THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, September 22, 2015

TRẦN KIÊU BẠC

MUN MÀNG TÌM LI HƯƠNG XƯA.

 
Trong đi sng hàng ngày, nhiu khi có nhng chi tiết nho nhlàm chúng ta nhmãi, nhhoài, không bao giquên đưc, trong đó mùi hương gimt vai trò cc kquan trng. Khoa hc và thc tế cuc sng đã chng minh mùi hương có tác dng tích cc và sâu sc lên mi ngưi trong tình yêu, ký c và ctrong mi sinh hot hàng ngày. Chúng ta không llùng vi câu thơ mà CNguyn Du đã viết và mãi nhtnhng năm Trung Hc đến bây gi“Hương gây mùi nh, trà khan ging tình”.
Tôi đã xa TQuc nhiu năm. Thi gian không dài nhưng cũng đđnh, quên nhưng không thxóa mùi hương có đưc tnhng năm tháng cũ. Làm sao quên đưc mùi sa Mtinh khôi nhng ngày chưa ln, mùi bùn trong đm sen cui làng thân thiết, mùi hương hoa cln trong sương sm vào mùa Hạ ấm nng nhng tiếng ve kêu, hay mùi vtình yêu nhng ngày mi biết hn hò, bo dn cm tay ngưi yêu đnghe hương vthanh cao đu đi tan vào tng tế bào, chy sâu qua tng ththt. Mùi hương, mùi hương mãi mãi là ni ám nh không nguôi trong lòng ngưi xa x!
Cm nhn vmùi hương không chbng giác quan mà sâu thm trong trong hn phi có ttình thương yêu và phi qua tm lòng. Tôi lan man trong thế gii mùi hương đtìm ra đưc mùi hương gn gũi nht, luôn làm xao đng lòng mình trong nhng ngày Xuân nơi quê cũ. Tôi đã đi nhiu nơi, sng nhiu chvà làm vic trong nhng môi trưng khác nhau, tt nhiên là đã ăn, đã nếm nhiu thc ăn có hương vkhác nhau, nhưng mi khi mt mình trong nơi qunh qucui năm, hay gưng vui trong nhng ngày đu năm mi, tôi luôn bthôi thúc, xô đy vào mt mùi hương quen thuc, nhhoài mà tìm mãi không ra. Đó là mùi ni thc ăn hn hp mùng Ba Tết mà Bà Ni vn đùa vui là ni “xà bn”. Mi năm, khi đt tri vào Xuân, và ba ngày Tết đã lùi xa, tôi vn nghe đng li thn mình, trong tim mình cái mùi thân quen mà tôi vn mun màng, ngn ngơ, nhnhung mong tìm li. Trong mùi hương đó. Má tôi hin ra, đôi mt bun hiu, hai tay khô ráp, ni như có chút khđau, li nói khoan hòa vi ChEm chúng tôi ngày xưa, xưa lm mà còn như quanh qun đâu đây.
c vmón ăn ngon mà mang tên llùng ny dn tôi bt đu tnhng ngày cui tháng Chp Âm Lch hàng năm, và y như là năm nào cũng vây. Khi ngn gíó Đông còn làm se lnh mà đt tri như đã bt đu chuyn mùa, Má tôi đã chun blàm mâm cúng Tết. Không đâu, nhà tôi nghèo, nói là mâm cúng Tết, nhưng chlà môt mâm cơm đơn gin và thanh đm, chkhác ngày thưng ý nghĩa và đôi chút thc ăn mi, khác gi là lvt cho TTiên. Go là go ht tròn, xay không b, mà Má tôi đã bcông chn la, sàng sy và đdành cho mâm cơm ny. Mt sân phơi đy nhng cây ci bxanh đdành làm dưa cho nhng ngày Tết. Con gà to béo, gà trng, va tui thanh xuân, đcó thân hình khe mnh nhưng chưa ti đan chy theo my con gà mái tơ trong chung. Đó là mâm cơm tin năm cũ đi và đón năm mi v. Mâm cơm cui năm chphút giây tri đt giao hòa, chngưi thân trvsum hp sau thi gian bôn ba làm ăn nơi xa, và là thi đim báo công, dâng lên hương hn Ttiên nhng điu hiếu hnh tt đp nht.
