THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, November 7, 2017

THƠ BUỒN CHO THƠ ĐI LẠC


THƠ BUỒN 
CHO THƠ ĐI LẠC




Vào trang Web lạ thấy thơ tôi
Chữ ngả chữ nghiêng chữ ngậm ngùi
Bên dưới lại đề tên người khác
Nghĩ lại thơ mình cũng nổi trôi

Thơ mình đi lạc mình đâu biết
Ba phần còn lại một phần thôi
Người ta bắc cóc thơ đem nhốt
Trong chiếc lồng son cửa sáng ngời

Thơ tôi nghèo lắm nhưng chung thủy
Vẫn ở quanh tôi dẫu khóc cười
Sao nỡ cho thơ sầu ly cách
Thơ mất tôi như người xa người

Tôi nghèo, thơ chỉ dăm ba chữ
Nhưng quý còn hơn vốn vàng mười
Tôi lạc mất thơ đêm không ngủ
Vào ra nào biết tiếng cười tươi

Người ta giàu lắm thơ vung vải
Mất một bồ thơ chẳng bồi hồi
Tôi mất thơ đi dù một chữ
Lòng buồn chưa biết thuở nào nguôi

Sao không đánh cắp thơ người khác
Kẻ chẳng qúy thơ, mất vẫn cười
Lại nhằm thơ tôi giây đi lạc
Sao bắt thơ tôi biệt cõi đời

Tôi biết thơ mình đầy nghĩa khí
Cố đòi cho được tự do thôi
Vốn tính khoan hoà tôi đâu nỡ
Chỉ mặt gọi tên kẻ biếng lười

Không chịu suy tư không chịu viết
Chờ thơ đi lạc bắt về chơi
Lấy lẽ Công Bằng đem phân xử
Thì nên chú thích trong ngoặc đôi

"Thơ nầy trích từ Trần Kiêu Bạc"
Tôi rất vui và người cũng vui
Thơ tôi mai mốt còn đi lạc
Vẫn mãi của tôi, vốn vàng mười.

TRẦN KIÊU BẠC 

Sunday, November 5, 2017

VỀ THĂM MỒ MẸ

VỀ THĂM MỒ MẸ



Mỗi lần nhớ Mẹ con ghé thăm
Bơ vơ chân đến chỗ Mẹ nằm
Xem cỏ có còn xanh lá cỏ
Hay đã úa vàng theo tháng năm

Tần ngần con đứng trước mộ bia
Gió chuyển mùa thương lạnh bốn bề
Ảnh Mẹ mờ theo làn khói mỏng
Tên còn in đậm lớp sương che

Mù sương ướt lá trên mồ Mẹ
Như trán mồ hôi Mẹ thuở xưa
Tấm lưng xa hẳn thời con gái
Cũng ướt theo cơn gió nghịch mùa

Cần khăn tẩn mẩn lau bia mộ
Con thấy Mẹ vui mắt sáng ngời
Nỗi buồn giấu kín sau cỏ rối
Con nhìn chỉ thấy nụ cười tươi

Nhìn kỹ chính mình trong bia mộ
Thấy lại tuổi thơ khoảng lên mười
Thấy ảnh con chìm qua ảnh Mẹ
Nhớ ngày theo Mẹ dẫn đi chơi

Mẹ đi đâu mất chừng lâu lắm
Con chỉ tìm qua dấu bia nầy
Bóng Mẹ còn in trên đá lạnh
Hay đã bay cùng mây trắng bay?

Ước ao thường lại thăm mồ Mẹ
Để lau bia mộ sạch hoài hoài
Lau xong nhìn rõ mình trong đó
Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!


TRẦN KIÊU BẠC.

BỤI NHỚ

BỤI NHỚ


Hỏi tối buồn không Huynh không biết
Chỉ thấy màu đen máu của tim
Hỏi đêm sao cứ buồn da diết
Đêm trả lời buồn vốn của đêm

Buồn của ai hay Huynh nhớ Muội
Làm trăng không sáng được đêm nay
Nghe nói tình yêu không có tuổi
Mà sao trăng khuyết lại không đầy?

Muội bảo Huynh chỉ yêu qua thơ
Ngoài ra Huynh có lắm hững hờ
Huynh xin Muội đó, van Muội đó
Yêu Muội nhiều khi Muội không ngờ

Ngày mai ngày mốt Muội theo chồng
Căn phòng 59 lạnh đầy Đông
Vẳng trong phone sớm lời ai nhắn
Muội có mạnh không Muội khoẻ không?

