THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Tuesday, November 15, 2011

MẸ TRONG NỖI NHỚ KHÔNG NGUÔI




Thế là con xa Mẹ thật rồi! Chuyện tưởng cầu mong được không xãy ra, đã xãy ra!


Con còn nhớ như in, qua điện thoại, em Dũng xúc động vội vàng 3 chữ “ Má đi rồi!” .Tất cả lặng yên, không nghe ai nói thêm gì nữa mà chỉ còn tiếng nấc khôn khan mà ướt đẫm nước mắt. Rồi đứt đọan và vô vọng! Là vĩnh viễn không bao giờ thấy Mẹ được nữa!


Những ngày thơ trẻ bên mẹ cứ hiện về khi xa khi gần , lúc mờ lúc tỏ , chập chờn hoài trong cuộc sống xa nhà của con . Đó là những buổi sáng mờ sương, Mẹ dậy sớm nhóm lên bếp lửa cho trơì đỡ lạnh hay những đêm thức khuya ngồi lặng yên bên cây đèn dầu vặn nhỏ tim không đủ sáng. Đó là những buổi chiều lăng xăng một tay Mẹ đánh bột làm bánh để kịp ngày mai ra chợ hay những buổi trưa nắng đổ lửa, Mẹ gánh chồng xửng không về sau buổi chợ đông. Đó là những giọt nước mắt mừng vui khi nghe tin con thi đậu hay những nụ cười vui khi thấy những đứa con mình hoà thuận và thương yêu nhau.... Không đủ đâu, không hết đâu .. làm sao mà kể xiết những kỷ niệm dù nhỏ nhặt mà vô cùng thân thương quanh cuộc sống đời thường.


Tất cả chỉ còn lại trong trí nhớ mỗi ngày một cằn cỗi của đứa con xa quê, bất hạnh không có mặt trong ngaỳ đưa Mẹ xuống mồ.


Các Anh Chị ơi! Các em thuơng mến ơi! Có khi nào Gặp lại Mẹ trong mơ không? Riêng em thì mơ thấy Mẹ hoài .Dù ở đâu nơi xa quê cũng ngày ngày trông ngóng Mẹ.


Ước chi mỗi lần khổ đau hay vấp ngã, có Mẹ một bên. Xin vĩnh biệt Mẹ, Mẹ ngàn lần yêu dấu, mãi mãi còn trong nỗi nhớ không nguôi.

TKB
(trích từ CD Mẹ)
LẠC




 Tuổi chẳng là bao đã lạc bầy
Nai còn ngơ ngác lạc bầy nai
Chim đã lìa đàn bay khỏi tổ
Ngựa xa tàu cũ hí đêm dài


Đã đến tuổi nầy còn lạc Mẹ
Không còn Mẹ dắt lúc qua đường
Mất Mẹ, gà con kêu chiêm chiếp
Còn ai che chở lúc chiều buông


Đã đến tuổi nầy còn lạc xứ
Ngó lại bên kia tiếc một thời
Ngồi nơi xứ mới buồn quê cũ
Tắm vòi sen nhớ nước sông trôi


Nếu biết trên đời ta đi lạc
Lạc bầy, lạc xứ, lạc Mẹ yêu
Thà đứng mồ côi bên dòng thác
Nhìn nước chảy rong thẳng một chiều.

TRẦN KIÊU BẠC
KHÔNG ĐỀ



 Em đi xin để vầng trăng lại

Chút sáng cho đêm thấy chị Hằng

Nếu lỡ mang đi, đừng mang hết

Để lòng ai mãi níu vườn trăng!


TRẦN KIÊU BẠC
KHÔNG CÒN LẠI GÌ NGOÀI NỖI NHỚ TRÒN VO 


Nỗi nhớ tròn vo như mắt em
Ngày nào kéo dài từ khóe mắt
Những giọt thủy tinh hình thoi trôi đi, trôi đi

Tình dài như tóc em mới gội ban trưa
Giờ cuộn tròn như những nốt nhạc một nhịp màu đen
Nốt không âm thanh mà gọi về nhớ nhung, nhớ nhung .

Đam mê hình quả tim
Nhọc nhằn tìm nhau không lời trách móc
Lang thang trong ngày có sắc màu, nhảy múa
cuồng quay.

Chờ nhau thật lâu trên đường sắt song song
Đợi tàu đậu lại sân ga
Không ai về , không ai về.
Cảm ơn quả tim, tạ lòng suối tóc
Không còn gì
ngoài nỗi nhớ vẫn tròn vo trong mắt em.

TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TRÊN NET

KHOẢNH KHẮC MÙA THU


Có một người gõ cánh cửa thời gian*
Thấy tháng ngày qua bỗng nhiên dừng lại
Thấy nắng hè không còn trên đường cũ
Một chút mùa vàng đã bước vào thu.


Có một người mở cánh cửa thời gian
Thấy đóa hoa đã tàn trong chậu kín.
Giọt nến buồn héo dần trên tay lạnh
Thấy bóng mình trên tường trắng, lặng thinh.


Có một người xô cánh cửa thời gian
Mới biết hoàng hôn đã đầy trước ngỏ
Hương dã quỳ bay hay hương cỏ dại.
Ôm ngực tràn trề nỗi nhớ trên tay.


Có một người khép cánh cửa thời gian
Che khuất trời đêm, lặng chìm sóng biển
Mặc trái tim mưa, tình xưa chết cạn
Khép lại một đời giông bão, cuồng điên.

Tưởng Dung
(Tháng Chín, 2009)
*Cảm tác từ bài thơ “Sinh Nhật Xôn Xao” của TKB.

