THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, August 16, 2011






MƯA ĐỜI THÁNG TÁM










Bỗng dưng đời gởi một cơn mưa

Mây cũng nhanh chân đón gió mùa
Cát gọi nước lên dòng sông cũ

Bụi đường xóa sạch dấu chân xưa


Mắt chạm khẽ vào mây ngũ sắc

Nghe sóng buồn đẩy khúc ca dao
Tháng 8 mưa dồn tay lạnh ngắt
Cho ngày Sinh Nhật nến lao xao


Mưa chảy mấy hàng quanh ngọn nến

Lòng như ướt đẫm những lo âu
Chờ ai, không thấy ai cùng đến
Tim còn đập khẽ những buồn đau


Tạ ơn Mẹ đã cho con tiếng khóc

Thổi vào con hơi thở trầm luân
Tạ ơn những cơn đau xé ruột
Sinh con trong tháng 8 mưa dầm


Tạ ơn những hạt mưa đến trễ

Cho mình quen chịu những phong ba
Để biết nhân gian còn quạnh quẽ
Những trận roi đời mãi xót xa!


Trán còn lấm tấm hạt mưa rơi

Nhớ Mẹ đưa con gặp cuộc đời
Mẹ có đi xa xin trở lại
Tháng 8 đừng qua tháng 8 ơi!





TRẦN KIÊU BẠC



(8/8)


Monday, August 8, 2011

NHẶT HOA TRÊN NET


Thơ là gì?



Có bao nhiêu bài thơ thì có bấy nhiêu định nghĩa, thậm chí còn nhiều hơn bởi vì các giáo sư và các nhà phê bình thơ còn đông hơn các nhà thơ.


Riêng tôi mạnh dạn đưa ra một vài định nghĩa cũ và mới của riêng mình:




- Thơ, đó là cách đi tới nơi tận cùng của ý thức.


- Thơ, đó là tiếng thét lên khi người ta tỉnh dậy trong một khu rừng tăm tối vào khoảng giữa đường đời.


- Bài thơ là một tấm gương thả bộ theo một đường phố đầy những lạc thú thị giác.


- Thơ, là chiếc lá chói lọi của tưởng tượng. Nó phải rực sáng và làm cho bạn gần như mù quáng.


- Thơ, là ánh sáng mặt trời tràn qua mắt lưới buổi sáng.


- Thơ, đó là những đêm trắng và những đôi môi của dục vọng.


- Thơ được tạo thành bởi những quầng sáng tan dần trong một đại dương âm thanh.


- Thơ, là tiếng lóng của những thiên thần và những con quỷ.


- Thơ, là chiếc tràng kỷ chật ních những ca sĩ mù vừa đặt xuống những chiếc gậy trắng.


- Thơ, là sự rối loạn của các giác quan tạo cảm giác.


- Thơ, là tiếng nói của ngôi thứ tư số ít.


- Thơ, là tất cả những gì được sinh ra với đôi cánh và cất lên tiếng hát.


- Một bài thơ phải vươn tới sự mê ly và khoảng giữa lời nói và tiếng hát.


- Thơ, là một tiếng nói ly khai chống lại sự lãng phí từ ngữ và sự thừa thãi điên rồ của chữ in.


- Thơ, là cái gì tồn tại giữa các dòng chữ.


- Thơ, được tạo nên bởi âm tiết của những giấc mơ.


- Thơ, đó là tiếng gọi ở phương xa, rất xa, trên một bãi biển vào lúc mặt trời lặn.


- Thơ, là ngọn hải đăng quay tròn chiếc loa tăng âm của nó trên biển.


- Thơ, là tấm ảnh của bà mẹ bận xuchiêng Woolworth, đang ngắm nhìn mảnh vườn của mình qua cửa sổ.


- Thơ, là một người ảrập bán rong những tấm ảnh nhiều màu sắc và những lồng chim trên đường phố một đô thành lớn.


- Một bài thơ có thể được làm ra từ những chất liệu thông dụng trong nhà. Nó chỉ đứng vẻn vẹn trên một trang giấy vậy mà có thể choán đầy một thế giới và nằm gọn trong một trái tim.


- Thơ, đó là những suy tưởng trên những chiếc gối sau cuộc tình.