Đêm nay thức trắng Huynh buồn lắm
Nhớ giọng ai “léo nhéo’ thân quen
Dây nhớ mọc mầm lên rất chậm
Mà leo nhanh đến tận con tim

Đêm cũ mình còn vui bên nhau
Muội nói Phải Chi … đến bạc đầu
Giờ Phải Chi … nhớ thành hạt bụi
Để Huynh và Muội mãi thương nhau!


TRẦN KIÊU BẠC 

(29/3/2016)
LY NƯỚC TRONG VEO


Trở về căn phòng nhỏ
Tìm ly nước trong veo
Trên viền môi em đỏ
Nước dâng như thuỷ triều

Trên thành ly thuỷ tinh
Dấu môi chìm lặng lẽ
Sao lòng mình chênh vênh
Quanh nụ cười tươi trẻ

Tưởng cuộc đời xanh rêu
Sau cơn mưa mùa Hạ
Nào ngờ nước trong veo
Khơi tình xanh màu lá

Có màu xanh bích thuỷ
Đọng trong đôi mắt em
Thêm giàn hoa thiên lý
Quấn quýt tóc thơm mềm

Hỏi giọt mưa vất vả
Có trong như mắt em
Hỏi nắng đầy trên má
Còn đọng trên môi mềm?

Không bao giờ đánh mất
Ly nước ngọt lung linh
Trong veo qua ánh mắt
Lòng ta hoá thuỷ tinh!

TRẦN KIÊU BẠC

(tặng BT)
CŨNG MAY


Cũng may mưa đổ về sông rộng
Áo em chỉ ướt nửa vạt sau
Mưa chẳng hẹn hò ôm áo mỏng
Cớ sao vạt trước cũng phai màu

Cũng may nắng trãi qua lòng phố
Em hứng xôn xao biển tóc thề
Tóc lỡ bay qua vuông cửa sổ
Trăm năm tình lạc đã quay về

Cũng may thề hẹn thưở nắng mưa
Gió cũng ôm theo khúc cuối mùa
Tình trót quay đi tình sẽ lại 
Như lúc hẹn hò giửa nắng trưa

Cũng may từ biệt không buông hết
Không còn gởi lại tiếng yêu nhau
Ai nhớ ai quên mình vẫn nhớ
Chờ nhau đến lúc tóc phai màu

Cũng may gặp được em tử tế
Để thơ tãi được chút linh hồn
Bây giờ mình đã thành tri kỷ
Thơ bổng dính đầy dấu môi hôn

Cũng may mình đến trong tiền kiếp
Chắc nợ nần nhau tự lúc xưa
Chờ mảnh trăng tròn thay trăng khuyết
Đợi nhau ngàn kiếp cũng không vừa

Cũng may tháng Tám mình quen nhau
Đã qua tháng Bảy đẫm mưa ngâu
Nên đã nhìn nhau thề trong mắt
Yêu măi dù đời lắm bể dâu

Cũng may tay đã nắm bàn tay
Kiếp sau đêm tối cũng thành ngày
Qua ngày, qua tháng, trăm năm nữa
Cho nhau hạnh phúc dẫu một giây

Cũng may, mình thầm nói cũng may
Trễ nhưng không muộn khúc sum vầy
Mai mốt trong vô thường cuộc sống
Tay mình còn nắm chặt tay ai!

TRẦN KIÊU BẠC 

(8/3/2016)

HƯƠNG BƯỞI TRÊN SÔNG

HƯƠNG BƯỞI TRÊN SÔNG


Nép mình bên tả ngạn
Chờ hết tuổi thơ ngây
Nhìn lớp mưa màu xám 
Khuấy đục dòng Đồng Nai

Gió quét qua vầng trán
Chở lạnh và đôi tay
Chiều rơi qua hữu ngạn
Kéo dòng sông thêm dài

Sông hiền như tuổi nhỏ
Nước dâng liếm mạn thuyền
Chân trời xa khói toả
Tràn lên những chung riêng

Hương bưởi nào vô cớ
Đậu trên sông quê nhà
Mùi quen bay giục giã
Làm mát khúc phù sa

Biên Hoà ơi! Biên Hoà
Ngàn năm tràn hương bưởi
Lòng Đồng Nai réo gọi
Hương không đành bay xa!