KHI TRỞ LẠI, LÚC RỜI XA


Sợi khói buồn đan cuối góc sân bay
Mùi đất nhớ xông lên khoang hành khách
Phi cơ lượn vòng, chân chưa chạm đất
Nước mắt lăn dài như thuở lên ba

Con sông lặng lờ không khác hôm qua
Đồng lúa sai bông vẫn oằn bông lúa
Ngườì quen vẫn đây, không gì xa lạ
Chỉ một mình ngơ ngác cõi quê xưa

Những câu thơ vắt từ giọt nước mưa
Chảy theo mình về một nơi nào khác
Treo chùm nhớ vào đám mây ngũ sắc
Rơi xuống quê làng nỗi nhớ xốn xang

Qua khung kính nhìn mặt đất hình vuông
Sao nỗi nhớ tròn trơn như hạt gạo
Dưới vòm mây Mẹ dãi dầu cơm áo
Chị khóc cười quanh cuộc sống ngược xuôi

Thong dong trở về vội vã ra đi
Gởi lại bên kia trái sầu nửa gánh
Quê người ai mang nửa vầng trăng lạnh
Chỉ quê mình đầy hơi ấm thủy chung!


TRẦN KIÊU BẠC
(viết trên chuyến bay trở lai Hoa Kỳ)

Monday, November 14, 2011

HƯƠNG CÀ PHÊ TRONG MẮT EM


Cà phê buổi sáng đầy hương
Từ bên nầy chạy qua đường bên kia
Hương bay chưa kịp quay về
Đã nghe tâm sự tràn trề phố xưa
Nhớ ngày tuổi hãy còn mơ
Hương cà phê cũ như chưa biết buồn
Lớn rồi tình đã đổ chuông
Sao nghe tiếng nấc qua hồn cà phê
Giọt buồn lăn tận đáy ly
Hưong xưa nhảy nhót quay về ngang đây
Hương cà phê đậm sáng nay
Rủ nhau chạy trốn vào đầy mắt em
Hình như phố nhỏ thêm quen
Bởi cà phê tẩm mắt em thơm hoài
Ngày qua chưa hết một ngày
Chờ cà phê sáng rót đầy mắt em
Rồi sau trời lại vào dêm
Biết cà phê sáng còn thèm mắt xưa?

TRẦN KIÊU BẠC
HOÀNG THỊ NHƯ NGUYỆT, ĐÊM TRỞ LẠI



Đàn dạo qua một khúc nóng Houston
Âm vực không cao nghe chừng cung La thứ
Mắt chị buồn sâu chút lòng Huế cũ
Vẫn chị năm xưa trong ký ức bạn bè

Đêm nay Houston trời đem vội mưa về
Gió ngoài hiên mà trong phòng im ắng
Chị đa tình trong khúc ca lãng mạn
Lẫn một chút buồn đọng lại trong mưa

Chị lại u sầu TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA
Đêm như khóc theo ngàn trùng nỗi nhớ
Chim lạc bầy chim chờ về tổ cũ
Chị hát một mình gợi lại nỗi đau chung

Vẫn chị thôi, đưa Huế lại Houston
Đàn đã dứt giọng ngân còn vọng mãi
Muốn nhốt tiếng ca để đêm đêm gặp lại
Như thấy bạn bè trong mong nhớ không nguôi

Đêm sắp tàn, mưa còn mãi mưa rơi...

(Đêm nghe chị HTNN hát, Houston, Texas)