- Nhà thơ là ca sĩ trên đường phố đã cứu những con mèo thoát khỏi rãnh hẹp của tình yêu.


- Thơ, là sự chưng cất của những con vật biết nói, gọi nhau bên trên một vực thẳm.


- Thơ, là sự đối thoại của những pho tượng.


- Thơ, là tiếng động của mùa hè dưới cơn mưa và tiếng la hét của những con người đang cười sau những cánh cửa khép kín, trong một phố hẹp.


- Thơ, là trí thông minh trữ tình vô song tác động đến 57 loại kinh nghiệm khác nhau.


- Thơ, là một ngôi nhà lớn âm vang đủ mọi giọng nói về một cái gì điên rồ và huyền diệu.


- Thơ, là cuộc đột kích khuynh lạc và tiếng nói bị quên lãng của sự vô ý thức tập thể.


- Thơ, là một con chim hoàng yến thật trong một mỏ than, và chúng ta biết vì sao con chim trong lồng lại hót.


- Thơ, là chiếc bóng ngả xuống của những cây đèn - tưởng tượng của chúng ta.


- Thơ, là tiếng nói bên trong tiếng nói của con rùa.


- Thơ, là khuôn mặt được che giấu dưới khuôn mặt của chủng tộc.


- Thơ, được hình thành từ những suy tưởng lúc đêm khuya. Nếu như nó có thể xa rời ảo tưởng, nó sẽ không bị từ bỏ trước rạng đông.


- Thơ, là kết quả của sự bay hơi những tiếng cười như nước chảy của tuổi trẻ.


- Thơ, là cuốn sách soi sáng bên tôi.


- Thơ, là cấu trúc (gestalt) của trí tưởng tượng.


- Thơ, là cuốn sách được tưởng tượng lại trong cảm xúc.


- Từ, là những hóa thạch sống. Nhà thơ có nhiệm vụ hồi phục lại con vật và bảo nó hát.


- Một nhà thơ không giỏi hơn cái tai của mình. Nếu anh không có tai cũng chẳng sao.


- Nhà thơ phải là một kẻ quê mùa ưa phá phách gần kề đô thị, anh ta không ngừng chất vấn thực tế và tái sáng tạo nó.


- Nhà thơ hãy là một con vật hay hát làm kẻ môi giới cho một nhà vua theo thuyết vô chính phủ.


- Nhà thơ pha chế coctail từ những rượu cồn phi thường của trí tưởng tượng và lại luôn ngỡ ngàng khi thấy không ai lảo đảo.


- Nhà thơ không phải là kẻ biết bất bình trước những chiếc lều của cuộc đời.


- Thơ, là tiếng ầm ì của những miệng cống vang vọng lên tận ngọn cầu thang của Dante (nhà văn Italy1265-1320).


- Nhà thơ phải có tầm nhìn rộng lớn. Mỗi cái nhìn bao quát toàn thế giới và không gì nên thơ hơn cái cụ thể.


- Thơ, không chỉ là người nữ anh hùng, những con ngựa, Rimbaud (nhà thơ Pháp 1854-1891), nó còn là tiếng thì thầm của những con voi và những lời cầu nguyện bất lực của những hành khách đang cài thắt lưng khi máy bay hạ cánh.


- Thơ, là chủ đề đích thực của nền đại văn xuôi.


- Mỗi bài thơ, phải là một sự điên rồ nhất thời và cái không thực tại là hiện thực.


- Thơ, như một bát hoa hồng, một bài thơ không cần được giải thích.


- Một bài thơ tự nó đã là một "chốn bồng đảo của tâm hồn", một "triền núi xa của con tim", một sự lay động của số phận.


- Thơ, phải là một hồi trống ngang ngạnh trước cánh cửa của cái chưa biết.