TRẦN KIÊU BẠC
HẸN VỀ THĂM HUẾ


Chia tay rồi nhớ lắm Huế ơi!
Nhìn quanh sắc tím nhạt khung trời
Nước đã dâng đầy bên tả ngạn
Bên nầy hữu ngạn sóng buồn trôi

Ai đem áo lụa phơi trong nắng
Cho người khách lạ lỡ đường xa
Tay đã rời tay tình không cạn
Chờ mãi một vòng ôm thiết tha

Không đành xa Huế, đành xa Huế
Tình còn neo đậu khúc sông Hương
Dẫu ngàn năm nữa đời dâu bể
Xin giữ hoài bóng Huế thân thương

Mai mốt hẹn về thăm đất cũ
Tìm ai trong áo lụa ngày xưa
Huế chẳng phai lòng người xa xứ
NHớ O  hoài tiếng gọi dạ thưa!


Trần Kiêu Bạc

THƠ BỐN CÂU 
(DÒNG THƠ TIẾP NỐI)






Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “Bốn Câu Là Đủ Ý”: Có một chàng thư sinh trẻ tên Tố Vịnh quê ở Lạc Dương đến Tràng An dự kỳ thi Hội.
Đề thi được ra là “Chung Nam vọng dư tuyết” (dịch nghĩa: Núi Chung Nam ngắm tuyết còn sót lại). Thí sinh phải làm bài thơ năm chữ tả cảnh gồm sáu vần trong mười hai câu.

Tố Vịnh suy nghĩ và trầm ngâm, sau cùng chỉ viết ra bốn câu như sau:

(phiên âm Hán Việt)
Chung Nam âm lĩnh tú
Tích tuyết phù vân đoan
Lâm biểu minh tễ sắc
Thành trung tăng mộ hàn.

(dịch nghĩa)
 Đỉnh phía Bắc núi Chung trơ trụi
Mây và tuyết thường đọng lại
Phía ngoài rừng ngày sáng rỡ
Trong thành thì giá buốt hơn.

Viết xong, Tố Vịnh đứng lên nộp bài. Quan chủ khảo xem, ngạc nhiên hỏi: Sao không làm trọn mười hai câu? Tố Vịnh cười nói: “ Khi làm thơ viết văn, đáng đi thì đi, đáng dừng thì dừng. Ý tôi đã hết, há có thể lải nhải viết bừa cho đủ số câu?”

Theo trường qui, với bài thơ thiếu tám câu, Tố Vịnh sẽ bị đánh rớt. Nhưng quan chủ khảo sau khi thấy lạ, đọc kỹ bài thơ thì thấy dù chỉ bốn câu, thí sinh đã tả cảnh rất hay, từ ngọn núi đến rừng cây, từ ngày sáng đến chiều tà qua cái lạnh khi tuyết xuống. Ý thơ toàn vẹn, quả là thơ hay!
Ông cảm kích bèn tâu Vua, đề nghị phá lệ, cho Tố Vịnh đỗ Tiến Sĩ. Việc đó thành một giai thoại trong thi cử ở Trung Hoa. Sau nầy bài thơ của Tố Vịnh được tuyển vào Đường Thi Tam Bách Thủ, thành một kiệc tác được lưu truyền dài lâu. 
(theo Hoài Anh/ Giai Thoại Thơ Đường và Tác Giả/ Nhà Xuất bản Văn Nghệ 2002)


“Bốn Câu Là Đủ Ý”, tôi suy nghĩ hoài! Vâng, thì không cần nhiều, chỉ cần bốn câu thôi!     
Tôi sẽ đưa ra vài bài bốn câu, không dám cho là Tứ Tuyệt vì dù muốn tạo ngạc nhiên hay gây ra cái mới ở câu cuối vẫn thấy đâu đó ý thơ còn vụng về, luật thơ chưa thể chỉnh như thơ cổ, và việc gây thỏa mãn cho người đọc chắc không thể chu toàn, nên chỉ dám mạo muội gởi đi như sau:

TỨ TUYỆT

Làm thơ viết chỉ bốn câu
Như phòng kín cửa như lầu một căn
Như giày vừa khít bàn chân
Vẫn tròn đủ ý dẫu văn ít lời.

