Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Thursday, December 31, 2015
Sunday, December 13, 2015
THƠ BẠN BÈ/ HOÀNG THỊ LÃNG MÂY/ MÙA GIÁNG SINH LẠI VỀ
MÙA GIÁNG SINH LẠI VỀ
Mùa Giáng Sinh lại về, nhớ chăng anh ?
Chiều hôm nay trời bắt đầu trở gió
Se se lạnh thêm rộn ràng phố nhỏ
Còn riêng em nỗi nhớ cứ ngập tràn
Chiều hôm nay trời bắt đầu trở gió
Se se lạnh thêm rộn ràng phố nhỏ
Còn riêng em nỗi nhớ cứ ngập tràn
Đừng để em đêm thánh lễ lang thang
Bên giáo đường đơn côi hờn bóng lẻ
Đừng để em phải rưng rưng mắt lệ
Khi một mình ngơ ngác giữa trời sao
Bên giáo đường đơn côi hờn bóng lẻ
Đừng để em phải rưng rưng mắt lệ
Khi một mình ngơ ngác giữa trời sao
Đừng để em chờ đợi đến nghẹn ngào
Màu áo tím dịu dàng hằng ấp ủ
Chiều Noel mặc cùng anh xuống phố
Đợi đến giờ giáng thế Chúa Ngôi Hai
Màu áo tím dịu dàng hằng ấp ủ
Chiều Noel mặc cùng anh xuống phố
Đợi đến giờ giáng thế Chúa Ngôi Hai
Về nghe anh cho hạnh phúc dâng đầy
Bờ vai rộng che bớt trời sương gió
Em cùng anh cúi quỳ bên máng cỏ
Thầm nguyện cầu trong giờ phút thiêng liêng
Bờ vai rộng che bớt trời sương gió
Em cùng anh cúi quỳ bên máng cỏ
Thầm nguyện cầu trong giờ phút thiêng liêng
Anh không về em mắt ướt lệ viền
Cho nhạt nhòa ngàn sao về tụ hội
Đừng để em dõi mắt nhìn vời vợi
Phía không anh...trong đêm thánh vô cùng
Cho nhạt nhòa ngàn sao về tụ hội
Đừng để em dõi mắt nhìn vời vợi
Phía không anh...trong đêm thánh vô cùng
hoangthilangmay
05/12/2015
05/12/2015
THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ NHỚ MÀU MẮT EM TRONG
|
NHỚ MÀU MẮT EM TRONG
|
|
Không còn cách nào giữ được mắt em trong
Như sợi thạch ôm nhau trong chén chè thơm lạnh
Anh nhớ lắm, mắt gì trong mà thường lơ đãng Nhưng khi liếc qua như thấy cả lòng người Giá chiều mưa đừng hắt vào hai trái tim côi Mình đâu tình cờ gặp nhau thạch chè Hiển Khánh Anh thích lắm sợi thạch trong hơn kính Lại sợ thạch vay hoài màu mắt em trong Bây giờ xa nhau, anh nhớ mắt em vô cùng Vẫn đêm đêm mơ về đôi mắt ấy Đôi mắt trong một thời làm tim anh thức dậy Rung động đầu đời đến từ mắt em thôi Anh nhớ ra rồi, đôi mắt ấy xa xôi Đêm chia tay mắt không thèm trong vắt nữa Một giọt buồn rơi là mây che phân nửa Khóc giọt mưa chiều sao giữ được mắt ngày xưa Saigòn bây giờ còn khát những cơn mưa Hiển Khánh vẫn ươm chén chè thơm ngọt Màu thạch muôn đời đeo màu trong suốt Chỉ tiếc không còn màu mắt em trong! TRẦN KIÊU BẠC |
THƠ BẠN BÈ / HOÀNG THỊ LÃNG MÂY
VỀ THĂM SƯ PHẠM CHIỀU MƯA
Sư Phạm chiều mưa rơi
Mây giăng phủ góc trời
Tựa bên hiên thờ thẫn
Mưa, mưa hoài không ngơi?
Cây hoàng điệp ngoài sân
Rưng rưng nụ hoa vàng
Nhẹ bay theo làn gió
Cho lòng đầy bâng khuâng
Hành lang vẫn lặng thinh
Sao chẳng thấy bóng hình
Tường vôi hồng ấm áp
Ánh mắt nào lung linh?