Châu Trân


Dịch từ Litencyc.com


Sunday, August 7, 2011






GẶP LẠI TÀ ÁO TRẮNG NĂM XƯA










Gặp lại em xum xoe tà áo trắng

Rất hồn nhiên bơi trong cõi hồn nhiên
Như giấu thơ ngây trong chùm hoa nắng
Ngực trái em cài phù hiệu cười duyên


Em lãng đãng trong “Ngày Xưa Hoàng Thị”

Chân nhẹ nhàng dìu dặt lướt điệu Valse
Thấy lại ngày thơ tận cùng suy nghĩ
Chỉ một lần mà nhung nhớ ngàn năm


Em đem hết những tháng ngày vất vả

Đổi cho đời lấy vạt áo ngày xưa
Đường tha hương vội mang đi tất cả
Màu trắng còn ở lại bám vào thơ



Ơi! Áo trắng mềm lòng ai một thuở

Trong chiều nào mưa dột ướt vai thon
Trang sách ướt mà tay em còn giữ
Chút tinh khôi lãng mạn mãi trong hồn


Xin chào em, những đường cong con gái
Góp bâng khuâng từ gặp đến sau cùng
Phút chia ly cầm tay chưa kịp hỏi
Trong dòng đời, mai mốt gặp nhau không?


TRẦN KIÊU BẠC


(4/7/2011)


NHẶT HOA TRÊN NET

HỒN LỚP CŨ TRƯỜNG XƯA



Thời gian vẫn gõ cửa hàng ngày và ân cần báo cho tôi rằng tôi không còn trẻ nữa! Điều đó tôi không nhận từ tôi mà từ lối sống, sự suy nghĩ và nhất là khi nhìn bạn bè của mình. Không dễ để có lại những tình cảm cũ, những khát khao hy vong lúc còn ở thời Trung Học. Ao ước lắm chứ! Nhưng gặp lại thời vàng son xưa thì không bao giờ!



Tôi thường tự thưởng mình sau một ngày làm việc căng thẳng là tìm lại đâu đó kỷ niệm xưa dù vẫn mờ nhạt và lẫn khuất hoài trong màn sương thương nhớ. Tôi vẫn thấy mình gò lưng trên chiếc xe đạp sườn ngang không vè chắn bùn chắn bụi, vượt con dốc không cao mà như dài lắm để đến trường. Những viên sỏi nhỏ như còn kêu lạo xạo dưới hai bánh xe nhắc tôi một thời học trò nghèo mà hy vọng tràn đầy trước mặt. Tôi nghiêng mình lách xe vào phía lề bên phải cho chiếc xe Lam quen thuộc trờ tới mang theo những tiếng cười reo vui của các nữ sinh áo dài trắng với guốc cao dép thấp đủ màu. Tôi một mình trong quán cóc ven đường với ly chanh nhỏ như chờ ai đó mà không bao giờ có ai đến. Có một cái gì đó rất riêng trong mơ ước. Trong cái nắng hanh hao đầu Hạ hay cái lanh eo sèo cuối Đông, tôi vẫn nghe từng hình ảnh cũ chụm nhau, trộn lẫn, hoà quyện và đan xen trong từng nỗi nhớ dai dẳng và như không bao giờ dứt.



Tôi lại dắt xe vào cổng trường Ngô Quyền, lách qua khung cửa hẹp một bên cổng lớn mà nghe lao xao những tiếng học trò. Đó là một âm thanh kỳ lạ, không có ở đâu, ồn ào mà lắng dịu, sôi nổi mà ngọt êm, xôn xao mà yên ắng như chỉ thấy được trong cổ tích của cuộc đời. Trong âm nhạc, trong đời thường, tôi cũng chưa bao giờ biết hay nghe được những âm thanh thân quen ấy. Tiếng guốc cũng lạ lùng khi khoan khi nhặt, như đưa như đẩy làm hồn ai cũng rung động mong chờ như ngàn năm còn nợ những âm thanh. Không nợ sao được khi bỗng dưng nghe từ góc lớp sau cơn mưa vội vàng: “Thôi! Để em về nheng!” Rồi tà áo lướt qua êm đềm mà vội vã. Hình như tay ai đó cầm quyển sách Pháp Văn mong mỏng. Tiếng “nheng” dài ra như có G, là đặc trưng của Biên Hoà, là hương của bưởi xanh, là mùi của dòng Đồng Nai mát rượi, không như những “ nhen” không G của gần hết những địa phương khác của Miền Nam mình. Ơi! Những cô bé Đệ Tứ, Đệ Tam trường tôi sao mà “nheng” dễ thương như vậy!