Má tôi, tính đến ngày Ngưi đi xa, đã làm dâu gia đình hTrn hơn na thế k, mà theo li Bà Ni thì năm nào cũng như năm nào, vn luôn ginnếp y trong nhng ngay đón Xuân, đơn sơ mà đm m quê nhà. Ri nhng ngày đu năm mi vi nhng món ăn l, khó kiếm hàng ngày đưc dâng cúng, ri cnhà cùng nhau thưng thc cũng qua đ. Tt c, sau ngày Mng ba, coi như chm hết. Hương vngày Xuân cũng qua đi đnhư hn hò mùa Xuân năm sau squay lạị Nhưng đi vi Chem tôi, sau ba ngày Tết, mùi thc ăn không hết mà cdai dng đến nhiu ngày tiếp theo. Đó là nhni “xà bn” mà Má tôi khéo léo chế biến. Chđơn gin, nhng thc ăn dư mi ngày, Má tôi tiếc, không đđi, cũng là theo li Bà Ni dy: Đphí thc ăn là mang ti lm! Tôi đã quan sát, tc là xem knhưng thao tác Má tôi làm ra món ngon đy hương vny. Tt cthc ăn dư đưc cho vào mt cái ni ln đã có mnóng và hành phi. Má tôi không phân loi mà cho chúng  cùng sng chung nhau như mt xã hi đy nhng sc dân và phong tc khác nhau. Nhanh nhn, Má đo qua đo li nhiu ln , không quên bvào nhiu ci chua, vài trái t còn nguyên vcay, nêm li ln chót, xong đla cháy riu riu thêm chút na là nhc xung. Mùi thơm ngào ngt ca thc ăn Tết tưng đã đi xa hay bay vào quên lãng li trv, nng đm hơn, thôi thúc hơn, làm chúng tôi có thêm hương vTết kéo dài như vô tn. Mùi tht kho trn ln vi mùi ci chua làm không khí ba ăn rn thêm tiếng cưi vì nhci chua mà tht mbt béo ngy và nhtht mà nhng miếng ci chua có thêm vđâm đà gi thèm không dt. Nhng ngày Tết ca tui thơ tôi là như thế, Bà ni tôi thưng nói, mt cách bình thưng nhưng đy vtrân trng, chcó nhà nghèo mi có món ăn llùng ny, bi nhà giàu thì hđbnhng thc ăn dư tha thì ly đâu mà có ni “xà bn” đy hương Tết như thế?
Riêng đi vi tôi, ni “xà bn” ca Má tôi là món quý, là món ăn đy yêu thương ca Má cho chúng tôi không nhng trong nhng ngày thơ trmà mãi mãi còn đng trong ký c, trong tim thc và ctrong nhng gic mơ ca tôi. Quên sao đưc khi mà đã hết Tết chúng tôi còn thy đưc, hưng đưc món ăn yêu quý ny? Nói ra không xu hlà nhiu ln chúng tôi đxô vào ni “xà bn”, tranh nhau gp, hay tiu nghĩu nhìn ni không vì đã bcác chln nhanh tay xơi hết. Quên sao đưc khi đến mng bn Tết tôi phi trli trưng hc, xa nhà nhà tn Tnh l, mà vn cm theo mt h“xà bn” còn sót li trong hành trang? Má tôi đã st ra đdành cho con ăn khi xa nhà sau nhng ngày đón Xuân cùng gia quyến. Món yêu thương y không chlà món ăn bình thưng mà vi tôi là muôn vàn knim, là mt quãng đi thơ di đã qua đi không bao gitìm li đưc.
Bây gitôi đã khôn ln, đã qua nhiu cam go ca cuc đi vn thy và ngi mùi hương ni "xà bn” sau Tết ca Má. Nơi tôi đang sng có nhiu món ăn sang trng và kdna, nhưng biết tìm đâu món ăn quen thuc ngày xưa? Tôi vn ngi đươc mùi nưc hoa đt tin ca các đng nghip trong chlàm, nhưng chc không quen và cũng không quên mùi rơm rạ ở quê nhà, mùi đng ni bui sáng tinh mơ, mùi hoa cau rng trng khi chiu xế bóng… đâu đó trong góc khut ca trí nh, tôi vn thy hình bóng Má vi ni đôn hu, nhanh tay đo đo nhng miếng dưa chua, trn trn nhng chân gà trong chiếc ni cũ, mà cđi tôi không thnào quên. Trong nhng ngày cui năm hay đu năm mi trên quê ngưi tôi li ao ưc ngi li mùi “xà bn” trong món ăn xưa, nơi dó không có hương ca du thơm Chanel 5, không có mùi thc ăn như Hamburgers, Pizza llm mà có mùi ci chua trn vi nhng khong tht dư tha đmi hình dáng  vi mùi bàn tay Má, và hình nh ca nhng đôi đũa tranh nhau ca Chem chúng tôi sau ánh mt nhìn đy thương yêu ca Bà Má nghèo nhng năm xa xôi y…
Sau cùng, nếu nói mùi hương đã to cho con ngưi nhng khúc quanh, nhng n tương thì mùi ca ni “xà bn” đã luôn lôi kéo, thôi thúc và dai dng mi gi tôi v, dù mun màng, vi quê nhà, vi ngi nhà nhbé khiêm nhưng mà chúng tôi đã sng, đã đưc đùm bc, nuôi dưng và dy dca Ngưi Mmu mc mà chúng tôi hng thương yêu và quý trng.

