THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Sunday, February 19, 2023

NHẶT HOA TRÊN NET ( Tuổi Trẻ Online)

Về nhà thương nhớ rau lang

Hương vị khiến tôi hoài nhớ nhất, kỳ lạ thay, là rau lang. Cũng bởi, món rau tưởng chừng đơn thuần, giản dị, với những người từng trải qua khoảng đời tuổi thơ nhiều khó khăn như tôi, lại vô cùng đậm đà, thấm đẫm nỗi nhớ quê nhà.

Về nhà thương nhớ rau lang - Ảnh 1.

Rau lang luộc chấm mắm - Ảnh tác giả cung cấp

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo miền Tây Nam Bộ. Khoảng đời tuổi thơ của tôi chan chứa nhiều kỷ niệm của những buổi ra đồng chăn trâu, cắt cỏ với đám bạn ở quê.

Những năm ấy, cuộc sống của ba mẹ tôi chật vật lắm, khoai lang là thứ lương thực chính trong mỗi bữa ăn. Đến tận Tết, ba mẹ cố gắng cày cuốc lắm mới có cho các con được bữa cơm độn khoai lang khô.

Những chiều chăn trâu giáp Tết ngoài bãi, tôi thường theo chân các bạn tranh thủ hái ngọn rau lang về để mẹ mang ra chợ bán, kiếm thêm vài đồng tiêu xài cho cả nhà. Cũng có khi bán không hết, mẹ lại để dành mớ rau lang chế biến thành những món ăn khác như: canh rau lang đậu phụng, ngọn rau lang xào tỏi.

Cá nhân tôi thích nhất vẫn là món nộm rau lang trộn với giá và một ít hoa chuối có sẵn trong vườn nhà, nặn thêm ít chanh. Với những đứa trẻ nghèo như chúng tôi khi ấy, món nộm này thật sự là một đặc sản khó quên vào ngày Tết và cả sau Tết.

Thoáng cái, cuộc sống khó khăn của đứa trẻ ngày ấy đã trôi qua rất nhiều năm. Giờ đây, đời sống đủ đầy hơn nhưng cứ mỗi độ qua Tết ra giêng, khi những bánh chưng, giò chả, nem rán…đã khiến người ta chững lại thì nỗi nhớ về những món thân thuộc như rau lang ấy lên ngôi.

Vốn dĩ, rau lang thoạt trông yếu ớt nhưng lại có sức sống cực kỳ mãnh liệt. Những ngày trời nắng như đổ lửa, khô hạn đến thiếu nước, vậy mà những đám ruộng trồng khoai lang vẫn kiên cường bám trụ, lặng lẽ xanh tốt.

Có cảm tưởng những dây khoai nhỏ vẫn kiên trì chắt chiu nguồn sống từ đất, ấp ủ mầm non để đợi chờ một ngày mưa xuống, những chồi non sẽ bắt nhịp vươn lên phủ xanh kín vồng đất. Cây rau lang biết cách chấp nhận khắc nghiệt của thời tiết để trưởng thành và lớn lên như sự chịu đựng âm thầm, bền bỉ của người dân quê tôi với nắng mưa, bão tố.

Dù thế nhưng rau lang vẫn là một loại rau rẻ tiền trong tâm thức của mỗi người. Vốn là loại rau chẳng ai mua trữ trong ngày Tết, phần vì rẻ, mặt khác lại do nó là thứ rau kén chọn với thời gian, chỉ cần hái khỏi thân, để thời gian lâu hơn một chút là cành lá cứng dần lên, độ bùi ngọt giòn mềm bay đi mất.

Thế nên, trải qua mấy ngày Tết không người thu hoạch, lại thêm nếu gặp tiết mưa xuân, những ngọn rau lang cứ mướt xanh, thi nhau trổ ra mơn mởn trong gió xuân. Cũng khoảng tầm ấy, chỉ cần ra ruộng hoặc bãi bồi ven sông một tí là đã hái được một mớ rau mềm mượt mang về chế biến, sẽ khiến bữa cơm gia đình sau Tết trở nên ngon lành, háo hức hơn.

Rau lang thông thường rất dễ chín nên khi chế biến phải nhanh tay. Thông thường, nếu mẹ làm món rau lang xào tỏi thì những món khác trong bữa cơm phải được nấu trước, dọn sẵn trong mâm.