Vào trường, vào lớp mỗi ngày, tôi nghe lời Thầy Cô giảng dạy. Những âm thanh và hình ảnh như gần gũi và thân thiết hơn. Lời giảng dạy đôi lúc êm đềm, thong thả, có khi nhấn mạnh quyết liệt và dứt khoát làm đám học sinh ghi nhớ mãi. Những viên phấn nhỏ qua nét vẽ, nét viết tài hoa của Thầy Cô trở nên quý báu mang giá trị cao quý đến suốt đời học trò. Đâu ai quên được nụ cười của Cô Oanh Sử Địa qua áo dài màu vàng anh, răng phía trước không đều lắm, như là khễnh, làm Cô thêm duyên dáng lạ lùng. Thầy Phúc Lý Hóa giữ hai màu trắng đen làm chính (kính trắng gọng đen và luôn nghiêm chỉnh trong sơ mi trắng quần tây đen). Thầy Lang dạy Triết lúc nào cũng quần sáng màu và không xếp “ly” phía trước rất hợp thời. (Mốt thời đó là không “ly”, lưng nối, túi xéo, ống túm). Hay cái miệng mom móm luôn tươi cười của Thầy Lâm Tấn Văn gợi nhớ cái miệng hô hô không kém vui của Thầy Nguyễn Việt Chước qua môn Anh Văn. Và Thầy Đinh Hữu Quyến Pháp Văn, Thầy Trần Phiên dạy Toán luôn là tấm gương sáng, nghiêm túc hết lòng trong từng giờ dạy… . Trong trường lại có hai hình ảnh đối nghịch mà ai cũng nhận rõ là Thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức Bảo “đô”con, mình đầy cơ bắp, trái ngược với hình ảnh gầy guộc, độc quyền lâu dài “phọt” mỏng, thân ván ép của Thầy Hà Tường Cát. Khi nghĩ về trường lớp cũ, tôi vẫn lan man, thờ thẫn trong vòng hình ảnh và âm thanh đặc biệt đáng nhớ, nhiều không kể hết đó.



Tôi lại men theo chiều dài ký ức, nghe trong lòng dậy lên nỗi nhớ mà bấy lâu treo trong góc khuất tâm hồn. Những khuôn mặt bạn bè đã đi xa không trở lại cùng những bạn khác còn mang nợ với đời vẫn trong trí nhớ mỗi ngày một cằn cỗi nầy! Còn đâu Huỳnh Kim Quang và Võ Bá Vạn đã chấm dứt đời quân ngũ khi tuổi đời còn quá trẻ? Hay chỉ còn Hà Thị Nhung, Cao Thị Tốt và Liêng Tuấn Tài, ba nữ lưu giỏi Toán của lớp Đệ Nhất B2?


Và vẫn còn Ninh Ngọc Phan, người đẹp trai nhất lớp, đang sống lặng lẽ trên Miền Bắc Cali nầy. Vẫn còn đây Nguyễn Ngọc Ẩn E, học sinh xuất sắc và một Đỗ Hữu Phương luôn ồn ào, linh hoạt, một chút lém lỉnh, có đôi mắt biết cười, ngay cả khi ăn cũng như ăn bằng đôi mắt trước! Những bạn tài hoa của lớp như Khương Văn Mười, Đỗ Thiện Tâm nghe vẫn còn hăng say trong công việc. Và những Vũ Văn Hợi, Tiêu Em Thành, Mai Minh Tuất, Bùi Văn Sàng cùng Nguyễn Thanh Vân… vẫn như đang mùa lúa ngát xanh trong cuộc sống. Đâu đó vẫn thấy lại các bạn ngày xưa, trẻ trung và bạo dạn, sôi nổi và quyết liệt trong mọi tình huống, nhưng không bao giờ không dễ thương và kém lãng mạn với những mối tình học trò thường ít đơm hoa kết trái như mong đợi.