TRN KIÊU BC.

NHẶT HOA TRÊN NET/GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠI

Gía trị của thất bại

.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
.GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠINgày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn..Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”..Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?.Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ..Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi..“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời”.Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!.Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa..Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!.Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!.Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”.***Nguyen Minh Duc
GIÁ TRỊ CỦA THẤT BẠI
Ngày nay, trên thị trường có rất nhiều sách bàn luận về sự thành công. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v.v….. Theo như tôi biết, có rất ít sách viết về chủ đề thất bại. Tôi đoán rằng sở dĩ sự thất bại không được nhắc đến nhiều là vì cả xã hội chúng ta đã được “lên chương trình” để tránh xa sự thất bại. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn.
Thất bại bị xem là điều cấm kỵ. Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Chúng ta đánh giá cao “sự thành công” và đánh giá thấp, thậm chí không thèm nhìn nhận “sự thất bại”.
Vậy liệu sự thất bại có giá trị hay chẳng có ý nghĩa gì cả? Tại sao nó lại hiện diện trong cuộc đời của tất cả những vĩ nhân, mà qua sách vở tôi đã may mắn biết đến? Tại sao càng chịu nhiều thất bại, họ lại càng trở nên vĩ đại hơn?
Thậm chí tôi có thể nói rằng những thất bại “vĩ đại” đã thật sự làm nên những con người “vĩ đại”! Có rất ít vĩ nhân chưa từng chịu đựng gian khổ và chưa từng bị thất bại trong cuộc đời của họ.
Thật ra, gian khổ và thất bại tạo ra rất nhiều vĩ nhân và tôi dám nói rằng giá trí của sự thất bại lớn hơn nhiều so với sự thành công. Nhưng than ôi, nhiều người không nhận ra điều đó; suốt ngày, chúng ta chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng mà thôi.
“Chiến thắng và thất bại không phải là việc một sớm một chiều. Chiến thắng và thất bại là việc suốt cả đời"
Chiến thắng được ca ngợi quá nhiều đến nỗi ta đã quên mất một việc, đó là nhờ những bài học từ sự thất bại mà ta trở thành những người chiến thắng vĩ đại hơn!
Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa.
Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. Những thanh niên đã từng dám thử sức nhưng gặp phải thất bại thường dễ lâm vào tình trạng tuyệt vọng và tìm quên lãng. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất bại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”!
Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì!
Như câu châm ngôn : “Hãy cho tôi 10 người thất bại đã hiểu được ý nghĩa của sự thất bại, tôi sẽ trả lại bạn 10 người thành công rực rỡ!”

Thursday, September 17, 2015

HÃY NHƯ LÀ TÌNH NHÂN.

(Họa thơ MT 95%, trừ câu chót)


Gởi về bên ấy bướm và hoa
Thêm chút tình Xuân ý mượt mà
Thả khói hương bay vào tay áo
Cho tình yêu mãi mãi giao hòa

Trói buộc đời nhau khúc nhớ thương
Đàn đã căng dây suốt dặm đường
 Âm giai La thứ đầy nhung nhớ
Tiếng hát em đây nốt yêu đương

Có phải em về theo bóng mây
Chở mắt tương tư vượt đêm ngày
Cầm theo Tulip như từng hứa
Đừng để anh chờ mỗi phút giây

Có phải em về trong dấu yêu
Để sang thương thương đến tận chiều
Giọt buồn thôi đọng trên mi mắt
Để đời thôi hết những hắt hiu

