THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, April 16, 2015

NHẶT HOA TRÊN NET/ NỤ CƯỜI

Thứ trang sức không tốn kém, không rủi ro của đàn bà

Cười chưa hẳn làm cho bạn bớt đi nếp nhăn của tuổi già, chưa hẳn làm khô những giọt nước mắt đang chảy trong tim bạn nhưng nếu bạn không cười, sẽ có nhiều thứ bạn bỏ lỡ...

"Hãy cười lên đi nào" đó là câu bạn sẽ được nghe rất nhiều lần khi bạn đứng trước ống kính máy ảnh. Nụ cười tươi tắn sẽ làm cho bức ảnh có sức sống và truyền cảm xúc tới người xem. Đó cũng chính là khoảnh khắc mà bạn trở nên đẹp nhất.

Ảnh minh họa.

Những nụ cười đẹp từ các bức ảnh giống như thứ thuốc gây nghiện, đem đến ảo giác diệu kỳ khiến cho bao nhiêu ưu phiền ở hiện thực đều nhòa bóng. Cái được làm sắc nét hơn cả trong tâm trí của bạn, vào giây phút đối mặt với những bức ảnh quá khứ ấy, chỉ có những nụ cười như niềm vui thanh khiết dưới bầu trời ngập tràn ánh nắng dịu dàng.

Một lần sấp ngửa sau giờ làm việc, gạt bỏ cảm giác khó chịu sau những xích mích nơi công sở, những va chạm trên đường đi làm về, khói bụi không khí ngột ngạt, tôi đến trước cửa lớp nhìn hai con đang nô đùa với nhau, cảm giác thật vui vẻ, tôi cười thật tươi. Con trai nhìn mẹ bảo: "hôm nay trông mẹ xinh thế?". Tôi nhìn lại mình vẫn bộ dạng nhếch nhác, phấn son đã trôi qua sau một ngày làm việc mệt mỏi. Lý do thật đơn giản: "Vì hôm nay mẹ cười". Bí quyết để có được vẻ đẹp trong mắt người đàn ông bé nhỏ rất đơn giản " Hãy mỉm cười".

Thế mà từ xưa đến nay biết bao nhiêu người phụ nữ đã chịu "đau đớn" để có được vẻ đẹp. Những ai đã từng xem phim cuốn theo chiều gió, hẳn còn nhớ hình ảnh cô hầu da đen to béo, mặc áo nịt cho cô nàng Scarlett và cô nàng phải phải bám chặt vào cột để khỏi bị ngã ngửa ra phía sau. Ngày nay, nhiều người phải dùng đến phẫu thuật thẫm mỹ như phao cứu sinh cho vẻ đẹp của mình Nhưng chắc chắn, có một trang sức có thể làm bạn không tốn kém, không đau đớn, không rủi ro, đó chính là nụ cười.

Tôi nhớ câu chuyện " triết lý tình yêu" của bọn trẻ.

"Mẹ ơi em Boeing đang nhìn mẹ cười kìa

- Đúng rồi, em Boeing hay cười con nhỉ?

- Em Boeing giống Bun Beo hồi nhỏ toàn nhìn mẹ cười.

- Con có biết sao em nhìn mẹ cười không?

- Vì em thích mẹ."

Lý thuyết của bọn trẻ cực kỳ đơn giản: "Em cười với mẹ vì em thích mẹ". Cuộc sống với rất nhiều áp lực, áp lực công việc , áp lực gia đình, áp lực xã hội đã làm cho người lớn cau có, nhàu nhĩ khi đối mặt nhau trong các bữa cơm hàng ngày. Con đã dạy cho tôi một điều thật giản dị: "Hãy cười lên vì tình yêu nhiều lúc chỉ đơn giản là dành cho nhau nụ cười".



Vợ bảo: "Sao anh cứ nhăn nhó với em thế, em chỉ nhờ anh đánh răng cho con thôi?"

Chồng bảo: "Tại sao em lại nói với bộ mặt đưa đám như thế. Em nhăn nhó làm anh cũng không thể vui vẻ được".

Thay vì cứ hỏi tại sao chúng mình lại nhăn nhó với nhau, hãy hỏi tại sao chúng ta không dành cho nhau những nụ cười ngọt ngào, vì đó mới thực sự là điều mà chúng ta đều mong muốn.

