THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Sunday, October 19, 2014

THO*TKB


THO*TKB


Ở Ngả Tư Nhớ Mẹ _ Trần Kiêu Bạc _ ngâm thơ Hồng Vân

"Ở Ngã Tư Nhớ Mẹ"--Thơ: Trần Kiêu Bạc; Hồng Vân diển ngâm

"Mùi Mẹ Hương Tết"--Thơ Trần Kiêu Bạc; Hồng Vân diễn ngâm; K.O. thực hiện--

"NÚI KHÓC"--Thơ: Trần Kiêu Bạc-- Hồng Vân diễn ngâm

Hue1LoiHenChưaThành (MienThuy+TranKieuBac+NguyenHuuTan+NgocChau).wmv

DA~ QUY` CAO NGUYE^N

Câu chuyện tình đẫm lệ về hoa dã quỳ

Mỗi độ thu sang, cả vùng núi Tây Nguyên lại chìm trong sắc vàng khiến người dân nơi đây nhớ về câu chuyện tình buồn của đôi uyên ương K'lang và H'limh trong quá khứ.
  • .
Ai từng ghé thăm cao nguyên B’ Lao, Langbiang hay phố núi Tây Nguyên - những địa danh vốn nổi tiếng với đồi chè, cà phê thì nay còn biết thêm cung đường của hành trình "Lên non tìm động hoa vàng" và mơ làm chàng Từ Thức gặp Tiên.
Những con đường đất đỏ dốc chênh vênh mùa này được phủ kín bởi vạt hoa xinh xinh, rực rỡ có thể mê hoặc bất cứ lữ khách nào ghé thăm. Buổi tối, say men bên ché rượu cần cùng điệu múa Xoang và bếp lửa bập bùng, lữ khách có cảm giác như đang miên man cùng huyền thoại dã quỳ. Loài hoa này gắn với câu chuyện tình bi thảm giữa chàng K’lang và nàng H’limh xinh đẹp.
Chàng K’lang - một dũng sĩ tài năng đã trao gửi trái tim mình cho nàng H’limh - cô gái đẹp nhất vùng. Thế nhưng, hạnh phúc đôi tình nhân không dài lâu. Họ đã chết do bị trả thù một cách tàn độc, bắt nguồn từ sự ghen tuông của La rihn - con trai tộc trưởng La siêng. 
La rihn bắt cóc K’lang lúc chàng vào rừng săn thú và tra tấn. Đến khi được gặp K’lang, H’limh đau nhói nhận ra chàng sắp chết bởi những mũi giáo tẩm độc đâm khắp người. Ôm chặt người yêu trong tay, chính nàng cũng bị La rihn xử tử vì quá hờn ghen.
Nơi chôn đôi tình nhân mọc lên một loài hoa dại, sinh sôi mạnh mẽ và chỉ tươi nở vào thời tiết cuối thu - thời điểm họ ra đi trong quá khứ. Hoa dã quỳ đã đến với Tây Nguyên như thế, ghi dấu về một chuyện tình buồn đẫm lệ của người bản địa.
Loài hoa này chỉ sống và sinh sôi tại vùng núi cao, nơi luôn hòa cùng mây trắng lãng đãng bay mỗi sớm. Trong không gian lạnh buốt, chân tay tê cóng, lữ khách như được sưởi ấm với một rừng sắc vàng.
Khi lên phố núi B’Lao, Di Linh hoặc lang thang trên con đường quanh co đến thác Dambri cùng các vùng Tây Nguyên Dran, Tu Tra, Bồng Lai, bạn sẽ ngỡ ngàng với một trời hoa dã quỳ đua chen.
Nhiều du khách thường ngạc nhiên khi nhận ra vào sáng sớm, dã quỳ vẫn còn như e ấp ngái ngủ, nhưng khi nắng lên rạng rỡ khắp trời, những cánh hoa chợt bung nở, khoe trọn vẻ đẹp  khiến núi đồi chợt bừng sáng lung linh.
Nếu chưa từng một lần trải nghiệm ngắm động hoa vàng đầy mộng mị này, sẽ không bao giờ thừa để bạn tham gia một chuyến thăm Tây Nguyên. Lịch trình có thể từ Đăk Nông, Đăk Lăk, Buôn Mê Thuột đến Kon Tum.
Tiếp theo đó là một số điểm đến chưa thực sự phổ biến với người Sài Thành như Sa Thầy, Măng Đen, Ngọc Hồi… Trên bất cứ chặng đường nào, bạn cũng sẽ mãn nhãn khi ngắm những đồi dã quỳ nở vàng khắp mọi nơi.
Hoa dã quỳ đan vào nhau, chen chúc, cứ thế tiếp nối tạo thành các dải sóng hoa kéo dài thành tấm thảm khổng lồ. Mỗi khi cơn gió ào ạt thổi qua, chúng lại xô nhau rung rinh.
Những cung đường tuyệt diệu nơi đây sẽ mãi lưu luyến bước chân người lữ khách, bỏi loài hoa không hương nhưng đẹp xinh, tươi thắm.
Quỷ Cốc Tử - Lê Phúc