Lớp học vẫn còn đây
Kỷ niệm bao tháng ngày
Vụng về giờ thực tập
Áo lụa mềm bay bay
Thời gian vụt qua mau
Tóc xanh nay bạc màu
Nhớ bảng đen bục giảng
Nhớ rộn ràng bước nhau
Chiều mưa ghé thăm trường
Nghe gọi về yêu thương
Lật từng trang ký ức
Lắng đọng niềm tơ vương.
hoangthilangmay
08/12/2015
Monday, December 7, 2015
THƠ CỦA BẠN TỪ VIỆT NAM/ TA LẠC MẤT NHAU/ HOÀNG THỊ LÃNG MÂY
TA LẠC MẤT NHAU
Hãy tiễn em chỉ một quãng đường thôi
Giờ chia biệt, anh hãy về đi nhé!
Đừng quay lại dặn dò rơi mắt lệ
Em lẻ loi bên dốc đá rêu buồn
Giờ chia biệt, anh hãy về đi nhé!
Đừng quay lại dặn dò rơi mắt lệ
Em lẻ loi bên dốc đá rêu buồn
Mây lặng lờ tím ngắt buổi hoàng hôn
Không gian đẫm lời thơ sầu rưng rức
Chiều ở đây khói lam mờ thổn thức
Một mình em lặng lẽ đếm cô đơn
Không gian đẫm lời thơ sầu rưng rức
Chiều ở đây khói lam mờ thổn thức
Một mình em lặng lẽ đếm cô đơn
Nhìn dáng anh mất hút cuối con đường
Em chợt thấy trái tim mình vỡ nát
Bao kỷ niệm ngọt ngào từng chiu chắt
Chẳng lẽ nào chia cách được đôi ta?
Em chợt thấy trái tim mình vỡ nát
Bao kỷ niệm ngọt ngào từng chiu chắt
Chẳng lẽ nào chia cách được đôi ta?
Tiếng thông reo cho nỗi nhớ mù lòa
Sương xuống lạnh bờ vai gầy se sắt
Khói thuốc thoảng cay nồng lên môi mắt
Giữa đường đời ta lại lạc mất nhau!
Sương xuống lạnh bờ vai gầy se sắt
Khói thuốc thoảng cay nồng lên môi mắt
Giữa đường đời ta lại lạc mất nhau!
hoangthilangmay
Sunday, December 6, 2015
THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ẤM ÁP CƠN MƯA SÀI GÒN
| ẤM ÁP CƠN MƯA SÀIGÒN Qua kẽ tay hạt lên đầy nỗi nhớ Mưa chưa ướt hết chiều dài phố nhỏ Ướt lòng người nầy đứng đợi người kia Từ lúc nào mưa nhả những lời thơ Những con chữ chạy theo mưa ướt đẫm Gió ghé qua tim ai chừng lóng ngóng Cho Sàigòn nhỏ giọt khúc pha lê Giá như đèn không sáng bên kia Chắc gì ai biết ai còn đứng đợi Chảy vào lòng ai hạt mưa nóng hổi Lạnh lẽo bên ngoài, ấm lại bên trong! Hỏi thăm Sàigòn, Thơ còn ướt hay không? TRẦN KIÊU BẠC |
Thursday, December 3, 2015
VUI VUI!LÂU LÂU MỚI TRỞ LẠI NHÀ VÌ CÓ NHIỀU CHUYỆN BUỒN!
1) Anh chồng: "Sao thượng đế lại sinh ra phụ nữ vừa xinh đẹp vừa ngốc nghếch thế nhỉ?"Cô vợ đáp:" Có xinh đẹp mới khiến các anh xiêu lòng, có ngốc nghếch mới chịu được các anh."
2) Trong bữa cơm, cô vợ than:" Hồi trước anh toàn ăn đầu cá, đuôi cá cơ mà! Bây giờ thì miếng nào ngon, anh chén trước là sao?"Anh chồng vừa nhai vừa đáp:" Mục tiêu nay đã khác. Hồi trước anh đóng vai người đi câu, bây giờ anh phải thưởng thức thành quả chứ."