Vậy nên, hãy đứng trước những người bạn yêu thương và mỉm cười, bạn sẽ nhìn thấy rất nhiều nụ cười đáp lại.

Theo Thu Huyền
Dân Việt

Tuesday, April 14, 2015

"Mẹ Về" thơ Trần Kiêu Bạc phổ nhạc

THƠ TRẦN KIÊU BẠC


TƯƠNG TƯ THEO TIẾNG HÁT 



" Chỉ nghe tiếng hát mà đem lòng yêu thương"
Câu hát quen thay ngàn lời muốn nói
Căn phòng nhỏ thường ngày chật chội
Bỗng thênh thang mừng giọng hát ngân xa

Tiếng hát đưa về một thuở ngây thơ
Hoa cỏ may vương áo dài trung học
Cung La thứ còn rộn ràng tiếng guốc
Chút ngập ngừng qua một nốt Fa thăng




Tiếng rì rào như nắng rớt ngoài sân
Tiếng êm ru ngàn sợi mưa góc phố
Giọng luyến láy theo bầy chim về tổ
Khúc thẹn thùng hoa mới nở đưa hương

Đêm quạnh hiu làm nỗi nhớ rưng rưng
Thương ai hát thương hoài theo tiếng hát
Xin mãi mãi giọng ca quen không tắt
Để nghe hoài tiếng hát của người thương!

TRẦN KIÊU BẠC




TƯƠNG TƯ QUA TIẾNG SÁO  




Sáo ai khoan nhặt đêm dài
Thuyền ai lờ lững sông đầy mù sương
Lầu cao một bóng Mỵ Nương
Dõi theo tiếng sáo mà tương tư người
Thuyền theo con nước trôi xuôi
Còn nghe vọng khúc ngậm ngùi Trương Chi
Sông đêm lại nhớ lầu khuya
Người chưa gặp đã cách chia dặm trường
Sáo buồn mở khúc thê lương
Gởi qua tiếng sáo lòng tương tư người
Sáo đêm mãi khúc ngậm ngùi
Lầu khuya mãi một bóng đời quạnh hiu!

TRẦN KIÊU BẠC

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

GẶP LẠI VÀM CỎ ĐÔNG   



Mình gặp nhau rồi Vàm Cỏ Đông ơi!
Sông chưa Thu mà sông buồn như khóc
Sông lặng im xô dòng đầy nước mắt
Có phải sông buồn xa bạn mười năm ?

Mình gặp nhau đây sau hẹn mấy lần
Sông có nhớ tuổi thơ mình quấn quít
Cụm lục bình chờ nghe chim bìm bịp
Gọi nước lớn lên cho hoa tím tràn về




Tạ tình sông ơi, chờ bạn đêm khuya
Chờ không thấy ai trầm mình bên sóng
Một thời hoa niên, một thời bé bỏng
Theo sóng trôi đi không kể bến bờ

Tạ lòng sông ơi, còn chở tuổi thơ
Mặc người đi chất thêm nhiều tuổi
Nhắc tên dòng sông lòng còn bối rối
Tưởng quên rồi ba tiếng Vàm Cỏ Đông!

Không đâu sông ơi! Mình hẹn bao lần
Nhìn mặt nhau phải đâu lần cuối
Mai nầy chia tay còn hoài câu hỏi
Còn nhớ nhau không, mai mốt còn chờ?

Mùa nầy sông buồn trời sắp sang Thu
Sông đứng lại nghe tình ca năm cũ
Đêm nầy cầm tay, ngày mai tay vẫy
Cảm tạ sông đầy chờ quá mười năm!

TRẦN KIÊU BẠC 

HOA KỲ LẠ

Thứ Hai, 13/04/2015 - 12:34

Những loài hoa kỳ dị nhất thế giới

Hoa xác chết
Khám phá những loài hoa kỳ dị nhất thế giới
Loài hoa kỳ lạ còn có tên khoa học là Amorphophallus titanum, hay còn được biết tới với cái tên dân dã "hoa xác chết" do màu sắc và mùi hương nồng của hoa y hệt mùi thịt bị thối rữa. Chùm hoa của loại cây này có thể cao tới 3m, đường kính có thể to tới 1m, có nguồn gốc từ hòn đảo Sumatra của Indonesia. Bề mặt của cánh hoa có màu đỏ sẫm như miếng thịt, còn hương tỏa ra rất thu hút loài ruồi ăn xác chết.
Theo chu kỳ mấy năm mới nở một lần nên vào kỳ nở rộ, hoa xác chết là nơi rất hút khách du lịch.
Theo chu kỳ mấy năm mới nở một lần nên vào kỳ nở rộ, hoa xác chết là nơi rất hút khách du lịch.