TRẦN KIÊU BẠC
VỀ BÀI THƠ "THA LA XÓM ĐẠO" CỦA VŨ ANH KHANH






La Ngạc Thụy

Bài thơ "Tha La xóm đạo" của Vũ Anh Khanh, được bạn đọc quan tâm đóng góp nhiều ý kiến và tư liệu quý báu nhằm làm sáng tỏ những điểm chưa rõ, để bài thơ nổi tiếng này xứng với tầm vóc của một bài thơ hay đã đi vào lòng người dân Tây Ninh hàng chục năm qua.
Tôi đã có lời hứa sẽ tập hợp những đóng góp của bạn đọc, sưu tầm, nghiên cứu thêm nhằm trả lại nguyên gốc bài thơ. Thời gian qua, bằng nhiều cách tra cứu, tìm hiểu qua tư liệu cũng như nhờ một số bạn hữu ở Bình Thuận giúp đỡ thêm. Đến nay, có thể nói bước đầu đã tập hợp hầu như hoàn chỉnh bài thơ, hoàn cảnh ra đời của nó, địa danh Tha La ... Trong phạm vi bài viết này tôi xin cố gắng cung cấp đến bạn đọc những vấn đề chưa rõ mà chúng ta đã đặt vấn đề. Và điều cơ bản nhất mong bạn đọc thông cảm là tôi chỉ cung cấp những vấn đề đã tập hợp được mà thôi, chứ không phải là bài nghiên cứu hoàn chỉnh ...Do vậy sẽ còn chi tiết nào đó chưa chuẩn, mong bạn đọc góp ý thêm.
Tên Tha La phát nguyên từ tiếng Khmer là "Schla", đọc trại thành "Tha La" có nghĩa là trạm, trại .. Là vùng đất xưa nơi người Chân Lạp định cư. Vùng đất Tha La ngày xưa là rừng rậm hoang vu, đã được quan quân và con dân chúa Nguyễn đến khai phá và định cư từ hơn 200 năm trước. Đất Tây Ninh cũng có nhiều chỗ cùng mang tên Tha La như sông Tha La ở huyện Tân Châu. Hiện nay, "Tha La xóm đạo" thuộc xã An Hòa (Trãng Bàng).
Theo sách Tây Ninh Xưa và Nay của tác giả Huỳnh Minh, xuất bản năm 1972 thì vào cuối thời Minh Mạng, khoảng 1840, có một nhóm giáo dân độ vài chục gia đình được cha Cosimo Trí dìu dắt, chạy nạn tới khu rừng Tha La, khai quang lập ấp xây dựng cuộc sống, đồng thời cố gắng bảo tồn gốc đạo và niềm tin. Khắp vùng xã An Hoà xưa hầu như đều có dấu chân của con Chúa. Cha Cosimo Trí đã thắp một ngọn nến giữa rừng âm u, vừa khai hoang lập ấp vừa ẩn náu, vừa mưu sinh, vừa khai sáng nguồn suối tâm linh tươi mát cho các con chiên, để nó trôi chảy cho đến ngày hôm nay.
Tha La là một địa danh đẹp về thắng cảnh thiên nhiên và đẹp vì tình người qua bài thơ "Tha La xóm đạo" mà nhà thơ Vũ Anh Khanh có lần qua đây đã xúc cảm sáng tác. Đây là xóm đạo được tổ chức khá ngăn nắp và qui củ, nhà cửa khang trang, quây quần chung quanh ngôi thánh đường. Trải qua bao thăng trầm của chiến tranh tàn phá, nhà thờ đã được trùng tu lại. Cho tới năm 1967 thì việc sửa sang được hoàn tất. Chánh toà nằm giữa với tường gạch bao quanh, với sân rộng lót đá, với trường học và nhiều cơ sở phụ thuộc. Ngôi Chánh toà đồ sộ có phần nguy nga, hai mái ngói xoải dài xuống thấp có sức chứa chừng 400 con người ngoan đạo trong các buổi hành lễ. Tượng Đức Mẹ trước mặt, và có một hang đá khổng lồ nằm bên hông, tháp chuông không cao nhưng có kiến trúc lạ mắt như cái lồng chim. Toàn bộ khu nhà thờ, nhìn chung, với lối kiến trúc đơn giản, không mang nặng nét cổ điển của Tây phương, nhưng lại được bao bọc xung quanh bằng những tàn cây cổ thụ cao to cho bóng mát, mang vẻ u hoài, thanh tịnh như một ngôi chuà cổ của một miền quê.
Sau năm 1863, khi Pháp chiếm 3 tỉnh miền Nam Nam kỳ thì hoàn cảnh thuận tiện hơn. Việc truyền đạo Chúa được nhà cầm quyền Pháp khuyến khích và giúp đỡ. Giáo dân gom tụ lại Tha La đông hơn và họ đạo Tha La được chính thức thành lập, trực thuộc Toà Thánh La Mã. Nhà thờ có nơi cố định, đầu tiên được xây cất, với vật liệu đơn sơ. Từ điểm nầy, các vị cha tiếp nối đi đến các địa phương khác để truyền đạo và lập thêm xứ đạo mới. Ngày nay ở Tây Ninh, đạo Công Giáo vẫn phát triển song hành với các tôn giáo khác. Đi đâu cũng thấy nhà thờ, ngay cả vùng thánh địa Cao Đài cũng có.
Vì nhờ sự cho phép của người Pháp họ đạo Tha La phát triển ngày càng mạnh mẽ và vững vàng. Vào đầu thế kỷ 20 nhà thờ được xây cất qui mô hơn. Tuy vậy người Công Giáo Tha La không quay lưng lại với dân tộc. Chúng ta không đủ tài liệu để biết Tha La có tham gia phong trào Cần Vương và Văn Thân chống Pháp hay không, nhưng chắc chắn vào mùa Thu năm 1945, thanh niên Tha La, nhất là thành phần trí thức đã tích cực tham gia phong trào kháng chiến ở đất Nam Kỳ. Và chính thời điểm nầy, nhà thơ Vũ Anh Khanh cũng gia nhập đi theo phong trào kháng chiến, ông đã làm bài thơ để đời, trong đó có những câu cho thấy rằng người Tha La đã đặt tình yêu quê hương tổ quốc lên trên hết.
Bài thơ "Tha La xóm đạo" của Vũ Anh Khanh đã đi vào lòng người bao nhiêu năm qua phải nói là có sự đóng góp của hai nhạc sĩ Dũng Chinh và Sơn Thảo đã phổ bài thơ thành hai ca khúc: "Tha La xóm đạo"và "Hận Tha La" khiến cho bài thơ càng bay bỗng vang xa hơn. Và để minh họa cho tầm vang xa đó,tôi xin tải hai ca khúc ấy để bạn đọc cùng thưởng thức ...
Tôi xin cung cấp bài thơ đã được hiệu đính qua nhiều nguồn, gồm có 92 câu được in trong phần mở đầu của cuốn truyện dài có tên " Nửa Bồ Xương Khô", dày hơn 500 trang cũng của chính ông, ghi lại một số hình ảnh hào hùng khi tác giả đi kháng chiến chống thực dân Pháp (1945 - 1954). Sách xuất bản khoảng đầu thập niên 50.


Tha La xóm đạo


Vũ Anh Khanh

Đây Tha La xóm đạo,
Có trái ngọt, cây lành.
Tôi về thăm một dạo,
Giữa mùa nắng vàng hanh,
Ngậm ngùi, Tha La bảo:

- Đây rừng xanh, rừng xanh,
Bụi đùn quanh ngõ vắng,
Khói đùn quanh nóc tranh,
Gió đùn quanh mây trắng,
Và lửa loạn xây thành.
Viễn khách ơi! Hãy dừng chân cho hỏi
Nắng hạ vàng ngàn hoa gạo rưng rưng
Đây Tha La, một xóm đạo ven rừng.
Có trái ngọt, cây lành im bóng lá,
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ
Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ!
Về chi đây! Khách hỡi! Có ai chờ?
Ai đưa đón?
Xin thưa, tôi lạc bước!
Không là duyên, không là bèo kiếp trước,
Không có ai chờ, đưa đón tôi đâu!
Rồi quạnh hiu, khách lặng lẽ cúi đầu,
Tìm hoa rụng lạc loài trên vệ cỏ.
Nghìn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió
Gạo rưng rưng, nghìn hoa máu rưng rưng.
Nhìn hoa rơi, lòng khách bỗng bâng khuâng


Tha La hỏi:

- Khách buồn nơi đây vắng?


- Không, tôi buồn vì mây trời đây trắng!