3) Hai vợ chồng đi coi triển lãm hội hoạ.Anh chồng cứ đứng đực trước một bức hoạ thiếu nữ khoả thân chỉ có vài chiếc lá che đi bộ phận nhạy cảm.Cô vợ bực bội hỏi:" Anh định chờ mùa thu đến mới chịu cất bước hả?"Anh chồng thật thà đáp:" Chỉ cần một cơn gió là đủ."4) Cô vợ hỏi:" Sao con trai bọn anh cứ mê mẩn những cô nàng ngực bự nhỉ?"Anh chồng bình thản đáp:" Ngực bé thì tụi anh cũng có rồi còn gì."5) Có hôm cô vợ đứng ngắm nghía hồi lâu trước gương rồi bật khóc, "Em đã già đã xấu như này rồi sao?".Anh chồng ngồi cạnh an ủi:" Thỉnh thoảng em mới soi gương một lần đã thương tâm thế này rồi, ngày nào anh cũng nhìn thấy em chả nhẽ anh phải khóc cạn nước mắt sao?"
6) Anh chồng đi làm về mặt mũi thất thểu, cô vợ lo lắng hỏi:" Sao thế anh?"
Anh chồng ủ rũ đáp:" Nãy trên bus anh nhặt được 500k."
Cô vợ ko hiểu hỏi:" Thế anh phải vui mới đúng chứ!"
Anh chồng thở dài:" Nhưng có người nhìn thấy đòi chia nửa, kết quả anh đưa hắn 250k."
Cô vợ vẫn thấy lạ:" Thì vẫn còn 250k, anh buồn cái gì?"
Anh chồng ôm đầu:" Nhưng vừa rồi giở ví đếm tiền mới phát hiện ra 500k đó là anh đánh rơi!"
7) Anh chồng khá là sợ vợ, một hôm làm vợ nổi giận tát anh một cái.Anh gầm lên:" Cô tát tôi cái nữa thử xem!"Cô vợ ko do dự tát luôn cái nữa.Anh chồng bèn thở phào nói:" Thấy cô chịu nghe lời thế nên tôi tha cho lần này đó."
8) Cô vợ bảo:" Anh hay nói mớ quá, mai đi khám bác sĩ xem sao."
Anh chồng lắc đầu nguầy nguậy:" Không đi! Nhỡ bác sĩ chữa khỏi thì trong nhà này anh chẳng có chút quyền phát ngôn nào à!"
9) Cô vợ hỏi:" Con trai bọn anh ghét nhất điều gì ở cánh con gái?"
Anh chồng ngẫm nghĩ hồi lâu rồi bảo:" Chúa ghét con gái bọn em suy đoán lung tung."
Cô vợ hỏi:" Vì sao?"
Anh chồng chán nản thở dài:" Vì toàn đoán trúng phóc thôi."
10) Cô vợ lục thấy đống phim xxx trong máy tính chồng, bực mình hỏi:" Có vợ rồi còn tàng trữ đống này làm gì nữa?"
Anh chồng vội đáp:" Thế sao em còn coi phim Hàn Quốc?"
11) Đi trên đường, thấy một em bé kháu khỉnh dễ thương, cô vợ liếc chồng rồi ngán ngẩm bảo:" Sau này con mình mà giống anh thì xong đời."
Anh chồng nhướng mày đáp:" Nó mà không giống anh thì em xong đời."
12) Hai vợ chồng ngồi ghế đá công viên, có một cô gái trẻ trung xinh đẹp lướt qua, thu hút được sự chú ý của anh chồng.Cô vợ tức tối bảo:" Nhìn cái gì mà nhìn? Có gan thì chạy theo sờ mông cô ta đi, tôi cho anh 1 triệu đấy."Anh chồng đỏ mặt:" Em cứ đùa."
Cô vợ gằn giọng:" Đùa gì, cho 2 triệu đấy."
Anh chồng lúng túng:" Bảo không là không mà!"Đúng lúc này, cô gái quay lại bảo:" Sờ đi anh ơi, chúng ta chia đôi." LÂU QUÁ
Sunday, November 1, 2015
TANG LỄ NGUYỄN NGỌC HÙNG
CÓ MỘT NGÀY SUY TƯ VÀ NHIỀU NGÀY SUY SỤP
Tin bạn Nguyễn Ngoc Hùng không còn ở lại thế gian, vội vã ra đi, xa biệt chúng ta đến với tôi rất sớm từ Nguyễn Đình Hào, rồi đến từ người cháu của Hùng làm tôi xúc động và hoang mang không ít. Bạn ra đi không một lời từ giã hay một tin báo trước làm tôi ngơ ngẩn và ngậm ngùi.