Xuân nầy mình nhóm lại tình Xuân
Lửa cháy bùng lên đã mấy lần
Tay nhớ bàn tay chuyền hơi ấm
Muôn đời khao khát gọi tình nhân


TRẦN KIÊU BẠC

THƠ TKB

MỘT MÌNH SOI GƯƠNG  

MỘT MÌNH SOI GƯƠNG TRONG TỐI

Một mình thôi, ngồi trước gương soi
Đêm tối quá gương soi mình không rõ
Chỉ thấy quanh gương trăm ngàn mảnh vỡ
Những lằn roi in dấu những lằn roi

Một mình trước gương thấy nửa nụ cười
Nửa kia trót trao em, giữ giùm kẻo mất
Để còn gần nhau giữa muôn trùng ngăn cách
Cầm nửa nụ cười biết nhớ hay quên

Có lẽ nào trong khoảng tối mông mênh
Mình lại quên nhau trong lòng gương cũ
Gương đã soi chung, môi cười rạng rỡ
Giờ chỉ một người, một bóng người thôi!

Có thể nào trong bóng tối lẻ loi
Em hiện ra như tình xưa khao khát
Cho anh biết đâu bến bờ hạnh phúc
Gương soi về lại nhớ tháng năm xanh

Mình anh đêm nầy, chỉ một mình anh
Chắc lạc mất em, tìm đâu thấy nữa
Nhìn trong gương còn trăm ngàn mảnh vỡ
Đêm vẫn dài, bóng tối vẫn vây quanh!

TRẦN KIÊU BẠC 

Tuesday, September 15, 2015

GẶP LẠI VÀM CỎ ĐÔNG 
Trần Kiêu Bạc 
Mình gặp nhau rồi Vàm Cỏ Đông ơi!
Sông chưa Thu mà sông buồn như khóc
Sông lặng im xô dòng đầy nước mắt
Có phải sông buồn xa bạn mười năm ?

Mình gặp nhau đây sau hẹn mấy lần
Sông có nhớ tuổi thơ mình quấn quít
Cụm lục bình chờ nghe chim bìm bịp
Gọi nước lớn lên cho hoa tím tràn về

Tạ tình sông ơi, chờ bạn đêm khuya
Chờ không thấy ai trầm mình bên sóng
Một thời hoa niên, một thời bé bỏng
Theo sóng trôi đi không kể bến bờ

Tạ lòng sông ơi, còn chở tuổi thơ
Mặc người đi chất thêm nhiều tuổi
Nhắc tên dòng sông lòng còn bối rối
Tưởng quên rồi ba tiếng Vàm Cỏ Đông!

Không đâu sông ơi! Mình hẹn bao lần
Nhìn mặt nhau phải đâu lần cuối
Mai nầy chia tay còn hoài câu hỏi
Còn nhớ nhau không, mai mốt còn chờ?

Mùa nầy sông buồn trời sắp sang Thu
Sông đứng lại nghe tình ca năm cũ
Đêm nầy cầm tay, ngày mai tay vẫy
Cảm tạ sông đầy chờ quá mười năm!

TRẦN KIÊU BẠC 

BÌNH THƠ ( ĐĂNG LẠI)


Duyên tình đẹp trong một bài thơ lục bát

Cỏ
Nơi em đứng đợi chờ anh
Bây giờ cỏ đã lên xanh mất rồi
Về ngang thấy cỏ không tươi
Biết là cỏ xót xa người ngóng trông

Giá như nghe được tiếng lòng
Cỏ sa nước mắt khóc dòng tình yêu
Về qua nơi cũ quạnh hiu
Nhờ em qua thảm có chiều ngả nghiêng

Cỏ ơi xin bớt ưu phiền
Xin làm người chứng nỗi niềm ngược xuôi
Cỏ xanh cỏ sẽ thêm tươi
Có em, chắc cỏ mỉm cười với anh

