thường ngày. Thời gian vui xuân, đón xuân, hưởng xuân cũng là thời gian ta có cơ hội dừng lại, tạm thời không làm con thoi chạy mãi chạy hoài, bôn ba theo cuộc sống. Một cuộc sống trong đó áp lực việc làm cùng những sự kiện khác làm ta vô tình quên đi chính mình và quên người ta thương và người thương ta. Hạnh phúc là nhu cầu của đời sống, cần thiết để nuôi dưỡng tâm hồn là sức sống đem lại bình an và tạo căn bản phát triển trong chiều hướng hữu ích, để con người trở thành một hiện hữu đẹp của thế giới loài người, trong ý nghĩa linh thiêng của sự sống.
Định nghĩa về hai chữ Hạnh phúc có thể đơn giản đóng khung trong một chữ XUÂN. Xuân là thời gian gần gũi, thời gian của những cái mới mẻ để bỏ đi những cái cũ không đẹp. Xuân là hy vọng là ước muốn một nguồn sống tươi vui. Hy vọng và ước muốn chỉ có thể thành sự thật do từ quyết tâm của chúng ta. Do vậy có thể nói Xuân cũng chính là trái tim ta. Trái tim có thể yêu thương để thực hiện ước muốn bằng một nỗ lực và kết quả đem lại sẽ đẹp như một phép mầu.
Xuân cũng là thời gian ta trở về với chính ta, để ta có thể dừng lại và nhìn lại. Dừng lại để nhận chân tình người ta có. Nhìn lại để thấy rõ tình người đang cho. Xuân là hương thơm của tình yêu, của sự gần gủi, của những gì đơn giản nhất, đó là cái ta đang có được, là những gì không nằm xa ngòai tầm với. Những gì ta có thường đơn giản nhưng rất nhiệm mầu. Vì quá gần và quá đơn giản đôi khi làm ta khó có thể thấy được thực chất của một cái đẹp như thế. Cái hạnh phúc bình dị đơn thuần nầy theo tâm lý con người thường không lung linh sắc mầu như những gì nằm xa ngoài tầm với, có thực chất mỏng manh như bong bóng nước, đẹp và hư huyễn, xa xôi mơ hồ vì không nắm bắt được. Nếu chỉ phải gửi tư tưởng mình trong những ảo giác mơ hồ ta sẽ không sống cùng và sống với những gì gần gũi nhất mà ta có được. Thế giới mộng huyễn không có thực chất của mùa xuân, mà là một chuỗi thời gian của những ngày tháng dài buốt giá vây kín nỗi cô đơn hiu quạnh. Sự mong manh và phù du chỉ là những chiếc bong bóng nước muôn mầu kết thành xâu chuổi trang sức lộng lẫy trong tư tưởng, không hiện thực. Bong bóng nước dễ vỡ, không là căn bản cho một sự bình an vì không có tính cách lâu dài. Không có niềm vui êm đềm, sự an bình tin tưởng, không có hy vọng con người sẽ không tận hưởng được nguồn nắng ấm của mùa Xuân.
UYÊN HẠNHTháng 2/2013

Saturday, February 9, 2013

Turn off for: Swedish
.CÂU ĐỐI TẾT  DOANH DOANH . . .

 
 
Photobucket







Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Có nên ăn Tết Ta theo Tết Tây không?