Ngọn rau lang để xào chỉ nên luộc vừa tới, rồi phi tỏi cho thơm, sau đó giữ lửa cho to, rồi cho rau vào đảo nhanh tay. Sau đó, mẹ nêm thêm chút bột canh, cho tỏi đập giập băm nhỏ là nhấc ra khỏi bếp, trút ngay ra đĩa.

Về nhà thương nhớ rau lang - Ảnh 2.

Rau lang luộc chấm mắm - Ảnh tác giả cung cấp

Món này nếu sử dụng mỡ lợn để xào thì sẽ thơm hơn dùng dầu ăn. Theo thói quen, mẹ tôi trước khi nhấc chảo ra khỏi bếp còn tranh thủ chấm một đầu đũa mắm tôm lướt nhanh tay vào chảo rau, mùi vị của món ăn cũng vì thế hân hoan cả lên, làm rung động cả một vùng vị giác.

Đưa đũa rau còn nghi ngút khói lên miệng, nếm thử một miếng, cảm giác có gì lạ quá lan lên vòm mũi, dường như mùi của ký ức rưng rưng…

Rau lang nếu muốn chế biến đơn giản hơn, có thể mang về luộc vớt ra rổ. Mẹ tôi thường bảo: muốn cho rau xanh trước tiên phải đun to lửa, sau khi thấy nước sôi phải cho vào nồi vài hạt muối rồi hãy cho rau vào. Kế tiếp lật lên một lần cho rau chín tới và đều sau đó vớt ra rổ, tuyệt đối không được đậy vung.

Một nồi cơm độn ăn kèm với rau luộc, thêm bát nhút cáy, mắm cáy hoặc mắm tôm, thế là thành một bữa ngon. Nếu người nội trợ tỉ mỉ, đòi hỏi cầu kỳ hơn, rau mang về có thể nhặt để riêng chút lá bánh tẻ phân chia rõ ngọn để luộc, lá dùng nấu canh.

Bát canh rau lang thời ấy không có thêm tôm khô như bây giờ, nhưng sao mà ngọt thanh khiến người ta nhung nhớ mãi.

Tôi nhớ mẹ tôi thường rửa cẩn thận sau vài lần nước, rồi dùng tay vò nhẹ từng chiếc lá, tỉ mỉ rửa lại một lần nước nữa cho phai nhựa, rồi nẹn chặt rau vào họng tay.

Sau đó, mẹ sẽ tỉ mỉ dùng con dao mỏng lưỡi thái rau thành từng sợi nhỏ, nước sôi thì nêm chút muối, cho rau vào đợi sôi bùng lên là nhắc xuống ngay, cho thêm một thìa nhỏ nhút cáy vào khoắng đều.

Rau không được cho nhiều, lửa không được để quá lâu. Nếu cho thêm quá nhiều rau là bát canh chuyển sang vị chát, còn nấu quá lâu trên bếp lửa thì sợi rau nát nhuyễn và bát canh chuyển sang màu xanh nhựa, hương bị nồng.

Mắm nhút nêm cũng phải đúng cữ, vừa tay. Cũng bởi, theo lời mẹ tôi thì nếu nêm lúc trên bếp canh mắm sẽ trở vị khai, còn nêm khi nguội sẽ bị tanh, thậm chí nêm dư một chút bát canh sẽ chuyển sang vị gắt. Thói quen ăn uống tinh tế thể hiện rõ cá tính của người dân quê tôi.

Rõ ràng là cả trong thời đói kém thì người quê tôi vẫn giữ cái nét ăn thanh nhã không hỗn độn, thô tạp. Rõ ràng, đâu cần phải sử dụng sơn hào hải vị mới thể hiện được sự thanh tao, mà trong cả những món ăn đơn thuần thì nét thanh nhã ấy cũng đã thể hiện rất rõ rồi.

Thời điểm hiện tại khi điều kiện sống đã khá hơn, người ta có thể xào rau lang với thịt bò, làm nộm rau lang, hoặc nấu bát canh rau lang có thêm tôm khô nấu kèm.

Thậm chí, nước chấm cũng được chế biến cầu kỳ không chỉ mắm tỏi mà cũng có thể chấm tương, xì dầu, mắm mẻ. Tuy nhiên, chẳng phải ai cũng yêu thích đặc biệt với những người quê đã từng qua khoảng thời gian khó khăn những năm 70, 80 của thế kỷ trước.