DÃ QUỲ CAO NGUYÊN


Còn mang trên vai  nhan sắc dã quỳ
Dẫu đã xa ngàn phố cao nguyên cũ
Phố mãi lấm lem dốc cao bụi đỏ
Dã quỳ vẫn in lớp lớp hoa vàng

Ôm trong lòng nỗi nhớ nhiều ngăn
Rừng hoa dại nhốt trong ngăn lớn nhất
Chờ gió  rơi vào rượu cần say khướt
Sắc vàng rung lên nỗi nhớ dã quỳ

Nắng lao xao, trời xanh thắt lòng ai
Tiếc một nỗi màu xanh không chạm đất
Để dã quỳ nằm sóng soài chờ nắng tắt
Một mình hoa vàng trong bụi đỏ không tan

Nhớ vẫn không cùng thương vẫn miên man
Gùi trên lưng, ngô đầy khố xanh khố đỏ
Sao không gùi theo sắc vàng hoa thương nhớ
Để thị thành vắng mãi sắc vàng tươi?

Dã quỳ cao nguyên chỉ gặp một lần thôi
Sắc vàng lạ kỳ theo người cùng năm tháng ...

TRẦN KIÊU BẠC

Saturday, October 18, 2014

SAI GON / SAI GON

Bánh mì Sài Gòn

(Dân trí) - Nhà báo Robyn Eckhardt trong bài Finding Saigon’s best banh mi (Đi tìm bánh mì ngon nhất Sài Gòn) đăng trên trang mạng EatingAsia khẳng định, món ăn đặc trưng Sài Gòn đó chính là bánh mì!