- Và khách buồn vì tiếng gió đang hờn?
Khách nhẹ cười, nghe gió nổi từng cơn.
Gió vun vút, gió rợn rùng, gió rít,
Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch:


- Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Bao người đi thề chẳng trở lại nhà
Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn!
Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán
Buồn trưa trưa, lây lất buồn trưa trưa
Buồn xưa xưa, ngây ngất buồn xưa xưa
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh
Khách rùng mình, ngẩn ngơ người hiu quạnh


- Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Đây mênh mông xóm đạo với rừng già
Nắng lổ đổ rụng trên đầu viễn khách.
Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch.
Gặp cụ già đang ngắm gió bâng khuâng
Đang đón mây xa... Khách bỗng ngại ngần:


- Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng?
Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng,
Nhẹ bảo chàng: "Em chẳng biết gì ư?
Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù!
Người nước Việt ra đi vì nước Việt
Tha La vắng vì Tha La đã biết,
Thương giống nòi, đau đất nước lầm than".
***
Trời xa xanh, mây trắng nghẹn ngàn hàng
Ngày hiu quạnh. ờ...Ơ...Hơ... Tiếng hát,
Buồn như gió lượn, lạnh dài đôi khúc nhạc.
Tiếng hát rằng:
Tha La hận quốc thù,
Tha La buồn tiếng kiếm.
Não nùng chưa! Tha La nguyện hy sinh
ờ... Ơ... Hơ... Có một đám Chiên lành
Quỳ cạnh Chúa một chiều xưa lửa dậy
Quỳ cạnh chúa, đám Chiên lành run rẩy:


- Lạy đức Thánh Cha!
Lạy đức Thánh Mẹ!
Lạy đức Thánh Thần
Chúng con xin về cõi tục để làm dân...
Rồi... cởi trả áo tu,
Rồi... xếp kinh cầu nguyện
Rồi... nhẹ bước trở về trần...
Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
Người hãy ngừng chân,
Nghe Tha La kể, nhưng mà thôi khách nhé!
Đất đã chuyển rung lòng bao thế hệ
Trời Tha La vần vũ đám mây tang,
Vui gì đâu mà tâm sự?
Buồn làm chi cho bẽ bàng!
ờ... Ơ... Hơ...ờ... ơ Hơ... Tiếng hát;
Rung lành lạnh, ngân trầm đôi khúc nhạc,
Buồn tênh tênh, não lòng lắm khách ơi!
Tha La thương người viễn khách quá đi thôi!
***
Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông nắng đổ
Nghe gió thổi như trùng dương sóng vỗ.
Lá rừng cao vàng rụng lá rừng bay...
Giờ khách đi. Tha La nhắn câu này:


- Khi hết giặc, khách hãy về thăm nhé!
Hãy về thăm xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tha La dâng ngàn hoa gạo
Và suối mát rừng xanh
Xem đám Chiên hiền thương áo trắng
Nghe trời đổi gió nhớ quanh quanh...
DÒNG MÁU DÒNG THƠ


Khi một giọt máu bị mất đi
Chỉ một giọt thôi, đã thấy mình đổi khác
Bởi dòng máu do Mẹ Cha ban phát
Không có Người, không có máu trong ta

Nếu thật lòng khi viết những bài thơ
Cảm xúc dù nhỏ nhoi, nhiều khi không rõ nét
Cũng thấy đâu đây bóng Mẹ Cha thân thiết
Máu chảy trong thơ, thơ qua ngõ thâm tình

Một giọt máu rơi là thơ chạy lạc đường
Cảm xúc không lối đi quay về hướng khác
Chỉ một giọt thôi, mà vô cùng nuối tiếc
Máu ngưng chảy rồi thơ cũng đứt dòng thơ!

TRẦN KIÊU BẠC

LẲNG LƠ CÙNG PHÚ NHUẬN


Trao người một chút lẳng lơ
Chắc bên Phú Nhuận không ngờ mình trao
Đàn Guitar rót nôn nao
Những âm thanh trộn vào nhau thành dòng
Gởi ai một chút ân cần
Nghe tình Phú Nhuận đang gần một bên
Những quảng ba chẳng nằm yên
Âm giai Mi Thứ cũng nghiêng theo tình
Trách chi dấu lặng lặng thinh
Cho đàn rơi những âm thanh lạ lùng
Ơi! Sài Gòn có bâng khuâng
Xin mang Phú Nhuận theo cùng đàn tôi!

TRẦN KIÊU BẠC
ĐI GIỮA ĐƯỜNG THU




Lại thêm một lần đi giữa đường Thu
Mưa đau lòng những ngã tư lá chết
Chờ đợi Thu mà Thu về không biết
Giật mình nghe đường hát lá vàng reo


Những ngõ quen tưởng khoác áo xanh rêu
Bỗng lớn dậy màu vàng cam nóng hổi
Gió chậm đi, gió không dám thổi
Sợ chạm lòng Thu bay mất khoảng Thu vàng


Câu thơ buồn theo lá thả đầy sân
Bài thơ Thu cũng vàng như lá rớt
Thơ viết hết mà lòng Thu chưa hết
Còn ngàn năm chưa nói hết lời Thu


Thêm một lần dạo lại khúc Thu xưa
Đường Thu ngắn mắt Thu dài thăm thẳm
Đón mùa về lá còn xanh bụi phấn
Tiễn mùa đi mai mốt lá ngập đường


Thu còn buồn tình Thu mãi tơ vương...


TRẦN KIÊU BẠC

HUẾ ĐƠN SƠ TRONG SUY NGHĨ

 Chỉ một Mẹ Huế thôi
Muôn lời ca không dứt
Thơ bao lần hết mực
Chưa viết hết về Người

Không cung điện không ngôi
Không lâu đài thành quách
Mẹ suốt đời chân đất
Mưa nắng một đầu trần

Lầm lũi thân một thân
Mẹ lần đi khắp nẽo
Hết qua vùng Hương Thủy
Trở lại xuống BaoVinh

Một đời Người lặng im
Bạc vai, mờ đôi mắt
Dù thân gầy còn mất
Vẫn nắm chặt tay con

Đi ngược dốc Phú Cam
Nhìn về ngang Thượng Tứ
Còn Hương Giang sóng vỗ
Còn Mẹ Huế nhọc nhằn

Thương Mẹ khổ trăm năm
Mẹ Huế ơi! Còn khổ
Thơ Mẹ còn dang dở
Viết hoài vẫn chưa xong!