Cũng bởi, khi cái ăn không chỉ đơn thuần để ăn mà còn để ghi nhớ về một khoảng thời gian đã qua với biết bao ân tình khó quên.

Saturday, February 18, 2023

THƠ TKB

ĐÊM KHÔNG NGỦ ĐƯỢC




Đêm nầy nghe nhớ vắt trên lưng

Bóng đêm xô đến cũng dị thường

Nhớ lại vòng qua lăn trước ngực

Giấc ngủ đi theo bỗng ngập ngừng


Ai biết đêm nay không ngủ được

Quê cũ một vòng ôm thiết tha

Nhớ thương lớn rộng hơn sông núi

Như đến muôn trùng cõi xót xa


Đêm vẫn màu đen nhìn không rõ

Chỉ thấy lửa reo dưới ánh đèn

Quê nhà Mẹ khơi đèn cho tỏ

Bên nầy đêm tối mãi màu đen


Mắt sâu đốt hết vừa đêm vắng

Thức trắng đêm sâu đẫm vết buồn

Không biết đêm mai sầu có cạn

Hay buồn đến sớm lúc hoàng hôn?



TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TRÊN NET (Tuổi Trẻ Online)

Những chuyến trở về nhà

Chị nói đi lấy chồng xa đã lâu không có dịp về thăm gia đình, đến khi trở lại thì hốt hoảng nhận ra những sợi tóc bạc trên mái tóc cha đã nhiều hơn, những nếp nhăn chi chít trên khuôn mặt phong sương của mẹ.

Ảnh minh họa: GIA TIẾN

Ảnh minh họa: GIA TIẾN

Ngày xưa mình ở bên cha mẹ, dưới mái nhà xưa quanh năm suốt tháng, giờ chỉ về quây quần được năm ba ngày rồi lại lặng lẽ rời đi như một người khách trọ, để lại sau lưng hình bóng mẹ cha già cỗi như ngọn đèn trước gió, đứng trông theo đến khi chị khuất bóng sau mấy lùm tre. Nghe đến đó, nước mắt tôi bỗng dưng trào ra.

Tôi không đi xa như chị lấy chồng, nhưng tôi cũng biền biệt không về để mẹ tôi mỏi mòn trông ngóng. Từ ngày rời khỏi làng quê, chọn thành phố làm nơi dừng chân, những ngày về quê của tôi có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Mỗi lần trở về nhà, mẹ đều cầm tôi ở lại thêm hai ba hôm nữa. Trong căn nhà nhỏ những ngày tôi đi xa bỗng trở nên trống vắng lạ thường.

Căn buồng cũ của tôi, mặc dù tôi không ở thường xuyên, chỉ ngủ lại ít hôm trong chuyến về quê và rồi bỏ trống, song mẹ tôi cũng quét dọn mỗi sớm mỗi chiều, gối mền vẫn phẳng phiu và thơm nắng.

Biết mẹ nhớ mong nên tôi cũng sắp xếp thời gian ở lại chơi với mẹ cha thêm vài hôm ngắn ngủi. Những ngày có tôi ở nhà, mẹ tôi vui lắm!

Mẹ ríu ran suốt ngày, luyên thuyên kể cho tôi nghe biết bao nhiêu câu chuyện.

Từ con gà mái đẻ được ba trứng bỗng dưng nghỉ đẻ đến cây khế thuở nhỏ tôi leo trèo bỗng bật gốc sau một đêm dông, cha tiếc rẻ đem gốc trồng lại nhưng không sống.

Mẹ cứ nói nói cười cười, nhắc lại chuyện xa xưa thuở tôi còn nắm áo mẹ sợ lạc mỗi lần đi chợ huyện hay đứng lóng ngóng cùng mẹ dưới màn mưa một chiều đợi đò từ bến chợ tỉnh về nhà.

Tôi nhớ tha thiết những ngày xa xưa chẳng biết gì, chỉ biết bên mình là mẹ, là cha, là mái nhà đơn sơ, là vuông sân nho nhỏ, là đồng ruộng chiều chiều có đàn cò trắng bay lả rập rờn.

Thời gian đã làm thay đổi tất cả! Làng xưa đổi thay, mái nhà cũ của tôi cũng đã ra đi trong mùa bão mưa tôi xa quê và rồi được thay bằng căn nhà khác kiên cố hơn. Tôi trưởng thành hơn và đôi chân đặt đến những miền xa xôi hơn. Cha mẹ tôi ngày càng già hơn và ít nhiều cô độc hơn xưa...