Những kỷ niệm cũ đơn lẻ được tập hợp và kết tinh lại trong một cõi vô hình mà tôi gọi là Hồn Lớp Cũ Trường Xưa. Đó là cái hồn mà tất cả học trò trong lớp của chúng tôi đều ôm ấp trong suốt đời mình! Mà khi đã nói tới hồn thì không bao giờ hết. Thể xác hay vật chất có thể mất đi, còn hồn thì tồn tại mãi, loanh quanh trong cuộc sống, lãng đãng trong đời thường, xôn xao trong trí nhớ, và luôn đeo đẳng hoài theo mỗi bước chân. Đi qua, nhìn lại là thấy kỷ niệm trên dấu giày; sờ soạng quanh mình là thấy kỷ niệm chất đầy trong túi áo; ngay cả đêm ngủ, kỷ niệm cũng theo mình len lỏi vào trong chăn!


Tôi lại loay hoay trong khoảng hồn thơ mộng chất đầy kỷ niệm ấy. Kỷ niệm luôn là nỗi đau xót. Kỷ niệm không bén nhọn như dao mà cắt lòng đến khổ, không khói cay mà làm mắt đỏ ướt hoài. Nghĩ về Thầy Cô và bạn bè xưa, tôi thấy còn y nguyên nhóm hình ảnh xưa và chùm âm thanh cũ bởi kỷ niệm vẫn luôn đậm nét, vẫn bát ngát tin yêu, hun hoài không thành khói và đốt mãi chẳng thành tro.



Tôi xa trường xưa lớp cũ kể không lâu lắm so với chiều dài thân phận của một con người, nhưng bây giờ nhìn lại không còn thấy gì rõ nét hay nói đúng hơn là vẫn thấy mơ hồ như nhìn xuyên qua màn kính đục. Tất cả đã qua đi, qua đi, xa khuất và xa khuất. May ra, chỉ còn trong tâm tưởng mong manh những tháng ngày trong trường lớp thân thương cũ mà ngày xưa mình lơ đãng, thờ ơ, không thấy quý trọng, để bây giờ khi nhớ lại chỉ còn là sự tiếc nhớ không nguôi trong tâm tưởng!


Lại nhớ câu thơ đầy tình nghĩa của thi sĩ Chế Lan Viên:



Khi ta ở, đất chỉ là đất ở


Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn.




TRẦN NGỌC DANH


(Lớp Đệ Nhất B Pháp Văn trường Trung Học Ngô Quyền ngày xưa)


Thursday, July 14, 2011

NHẠT HOA TRÊN NET

Chung Riêng - Nga Miên.



Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…



Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…




Bàn tay


Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.



Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.



Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.





Vòng cẩm thạch - Jang My



Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.


Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:


-Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.


Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.




Ngậm ngùi



Ba mất nửa năm, má dẫn hai con nhỏ về quê. Xin được mảnh đất hoang, cùng mần cỏ, dọn nền, lối xóm lạ hoắc tới tiếp dựng mái lá ở tạm. Tối, má gói bánh – nấu. Sáng, hai nhỏ út bưng bán. Má mượn xuồng đi chợ, áo thâm kim, nón lá rách.


Anh Hai ở Sài Gòn, thành đạt, giàu. Hôm về quê, anh đi dọc bờ sông, má thấy, bơi xuồng riết theo, goi tên con hụt hưởi. Anh ngoái nhìn rồi quay mặt đi tiếp. Má tủi, gạt dầm, cúi mặt khóc. Nước mắt má làm xuồng quay ngang!



Tết Phạm Thiên Phú



Ngồi một mình trong căn phòng chung cư ở tầng 15, anh đón Tết một cách lặng lẽ. Ở nơi này vẫn có bánh chưng, bánh tét, vẫn có pháo, có hoa nhưng hình như vẫn thiếu một thứ gì đó.


Đã 35 cái Tết tha hương nhưng hình như trong anh vẫn còn tìm kiếm, dẫu rằng sự tìm kiếm đó ngày càng nhạt nhòa theo năm tháng. Phải chăng ‘thứ ấy’ là hương vị Tết quê nhà?


“Phải đi ngủ sớm thôi” Anh tắt đèn tự nhủ, “Mai còn phải đi làm…”



Lương tâm - Trần Đình Ba



Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm?



Xứ lạ quê người - Trần Ninh Bình



Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm.


Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ” Suốt ngày hết rửa bát lại dọn bàn trong quán, anh có thì giờ đâu mà biết đến những thứ hiện đại đó hả em?! “.



Nghĩa tình - Nguyễn Quang Lâm



Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.


Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già.


Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc.