TRẦN KIÊU BẠC
(Tạ lòng Nguyễn Phúc Sông Hương)

HẮT HIU HỒN CƯ XÁ



Mưa còn dài theo chiều
Tình mang màu lá sẫm
Không thấy đâu sợi nắng
Buộc tình ta chung đôi


Em lại đi theo người
Tình rơi ngoài Cư xá
Hẽm thân quen bỗng lạ
Mất rồi chéo áo ai


Còn đây những tàn phai
Treo trên cành mận úa
Nến cháy mòn quá nửa
Không đủ sáng đêm buồn

Mưa thôi tuôn giọt mưa
Đời cô đơn không dứt
Ai làm cho hiu hắt
Hồn Cư Xá ngày xưa?

TRẦN KIÊU BẠC

ĐI TÌM MỘT NỬA


Trăng một nửa đi tìm trăng một nửa
Một nửa trăng còn đợi nửa trăng kia
Một nửa mình mong ai mà mắt đỏ
Một nửa ai đi mất mãi chẳng quay về

Chỉ một nửa nên thương hoài một nửa
Có đi đâu xin nửa khác quay về
Một nửa ai để nửa mình quạnh quẽ
Một nửa mình đau đáu nửa ai đi!

Có một nửa tìm hoài bên nửa khác
Trăng ba mươi đưa gió vẫy trăng rằm
Con nước ròng còn kêu gào nước lớn
Trách chi mình mãi gọi bạn trăm năm!


TRẦN KIÊU BẠC

ĐỌC THƠ NGƯỜI Ở BÊN KIA


Đêm nầy ngồi đọc thơ em
Nghe từng con chữ dậy niềm xót xa
Giữa rừng cây lá bao la
Bỗng đâu mọc một đóa hoa cúc vàng
Thơ em nhỏ giọt trong ngần
Rơi vào cõi nhớ chứa chan nguồn sầu
Saigòn không nắng xôn xao
Mưa chi cho ướt ngõ vào tim ai
Sông dài có lúc chia đôi
Trách chi thơ cũng bồi hồi lòng nhau
Bây giờ đêm đã chìm sâu
Kẻ thương người nhớ tìm đâu bóng hình
Chờ cho cây lá thôi xanh
Chờ cho hoa cúc nở tình thiên thu
Bên nầy nhớ đóa tương tư
Bên kia hoa vẫn đong đưa sắc vàng
Thôi thì còn chút thời gian
Gởi về bên đó muộn màng nhớ thương
Đêm đêm ngồi đọc thơ suông
Hai ngăn tâm thất tình buồn mênh mông!


TRẦNKIÊU BẠC

Sunday, November 13, 2011


HỒI ÂM CHO NGƯỜI SÀIGÒN


Cảm ơn em mail từ Sàigòn qua
Nói bài Mưa Tháng Sáu làm em buồn muốn khóc
Anh cứ nghĩ thơ mưa làm em khóc được
Thì cứ vô tư, tháng Sáu sắp hết mưa rồi

Ngày xưa anh thường đạp xe mồ côi
Em co ro dưới mưa chờ xe buýt
Mưa tháng sáu làm anh ngơ ngẩn thiệt
Loanh quanh mấy vòng chăm bẳm một mình em

Lạy trời cho tháng sáu còn mưa thêm
Mong xe buýt đừng nơi đâu chạy đến
Để kịp thấy áo em như lộng kiếng
Không cần chi những cơn gió thoảng qua

Mà em ơi! Tháng Sáu sắp hết mưa
Dễ gì thấy em đọc thơ vừa khóc
Trong lòng anh vẫn bóng em quen thuộc
Em chờ ai? Đợi xe buýt hay chờ anh?

Tháng sáu trời mưa anh bỏ không đành
Em đứng đó làm sao anh đi được
Tháng Sáu sẽ qua mưa rồi cũng dứt
Chỉ mình anh không dứt lửa yêu thương!


TRẦN KIÊU BẠC
ĐÊM TRONG YÊN LẶNG



Trong lòng đêm yên ắng
Gối đầu lên pho kinh
Khắp nhân sinh say ngủ
Mình còn thức một mình


Chỉ cần đôi guốc mộc
Đi khắp cõi nhân gian
Lắng hồi chuông tỉnh thức
Vàng lên cả tâm hồn


Mặc ngoài xa gió động
Một đường mình bước đi
Cõi Tây Phương lửa sáng
Lời kinh vọng tư bề


Lửa đã tắt về khuya
Kinh đêm còn vang mãi
Cả thế giới ngoài kia
Mê cuồng còn đang cháy


Hết một đêm bình yên
Ngày dời qua trang khác
Còn một cây bạch lạp

Cháy giữa trời mông mênh.


TRẦN KIÊU BẠC
VUI VUI!


ĐÊM CUỐI CÙNG

Ngày mai Mẹ tiễn con đi
Biết bao lâu mới trở về nhà xưa
Mùa mưa lại đổ cơn mưa
Mưa hay nước mắt Mẹ chờ mong con
Đêm nay nhà bỗng rộng hơn
Ngày mai mình Mẹ vui buồn một thân
Lại đây Mẹ ngắm một lần
Một lần thôi để muôn ngàn lần đau
Con về nơi ấy bao lâu
Quê người cam phận làm dâu nhà người
Sông dài hai ngã ngược xuôi
Thương con đò nhỏ nổi trôi dặm trường
Đêm nay thức trắng bên con
Rạng ngày con Mẹ nỗi buồn chia hai
Ôm con ủ ấm đêm nầy
Rồi mai gió sẽ lùa đầy phòng con
Ngày mai biết nắng có vương
Biết mưa có dứt, biết buồn có tan?
Sinh con cắt ruột một phần
Gả con ruột Mẹ cắt lần thứ hai
Ôm con nước mắn lăn dài
Con đi, Mẹ trở lại đời quạnh hiu
Lạy trời cho nắng vàng reo
Cho con của Mẹ cười theo nắng vàng!