Ngô Khôn Trí
 
Hiện nay, Việt Nam là 1 trong 6 nước đón Tết Âm lịch trên thế giới, giống như Trung Quốc, Hàn Quốc, Singapore, Triều Tiên và Mông Cổ.
Tại Mã Lai và Singapore, do vì có nhiều sắc dân sinh sống nên người ta ăn mừng năm mới tới 4 lần (tùy theo lịch Hindu, lịch Hồi Giáo, lịch Thái Âm Thái Dương và lịch Thái Dương). Tại Thái Lan, Campuchia, Lào người ta ăn Tết theo Phật lịch, từ ngày 13 đến ngày 15 tháng 4 (Dương lịch) mỗi năm. Tại đảo Bali ở Indonesia, ngoài Tết Dương lịch ra người ta còn ăn Tết theo lịch tôn giáo của địa phương. Tại Ấn Độ, Tết diễn ra vào ngày 14 tháng 4 (Dương lịch) hằng năm, thế nhưng ở một số bang như bang Punjab thì dịp Tết trùng với mùa thu hoạch.
Các nước trong khối Ả Rập ăn Tết theo lịch hồi giáo (Hijri New Year), 1 năm của lịch Hồi giáo ngắn hơn 1 năm của Dương lịch từ 11 tới 12 ngày cho nên mỗi năm Tết của Hồi giáo không đến cùng ngày trong Dương lịch. Người Hồi giáo không coi trọng ngày khởi đầu của năm mới. Dịp lễ trọng đại nhất của cộng đồng tôn giáo này chính là lễ kết thúc tháng Ramadan – tháng thứ chín của Hồi lịch. Hồi giáo tính tháng năm theo âm lịch, lấy chu kỳ vận hành của mặt trăng làm cơ sở.
Trước đây, Nhật Bản ăn Tết theo Âm lịch nhưng đã chuyển sang ăn Tết theo Dương lịch kể từ năm 1873. Từ năm 1844 đến ngày 31 tháng 12 năm 1872 (ngày 2 tháng 12 năm Minh Trị thứ 5) người Nhật đón Tết theo lịch Thiên Bảo (天保暦, Tempo reki). Ngày 3 tháng 12 năm Minh Trị thứ 5 được sửa đổi thành ngày 1 tháng 1 năm Minh Trị thứ 6 (năm 1873). Việc sửa đổi này đã được chính phủ công bố vào ngày 9 tháng 11 năm Minh Trị thứ 5 (9/12/1872) và được áp dụng vào tháng sau đó.
Nhờ việc thay đổi lịch này mà chính phủ đã tiết kiệm được tiền trả lương tháng 13 cho công chức. (vì nếu tính theo lịch cũ thì năm Minh Trị thứ 6 có tháng 6 là tháng nhuận) và giảm bớt ngày nghỉ, tăng sản lượng quốc gia. Thật ra, lý do chính muốn dùng lịch phương Tây là vì giới lãnh đạo Nhật đương thời muốn thoát khỏi vòng ảnh hưởng văn hóa của Trung Quốc, vì nhận thấy rằng văn minh phương Tây đã phát triển hơn châu Á về nhiều mặt. Từ khi nhìn thấy những chiếc Tàu Đen (Black Ships, 黒船, kurofune ) của hải quân Mỹ lúc ghé vào cảng Uraga (14/7/1853), Nhật đã muốn sớm tách ra khỏi hàng ngũ các nước châu Á hòng đuổi kịp và đứng vào hàng ngũ các nước văn minh phương Tây.?
Đầu năm 2013, Giáo sư-Tiến sĩ Võ Tòng Xuân có đưa ý kiến về việc nên tổ chức ăn Tết Dương lịch thay cho Tết Âm lịch như hiện nay.
Quan điểm “Tết hội nhập” này đã gây ra nhiều ý kiến trái chiều trong cộng đồng mạng. TS. Lê Đăng Doanh, Nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương, là 1 trong những người ủng hộ quan điểm ăn Tết Ta theo Dương lịch của GS-TS Võ Tòng Xuân với những lý do :
-Nhiều nước trên thế giới đã chuyển sang Tết Dương lịch. Nếu chúng ta vẫn giữ ăn Tết theo tập quán cổ truyền như hiện nay thì chúng ta bị lạc nhịp. Nhật Bản đã thành công trong việc chỉ đón Tết Dương lịch thôi, không có Tết âm lịch nữa và một số nước khác cũng đang có ý theo xu thế đó.
-Tăng hiệu quả kinh tế vì bớt được số ngày nghỉ và nghỉ cùng thời gian sẽ làm giảm lãng phí, tăng sản xuất.