Dù đã biết phần nào lẽ Vô Thường của tạo hoá, tôi cũng thấy xót xa khi tiễn đưa bạn Hùng về nơi mịt mùng của một thế giới khác lạ mà tôi chưa từng biết tới…
Như đã sắp xếp, sáng ngày 27/10/2015, chúng tôi từ Sacramento chung một xe gồm anh Lê Huy Trân (ĐS khoá 10, và là đồng sự của Hùng hồi ở Huế ngày xưa), Anh Chi. Nguyễn Đình Hào và tôi, Trần Ngọc Danh. Chúng tôi cùng nhau trên khoảng đường dài mà chìm lắng tâm tư mỗi người một khác, chỉ nhìn nhau buồn bã và tiếc rẻ khi cùng nói nhau nghe:” Phải chi bây giờ là lúc mình ghé thăm Hùng, Alô Hùng và hẹn gặp nhau ở ngả tư hay quán ăn nào đó thì hay biết mấy!…” Anh Trân trầm tỉnh nhất và thốt ra: “Đã trễ rồi! Mấy chục năm xa Hùng, tôi chỉ biết tin Hùng qua bạn bè và vài lần gọi phone thăm hỏi, nhưng chưa bao giờ có dịp gặp
người bạn dễ mến nầy… Tất cả đã trễ thật rồi…”
Chúng tôi đến nhà quàn DUGGAN’S FUNERAL SERVICE thuộc San Francisco City chừng quá 12 giờ trưa vài phút. Tang quyến vừa làm lễ và tụng niệm đợt 1 xong. Chị Cẩm Vân cũng vừa đến. Chúng tôi xin phép Lễ Phật và viếng Hùng. Anh Trân và tôi đã nói với nhau là không để xúc động làm thê thảm thêm cho tang lễ, nhưng không khí sầu thảm bao trùm khi Anh Hào khóc thành tiếng bên quan tài bạn. Tiếng than khóc và kể lễ làm lòng tôi chùng xuống. Chị Hùng và các cháu cũng rơi thêm nước mắt sau biết bao lần nước mắt đã rơi. Nhìn thân thể bạn im lặng trong quan tài, không nói năng , không một nét mặt hay cử chỉ thông cảm, tôi
nghĩ đến một kết thúc đơn giản của một đời người, và tôi thật sự suy sụp sau giây phút suy tư.
(Tôi về nhà bị bệnh mấy hôm mới viết lại được)
Chúng tôi lần lượt đến chia buồn cùng Chị Hùng và tang quyến gồm những người thân của Hùng từ nơi xa về và 4 cháu, gồm 3 gái với chồng con và 1 trai còn học trong College.
Anh Hào giao tôi thay mặt các bạn cùng Khoá Đóc Sự 17 với Hùng, nối lơi chia buồn và trao phong bì 2 ngàn 200 USD của các bạn chung góp để thêm tiền nhang khói cho Hùng.
(Sau nầy số tiền tăng lên 2 ngàn 600 thì Hào sẽ gởi tiếp cho tang quyến kèm danh sách các bạn sau)
Tang lễ không nhiều khách. Hình như không khí ấm cúng quanh gia đình làm cho Chị Hùng và
các con cùng chúng tôi như gần nhau và thông cảm nhau nhiều hơn. Chị Hùng nói lơi cảm ơn các bạn qua nước mắt làm tôi dù cố nén cảm xúc cũng rơi lệ thay lời!
Theo chương trình, lễ tang Hùng sẽ chấm dứt lúc khoảng 5 giờ chiều qua một Lễ Thiêu ở nơi khác và theo di nguyện của Hùng thì Linh Cốt của bạn sẽ đươc giữ lại Hoa Kỳ phân nửa, còn phân nửa còn lại sẽ đưa về quê nhà, gởi vào đất Huế của Hùng, nơi Hùng còn Bà Mẹ Già mòn mỏi trông con, giờ lại ngâ.m ngùi cảnh tre già khóc biệt măng non!
Vì đường xa và thường bị kẹt xe nên chúng tôi xin phép không dự Lễ thiêu thân xác Hùng. Kẹt xe chỉ là lý do “ biểu kiến” mà thật ra “lý do thật:, theo anh Huy Trân thì “ Sợ thằng Hào sẽ không chịu nổi cảnh thấy xác bạn mình tan theo mây khói…”
Chúng tôi chia tay Chị Hùng và các cháu trong niềm xót thương vô hạn!