Trần Kiêu Bạc

      Hoa lá cỏ cây-Núi non sương khói là đề tài muôn thuở để các nhà thơ dệt bao sợ nhớ sợ thương, bao sợ tơ lòng vào đó. Trong dòng chảy ấy có một bài thơ lục bát của một người tình với một người tình, của em và của anh. Đó là bài “Cỏ”
      Thời gian trôi đi với người này thì “thấm thoát thoi đưa” với người kia lại “chầm chậm trong hiu quạnh” .Mở đầu bài thơ :
Nơi em đứng đợi chờ anh
Bây giờ cỏ đã lên xanh mất rồi.
      Chẳng hiểu em đã “đợi chờ anh” bao lâu. Chắc lâu đến nỗi cỏ cũng thấy ngậm ngùi cho khoảng thời gian dằng dặc ấy. Cỏ cũng buồn không nỡ vươn lên mà chờ đợi để cùng chia sẻ. Và bẵng đi từ ngày ấy có thể là mấy thu, nhiều đông. Đến nay cỏ mới nguôi ngoai mới “lên xanh”. Em mới tạm lắng để vào cõi lòng nỗi khắc khoải đợi chờ.
             Bây giờ anh mới trở lại để rồi :
Về ngang thấy cỏ không tươi
Biết là cỏ xót xa người ngóng trông
      Con người và thiên nhiên như có mối giao hòa đặc biệt “Người buồn cảnh có vui đâu”. Ta càng thấu hiểu nỗi lòng của cỏ. Ý thơ sinh động hẳn lên vì cỏ đã được thổi hồn bằng phép nhân hóa. Cỏ xót xa cũng chính là người ngóng trông đang não lòng chờ đợi. Cũng chính là nét khuất sâu thẳm của tâm hồn em. Nơi em đợi chờ ấy đã nhiều lần gặp gỡ để tay trong tay, để nhìn nhau đắm đuối nới cuối mắt đầu mày. Nơi đã bao lần hờn giận để rồi “được giận hờn nhau sung sướng biết bao nhiêu”. Nơi chờ đợi là điểm hẹn. Cỏ cũng thấy đó là niềm kiêu hãnh. Sao anh lại bắt em đứng đợi, cỏ còn nhường chỗ cho hai ta gặp nhau cơ mà!
           Bằng phương pháp giả định trông ngôn từ tứ thơ phát triển:
Giá như nghe được tiếng lòng
Cỏ sa nước mắt khóc dòng tình yêu
Về qua nơi cũ quạnh hiu
Nhớ em qua thảm có chiều ngả nghiêng
       “Tiếng lòng” của em hay của anh? Cho dù của ai chăng nữa đều là của người trong cuộc đang là của nhau. Ta tin là cỏ nghe được. Đừng “Giá như” mà cỏ đau buồn. Cỏ đã là chứng nhân của cuộc tình đẫm lệ. Nước mắt cỏ đã ngậm ngùi nuốt trong mạch lá, nhành cây nên cỏ mới “không tươi”.
        Cỏ sẽ thầm nói : Tình yêu của em với anh, của anh với em đẹp như hoa mùa xuân, hồng như phượng mùa hạ, vàng rộm như cúc mùa thu, ngọt ngào như rét mua đồng. Cỏ mong rằng giai nhân – tài tử này hãy đến với nhau, đừng phụ lòng nhau nhé!
        Anh đã trở về, ngày xưa  bỗng hiện hữu. Anh thấy “quạnh hiu” vì lòng anh quạnh hiu, cô đơn. Cỏ ngày xưa, nay cỏ còn đó. Nhưng sao cỏ không đứng sóng mà lại “ngả nghiêng”. Cỏ đã cố vui ngày mỗi ngày. Nhưng chiều về báo hiệu ngày đã quá thì xuân sắc nên “cỏ chiều ngả nghiêng”. Đó là cách ẩn dụ trong mĩ từ của lục bát để tả nỗi lòng của anh với em, mượn cảnh để nói người.
Tiếng lòng lại vang lên :
Cỏ ơi xin bớt ưu phiền
Xin làm người chứng nỗi niềm ngược xuôi
Cỏ xanh cỏ sẽ thêm tươi
Có em, chắc cỏ mỉm cười với anh
       “Cỏ ơi” tiếng gọi không não nề buồn chán mà là tiếng gọi trầm ấm. Tiếng gọi của những đôi bạn tri âm, tri kỉ. Gọi cỏ là đang lay động lòng mình. Nói với cỏ là nói với chứng nhân về lòng nhung nhớ bâng khuâng nay phải xa vắng vì “ngược xuôi” nay đây mai đó. Anh không vô tâm, vô tình hay có trăng thì lại phụ đèn.
        Hiểu được điều đó thì : “Cỏ xanh cỏ sẽ thêm tươi/ Cỏ em chắc cỏ mìm cười với anh”. Cỏ sẽ dần ổn định và cỏ sẽ phát triển. Đó là niềm tin mà người trong cuộc hé mở? Cỏ sẽ vui khi trở lại và “cỏ sẽ mỉm cười” chúc mừng anh trở về. Sự trở về là mong ước, là tâm hồn của người ra đi.
        Mượn một thân cỏ yếu mềm, mượn một loài cây hiền lành để dãi bầy điều muốn nói về ái tình. Tác giả của bài thơ  “Cỏ” đã triệt để sử dụng phép nhân hóa để cho cỏ cây là một chứng nhân. Cỏ biết buồn, biết khóc đầy nước mắt, biết vui. Bài thơ đã khẳng định một tình yêu chân chính thì bao giờ cũng được nung lòng trong thử thách, trong hờn giận, trong cả những giọt lệ rơi. Đó là bài thơ lục bát duyên tình đẹp và hấp dẫn/
             Ngày 23/4/2013
              Vương Bảo
                                                                 Email : Vuongbao1938@gmail.com
                                                                            ĐT : 0932297399
MÊNH MÔNG ĐÊM MẸ VỀ 
Trần Kiêu Bạc 
Mẹ về theo mưa thăm con đêm đông
Bạch lạp chảy thêm giọt sáp sau cùng
Con bên bàn thờ quỳ sau góc nhỏ
Thấy Mẹ trong vùng mênh mông mênh mông