Bóng nắng, bóng râm



Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:



- Nhà ngoại ở cuối con đê.



Trên đê chỉ có mẹ, có con



Lúc nắng, mẹ kéo tay con:



- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.



Con cố.



Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:



- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.



Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?



Trời vẫn nắng, vẫn râm...



...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.






Câu Hỏi


Nguyễn Hoài Thanh



Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.


Cuối buổi học.


- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.


- Hát đi cô.


Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".


- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...


Phía cuối lớp có tiếng xì xào:


- Tao không có ba mẹ thì chào ai?


- ...


Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

VIDEO HỘI NGỘ NGÔ QUYỀN (THẦY TRẦN PHIÊN)






CÓ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ ĐỂ THƯƠNG







Có một thời gội mái tóc còn xanh




Bàn tay nhỏ ôm đầy hoài bảo lớn

Sông không dài muốn vươn ra tới biển
Thuyền vừa ra khơi mơ cá đầy khoang


Qua các ngả đường mê muội lang thang

Theo cánh diều bay tung trời no gió
Bốn lượt đi về vượt con dốc đổ
Chờ nhìn một người qua khói xe Lam


Thả rong sân trường những ngăn trái tim

Dành riêng cho ai hai ngăn tâm thất
Đêm đêm nghe dòng máu tươi mỏi mệt
Lành lạnh chảy về quên lãng châu thân


Nghĩ về một thời tuổi trẻ băn khoăn
Là thấy lại phía Tây ngôi trường cũ
In dấu chân ai xanh bìa vạt cỏ
Hạt cát dãi dầu đau gót guốc cao


Có một thời tâm trí chợt hư hao
Qua cửa sổ tà áo ai vừa khuất
Không còn nhớ chi phương trình công thức
Lên xuống trong hồn nỗi nhớ hình Sin


Vài lần đến lớp muộn đứng ngoài hiên
Lòng xao động tiếng phấn rơi cuối bảng
Giọng Thầy Cô thăng hoa đang phát sáng
Soi rõ từng câu từng chữ trong bài


Cuối mùa thi thằng bạn rớt Tú Tài
Quăng sách vở mang ba lô vác súng
Cô bạn Đệ Tam tiễn đưa lính quýnh
Mắt thẩn thờ khóc ướt đẫm khăn tay


Mấy chục năm đời thoáng chốc đổi thay
Tìm quanh quẩn kỷ niệm xanh còn giữ
Thương quá Thầy Cô bao dung tha thứ
Nhớ lắm bạn bè độ lượng thân quen


Ngoái lại nhìn trong gió giật mưa nghiêng
Nhớ một chút lại tiếc thêm một chút
Trong quá khứ treo một trời hạnh phúc
Gió bây giờ buốt đến tận ngày xưa


Nghe lao xao trong trí nhớ vật vờ
Những câu hỏi chưa lời nào giải đáp
Tay cầm chi để giờ tay lạnh ngắt?
Tóc dài chi cho thơ lẻ lạc vần?


Mưa buồn chi mềm vạt áo người dưng?
Dốc cao chi làm chờ mong thêm lớn?
Cỏ xanh chi bàn chân ai luống cuống?
Phượng hồng chi buồn tháng Hạ ve ngân?


Thôi để tiếng buồn rơi nhẹ ngoài sân
Thời xanh tóc qua rồi còn ngóng đợi
Ngực học trò chưa một lần nói dối
Vẫn giữ hoài phù hiệu cũ làm duyên


Ngẩn ngơ tìm tuổi nhỏ mãi y nguyên

Chỉ toàn trắng màu tang nhìn không rõ
May còn lệ đầy trôi qua mắt đỏ
Khóc hoài một thời để nhớ để thương!


TRẦN KIÊU BẠC

Friday, July 1, 2011



BÀI THƠ HÈ ĐỢI







Phượng vừa treo đợt lá xanh




Những chùm hoa đỏ trên cành gọi xa




Xa trường cũ xa người ta




Xa khung cửa lớp xa tà áo bay




Tiếng ve cho chuỗi hè dài




Cho dòng lưu bút trải đầy trang thơ




Biết ai không đợi không chờ




Mà ai vẫn nhớ vu vơ nắng hè




Cảm ơn đời có tiếng ve




Cảm ơn hoa phượng vỗ về lòng nhau




Chín mươi ngày chẳng bao lâu




Mà sao hè đợi nôn nao quá chừng




Gởi nhau trăm nỗi bâng khuâng




Cổng trường còn chút riêng chung cho mình!