Hạ hết, thu sang, đông tàn và rồi mùa xuân chầm chậm đến. Tôi đã đợi mùa xuân trong suốt ba mùa dài để được trở về lại làng xưa dấu yêu, về với cha mẹ, với những yêu thương dở dang.

Bây giờ, những cuộc đi xa xôi không còn đủ sức quyến rũ lấy đôi chân tôi nữa rồi, bởi có đi đâu cũng không bằng một cuộc trở về với mái nhà bình yên, với chân quê rơm rạ.

"Trở về" - hai tiếng ấy thiêng liêng biết bao, là niềm khát khao mong mỏi của tôi, của người chị theo chồng biền biệt sông, biền biệt đồng lâu ngày không có dịp quay về quê cũ.

Trở về - để thấy mình là một đứa trẻ ngày nào trong tim luôn có bóng hình quê hương, có cha, có mẹ. Trở về - để được an yên sau một hành trình dài lang thang, phiêu bạt, có sóng gió, có thách thức muôn trùng.

Những cơn sóng lòng vẫn rộn ràng mỗi khi tôi bước từng bước chân trên con đê làng, bên cánh đồng làng, đôi mắt lại sáng lên và thơ ngộ mỗi khi tôi nhìn thấy mái nhà xưa nép mình dưới vòm trời xanh biêng biếc.

Và con tim tôi lại ấm áp, lâng lâng, vỗ liên hồi trong lồng ngực mỗi khi tôi thấy bóng mẹ hiền từ đứng dưới mái hiên đón đợi tôi về, dang đôi tay che chắn cho tôi như những ngày tôi còn thơ ấu.

Tôi nhận ra rằng, với mẹ cha, tôi vẫn luôn là một đứa trẻ, vẫn cần được sà vào lòng mẹ để mẹ ấp iu vỗ về, vẫn cần được cun cút ngồi bên cha đọc thơ cho cha nghe trong những chiều nắng đẹp.

Đó là hạnh phúc vĩnh viễn, là bình yên muôn đời! Có lẽ trên đời này, ai cũng cần những cuộc trở về như thế!

Friday, February 17, 2023

NHẶT HOA TRÊNNET ( Tuổi Trẻ Online )

18/02/2023 11:02 GMT+7

Nghề làm muối ớt Tây Ninh trở thành 'di sản văn hóa phi vật thể quốc gia'

Nghe đọc bài
1:45
1x

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ký quyết định công nhận nghề thủ công truyền thống làm muối ớt ở tỉnh Tây Ninh là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

Nghề làm muối ớt Tây Ninh trở thành di sản văn hóa phi vật thể quốc gia - Ảnh 1.

Muối ớt Tây Ninh được nhiều người dân ưa chuộng chấm với các loại trái cây - Ảnh: CHÂU TUẤN

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch yêu cầu cơ quan chức năng tỉnh Tây Ninh và các đơn vị có liên quan đến di sản văn hóa phi vật thể quốc gia nêu trên có trách nhiệm thực hiện quyết định này.

Với quyết định này, chủ tịch UBND các cấp nơi có di sản văn hóa phi vật thể được công nhận sẽ thực hiện việc quản lý nhà nước theo quy định của pháp luật về di sản văn hóa.

Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Tây Ninh, trong năm 2022, Tây Ninh có 37 cơ sở đăng ký thương hiệu làm nghề muối ớt, ở các nơi như: thành phố Tây Ninh, huyện Gò Dầu, thị xã Trảng Bàng, thị xã Hòa Thành và rải rác ở các huyện Châu Thành, Bến Cầu…

Như vậy, cùng với nghệ thuật đờn ca tài tử Nam Bộ (ở tỉnh Tây Ninh), lễ Kỳ yên đình Gia Lộc, múa trống Chhay-dăm, nghề làm bánh tráng phơi sương Trảng Bàng, lễ vía Bà Linh Sơn Thánh Mẫu - núi Bà Đen, lễ hội Quan Lớn Trà Vong - Tân Biên và nghệ thuật chế biến món ăn chay..., nghề thủ công truyền thống làm muối ớt Tây Ninh là di sản văn hóa thứ 8 của tỉnh này được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.