Mẹ đứng nhìn con bên ngoài chấn song
Mưa vẫn còn mưa mưa vẫn mưa dầm
Sao Mẹ nhìn con lặng im trong tối
Hay Mẹ chỉ còn hư không hư không

Cảm ơn Mẹ về đêm nay đêm đông
Chỉ gặp Mẹ thôi con cũng an lòng
Mẹ ở ngoài kia tay không với được
Con lại một mình long đong long đong!

TRẦN KIÊU BẠC 

Tuesday, September 8, 2015

HÃY LÀM KHI CÓ THỂ...

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

BẢN NHÁP CHO LONG THÀNH


Nắng từ đâu thắp sáng chân trời
Tình dâng tràn như chẳng hề vơi
Một khoảng thời gian không có tuổi
Một góc không gian đẹp cuộc đời

Vẽ theo trí nhớ khung trời cũ
Nghe tiếng nhạc êm ngã vào mình
Sáng ra mở rộng khung cửa sổ
Là nghe xao xuyến khúc Long Thành

Gió dội về đây tự Vũng Tàu
Bàn tay mát rượi gọi tình nhau
Biên Hòa rắc xuống đầy hương bưởi
Những chùm hoa trắng rụng lao xao

Góp nhặt đêm ngày ngàn cực nhọc
Gom lại những chiều đẫm mồ hôi
Cho nở nụ cười sau tiếng khóc
Người đã hồn nhiên hiểu được người

Thấy được Long Thành vội lớn nhanh
Tuổi nhỏ ngày xưa sớm trưởng thành
Bóng nắng trải vàng trên ngói đỏ 
Hy vọng trổ màu hy vọng xanh

Vẽ được Long Thành qua bản nháp
Còn chờ ai giúp sức tô màu
Phải chi viết được bằng thư pháp
Ca ngợi Long Thành mãi bay cao!



TRẦN KIÊU BẠC 
MỘT CHÚT NGÀY THƠ SÓT LẠI 
Trần Kiêu Bạc 
Thả diều bay đi ngược gió
Lên cao khoảng không ngút ngàn
Tuổi thơ bay theo hối hả
Còn rơi rớt lại dấu chân

Vẫn em ngày yêu dấu cũ
Vẫn em kẹp tóc đuôi gà
Còn bao điều chưa dám tỏ
Tuổi buồn đã vội chia xa

Vẫn anh hớt đầu móng ngựa
Vẫn anh chạy bộ chân không
Hồn nhiên trôi đi quá nửa
Diều bay đưa em theo chồng

Có tuổi nào xanh như lá
Có tuổi nào mộng như mây
Thời gian mang đi tất cả
Còn chăng nỗi nhớ thêm đầy

Anh không còn đầu móng ngựa
Em không còn tóc đuôi gà
Tìm nhau ngày thơ sót lại
Khi thấy cánh diều bay qua!