TRẦN KIÊU BẠC
ĐÊM CÀPHÊ CHỜ BÓNG MÂY QUÊ CŨ



Đêm cà phê thao thức
Mùi quê hương đâu đây
Bóng mây chìm bóng mây
Cà phê chìm nước mắt


Mây vẫn trôi bàng bạc
Lưng chừng treo câu thơ
Lòng hỏi lòng ngơ ngác
Mây quê hương đâu giờ?


Bóng Mẹ xưa còn đó
Đêm nầy Mẹ lạnh không
Mây về qua khung cửa
Đêm cà phê không cùng


Đếm hoài những dấu chân
Tìm đăm đăm bóng Mẹ
Mây che không thấy nữa
Mắt cà phê rưng rưng


Chờ hoài hơn mười năm
Một vầng mây quê cũ
Chỉ thấy mây xa xứ
Trôi xa mù biệt tăm!


Mây nhuộm trắng màu bông
Hay màu tang khóc Mẹ
Đêm cà phê lặng lẽ
Tìm bóng mây quê hương!


TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TRÊN NET

Những Bài thơ về Mẹ



Ngày của Mẹ hay Mother's Day năm nay rơi vào Chủ Nhật 10 tháng 5. Mỗi người trong chúng ta không ai là không có mẹ. Tình thương của bà dành cho chúng ta mỗi người mỗi khác nhưng cái chung mà tất cả chúng ta đều thừa hưởng được từ bà là những hy sinh vô bờ bến để nuôi con khôn lớn.

Bất kể ở đâu, bất kể hoàn cảnh nào thì tình yêu ấy cũng không bao giờ thay đổi. Chương trình VHNT kỳ này mời quý thính giả chia sẻ những bài thơ về Mẹ do Mặc Lâm tuyển chọn và trình bày với sự góp giọng đọc thơ của anh chị trong ban Việt Ngữ và đặc biệt nữ nghệ sỹ Bạch Yến từ Pháp quốc với giọng ru ba miền...

Có thể nói nhạc phẩm Lòng Mẹ của Y Vân được người Việt biết và thương yêu hơn bất cứ bài hát nào. Tác phẩm Lòng Mẹ năm nay vừa tròn 50 năm ngày ra đời nhưng sức thu hút của nó vẫn như những ngày đầu ra mắt.

Cứ mỗi lần nghe nhạc phẩm này do bất cứ ai hát lên thì người Việt dù ở chân trời góc bể nào cũng dấy lên một niềm xao xuyến khó tả. Bài hát như thay thế người mẹ ầu ơ con trong đêm hè oi bức.

Trong tận cùng của cảm xúc, người nghe thấy được hình bóng của mẹ mình và hình như những lời hát thăng hoa trở thành chính tiếng mẹ hiền ủi an bên cạnh.

Những sáng tác về tình mẫu tử trong kho tàng văn chương nghệ thuật Việt Nam có lẽ bắt nguồn từ những bài hát ru của người mẹ cả ba miền Nam Trung Bắc. Những đứa trẻ được nuôi dưỡng từ tiếng ầu ơ dịu ngọt này đã thai nghén những bài thơ viết về mẹ sau khi trưởng thành và nhanh chóng được người đời chia sẻ.

Bắt đầu biết thương nhớ mẹ từ sớm, từ khi mới chập chững những bước đầu tiên thế nhưng để trọn vẹn cảm nhận được tình mẹ thì phải đợi đến khi khôn lớn.

Người sinh viên nghèo xa nhà đi học ở thành phố bỗng một hôm thấy nhớ mẹ đến nao lòng. Anh như con trẻ, cảm thấy mẹ mình là một nguồn sức mạnh chở che mà anh không thể tìm nơi đâu khác. Lúc này là lúc mà người ta tự hỏi lòng: Mẹ ơi có nhớ con không?

Lâu nay con trọ học xa nhà
Sống tự lập thiếu thốn nhiều mẹ ạ!
Nhưng một thứ con thiếu nhiều hơn cả
Là vòng tay mẹ âu yếm sớm chiều.

Thiếu một chút muối, mì chính, hạt tiêu
Con có thể chạy vay phòng khác
Nhưng mẹ ơi! Tình mặn nồng ấm áp
Của mẹ hiền nào con biết vay ai??!!

Từ khi nuôi con khôn lớn cho đến khi gả chồng không biết bao nhiêu là cực nhọc. Con về nhà khác cũng mang theo nước mắt mẹ hiền mặc dù ngoài mặt bà vẫn gượng cười cho trọn ngày vui của con. Nhà thơ Nguyễn Bính vẽ lại cảnh tượng bà mẹ đưa con về nhà chồng:

Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

Nhà thơ Xuân Quỳnh viết về người mẹ của chồng mình mà khi đọc lên sức lôi cuốn của những câu thơ của bà khiến người ta không thể không tự hỏi: phải chăng Xuân Quỳnh đang nhắc cho chúng ta về một người mẹ hiền mà đã quá lâu chúng ta quên bẵng?

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Hình ảnh nghèo khó của làng quê Việt Nam với những mái tranh nghèo và những gia đình đôi khi neo đơn đến tội nghiệp đã đi vào văn chương Việt Nam với khả năng gây xao động lòng người. Trong những mái tranh nghèo ấy tình mẹ lại càng tỏa sáng biết bao nhiêu với những thân cò lặn lội.

Người con ao ước mua cho mẹ mình những miếng trầu thơm cay và cứ mỗi khi đi ngang hàng trầu thì niềm ao ước ấy lại càng mãnh liệt. Đến khi có thể mua miếng trầu cho mẹ thì bà đâu còn nữa. Người con gái cũng là nhà thơ Nguyễn Thị Mai kể lại trong nước mắt.

Mẹ ơi?

Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo
Bây giờ đã bớt gieo neo
Lại không còn mẹ mà chiều. Khổ không?
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám vào

Có một điểm chung của những bà mẹ Việt Nam là sự khó nhọc nuôi con cùng những hy sinh vô bờ đã khiến bà trở thành biểu tượng của điều thiêng liêng mà chúng ta ai cũng có một.

Thương nhiều lắm dáng mẹ lom khom
Cúi trên ruộng đồng chiều đông buốt giá,
Nặng gánh rau chợ tàn chiều muộn,
Chắt chiu tiền nhàu nát gửi con xa.
Tim thổn thức, nước mắt cứ trào ra
Khi cầm trên tay tờ bạc nhàu cũ nát

và hình ảnh người mẹ của nhà thơ Thanh Vân cho thấy sự vất vả của bà trên cánh đồng như thế nào:

Mẹ tôi bước xuống đồng sâu
Ngọn cỏ ngóc đầu sắc tựa mũi chông
Mẹ tôi ngã quỵ xuống đồng
Cây lúa đòng đòng đỡ mẹ đứng lên

Nhà thơ Vương Trọng khi đến tuổi 70 khi nằm chiêm bao thấy lại mẹ mình với những câu thơ chạnh lòng:

Đã có lần con khóc giữa chiêm bao
Khi hình mẹ hiện về năm khốn khó
Đồng sau lụt đường đê sụt lở,
Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
Anh em con chịu đói suốt ngày tròn,
Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa.
Có gì nấu đâu mà nhóm lửa
Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về.

Hình ảnh của mẹ hiền ăn sâu vào tiềm thức của người con xa quê như một vết thương không bao giờ lành. Thao thức nhớ mẹ là tình cảnh chung và nhà thơ Hoàng Phố, sống cách Việt Nam nửa vòng trái đất mượn bạn mình đến nhà để thăm bà trong khi heo hút:

Mày có đi làm ghé chơi thăm má
mua một tô mì cho má giùm tao
nhớ thêm bột nêm vào trong hoành thánh
tánh má từ xưa vẫn thích ngọt ngào

nếu mà hỏi mày làm ăn có khá
cũng ráng mà cười nói được nghe chưa
tính má hay buồn nghe ai thất bại
bốn chục năm rồi má vẫn như xưa

Khi mày ra về cũng nên hẹn lại
sẽ đến thăm khi rảnh rỗi việc nhà
má như trẻ thơ thích ngồi nói mãi
những chuyện ngày xưa hồi còn có ba

Ừ mà tao quên mày đốt cho ba
một nén nhang thơm cho má mát lòng
bởi tao đi rồi là hai hình bóng
nay đã mất tăm vừa con vừa chồng...

Nhà thơ Trần Trung Đạo hạnh phúc hơn khi còn nghe ra giọng nói yêu dấu của mẹ mình:

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
và rồi nhà thơ thở dài với những cách trở mà ông không hy vọng gì san lấp được. Ông chỉ còn niềm mơ ước duy nhất nhưng chừng như niềm mơ ước này cũng chỉ là thiên thu mà thôi...

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Những chiếc bông hồng tượng trưng cho những người còn mẹ là một phong tục đẹp của người Nhật và đi sâu vào lòng chúng ta từ nhiều năm qua. Khi cánh hoa hồng biến thành màu trắng thì nỗi bất hạnh cũng ập xuống cuộc đời. Nhà thơ Trần Kiêu Bạc trở về nhà thẩn thờ sau khi chôn cất mẹ:


Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu
Con trở về nhà một mình trống vắng
Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi

Với nhà thơ Thu Nguyệt thì niềm đau có khác nhưng hoa cà na từ đây dưới mắt nhà thơ đã chớm mang một màu tang chế:

Ngày mẹ mất bông cà na rụng trắng
Hoa như mưa nhòe nhoẹt rối tơi bời
Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ
Có rất nhiều những cánh hoa rơi.
Hoa cũng như đời mẹ, mẹ ơi!
Nở lặng lẽ và rơi lặng lẽ
Cô đơn nào hơn những người mẹ trẻ
Con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn.
Giọng ru buồn len lén hoàng hôn
Ba mươi năm sau đời con mới hiểu
Nỗi cô đơn mẹ âm thầm gánh chịu
Nhiều như bông cỏ dại quê mình.

Nhà thơ Vương Trọng cho chúng ta những khúc hát đẫm nước mắt như trong giấc mơ mà nhà thơ trải qua:

Con lang thang vất vưởng giữa đời thường,
Đâu cũng sống không đâu thành quê được.
Còn quê mẹ cuối chân trời tít tắp,
Con ít về từ ngày mẹ ra đi.
Đêm tha hương con tìm lại những gì
Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa.
Mong hình mẹ lại hiện về giấc ngủ
Dù thêm lần con khóc giữa chiêm bao.

Người mẹ trong tâm thức Việt Nam vẫn luôn sáng lên niềm hy vọng tuyệt đối. Là chỗ nương thân, là bóng mát, là đại dương, hay là gì chăng nữa vẫn không nói hết được tình yêu của bà đối với con thơ. Ngày Mother's Day, nghĩ về mẹ một chút cũng là diễm phúc vì con biết con đã và đang từng có mẹ...

Nguồn: (rfa)
ĐÊM THỨC CHỜ NGHE TIẾNG SÓNG



Vẫn chờ nghe tiếng sóng vỗ về đêm
Hai bên bờ Vàm Cỏ Đông ngày trước
Đêm còn thức cùng trái tim tôi thức
Chỉ nghe rì rào tiếng động không quen


Đã bao lần sông lỡ nhịp hẹn đêm
Sóng không hát, dòng không trôi giọng hát
Chờ trăng lên đỉnh đầu lay khúc nhạc
Sóng một mình khơi điệu sáo Trương Chi


Xa quá rồi con sông nhỏ ngày thơ
Một khúc quanh níu theo trăm thương nhớ
Đâu ai biết tôi mơ nghe sóng vỗ
Mơ sóng sông xưa dội qua bến quê người


Đã xa rồi sông nhỏ của tôi ơi!
Dẫu thức ngàn đêm không nghe sóng hát
Trong tuổi thơ treo ngọn đèn leo lét
Thức chờ nghe con sóng dậy hai bờ


Tìm đâu ra đàn sóng vỗ trong mơ
Xa nhau quá biết làm sao nghe được
Nơi quê xa đêm đêm tôi vẫn thức
Mong ngày nào nghe lại tiếng sông xưa.