Một bông hoa nở thường kéo dài trong 3-4 ngày. Mùi hương "đậm" nhất tỏa ra vào ngày thứ 2. Sau đó, hoa dần dần lụi đi và phải mấy năm sau mới nở tiếp. Hoa xác chết được coi là một trong những điều kỳ lạ của tự nhiên, thu hút khách du lịch tới chiêm ngưỡng.

Hoa mõm sói Snapdragon
 Khi tươi, hoa mõm sói khá bắt mắt.
 Khi tươi, hoa mõm sói khá bắt mắt.

Hoa mõm sói còn được biết tới với cái tên kim ngư thảo, mõm rồng. Đây là loài hoa thường phân bố tại các đỉnh núi đá ở châu Âu, Mỹ và Bắc Phi. Khi tươi, hoa có màu hồng phấn rất đẹp.
Khi héo đi, những bông hoa có hình thù như đầu lâu.
Khi héo đi, những bông hoa có hình thù như đầu lâu.
 Khi héo đi, những bông hoa có hình thù như đầu lâu.

Tuy nhiên, khi hoa héo đi, các hạt rơi xuống, để lại bông hoa một hình dáng rất kỳ dị như đầu lâu. Một số nơi trên thế giới còn gọi chúng là cây sọ rồng vì ngoại hình rùng rợn của loại hoa này khi chết đi. Theo truyền thuyết xưa, người ta thường trồng loại hoa này trong vườn với ý nghĩ chúng có sức mạnh tiềm ẩn và diệt trừ tà ma.

Phong lan ma
Phong lan ma là loài hoa tưởng chừng đã tuyệt chủng
Phong lan ma là loài hoa tưởng chừng đã tuyệt chủng

Tên khoa học của loại hoa này là Epipogium aphyllum. Đây là một trong những giống hoa phong lan quý hiếm nhất trên thế giới, tưởng chừng đã tuyệt chủng cách đây hơn 20 năm. Chúng phân bố tại các khu rừng ở Cuba hay Florida, Mỹ.
 Chúng không có lá nên không thể tự quang hợp.
 Chúng không có lá nên không thể tự quang hợp.

Sở dĩ có tên "phong lan ma" bởi loài hoa này có thể sống dưới lòng đất nhiều năm, chỉ nở hoa trong điều kiện thuận lợi. Hoa nở trong vòng 6-8 tháng với màu trắng, mùi hương nhẹ và hình thù kỳ lạ.

Hoa móng cọp xanh
 Chúng không có lá nên không thể tự quang hợp.
Hoa có tên khoa học là Strongylodon macrobotrys, nguồn gốc tại các khu rừng nhiệt đới ở Philippines. Loài hoa có màu xanh ngọc bích, kết thành từng chùm dài tới 3m.
 Chúng không có lá nên không thể tự quang hợp.
Hoa có sự pha trộn màu kỳ diệu giữa xanh da trời và xanh ngọc bích, tạo nên vẻ đẹp lạ kỳ. Đây là một trong những loại hoa đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng.
 
Hoa môi
Hoa của loài cây này có màu đỏ thẫm rất quyến rũ.
Hoa của loài cây này có màu đỏ thẫm rất quyến rũ.
Hoa của loài cây này có màu đỏ thẫm rất quyến rũ.

Psychotria elata còn được ví như "đôi môi đỏ mọng giữa rừng". Loại cây này sống tại các nước nhiệt đới thuộc châu Mỹ như Costa Rica, Colombia… Nhìn từ xa, hoa như đôi môi chúm chím, căng mọng đầy quyến rũ của người thiếu nữ.