-Không bỏ lỡ cơ hội phát triển kinh tế làm giàu đất nước.
- Ít mất thời giờ của nông dân (đại bộ phận người dân) dành chăm sóc lúa đông-xuân, vụ lúa tiềm năng cao nhất trong năm; Học sinh và sinh viên có thời khóa biểu học tập và thi học kỳ một cách hợp lý, không gượng ép nghỉ theo âm lịch, do đó không phí thời gian học hành.
-Giảm bớt tập quán xấu là thích nhậu nhẹt, bài bạc làm tổn hại sức khỏe, gây tai nạn giao thông.
TS Doanh và GS-TS Xuân cũng nhấn mạnh rằng các tập quán cổ truyền lành mạnh của ta chúng ta vẫn giữ và sẽ cử hành vào ngày Dương lịch như 1 số nước đang làm.
Tuy nhiên, 66% độc giả trong nước không tán thành ý tưởng này, 1 số người phát biểu rất mạnh mẽ như sau:
Đánh mất bản sắc văn hóa- 03/01/2013
Chúng ta là quốc gia phương Đông, nông nghiệp là chủ yếu, việc đón tết cổ truyền theo lịch âm là điều đương nhiên, một nét văn hóa rất đẹp và thiêng liêng của người Việt Nam. Mỗi người trong chúng ta đều cảm nhận rõ nét nhất khi mỗi độ tết đến, xuân sang. Chúng ta không thể nhất thống văn hóa, bản sắc theo cách diễn giải của GS được. Bởi vì chúng ta hội nhập, hòa nhập chứ không hòa tan về văn hóa được, đánh mất bản sắc của mình. Nếu như GS nói là gộp tết âm với tết dương, thì ngày giỗ Tổ, ngày giỗ các anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa hay chính người trong gia đình thì cũng đổi thành ngày dương à? Sự phát triển của 1 đất nước dựa trên nhiều yếu tố, nhiều góc độ, đâu phải dựa trên việc hòa tan văn hóa, đánh mất bản sắc. Chúng ta cần giữ lại và chọn lọc những giá trị văn hóa cha ông để lại, chứ không phải hòa tan nó ra.
(tạ anh tuấn)
Không thể bỏ.- 03/01/2013
Trước hết tôi thấy ý kiến của GS Xuân như một đề xuất chúng ta ko nên có những lời lẽ quá nặng nề. Tuy nhiên tôi thấy 5 cái lợi GS đưa ra không đủ sức thuyết phục, tôi nghĩ rằng ta phải hiểu Tết nguyên nghĩa là “Tiết” là mùa xuân, mùa khởi đầu 1 năm hơn nữa đây là phong tục đẹp của Người Việt chúng ta. Đó cũng chính là sự hội nhập những tinh hoa văn hóa nước ngoài đâu cần phải hội nhập những cái gì quá xa xoi mà lạc lõng với truyền thống văn hóa ngàn đời của cha ông. Hơn nữa tết âm lịch của Người Việt là rất văn minh vì đây là cách tính con trăng của người xưa, GS rát yêu và gắn bó với Nông Nghiệp chắc GS quá hiểu điều này…Ta nhều nét tương đồng với Trung Quốc nhưng ta có bao giờ chịu khuất phục họ. Những gì tốt đẹp của dân tộc đến ngày hôm nay hãy trân trọng giữ gìn kẻo sửa rồi lại giống sửa Chùa trăm gian tại Hà Nội !
(Phạm Thanh Dương)
Phản đối- 03/01/2013
Tôi rất không đồng tình với ý kiến của vị Giáo sư này. Tết âm lịch từ lâu đã trở thành một truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam ta, mà mỗi thế hệ chúng ta đều phải có trách nhiệm gìn giữ. Cho dù mục đích chính của GS chỉ là việc rút bớt thời gian nghỉ Tết âm lịch thôi thì cũng là không hợp lí. Vì một năm dân ta có được nghỉ là bao nhiêu ngày đâu, có nhiều hơn các nước khác đâu. Tư tưởng của vị GS này nặng về kinh tế quá. Có lẽ ở xã hội ngày nay đồng tiền đã làm mờ mắt và thay đổi tất cả rồi chăng?? Còn cứ nói Tết âm lịch là của người Trung Quốc. Cho dù đó thật sự bắt nguồn từ Trung Quốc thì đã sao. Từ hàng ngàn năm nay, người Việt Nam ta đã coi đó là cái Tết cổ truyền của dân tộc. Là văn hóa tốt đẹp của cha ông. Không thể lấy bất cứ lí do gì để có thể “ngụy biên” cho việc này được. Vậy nên theo quan điểm của tôi là kịch liệt phản đối việc này. Thật buồn cho một vị Gs đáng kính mà lại có suy nghĩ như vậy.