The Guardian, một chuyên trang du lịch đã viết: “Một điều bí mật mà không mấy người biết là món sandwich ngon nhất thế giới không phải được tìm thấy ở thành phố Rome, Copenhagen hay New York mà ở Việt Nam”.
Và khắp mọi hang cùng ngõ hẻm trên khắp đất nước này bạn có thể nghe tiếng rao bán bánh mì, món ăn phổ biến tựa như cơm gạo của người Việt. Tiếng rao ấy nổi tiếng đến mức một đứa trẻ đang ngọng nghịu tập nói cũng có thế nói theo được: “Bánh mì Sài Gòn, một ngàn một ổ…”.
Bánh mì Sài Gòn
Chiếc bánh ấy bất kì ai cũng dùng và dùng bất cứ đâu. Từ nhà hàng sang trọng, văn phòng, trong quán café, trên xe đò và ngay cả ở vỉa hè hoặc lúc nào đó đói bụng và không kể thời điểm sáng, trưa, chiều, tối, thậm chí ở điều kiện thuận lợi hay không thuận lợi trong việc ăn uống thì vẫn có thể… gặm bánh mì lót dạ. Chiếc bánh mang thương hiệu toàn thế giới ấy có giá trung bình trên dưới 15.000 đồng (đã được kẹp các loại rau, thịt).
Bánh mì Sài Gòn
Bánh mì kẹp thịt ở Việt Nam có nguồn gốc từ Pháp (gần giống với bánh mì que kiểu Pháp) được những người gốc Bắc di cư vào miền Nam mang theo sau năm 1954. Nhưng các thành phần tạo nên chiếc bánh mì lại là sự kết nối, giao lưu văn hóa ẩm thực của nhiều quốc gia. Ví như chiếc bánh mì Việt Nam giống bánh mì Pháp, nhân bánh gồm xá xíu, thịt heo quay có nguồn gốc từ các món Hoa, pa tê, pho mát lại là món ăn quen thuộc ở các nước phương Tây.
Bánh mì Sài Gòn
Nhưng xung quanh chiếc bánh mì bé bỏng và kì diệu ấy còn có một câu chuyện tình lãng mạn giữa đại úy người Pháp có tên là Frank và một người con gái Việt có tên là Cô Ba để rồi ở Sài Gòn xuất hiện thương hiệu bánh mì lừng danh mang tên người con gái xinh đẹp ấy. Tiếng tăm bánh mì Cô Ba vượt năm châu bốn bể, để lại trong lòng thực khách quốc tế một ấn tượng không phai.
Thường thì bánh mì sau khi được hơ qua than hồng cho vỏ ngoài giòn sẽ được kẹp với chả lụa, chả lạnh, chả chiên, một ít ruốc thịt heo, dưa leo xắt dài và mỏng. Nhưng có những cách ăn phổ biến khác là ăn bánh mì không, bánh mì chấm đường, bánh mì chấm sữa, bánh mì chấm xì dầu, bánh mì ăn với trứng ốp la… Dễ thương ở chỗ là cách ăn nào cũng hợp với bánh mì. Những người đi xa, lúc về nhà cũng hay mua bánh mì cho trẻ nhỏ (mà cũng không riêng gì trẻ nhỏ, quà ấy được chia đều cho mọi người ăn lấy thảo). 
Andrea Nguyen, một chuyên gia về bánh mì, tác giả cuốn sách
Andrea Nguyen, một chuyên gia về bánh mì, tác giả cuốn sách Cẩm nang về bánh mì (The banh mi handbook) cùng với nữ tác giả Robyn Eckhardt đã có một chuyến du hành khảo sát tại Sài Gòn để tìm những nơi bán bánh mì thịt ngon nhất.
Trong cuốn sách của mình, Andrea Nguyen có liệt kê những tiệm bánh mì như: Xe bánh mì của chị Hoàng Thanh Mai ở trong một con hẻm trên đường Trương Định (giữa hai đường Ngô Thời Nhiệm và Nguyễn Đình Chiểu), tiệm bánh mì Hòa Mã trên đường Cao Thắng của bà Lê Thị Hạnh, tiệm bánh mì Số 1 trên đường Nguyễn Thượng Hiền của ông Trần Linh Sơn…
Andrea Nguyen, một chuyên gia về bánh mì, tác giả cuốn sách
Lẽ dĩ nhiên đó là cảm nhận riêng của Andrea Nguyen, nó mang tính chủ quan nhưng không phải là không có lý. Trong đó giới “nghiền bánh mì thịt Sài Gòn” khẳng định rằng bánh mì Hòa Mã chính là tiệm đầu tiên bán bánh mì thịt kiểu Sài Gòn, ra đời vào năm 1958 tại số 511 Phan Đình Phùng (nay là Nguyễn Đình Chiểu - Quận 3). Hai năm sau tiệm dời về 51 Cao Thắng và ổn định buôn bán cho đến nay. Bà Lê Thị Hạnh là truyền nhân đời thứ 3 của bánh mì Hòa Mã.
Trước khi bánh mì Hòa Mã ra đời thì Sài Gòn chỉ có bánh mì baguette kiểu Pháp, ổ dài nhỏ, đặc ruột, ăn với thịt nguội, pa-tê nhưng không kẹp vào ruột bánh.
Andrea Nguyen, một chuyên gia về bánh mì, tác giả cuốn sách
Nhưng đại diện duy nhất của ẩm thực Việt được trang mạng Concierge.com (Tạp chí du lịch Mỹ Condé Nast Traveler) vinh danh là một trong 12 món ăn đường phố ngon nhất thế giới vào năm 2008 lại là xe bánh mì trước con hẻm 37 Nguyễn Trãi (quận 1). Xe bánh mì thịt nướng này chỉ bán vỏn vẹn trong vài tiếng đồng hồ, từ 5h chiều đến tầm 7h30 tối là hết, xe bánh luôn đông khách, bất kể giờ nào, có khi phải xếp hàng đợi nửa tiếng mới mua được ổ bánh mì. 
Andrea Nguyen, một chuyên gia về bánh mì, tác giả cuốn sách
Bánh mì Sài Gòn không chỉ thế, những cái tên như Bảy Hổ, Nguyên Sinh, Hòa Mã, Như Lan, Hà Nội, Lệ, Bánh mì hẻm Huỳnh Văn Bánh (hẻm 489 Huỳnh Văn Bánh Phú Nhuận), Bảy Hiền (6 Lý Thường Kiệt, Tân Bình), Bánh mì xíu mại khô (358 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.3)… mà số tuổi đã bằng một đời người cùng với vô số những xe bánh mì dọc ngang khắp các đường phố đã làm nên một “thành phố bánh mì” vô cùng sinh động và hấp dẫn.
V.H
Trích từ loạt bài “Hành trình tìm kiếm món ăn dân dã truyền thống ẩm thực ba miền” dành riêng cho chương trình Chiếc Thìa Vàng 2014. 

