Kiêu Căng Là Gì?
Một vị tể tướng đời Đường rất giỏi về chính trị, lại cũng là một vị
tướng lừng danh. Người đương thời xem ông là một vị anh hùng dân tộc.
Nhưng bao nhiêu danh vọng ấy không ngăn cản ông say mê đạo Phật một cách
rất cung cúc.
Thầy của ông là một vị đạo cao tăng phái Thiền, thầy trò tâm đắc lắm, không phân biệt tước quyền.
Ngày kia, ông hỏi sư phụ:
- Thưa thầy, xin thầy cắt nghĩa cho đệ tử biết "ngã mạn" là gì?
Mặt của sư phụ đổi sắc, trợn mắt, hỏi với một giọng khinh mạn:
- Mi hỏi ta gì đó, đồ ngu!
Cử chỉ và lời nói bất ngờ ấy làm cho gương mặt tể tướng đỏ lên.
Bấy giờ nhà sư mỉm cười, bảo nhẹ:
- Thưa, đó là"ngã mạn" ạ!
Thực học

Thầy của ông là một vị đạo cao tăng phái Thiền, thầy trò tâm đắc lắm, không phân biệt tước quyền.
Ngày kia, ông hỏi sư phụ:
- Thưa thầy, xin thầy cắt nghĩa cho đệ tử biết "ngã mạn" là gì?
Mặt của sư phụ đổi sắc, trợn mắt, hỏi với một giọng khinh mạn:
- Mi hỏi ta gì đó, đồ ngu!
Cử chỉ và lời nói bất ngờ ấy làm cho gương mặt tể tướng đỏ lên.
Bấy giờ nhà sư mỉm cười, bảo nhẹ:
- Thưa, đó là"ngã mạn" ạ!
Thực học

Hết thảy mọi việc, việc gì cũng có tình hình thực sự. Làm thì làm thực sự, chớ vụ hư danh.
Hết thảy câu nói, câu gì cũng có điểm mầu nhiệm. Nói thì nói cho ra nói, chớ vọng ngôn.
Hết thảy mọi vật, mỗi vật có cái lý rất phải. Nếu không hiểu rõ lý ấy, thì nhận xét dễ sai lầm mà thành mê muội.
Hết thảy mọi người, mỗi người ta có một cách để cư xử đối phó, nếu không biết xử thì dễ sinh ra bất hòa, rồi chán ghét nhau.
Người đi học cần cái gì, chỉ cần học làm cho có sự thật, học nói cho khỏi vọng ngôn, học xử với mọi người cho phải…Học chỉ học thế thôi.
Không chỗ nào không phải là chỗ học, không lúc nào không phải là lúc học, không tâm niệm nào không phải là tâm niệm để học.
Cố học cho được hiểu trọn vẹn, chớ hiểu dở dang, cố học cho kỳ được, học cho đến nơi đến chốn, chớ có tự mãn tự túc. Thế mới đáng gọi là người học giả.

Have a Good time !
Hết thảy câu nói, câu gì cũng có điểm mầu nhiệm. Nói thì nói cho ra nói, chớ vọng ngôn.
Hết thảy mọi vật, mỗi vật có cái lý rất phải. Nếu không hiểu rõ lý ấy, thì nhận xét dễ sai lầm mà thành mê muội.
Hết thảy mọi người, mỗi người ta có một cách để cư xử đối phó, nếu không biết xử thì dễ sinh ra bất hòa, rồi chán ghét nhau.
Người đi học cần cái gì, chỉ cần học làm cho có sự thật, học nói cho khỏi vọng ngôn, học xử với mọi người cho phải…Học chỉ học thế thôi.
Không chỗ nào không phải là chỗ học, không lúc nào không phải là lúc học, không tâm niệm nào không phải là tâm niệm để học.
Cố học cho được hiểu trọn vẹn, chớ hiểu dở dang, cố học cho kỳ được, học cho đến nơi đến chốn, chớ có tự mãn tự túc. Thế mới đáng gọi là người học giả.

Have a Good time !
THÁNH NHÂN
Khổng Tử đến Châu, hỏi Lễ. Lão Tử nói: "Lời nói của ông là lời nói của
những kẻ nay đã xương tàn cốt rụi. Vả, người quân tử đắc thời thì đi xe,
không đắc thời thì tay vịn nón lá mà đi chơn. Ta nghe rằng : "Kẻ buôn
giỏi khéo giử của quý như không có gì, người quân tử đức hạnh, dung
mạo dường như kẻ ngu". Họ rất khác với cái kiêu khí đa dục của ông,
sắc thái và dâm chí ấy không ích gì cho thân ông cả. Tôi sở dĩ bảo cho
ông biết có bấy nhiêu thôi."
Khổng Tử ra về, bảo với đệ tử: ‘Chim, ta biết nó bay như thế nào; cá , ta
biết nó lội làm sao; thú , ta biết nó chạy cách nào. Thú chạy, thì ta có
lưới bắt nó; cá lội, thì ta có dây câu ví nó; chim bay, thì ta có bẩy gài nó .
Chí như con rồng, thì ta không biết nó theo gió mà bay lượn như thế
nào. Nay ta thấy Lão Tử như con rồng!"


















