TRẦN KIÊU BẠC

ĐÊM RỚT NHỮNG PHIẾN SẦU



Đêm tan vỡ những phiến sầu

Phiến ra khóe mắt phiến vào trong tim

Quanh mình khoảng tối dịu êm

Chỉ nghe phiến rớt lên trên cuộc đời

Phiến sầu rơi, phiến sầu rơi

Đêm dài chong mắt khóc người xa xăm

Tìm nhau trong cõi trăm năm

Thấy qua tiềm thức nẩy mầm chia ly

Đành thôi, tình cũng phân kỳ

Ngày lăn tiếng khóc, đêm chia đợi chờ

Với tình, ta vẫn ngu ngơ

Trách chi đêm vẫn đu đưa phiến sầu!


TRẦN KIÊU BẠC
ĐÊM QUÊ NGƯỜI NHỚ CHA



Có phải Ba về đêm nay không?
Luống cải đầu hiên vội trổ ngồng
Hoa vàng còn bóng Ba trong đó
Dáng Người đang tưới nước vun phân


Có thể Ba về trong đêm nay
Ngõ xa xào xạc lá rung cây
Ba về thăm lại vườn hoa cũ
Xao xác chim đêm khóc gọi bầy


Cây mai vắng người chăm đã lâu
Trổ sắc vàng hoa sắc úa màu
Thân mai cũng không cao thêm nữa
Có lẽ chờ Ba những đêm thâu


Con đợi Ba về những năm qua
Như hồi thơ trẻ đợi được quà
Nay ở quê người xa vạn dặm
Chỉ thấy Ba trong nỗi nhớ nhà


Con biết Ba không về nữa đâu
Ba đã năm yên dưới mộ sầu
Con ở bên đây thương đứt ruột
Bao giờ Phụ Tử thấy được nhau?


TRẦN KIÊU BẠC

Thursday, November 10, 2011

GẶP LẠI VÀM CỎ ĐÔNG



Mình gặp nhau rồi Vàm Cỏ Đông ơi!
Sông chưa Thu mà sông buồn như khóc
Sông lặng im xô dòng đầy nước mắt
Có phải sông buồn xa bạn mười năm ?


Mình gặp nhau đây sau hẹn mấy lần
Sông có nhớ tuổi thơ mình quấn quít
Cụm lục bình chờ nghe chim bìm bịp
Gọi nước lớn lên cho hoa tím tràn về


Tạ tình sông ơi, chờ bạn đêm khuya
Chờ không thấy ai trầm mình bên sóng
Một thời hoa niên, một thời bé bỏng
Theo sóng trôi đi không kể bến bờ


Tạ lòng sông ơi, còn chở tuổi thơ
Mặc người đi chất thêm nhiều tuổi
Nhắc tên dòng sông lòng còn bối rối
Tưởng quên rồi ba tiếng Vàm Cỏ Đông!


Không đâu sông ơi! Mình hẹn bao lần
Nhìn mặt nhau phải đâu lần cuối
Mai nầy chia tay còn hoài câu hỏi
Còn nhớ nhau không, mai mốt còn chờ?


Mùa nầy sông buồn trời sắp sang Thu
Sông đứng lại nghe tình ca năm cũ
Đêm nầy cầm tay, ngày mai tay vẫy
Cảm tạ sông đầy chờ quá mười năm!


TRẦN KIÊU BẠC ( 08/8/05)

HỎI NGƯỜI CÒN Ở LẠI


Chùm hoa nguyệt quế nở bao giờ
Trầm hương em đốt khói lên chưa
Kỷ niệm còn xanh như thuở trước
Hết mộng mơ rồi hay vẫn mơ?

Trăng đêm còn trải vàng xóm nhỏ
Mưa đã rơi đầy phố hẹn xưa
Nước mắt có tan thành biển nhớ
Mười năm ai thức đợi giao thừa?

Còn ai kết nhớ đầy trang sách
Hay là chim sáo đã bay di
Xa nhau tình cũ thành cổ tích
Có chăng lòng sáo sẽ quay về?

Cứ hỏi như chưa lần được hỏi
Bao giờ người mới gởi hồi âm
Mai mốt sẽ không còn kịp nữa
Đêm mai sẽ tắt ánh trăng rằm.


TRẦN KIÊU BẠC
ĐỐM NHỎ LI TI TRÊN VẠT ÁO


Những đốm nhỏ li ti trên vạt áo em
Như hạt sỏi rải đường trong cổ tích
Dẫn anh về ngang bờ sông ngày xưa ly biệt
Tháng của mùa Thu, lạnh của gió Đông già


Những đốm nhỏ li ti không phải là hoa
Sao có lúc đổi màu thay sắc
Đêm hạnh ngộ màu hồng tươi trên ngực
Chiều chia tay sắc tím rụng quanh người


Những đốm nhỏ li ti làm cái nhớ không nguôi
Bám vạt áo em ngàn hạt nồng hoa cải
Bên dòng sông cải trổ hoa đang thì con gái
Trải màu vàng lồng những chấm nhỏ li ti


Chờ em sông đêm chưa biết lúc em về
Vạt áo xưa chắc có thêm chấm li ti nho nhỏ
Hoa cải vàng lên khung trời nhung nhớ
Áo em buồn rơi ngàn chấm nhớ trong anh


Những chấm nhỏ li ti là hạt bụi mong manh
Rơi vô tư trong hồn làm đỏ cay lòng mắt
Đêm lại về, đêm nay còn thao thức
Nhớ hoa cải vàng, nhớ hạt nhỏ li ti.


TRẦN KIÊU BẠC