Việt Hà
Tổng hợp

Huế, Một Lời Hẹn Chưa Thành

Monday, April 13, 2015

CHUYỆN Ở VIỆT NAM

Chiều con kiểu nhà giàu

Thông tin gây choáng đối với nhiều người và gây tranh luận lan rộng những ngày qua đó là bé gái ở Hà Nội sở hữu nhiều trang phục, phụ kiện thời trang đắt tiền của các thương hiệu nổi tiếng trên thế giới lên đến hàng tỉ đồng được một trang thông tin mạng đăng tải.

Không ít người nói lời thán phục vì sự giàu có của gia đình bé. Nhiều người tung hô bé như một biểu tượng của sự sành điệu mà những “ông hoàng, bà chúa” nổi tiếng chơi sang trong giới showbiz Việt cũng phải ngả mũ chào.
Với các hình ảnh minh họa cụ thể về giày, túi xách, mắt kính, váy... được đưa lên Facebook nhân vật, sau đó nhiều trang mạng đăng tải lại, cho thấy sự việc không còn dừng ở tính riêng tư của cá nhân. Rõ ràng, ý thức về hàng hiệu, về đẳng cấp, về sự biểu diễn, về minh chứng cho sự giàu có, độ “chịu chơi” của gia đình và sức mạnh của bản thân ở đứa trẻ đã thành vấn đề của xã hội. Chẳng ai trách em bé vì thực sự không ai có quyền đó. Nhưng nhiều người có quyền lo cho em, trăn trở cho em vì những rung động đối với em là có thật. Đó là rung động mang tính con người và nhân văn...
Chiều con kiểu nhà giàu
Tủ đồ hàng hiệu “bạc tỉ” của em bé 5 tuổi người Việt khiến cộng đồng mạng choáng váng. (Ảnh từ mạng xã hội) 
Hàng loạt câu hỏi được đặt ra: Bây giờ em như thế, tương lai em sẽ ra sao? Liệu thói quen xài hàng hiệu sẽ biến cuộc đời em thành nô lệ của hàng hiệu? Em sẽ nghĩ gì về giá trị đồng tiền mình có được? Em sẽ lao động ra sao ngày sau khi mình không có những động cơ mang tính thực tiễn? Hành trình vào đời của em sẽ thế nào khi sớm bận tâm quá lớn về “đẳng cấp” và hàng hiệu?
Sẽ hẫng hụt biết bao khi “văn hóa trọc phú” ngự trị trong tâm trí của một đứa trẻ và còn lan sang hàng loạt trẻ em khác cũng đang tuổi đua đòi dần dà xuất hiện? Sẽ thực sự đáng tiếc nếu suy nghĩ phải chiến thắng trong cuộc “chạy đua mốt và hàng hiệu” trở thành lựa chọn của các em...
Cha mẹ có quyền cho con cái hưởng thụ cuộc sống giàu sang được tạo ra từ sự cực nhọc hay sự đầu tư thông tuệ của mình. Họ cũng chẳng phải áy náy nếu đó là những gì được mua sắm bằng những đồng tiền chân chính. Tuy nhiên, gánh nặng này liệu có quá sức đối với các em không khi chúng phải tương tác, giao lưu với bạn bè cùng trang lứa?... Các em còn phải vào đời với cuộc sống xung quanh nhiều thách thức... Không ai tiên lượng điều gì sẽ xảy ra cho cuộc đời của các em. Các em không nhất thiết phải đóng vai nghèo khó nhưng cần biết chút trải nghiệm giá trị của cuộc sống; không nhất thiết phải sống khổ sở hay đói khát nhưng cần nhìn ra giá trị chân thật của hạnh phúc là phấn đấu để thành công thay vì chỉ tận hưởng; cũng chẳng nhất thiết phải đóng kịch để làm khác đi điều kiện mình có nhưng cũng cần biết rằng những gì chúng có được hay gia đình chúng có được không dễ dàng...
Nếu cha mẹ trao cho con cuộc sống vương giả quá sớm, chính họ có thể có lỗi với hành trình tương lai của con mình. Nếu cha mẹ tập cho con trở thành người có “đẳng cấp” thì món quà ấy xem chừng có thể lợi bất cập hại hay sẽ là chiêu “hồi mã thương” không chóng thì chầy...
Những khảo sát tại các trung tâm cai nghiện cho thấy xấp xỉ 70% số lượng người ở tuổi vị thành niên có dấu hiệu nghiện hay chính thức nghiện là con em của các gia đình khá giả. Điều này không quy gán rằng con em gia đình khá giả dễ nghiện nhưng chính cung cách chiều chuộng quá mức hay cung ứng quá tay cho những nhu cầu của con cái dễ dẫn đến những hệ lụy đáng buồn. Chính kiểu chiều con, cho con tất cả, dạy con sống theo “đẳng cấp” từ thuở bé dễ đẩy chúng đến kiểu hành vi đòi hỏi, mè nheo và chẳng thể nhượng bộ...
Không dám lạm bàn việc dạy con theo những tiêu chí riêng của mỗi gia đình nếu con cái được xem như tài sản riêng, độc quyền. Nhưng cũng cần nhớ trẻ em cần được bảo vệ và quan tâm của cả xã hội và cần được trao cho những gì tốt đẹp nhất, đặc biệt là sự giáo dục. Chẳng thể quy kết hay kết án việc trang bị hay “trang trí” cho con cái những hàng hiệu đắt tiền, trang sức xa xỉ là có lỗi nhưng có thể nói cần trang bị cho con những thái độ tích cực hơn với cuộc sống, những quan điểm nhân văn với cộng đồng và sự thích ứng đa chiều để trẻ tự tin và vững vàng hơn lại là rất cần thiết.
Theo PGS-TS Huỳnh Văn Sơn (Phó Chủ tịch Hội Tâm lý học xã hội Việt Nam)
Người lao động