(Dương Văn Hiển)
Đừng vì lợi nhuận trước mắt mà bỏ quên cái cần giữ gìn thật sự- 03/01/2013
Tôi thấy là việc chỉ chăm chăm làm giàu mà bỏ đi các giá trị truyền thống là vô cùng sai lầm. Chăm chăm làm giàu, thu về lợi ích kinh tế rồi rốt cuộc đánh mất các giá trị dân tộc. Đến lúc muốn tìm lại cũng không thể tìm lại được nữa. Hiện nay Tết cũng đang một xu hướng gì đó hiện đại rồi, chẳng lẽ còn muốn bác bỏ tính cổ truyền hoàn toàn để kiếm tiền hay sao. Nhà nước chẳng phải vận động giữ gìn bản sắc dân tộc hay sao. Tết âm chính là một nét bản sắc dân tộc đó. Kinh tế thị trường thì vẫn cứ tiến hành nhưng ít ra phải giữ một chút gì riêng cho mình chứ. Tham tiền quá coi chừng mất gốc lúc nào không hay đó.
(Dala)
Tính hợp lý, lợi ích kinh tế mà GS Võ Tòng Xuân đưa ra để kiến nghị việc tổ chức ăn Tết Ta theo Tết Dương lịch rất đúng đối với nhiều người, nhất là những người có quan hệ kinh doanh, trao đổi học thuật với các nước phương Tây. Tuy nhiên, những lý do đó chưa đủ sức thuyết phục được đại đa số (66%) người dân trong nước, bởi vì giá trị cuộc sống của người dân không thể chỉ dựa vào đời sống kinh tế mà còn tùy vào giá trị tinh thần. Cho dù có tổ chức những ngày truyền thống theo Dương lịch đi nữa nhưng nhiều người vẫn lo sợ mất đi bản sắc đặc thù và tính thiêng liêng của dân tộc. Vì cách tính ngày giờ theo Âm lịch và Dương lịch có khác nhau. Bản tính của dân tộc Việt Nam mình ?
Hàn Quốc là quốc gia vẫn gìn giữ những ngày truyền thống dân tộc của mình theo Âm lịch nhưng đất nước của họ vẫn phát triển. Điều này khẳng định rằng việc phát triển đất nước không đòi hỏi phải hòa nhập rập khuôn với các nước phương Tây mà nó tùy thuộc vào những yếu tố khác ?
Nhật Bản phát triển trở thành cường quốc kinh tế không hẳn là nhờ vào việc thay đổi lịch mà do nhiều nhân tố đặc thù của dân tộc họ. Để được phát triển nhanh chóng, người dân Nhật đã phải trả một cái giá rất đắt.
Tập quán nhậu nhẹt được thành hình trong giai đoạn lịch sử, có thể được khởi phát từ thời kỳ khẩn hoang ở miền Nam, là một nét văn hóa của người nông dân Nam bộ, giống như tập quán uống rượu trong các quán bar của thời kỳ lập quốc của Hoa Kỳ, Đứng về mặt kinh tế thì tập quán này làm giảm sản lượng quốc gia, nhưng đứng về mặt tinh thần thì nó giúp giải tỏa những cực nhọc trong cuộc sống, thoải mái trong quan hệ giao tiếp. Dù có thay đổi lịch cũng không làm mất đi tập quán này. Nó sẽ tự thay đổi khi xã hội phát triển, dân trí được nâng cao ?
Mục đích của phát triển đất nước là nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của người dân. Gìn giữ truyền thống văn hóa đặc thù của mình đồng nghĩa với việc bảo vệ giá trị tinh thần của người dân ?
Montréal ngày 1/2/2013 (một ngày có gió mạnh -12°C)
Ngô Khôn Trí