Thursday, October 16, 2014

SUY GẪM.

SUY GẪM

MIẾNG BÁNH MÌ CHÁY!

Khi tôi còn là một đứa trẻ, mẹ luôn tất bật chuyện nấu nướng, dọn dẹp, và chuẩn bị chu đáo cho tất cả mọi người.
Tối nọ, sau cả ngày lao động vất vả, mẹ đặt đĩa trứng, xúc xích và những miếng bánh mì quá lửa lên trước mặt ba tôi.
Tôi đã chờ đợi xem phản ứng của ba như thế nào, hẳn ông sẽ rất giận dữ.

Tuy nhiên, tất cả những việc ông làm là lấy bánh mì bị cháy, quệt bơ mứt, ăn với xúc xích từng miếng một, và mỉm cười với mẹ. Sau đó, ba quay sang hỏi tôi hôm nay đi học thế nào.
Khi tôi đứng dậy vào phòng học bài, tôi nghe tiếng mẹ nói xin lỗi ba vì làm bánh mì cháy. Và tôi sẽ không bao giờ có thể quên điều ba tôi nói: “Em yêu à, anh rất thích những miếng bánh mì cháy”.
Tối hôm đó, ba vào giường hôn lên trán và chúc tôi ngủ ngon. Không kìm nén được, tôi liền hỏi ba rang:
“Ba thực sự thích ăn những miếng bánh bị cháy?”.
Ba ôm tôi vào lòng và nói:
“Mẹ của con đã phải làm việc rất vất vả cả ngày, và mẹ thực sự mệt, bên cạnh đó chỉ một chút bánh bị cháy không bao giờ có thể làm tổn thương bất kỳ ai. Con biết không, trong cuộc sống, còn có rất nhiều thứ không hoàn hảo, và cả những con người không hoàn hảo. Ba cũng không phải là người tốt nhất, có lúc ba đã quên ngày sinh nhật của mẹ, quên những kỷ niệm giống như bất kỳ 
ai, nhưng mẹ con chưa bao giờ đòi hỏi hay trách móc gì cả”.
Cái mà tôi học được trong nhiều năm qua, chính là biết chấp nhận những lỗi lầm của nhau, và vui mừng với những nét độc đáo của nhau.
Chúng ta có thể mở rộng bất kỳ mối quan hệ nào, thực tế, sự thấu hiểu là nền tảng cơ bản cho mọi mối quan hệ bao gồm tình bạn, tình vợ chồng hay cha mẹ - con cái.
Đừng đặt chìa khoá hạnh phúc của bạn trong túi người khác, hãy giữ nó cho mình nhé.
AT. Sưu tầm