Sunday, April 12, 2015

CÂY NGUYỆT QUẾ

THƠ TRẦN KIÊU BẠC


HỎI NGƯỜI CÒN Ở LẠI





Chùm hoa nguyệt quế nở bao giờ
Trầm hương em đốt khói lên chưa
Kỷ niệm còn xanh như thuở trước
Hết mộng mơ rồi hay vẫn mơ?

Trăng đêm còn trải vàng xóm nhỏ
Mưa đã rơi đầy phố hẹn xưa
Nước mắt có tan thành biển nhớ
Mười năm ai thức đợi giao thừa?

Còn ai kết nhớ đầy trang sách
Hay là chim sáo đã bay di
Xa nhau tình cũ thành cổ tích
Có chăng lòng sáo sẽ quay về?

Cứ hỏi như chưa lần được hỏi
Bao giờ người mới gởi hồi âm
Mai mốt sẽ không còn kịp nữa
Đêm mai sẽ tắt ánh trăng rằm.

TRẦN KIÊU BẠC

GIANG SƠN GẤM VÓC

Chợ nổi

.
TT - Miền Tây có hệ thống kênh rạch chằng chịt nên hình thức mua bán họp chợ trên sông rất phổ biến. Cả người bán và người mua đều dùng ghe, xuồng.
Chợ nổi Phong Điền, Cần Thơ ngày giáp tết - Ảnh: Nguyễn Vinh Hiển

Saturday, April 11, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC


DÃ QUỲ CAO NGUYÊN



Còn mang trên vai  nhan sắc dã quỳ
Dẫu đã xa ngàn phố cao nguyên cũ
Phố mãi lấm lem dốc cao bụi đỏ
Dã quỳ vẫn in lớp lớp hoa vàng

Ôm trong lòng nỗi nhớ nhiều ngăn
Rừng hoa dại nhốt trong ngăn lớn nhất
Chờ gió  rơi vào rượu cần say khướt
Sắc vàng rung lên nỗi nhớ dã quỳ

Nắng lao xao, trời xanh thắt lòng ai
Tiếc một nỗi màu xanh không chạm đất
Để dã quỳ nằm sóng soài chờ nắng tắt
Một mình hoa vàng trong bụi đỏ không tan

Nhớ vẫn không cùng thương vẫn miên man
Gùi trên lưng, ngô đầy khố xanh khố đỏ
Sao không gùi theo sắc vàng hoa thương nhớ
Để thị thành vắng mãi sắc vàng tươi?

Dã quỳ cao nguyên chỉ gặp một lần thôi
Sắc vàng lạ kỳ theo người cùng năm tháng ....