ĐẾM LẠI THỜI GIAN

Chia tay năm ấy bảy mươi lăm
Giờ chừng đã quá bốn mươi năm
Dẫu ngày dài thêm hay ngắn lại
Chờ nhau trăng khuyết tới trăng rằm.

PHÂN NỬA

Cà phê rơi giọt nửa ly
Bước thêm nửa bước thầm thì nửa câu
Tóc xanh bạc nửa mái đầu
Tình yêu xẻ nửa cho đau nửa đời!

MỘT CHÚT THỜI GIAN

Một sát na hạnh phúc
Bằng cả đời hy sinh
Cả đêm nằm thao thức
Chờ sát na bình minh.

TẾT
Phải chi trở lại khi mười tuổi
Áo mới xênh xang chẳng biết buồn
Bây giờ tóc pha màu sương khói
Đón Tết xa nhà nước mắt tuôn!

BỖNG GẶP MÙA XUÂN

Mai vàng chợt nở quanh đây
Dù là hoa giả cũng bày sắc Xuân
Tết như còn lạc bước chân
Mà Xuân vẫn đến theo vần thơ say!

TỰ HỎI LÒNG MÌNH

Sao tình đi lạc mới tìm nhau?
Quên lúc bên nhau thuở ban đầu
Tìm nhau mới biết tình đi mất
Tình đã xa rồi mới biết đau!

NÓN HUẾ

Huế ơi sao có nón bài thơ?
Khuấy động tim ai lúc đợi chờ
Thơ đan trên nón thơ mời gọi
Xa nón rồi tiếc ngẩn tiếc ngơ!

TẠI MƯA

Mưa làm anh ướt loi ngoi
Làm sao găp được mà đòi gặp em
Mưa làm em ướt lem nhem
Áo em ướt mỏng không thèm gặp anh.

BÊN MỒ MẸ

Ngồi bên mồ Mẹ cỏ còn xanh
Mất Mẹ như dao cắt thân mình
Cỏ đã thay màu nay vàng úa
Vết thương vẫn đỏ mãi không lành.

MỴ CHÂU

Yêu thương đến thác vẫn còn
Dấu lông ngỗng trắng vết son không mờ
Mặc ai dối gạt tình thơ
Thuỷ chung một kiếp đợi chờ ngàn năm!

TRỌNG THUỶ

Tạ tình anh khóc khúc Mỵ Châu
Một nỏ oan khiên mấy gánh sầu
Non nước chưa tàn cơn khói lửa
Anh dìm tình hận đáy giếng sâu!

NHỚ THẦY 1
(tưởng nhớ mà không khóc như lời Thầy Nguyễn Xuân Hoàng dặn)

Ngập ngừng Thu mới ghé qua đây
Lá ngập ngừng rơi tiếc nhớ Thầy
Nửa gánh văn chương chưa thoả chí
Một đời giáo chức đã tròn vai.

NHỚ THẦY 2

Biền biệt xa “Căn Nhà Ngói Đỏ”*
Cô độc như “Người Đi Trên Mây”**
Ai tiếc ai thương xin gởi lại
Thầy đi phủi sạch nợ trần ai!

BUỒN MỘT MÌNH

Đun thêm vài que củi 
Cho ngọn lửa bùng lên
Tưởng buồn thành tro bụi
Mà buồn vẫn y nguyên.

NỮ TIẾP VIÊN

Quanh em tràn ngập tiếng cười
Tràn ly bia lạnh ngập mùi đàn ông
Đêm đêm trang điểm má hồng
Soi gương mới biết mình không nụ cười!

CUỐI NĂM

Nhìn tờ lịch cuối sắp rơi
Một năm sắp hết một đời sẽ qua
Lạ thay vẫn nhớ quê nhà
Năm nào cũng vậy cũng ta với mình!

CHÔN THƠ

Thử chôn thơ vào đất
Xem thơ chết được không
Nào ngờ thơ không mất
Mà nở hoa trắng đồng.

HẠNH PHÚC

Cây hạnh phúc lang thang hoài đâu đó
Đôi tay trần tìm mãi chẳng được đâu
Hay hạnh phúc mất đi rồi mới có
Không bây giờ không cả đến ngàn sau!