TRẦN KIÊU BẠC






BÀI THƠ GIẶT ÁO.







Em như cô Tấm ngày xưa




Bên bờ ao, giặt áo, trưa, một mình




Vạt sau áo lấm chút tình




Vò hoài không sạch những hình ảnh quen




Áo vàng mặc chỉ một đêm




Mà in trên đó triền miên dấu người




Trên hai hàng nút em cài




Còn in những dấu tay ai chưa mờ




Tìm trên vạt áo bài thơ




Những câu lục bát gọi chờ đợi nhau




Chờ nhau chờ đến bao lâu




Để em giặt áo xôn xao nhớ người




Vò đi vò lại mấy hồi




Làm sao cho sạch dấu người đã in




Trưa nay giặt áo một mình




Thôi đành để lấm chút tình triền miên.







TRẦN KIÊU BẠC

BÀI THƠ CHO ÁO VÀNG




Thế là mình đã yêu nhau


Em đi quanh quẩn lại vào tim anh


Như trời có chút màu xanh


Gió bay muôn phía cũng đành cuốn theo


Gọi nhau bằng chữ tình yêu


Để cho tay ấm vòng eo áo dài


Em phơi áo lụa ban ngày


Cho anh trăn trở đêm này áo ơi!


Áo vàng lên sắc vàng tươi


Bâng khuâng vạt trước bồi hồi vạt sau


Thế là mình đã yêu nhau


Áo vàng lại dắt anh vào tim em.



TRẦN KIÊU BẠC

Tuesday, June 28, 2011

AI XUI MÌNH LI NH BIÊN HÒA
(độc
vận)


mt nơi xa nh quê nhà
Cái nh
trong lòng tht thiết tha
L
ng sâu t nhng lung hơi th

Nh
ư chy theo dòng máu chy qua
Quê nhà ch
c còn ai đng đi
Bu
ng tim se lnh lúc vào ra
Bàn tay nh
ư nói li vy gi
Buông khúc tình g
n gi tình xa
L
n trong đám nh âm thm y
Có m
t dòng sông chy mượt mà
C
non lên mướt xanh t ngn
N
ước ln nước ròng cun phù sa
M
t chút hương thơm lòng hoa bưởi
Thôi thúc lòng ai bu
i chiu
Cái nh
chưa trưa sao xế bóng

Nh
hng đông sm đến chiu tà
Gió c
lng lơ ôm si nh
Mây v
n chm vào ni xót xa
L
c trong x l hn bi ri
Nh
ư đã sinh nhm cõi người ta
Ch
ưa khóc mà như cay lòng mt
Th
y đi hiu ht my ngõ hoa
Lòng ai mu
n đu cơn mưa sm
Đ
còn vương vn git sương sa
Đêm vt ngang tri Cù Lao Ph

Ngày theo con n
ước Đng Nai xa
M
ra khép li tình xa x

Ai xui mình l
i nh Biên Hoà!


TRN KIÊU BC













ÁO TRẮNG TÌNH THƠ.





Khóc một chút để yêu thời áo trắng



Buồn thật nhiều để nhớ một người thương



Quên thật lâu không còn ai nhớ nữa



Im thật dài để nghẹn trống tan trường





Có hẹn đâu mà đợi chờ chi mãi



Tiếng guốc qua không ở lại cùng người



Cây phượng đỏ tàn đi từ độ ấy



Hộc bàn con thư đếm được vài mươi





Có mùi hương áo ai còn phảng phất



Vạt mượt mà ôm lỏng nửa vòng eo



Có mùi mực ai cài trong lưu bút



Nét đậm “Mong hoài”, “ Nhớ lắm “, “ Thương nhiều “





Giữ cho nhau mắt long lanh ngày cũ



Gởi lại nhau tay e thẹn ban đầu



Mây áo trắng có bay về muôn nẻo



Tình học trò muôn thuở chẳng quên đâu!





TRẦN KIÊU BẠC