TRẦN KIÊU BẠC




ẤM ÁP CƠN MƯA SÀIGÒN




Gởi lời chào cơn mưa Sàigòn
Qua kẽ tay hạt lên đầy nỗi nhớ
Mưa chưa ướt hết chiều dài phố nhỏ
Ướt lòng người nầy đứng đợi người kia

Từ lúc nào mưa nhả những lời thơ
Những con chữ chạy theo mưa ướt đẫm
Gió ghé qua tim ai chừng lóng ngóng 
Cho Sàigòn nhỏ giọt khúc pha lê

Giá như đèn không sáng bên kia
Chắc gì ai biết ai còn đứng đợi 
Chảy vào lòng ai hạt mưa nóng hổi 
Lạnh lẽo bên ngoài, ấm lại bên trong !

Hỏi thăm Sàigòn, 
Thơ còn ướt hay không?

TRẦN KIÊU BẠC 

TẬP THỂ DỤC

Tại sao tập thể dục giúp bạn vui vẻ

Khi tập thể dục, các chất hóa học trong não được điều hòa giúp cải thiện cả thể chất lẫn tâm trạng. Tập luyện nhẹ nhàng vào buổi trưa có thể tăng hiệu suất đến 3 giờ sau tập.

Tại sao tập thể dục giúp bạn vui vẻ
Lê Nguyễn (Theo Visually)

Thursday, April 9, 2015

Mưa Huế-Huế Mưa--Thơ Trần K. Bạc--Hồng Vân diễn ngâm

Nhìn Lại Những Dấu Chân-Thơ Trần Kiêu Bạc; Hồng Vân diễn ngâm

THƠ TRẦN KIÊU BẠC





MƯỜI NĂM TÌNH CHIA XA 


Mười năm mong gặp lại người
Mong tìm thấy được nụ cười ngày xuân
May còn mái tóc mượt xanh
Còn trong ánh mắt trọn dành cho nhau
Muối chưa làm trắng mái đầu
Mà lòng mặn đắng bể dâu cuộc đời
Mười năm lỡ gặp lại người
Nay còn hiu hắt nụ cười buồn tênh
Đò xưa sóng vỗ chao nghiêng
Nên bờ bến cũ ôm riêng cõi buồn
Mười năm ngỡ tóc còn hương
Mà hồn bồ kết thả buồn trôi đi
Tình trăm năm tưởng quay về
Mười năm tình đã vội chia dặm ngàn
Tình xa mấy nẻo cũng đành
Thôi mười năm, chuyện chúng mình quên đi !

TRẦN KIÊU BẠC


MẮT ANH MẮT EM 




Anh thấy không đôi mắt em nhìn anh
Mưa tạnh rồi mà mắt em vẫn ướt
Nắng đã lên nên mắt vừa tha thiết
Dẫu ngày đầu mắt chưa kịp thân quen

Em thấy không đôi mắt anh nhìn em
Trời đã đêm mà mắt còn trông rõ
Trong màu đen có hình em trong đó
Dẫu đêm nầy mình mới hẹn hò nhau

Nhìn mắt em, anh không thấy nữa đâu
Anh đâu biết gió lao xao lòng mắt
Mây trôi qua mà chiều không thể khác
Chỉ là chiều của mắt lạ nhớ nhung

Nhìn mắt anh, em chỉ thấy đêm màu xanh
Em không biết đêm đen vừa đi mất
Chỉ có trong anh xôn xao tiếng guốc
Lúc chờ em trong buổi hẹn đầu tiên 

Đừng nhìn nhau, mắt lạ đã thành quen
Trong mắt em có mắt anh ngây dại
Trong mắt anh có mắt em hờn dỗi
Lỡ xa nhau rồi mắt cứ chiêm bao.

TRẦN KIÊU BẠC


TRIẾT LÝ



Trang Tử dẫn một đoàn môn sinh lên núi thăm bằng hữu.Đến chỗ rừng sâu heo hút, thấy đám tiều phu đang đốn cây. Trang Tử hỏi: - Vì sao các anh chặt hết mấy cây kia, chỉ lưu lại mỗi một cây to này?
Tiều phu nói:
- Cây này xem bề ngoài đẹp đẽ vậy chứ vô dụng lắm, chẳng xài được gì cả!
Trang Tử quay đầu ngó môn sinh bảo:
- Cây này nhờ vô dụng mà được lưu lại, các anh phải học theo như vậy!