Tuesday, October 14, 2014

EBOLA


12.10.2014

Bệnh Ebola: Làm thế nào để giữ an toàn

Ebola là gì?
Ebola là một chứng bệnh nghiêm trọng, thường dẫn tới tử vong, với tỷ lệ tử vong lên tới 90%. Chứng bệnh này tác động đến người và các động vật linh trưởng, trong đó có loài khỉ, khỉ đột và tinh tinh. Bệnh lây truyền do virut thông qua tiếp xúc với máu hay các dịch chất cơ thể của người bị nhiễm bệnh. Sự lây nhiễm cũng có thể xảy ra nếu người lành mạnh tiếp xúc với những vật bị nhiễm các dịch chất của người bị bệnh Ebola, như quần áo bị dính bẩn, khăn trải giường hay kim chích đã qua sử dụng.
Làm thể nào để tránh nhiễm Ebola?
• Đừng chạm vào người có các triệu chứng bệnh như sốt cao liên tục, mắt đỏ, nôn mửa và đau bụng.
• Rửa tay kỹ và thường xuyên, kể cả dưới móng tay. Dùng xà-phòng và nước sạch; dùng thuốc sát trùng tay nếu không có xà-phòng.
• Dùng bao tay và các thiết bị bảo hộ khi chăm sóc người bị nhiễm bệnh.
• Tránh tiếp xúc với thịt sống; nấu chín tất cả thức ăn động vật và các phó sản.
• Tránh ăn thịt rừng; Chớ nên mua hay ăn thú hoang, kể cả động vật linh trưởng.
• Tránh tới những khu vực đang có các vụ bộc phát bệnh.
• Chớ đụng chạm vào bất kỳ ai tử vong vì Ebola, hay các khăn trải giường, chăn mền và quần áo người nhiễm bệnh.
Các triệu chứng bệnh Ebola
Thời gian từ lúc người bệnh bị nhiễm virut Ebola và các triệu chứng ban đầu là từ 2 đến 21 ngày. Nếu cảm thấy yếu nhiều, bị sốt, tiêu chảy hay ói mửa HOẶC vừa tiếp xúc trực tiếp với các vết thương hay dịch chất cơ thể của người bị nhiễm bệnh, hãy đến ngay một cơ sở y tế càng sớm càng tốt. Cơ may sống sót bệnh Ebola tăng với việc điều trị sớm.
Ebola được điều trị ra sao?
Không có thuốc chủng ngừa hay thuốc nào được chứng minh là chữa khỏi Ebola. Các triệu chứng Ebola được điều trị trong thời gian biểu hiện. Các biện pháp can thiệp cơ bản sau đây, khi được sử dụng sớm, có thể gia tăng cơ may sống còn:
Cung cấp dung dịch và điện giải.
Duy trì dưỡng khí và huyết áp.
Điều trị các trường hợp nhiễm bệnh khác nếu có.
Nguồn: Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh Hoa Kỳ CDC


Monday, October 13, 2014

TÌNH CHA TUYỆT ĐẸP

.

Khoảnh khắc tuyệt đẹp của cậu bé bệnh tật dưới ống kính người cha

Một người cha ở Mỹ đã ghi lại loạt ảnh về con trai mình khi nhận ra những ngày con sống trên đời là hữu hạn.
Buổi sáng cách đây hơn một năm, đôi vợ chồng trẻ Adrian và vợ là Michelle đến bên chiếc nôi của con mình và vô cùng sửng sốt khi cậu bé không hề có phản ứng. Tức tốc mang con đến bệnh viện, cậu bé được chẩn đoán mắc chứng co giật hiếm gặp.
 
Lúc đó cậu bé Emerson 10 tháng tuổi phải bắt đầu lộ trình điều trị. Đến nay cậu bé hơn 2 tuổi, đã không cần phải dùng thuốc nữa.
 
Từ ngày con ốm, ông bố Adrian nhận ra sự sống là hữu hạn. Anh muốn dùng máy ảnh lưu lại mọi khoảnh khắc tươi đẹp của con.
 