TRONG MƠ

Nằm mơ thấy Mẹ còn xanh tóc
Tay dắt con đi đến cỗng trường
Xa Mẹ mấy giờ mà con khóc
Giờ xa muôn kiếp mãi còn thương!

BÀ TẮM CHÁU
(kính tặng quý Bà Nội Bà Ngoại)

Hôm nay tắm cháu sạch trơn
Ngạc nhiên thấy cháu dài hơn thường ngày
Áo quần chật chẳng kịp thay
Bà mong cháu lớn lòng đầy niềm vui.

XÍCH LÔ
Người ta hai bánh ngược xuôi
Có người bốn bánh cười tươi bốn mùa
Còn mình ba bánh sớm trưa
Đạp đôi chân mỏi may vừa đủ ăn!

QUẬN BƯỞI 

Nghe nói Quận Cam thành Quận Bưởi
Từ ngày thẩm mỹ bước lên ngôi
Vòng một không còn vòng một nữa
Sửa to nên đáng gọi vòng mười!

EVA và ADAM

Cầm tay trái táo ngập ngừng
Nửa như muốn cắn nửa mừng nửa lo
Một bên nhận một bên cho
Adam chìm đắm bên bờ Eva!

TIẾC 
(theo Ca Dao Việt Nam)

Thương em anh nối sợi dây dài
Thả đo lòng giếng thử đêm ngày
Đắn đo chưa biết sâu hay cạn
Giếng cạn nên đành tiếc sợi dây!

TẠM NGƯNG

Thơ bốn câu chuyên chở buồn vui
Buồn nghe thơ hát khúc ngậm ngùi
Vui thấy cuộc đời như trẻ lại
Bốn câu ngưng đọng nét son tươi!

* và ** là 2 tác phẩm của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng


TRẦN KIÊU BẠC 
DÒNG THƠ XUÔI CHO BIÊN HOÀ




Có những lần nhớ Biên Hoà không chịu được
Anh chạy xe ra dòng America River
Tưởng như chạy theo sông Đồng Nai, dọc hai bờ
Không thấy lục bình trôi, buồn muốn khóc

Nhớ lại đêm xa nhau,
mình mong thời gian chậm đi một chút
Để kịp trao nhau hoa tím lục bình
Để Biên Hoà mãi mãi của em, anh
Đi về đâu dòng sông quen theo nơi đó

Nhớ nhau không chỉ nghĩ về sóng vỗ
Mà nhiều lần, nhiều thứ nhắc nhớ nhau
Hành lý nghèo không mang được là bao
Vẫn cố nhét thêm Biên Hoà trong túi xách

Mình xa nhau phải đâu là ngăn cách
Mà suốt đời mình không thuộc về nhau
Phải chi mang theo được cây cầu
Như cầu Gành thì gần nhau biết mấy

Thiệt không hiểu Biên Hoà là chi chi 
mà làm anh nhớ em đến vậy
Lên xe ngồi yên mà Biên Hoà cứ rọ rạy bên vai
Cái túi nhỏ em trao anh vẫn mang hoài
Biên Hoà rung hay xe rung anh không biết

Xe Liên Hiệp trở mình như rên xiết
Chạy vòng vòng rồi ra xa lộ hụt hơi
Anh ngoái nhìn dòng xe lấm bụi đời
Thấy em khóc và nghe Biên Hoà cũng khóc

Mình còn nhau không trong vài giây vài phút
Hay lạc nhau hoài trong cõi nhớ mênh mông
May còn trong nhau qua hương bưởi ngập ngừng
Bám da diết vào tế bào quen thuộc

Đêm soi bóng em một mình không bước
Ngày theo anh lắng tiếng gọi Biên Hoà
Một hôm nào nghe tiếng nhạc vang xa
Em một nửa và Biên Hoà một nửa

Anh u sầu dòng America River thương nhớ
Em lặng buồn Đồng Nai khúc nhớ thương
Còn gặp nhau qua tiếng sóng đoạn trường
Chung một bóng bên Biên Hoà kỷ niệm?