Đi qua núi, trời sắp sụp tối, Trang Tử dẫn môn sinh đến nghỉ đêm nơi nhà người bạn.
Người bạn đã lâu không gặp Trang Tử, mừng rỡ sai con:
- Hãy mau giúp cha làm thịt chim đãi khách!
Con cầm dao lên, hỏi cha:
- Nhà mình có hai con chim, nên giết con nào?
Người cha bảo:
- Tất nhiên là con không biết hót!
Nói xong, người cha mỉm cười bảo Trang Tử:
- Con tôi khờ quá, có vậy mà cũng hỏi, con chim không biết hót thì vô dụng quá, giữ lại làm chi?
Trang Tử quay đầu bảo môn sinh:
- Con chim được sống là nhờ biết hót, các anh phải học tập điều này.

Sáng hôm sau, các trò không nhịn được, hỏi Trang Tử:
- Thưa thầy, chiều qua vào rừng, thấy cây vô dụng được chừa lại, thầy bảo học nó. Rồi đến lượt con chim, nhờ có tài mà được sống, thầy cũng bảo học nó. Lời thầy dạy thực mâu thuẫn quá, rốt cuộc chúng con phải theo bên nào? - Hữu tài hay vô tài? Hữu dụng hay vô dụng?

Trang Tử cười to, nói:
- Các anh phải dùng trí phán đoán, tùy thời mà cư xử, ứng biến chứ! Hễ thấy cần hiển tài thì phô tài, cần vô dụng thì hiện vô dụng. Còn bình thường thì hãy trụ ở giữa hữu và vô, vậy thôi.

(Kể theo Trang Tử Sơn Mộc)

Tuesday, April 7, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

ĐÔI MẮT CỦA THẦY TÔI 

Chiều qua đôi mắt ấy khép lại rồi
Trời đang xanh mây trở màu tím ngắt
Mắt chúng con cay trộn ngàn hạt cát
Khóc đôi mắt Thầy, bảo vật thân yêu

Chúng con về mang ánh mắt đi theo
Tia nhìn bao dung từ lòng bục giảng
Khi chúng con ngã dài trong cuộc sống
Cũng đôi mắt nầy âu yếm vực lên

Bài Sử bài Văn như có hồn thêm
Theo lời giảng mắt Thầy như có lửa
Khóc Lệ Chi Viên, hận lòng Nguyễn Trãi
Buồn Tây Hồ theo Thị Lộ bán chiếu gon

Thầy đem chúng con đến Sử Việt gần hơn
Mắt nhìn xa thấu nỗi lòng Thi Sách
Kể qua cuộc đời anh thư Trưng Trắc
Mắt Thầy vui theo nợ nước thù chồng 

Những hộc bàn giấu vài trái me non
Trong tầm mắt Thầy trên cao nhìn xuống
Cây phượng già góc sân trường lưu luyến
Cũng đỏ hoe theo mắt đỏ học trò

Không có Thầy không đôi mắt âu lo
Cổng trường xưa tiếc Thầy như hiu hắt
Không có ưu tiên nào dành riêng cho đôi mắt
Nên mắt khép rồi trong cõi nhớ không vui

Chúng con giữ hoài đôi mắt của Thầy thôi!

TRẦN KIÊU BẠC.

CON MẮT BÃO



Bàn chân bão đi qua
Con mắt còn ở lại
Mắt bão nhìn nhân ái
Mà lòng bão nhiểu nhương

Bão không thấy tang thương
Giữa muôn vàn tiếng khóc
Lòng bão đâu biết được
Người đau hoài nỗi đau

Con mắt bão đêm sâu
Còn quay về hướng khác
Người đang thức cùng nhau
Lo lúa vàng rụng hạt

Con mắt bão vô tình
Dừng nơi nào gần nhất
Là đêm thành địa ngục
Là ngày thắp nhang thêm

Lòng bão không lặng im
Mắt người còn ái ngại
Mắt bão không nhân ái
Lòng bão thêm nhiểu nhương



Người nhìn con mắt bão
Chỉ thấy những đoạn trường!

TRẦN KIÊU BẠC