Ông bố Adrian đang là sinh viên nha khoa, năm thứ 2 Đại học Louisville, bang Kentucky. Nhờ có con mà anh phát hiện mình có niềm đam mê với nhiếp ảnh.
 
"Nhiếp ảnh gia nghiệp dư" sử dụng phần mềm chỉnh sáng để các bức ảnh đẹp hơn.
 
Trong mỗi bức ảnh của Adrian, người xem đều nhận ra sắc màu cổ kính. Ông bố chọn trường phái này là muốn thể hiện tuổi thơ tươi đẹp, trong trẻo và khơi gợi nỗi niềm hoài cổ.
 
Nơi sinh sống của gia đình gần những nông trại, có nai, cừu và những chú chó. Adrian thả con chơi đùa với tự nhiên và chọn những khoảnh khắc để bấm máy.
 
Cậu bé Emerson cười đùa thỏa thích như ở nhà, không sợ bẩn hay lạ lẫm với các con vật nhìn thấy lần đầu.
 
Khi đưa các bức ảnh lên trang cá nhân, ông bố này nhận được rất nhiều lời khen. Một người bình luận: "Niềm vui của con, tình yêu của người cha và đam mê bất diệt với nhiếp ảnh đã tạo ra những khoảnh khắc tuyệt đẹp".
 
Bây giờ Emerson đã có thêm một cậu em trai 7 tháng tuổi. Hai anh em cùng trở thành nguồn sáng tác lớn nhất của ông bố này.
 
Nhân ngày của cha, Adrian Murray đã đăng bức hình này. Anh cho biết mình vô cùng hạnh phúc khi làm cha. Mỗi ngày đều được chứng kiến nụ cười, thậm chí cả nước mắt của con. Hai năm qua, ngoài thời gian đi học, anh dành hết thời gian còn lại cho vợ con. Giờ Adrian Murray còn được nhiều người thuê chụp ảnh cưới và trẻ em.
 
Phan Dương (Theo dailymail)

Sunday, October 12, 2014

TỪ BẠN BÈ GỞI

Bài chuyển. Tùy nghi



​ Mời bấm vào đường dẫn sau:​


2-Nobody can dance like this guy, unbelievable. Do not miss this video !
   






3-Câu chuyện cảm động khiến cả thế giới nghẹn ngào

Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị dành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.
Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.
cau-chuyen-cam-dong-1Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.
Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:
– Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.
– Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm
Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…
Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…
Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.
cau-chuyen-cam-dong-2
Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:
– Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.
Chị cẩn thận tháo túi.
Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:
-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.
– Nhận vào.
Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.
Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:
-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?
-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.
Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.
Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:
– Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?
– Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.
– Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.
Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.
Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.
Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy.
Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:
– Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !
Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.
Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế. Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.
– Thưa với thầy, gạo này là do tôi… Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm… Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !
Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.
Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :
– Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.
Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:
– Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.
Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.
Lòng thầy xót xa.
Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.
Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.
Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.
Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài. Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.
Thầy nói:
– Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.
Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.
Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.
– Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…
Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.
Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.
Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:
– Mẹ ơi!!!!!!
4-Trẻ con Việt ham học