TRẦN KIÊU BẠC (đêm nhớ Ai và Biên Hoà)

ĐÁNH THỨC MÙA XUÂN

ĐÁNH THỨC MÙA XUÂN

Mùa Xuân lặng im vừa mới gọi tên
Có trong em hương Xuân vừa thức dậy
Sau nhiều năm nắng trốn đâu không thấy
Chỉ gió Đông già quét da thịt buồn hiu

Dấu rã rời trên mắt nhỏ đăm chiêu
Đêm xuống thấp chìm tim em lạnh ngắt
Nhứng cơn khát chưa từng ai dỗ ngọt
Em sợ tình như chim sợ cây cong

Anh về đây cho khúc nhớ vuông tròn
Bằng hơi ấm toả vai em cuồng nhiệt
Bằng nụ hôn vội vàng mà tha thiết
Mạch nước tuôn trào mật ngọt vàng ươm



Em mở lòng cho nắng ấm vươn lên
Anh mưa xuống cho xanh màu hoa cải
Mắt quầng sâu đong đưa tình trở lại
Mưa chưa lâu mà cơn khát dịu dần

Những tế bào lần lượt đươc gọi tên
Anh uống hết từng giọt tình mê sảng
Em khuấy động cả khung trời lãng mạn
Cho tình tan trong máu đỏ hoa hồng

Có anh rồi, em rực nắng trời Xuân
Quanh tổ ấm tiếng chim cao giọng hót
Những trái đắng tan chảy thành mật ngot
Em đắm mình trong sắc thấm mùa Xuân!


TRÀN KIÊU BẠC

BẾN CŨ ĐÒ XƯA

BẾN CŨ ĐÒ XƯA

Sáu mươi năm, trường đã lắm đổi thay
Nhưng bến cũ vẫn là vuông bến cũ
Khách qua sông lạc trong đời viễn xứ
Người lái đò giữ mãi chiếc đò ngang

Bến Ngô Quyền dầm mưa dột nắng chang
Đội sương gió tóc Thầy Cô đã bạc
Những áo trắng làm sao mà biết được
Sao tóc Cô Thầy không thể trắng thêm

Đi trong muôn trùng biển lớn mông mênh
Hỏi mấy ai quay ngược về sông nhỏ
Để thấy phấn rơi soi dấu buồn năm cũ
Nghe tiếng guốc vang nhớ nắng sân trường

Sáu mươi năm nhồi khúc nhớ khúc thương
Có khúc nào đong đưa triền dốc cũ
Để trăm năm hay ngàn năm sau nữa
Đếm thời gian NGƯỜI vẫn vững tay chèo

Xa trường bao nhiêu lại nhớ bấy nhiêu
Như con đò qua vẫn luôn nhớ bến
Tuổi có già thêm còn ôm kỷ niệm
Bến dẫu khác xưa vẫn bến Ngô Quyền

Mong ngày nào trong giấc mộng đêm đêm
Gặp lại Thầy Cô, bạn bè thân thuộc
Trên đò xưa, dọc bến sông ngày trước
Cầm tay nhau mà nước mắt rưng rưng!

Sáu mươi năm, tình nghĩa nặng khôn cùng …!

TRẦN KIÊU BẠC

(học sinh khoá 5 Trung Học Ngô Quyền - Biên Hoà)
TRONG VÒNG TAY HUẾ

Chân chạm Huế rồi, Huế của ai!
Không còn mơ nữa giấc mộng dài
Huế đã đưa tay cho mình nắm
Lần đầu ôm Huế sướng từng giây

Huế đã trở mình lúc tinh sương
Hoà trong máu thịt khúc yêu thương
Nắng chợt lên cao vàng buổi sớm
Mưa vội hắt hiu xám phố buồn

Đêm lắng sông Hương sầu tiếng nhạc
Giọng Huế hò cao vượt cõi mây
Cung Thứ làm lòng mình se sắt
Đản rơi ốt dột những âm giai

Huế sẽ vì ai nở sắc tươi
Huế đã không quên lúc ngậm ngùi
Huế của ngàn năm luôn mãi Huế
Lắng trong đau khổ đọng niềm vui

Muốn cầm tay Huế giữ thật lâu
Thì thầm với Huế một đôi câu
Mai mốt có đành chia tay Huế
Thương tiếng “ Dạ Thưa” đến bạc đầu

Da Huế mềm như tuổi hai mươi
Mắt Huế điểm trang sắc rạng ngời
Ai đã cho đi niềm lưu luyến
Huế của ai, giờ Huế của tôi!

TRẦN KIÊU BẠC


(gặp Huế đầu năm 2017)