TRẦN KIÊU BẠC

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

ĐÊM HỘI NGỘ HOUSTON. 
Trần Kiêu Bạc 
Mây lại trôi về phía Houston
Phố lâu nay lạ bỗng tình thân
Cơn nóng mùa Hè như co lại
Như còn giữ chặt những bàn chân

Tận cùng trong đáy mắt thủy tinh
Tia nhìn tưởng nhỏ lại mông mênh
Tay buông tay lạnh đêm nay ấm
Nụ cười rạng rỡ giữa nhớ quên

Sài Gòn lại quấn quít Houston
Đầy thêm từng khoảng trống tâm hồn
Nắng ấm giăng ngang Trần Quốc Toản
Mây dồn góc phố lại gần hơn

Houston mừng nhau đêm thức trắng
Cảm ơn phố nhớ rủ mây về
Đêm đã đợi vui đêm quên ngủ
Ngày còn neo lại dấu chân đi

Lâu rồi tay không nắm bàn tay
Đâu phải quên nhau những tháng ngày
Đâu phải xa nhau là không nhớ
Máu lại về nguồn trong phút giây

Nhặt lên từng kỷ niệm xa xăm
Đưa nỗi nhớ xa trở lại gần
Đêm gom nước mắt trong sum họp
In lại cho tròn những dấu chân

Tạ ơn phố lớn đầy nhung nhớ
Đưa mình gặp lại tuổi đôi mươi
Gọi gió mang về tình thân cũ
Trong những lạ quen của cuộc đời

Lại chia tay rồi Houston ơi!
Trông xa bóng nắng tiếc ngậm ngùi
Mai nầy trong cõi người dâu bể
Khi buồn lại nhớ Houston vui!

TRẦN KIÊU BẠC 










LÚC RỜI XA CALIFORNIA 
Trần Kiêu Bạc 
Nhìn ra phi trường mà suy nghĩ đâu đâu
Vài phút nữa thôi máy bay cất cánh
Cali mùa hè sao trời bỗng lạnh
Một cõi buồn tênh chen lẫn vào hồn

Còn chút nắng chiều vội vã níu chân
Như chinh phụ tiễn chồng đi chinh chiến
Mãi ươm mơ một khung trời quyến luyến
Đã kịp khóc đâu mà đẫm ướt khăn tay?

Động cơ chuyển mình gió thốc bụi bay
Vẫn nao nao bóng hình trong trí nhớ
Ngày đến Cali bước chân bỡ ngỡ
Giờ xa nơi nầy như chốn từng quen.

Đến rồi đi, mọi việc rất tự nhiên
Mà lòng vẫn mong máy bay dừng lại
Trễ lại chuyến sau hay ở đây mãi mãi
Để còn những chiều quấn quít Cali

Phải chi có em đến tiễn anh đi
Chắc Cali không quẩn quanh trong ký ức
Một chút nữa thôi, một giây một phút
Rồi cũng đành quay quắt nhớ Cali !

TRẦN KIÊU BẠC 

THƠ BẠN BÈ Ở SÀI GÒN

LÃNG ĐÃNG VỀ MỘT TRANG WEB


Trang Web văn thơ bám mãi theo tôi
Sau một lần vô tình tôi được biết
Tên rất quen, đọc qua buồn không hết
Da diết từng lời máu thịt quê hương

Thơ vẽ cho tôi biết được mái trường
Nằm yên bình bên nhánh sông Vàm Cỏ
Bà Mẹ quê đầu trần quanh năm lam lũ
Chăm chút từ manh mỏng áo cho con

Thơ không  bỏ quên ánh mắt mỏi mòn
Mơ chiếc cầu bắc ngang niềm mong đợi
Nơi núi rừng học trò đang bối rối
Băng qua sông tìm chữ cuối dây treo

Trong thơ dẫy đầy cuộc sống hắt hiu
Người mò mẫm sống mòn sau mùa lũ
Từ nơi xa nhớ cà phê hương cũ
Mơ dã quỳ, khao khát gió cao nguyên

Thơ chảy theo từng sóng nhớ nằm nghiêng
Buồn mưa Phú Lâm vui nắng rơi Tân Định
Thơ ở Cali mà gần như bên cạnh
Một góc Thanh Đa, nhiều ngõ hẽm Sài Gòn

Thơ gọi về những tâm sự thân quen
Tìm gặp nhau qua ngàn trùng xa cách
Trong bụi nhân gian, thơ trôi rất sạch
Chảy qua hồn lãng đãng khúc hoàng hôn.

Cảm ơn trang Web nhà: www.trankieubac.com



PHẠM THỊ CÚC VÀNG