Miền Thượng Du Bắc Việt

Bữa cơm chan nước mì tôm của học sinh bán trú É Tòng

Nhiều năm dạy ở trường, cô Lò Thị Liên chưa một lần thấy học sinh được ăn thịt. Món xa xỉ nhất của các em là cá khô nướng. Thường ngày, những đứa trẻ mới 6 tuổi tự nấu ăn, 5-6 đứa pha chung một gói mì rồi chan cơm, xì xụp húp. 
hoc-sinh-vung-cao-E-Tong2-5312-141239570
Khu nhà bán trú đơn sơ của học sinh trường tiểu học É Tòng (huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La) gồm 4 gian nhà được dựng bằng tre, nứa. Mỗi gian có 30-40 em sống cùng. Ảnh: Diệp Hương.
Từ thị trấn Thuận Châu (Thuận Châu, Sơn La) lên É Tòng, xã vùng cao khó khăn của huyện, phải đi hơn 3 giờ xe máy. Đường vắng vẻ, heo hút giữa một bên là rừng, một bên là vực sâu. Ở É Tòng có hai dân tộc chính là Thái và Mông. Điều kiện thiếu thốn, đến cái ăn còn phải chật vật từng ngày nên sự học của trẻ nơi đây càng gặp nhiều khó khăn.
Thầy giáo Bạc Cầm Lĩnh, Hiệu trưởng trường tiểu học É Tòng cho biết, học sinh ở các bản xa phải đi 12-14 km để đến trường. Vì vậy trước đây tình trạng nghỉ học khá phổ biến. Để duy trì sỹ số học sinh và thực hiện mục tiêu phổ cập giáo dục, từ năm 2012 phụ huynh, giáo viên bàn nhau dựng nhà ở bán trú cho các em đỡ vất vả.
Khu bán trú là 4 phòng ở tạm dựng bằng tre, nứa, vách liếp, mái ngói xi măng. Giường ngủ được kê bởi những cọc tre đơn sơ. Mỗi học sinh mang đến trường một hòm quần áo, sách vở, gom góp với nhau mấy chiếc nồi nấu cơm. Phụ huynh người góp gạo, người mang củi... đến cùng các em "nuôi" con chữ.
hoc-sinh-vung-cao-E-Tong-7323-1412395707
Mới 6 tuổi, học sinh trường tiểu học É Tòng đã tự mình nấu ăn, lo sinh hoạt cá nhân. Ảnh: Diệp Hương.
Có hơn 140 học sinh cùng sống trong khu lán lụp xụp, sơ xài ấy. Những ngày thu, trời Tây Bắc se lạnh, mù sương, cả lớp học và khu bán trú tối om. Những ngày mưa chuyển mùa hắt nước qua tường vách tre mỏng tanh làm ướt chăn, đệm. Mùa đông, những tấm liếp không ngăn nổi những đợt gió mùa đông bắc, học sinh ở trong lán xích lại gần nhau để chống lại cái rét cắt da cắt thịt.
Do chưa có người lo đời sống cho các em nên thầy cô giáo vừa đứng lớp dạy con chữ, vừa hướng dẫn học trò nấu ăn. "Sau buổi lên lớp, chúng em vào bếp. Bạn lớn chỉ cho bạn bé cách làm. Các nhóm lần lượt thay nhau nấu, có khi phải sang giờ chiều mới xong nồi cơm của mình", Mùa A Tà, học sinh lớp 5B nói.
Bữa ăn của học sinh trường tiểu học É Tòng là nồi cơm chan thật nhiều nước mì tôm. 5-6 đứa trẻ chung nhau một gói mì xì xụp húp. Cô Lò Thị Tiên, giáo viên nhà trường cho biết: "Nhiều năm dạy ở trường, tôi chưa thấy các cháu có thịt ăn. Món xa xỉ nhất của học sinh là cá khô nướng nhưng cũng ít khi có để ăn. Cứ cuối tuần các em lại đi bộ về nhà, khi trở lại lưng em nào cũng trĩu nặng bao gạo, rau, đồ ăn gia đình chuẩn bị cho".
hoc-sinh-vung-cao-7378-1412159804.jpg
Bữa ăn của học sinh tiểu học É Tòng là cơm chan nước mì tôm. Ảnh: Diệp Hương.
Khó khăn là vậy nhưng trẻ con nơi đây rất ham học. Lò Thị Vân (lớp 4A) ước: "Sau em này thích làm cô giáo để dạy con chữ cho nhiều học sinh vùng cao". Lò Thị Loan (lớp 5A) mong làm bác sĩ để chữa bệnh cho ông, bà.
Là trường vùng cao, đặc biệt khó khăn nhưng thầy Hiệu trưởng Bạc Cầm Lĩnh luôn tự hào vì học sinh của tiểu học É Tòng được Phòng Giáo dục đánh giá là chất lượng đào tạo tốt. Năm nào trường cũng có học sinh đi thi học sinh giỏi cấp huyện. Năm học 2013-2014, trường có học sinh đạt giải ba.
Diệp Hương