Vào thăm bạn lần cuối trước khi ra về, tôi thấy Cẩm Vân và anh Trân mắt đỏ hoe, Anh Chị Hào
rơi lệ thành dòng. Còn tôi thì cố ngăn cảm xúc và nói rõ to: Vĩnh biệt bạn, Hùng Cố Đô ơi! và trong suy nghĩ cúa mình thì “ Ngày nào Cố Đô Huế còn thì HÙNG CỐ ĐÔ sẽ còn mãi trong tâm tư của toàn thể đồng môn của Hùng, khoá Đốc Sự 17 cúa chúng ta!”
TRẦN NGỌC DANH
Wednesday, October 21, 2015
SUY GẪM !
CÓ BÙN MỚI CÓ SEN
Câu chuyện 1:
Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:
- Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.
Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc,nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng,cô buông tay làm vỡ cốc.
Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Đau rồi tự khắc sẽ buông!
Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?
Câu chuyện 2:
Một chàng trai đến tìm nhà sư , anh hỏi:
-Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.
Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!
Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.
Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên và bỏ xuống chuyện của chính mình.
NHÂN CHUYỆN PHAN HUYỀN THƯ ĐẠO THƠ Ở VN ( ĐẠO THƠ của PHAN NGỌC THƯỜNG ĐOAN)
Bài thơ của Huyền Thư và Thường Đoan
.
BẠCH LỘ - Phan Huyền Thư
(Độc ẩm với Lã Bất Vy)
Những gương mặt người
Quen mà không quen
Từng giọt sương nén trong veo câm nín
Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh
Em một mình
Ngồi khuấy loãng thời gian
Buổi sáng muốn ôm anh
Nắng nói lời mê ngủ
Buổi sáng muốn gọi anh
Mây tái mặt thẫn thờ
Quàng nỗi nhớ lên gối chăn bỏ ngỏ
Bản Blues jazz đêm qua lẩn khuất phím dương cầm
Người thiên di cung bậc cuối cùng
Nụ hôn nửa vời
Trái tim không cửa
Bóng ai hờ hững xéo trên lá cỏ
Điềm tĩnh ngồi chờ gió
Về tan cùng tàn thu
Buổi sáng
Một mình
Quen mà không quen...
Lục lọi trí nhớ một hình nhân đêm
Quấn quýt trùng căng kén ngà, tơ lạ
Nuốt vào chầm chậm như loài lông vũ
Vừa bay vừa thảng thốt…âm u
Buồn ngại ngần níu vạt ngu ngơ
Chậm mất nhau cuối mùa
Bão giông đã nửa đời lạc nhịp
Cơn đau da lươn lên men vân gốm
Buổi sáng mị tình
Nốc cạn
Một tứ thơ.
|
BUỔI SÁNG - Phan Ngọc Thường Đoan
Những gương mặt người
Quen và không quen
Những giọt cà phê muôn đời đen nhánh
Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh
gõ thức mặt trời
Em ngồi một mình
Khuấy loãng thời gian
Buổi sáng muốn gọi anh
Nắng nói lời mê ngủ
Gió se lạnh chối từ
Quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ
Bản giao hưởng đêm qua còn phảng phất trên phím dương cầm
Người đã vội quên cung bậc cuối
Nụ hôn nửa vời
Trái tim không cửa
Ai hờ hững xéo lên lá cỏ
Buổi sáng ngồi một mình
Không quen những nụ cười lạ
Em đậm đặc với nắng thu mưa hạ
Tan cùng tàn đông
Lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân
Đã chậm mất nửa mùa cuối cùng
Khói thuốc cay và cà phê đắng
Cơn đau màu men ngà
Buổi sáng ngồi một mình
Uống cạn kiệt
lạ
quen!
|
Saturday, October 10, 2015
Tuesday, October 6, 2015
VĂN TẾ CỦA TKB
HOÀI NIỆM ĐỒNG MÔN
VĂN TẾ BẰNG HỮU
BẠN VÀ TA,
Kẻ sinh quán trời Nam
Người ra đời đất Bắc
Cũng có khi xứ sở nằm ven bờ sông thênh thang
Lại có lúc quê nhà dựa lòng núi cao chất ngất
Người lớn lên trong cõi mây an
Kẻ trưởng thành giữa cơn gió giật
Phương Nam nhân kiệt phát ra lắm nhi nữ anh tài
Hướng Bắc địa linh nẩy sinh nhiều nam nhi ngang dọc
Gặp lúc đất nước nhiễu nhương, rời tổ quốc thân thương, định cư mọi nơi, nào Texas, Cali
Phải khi quê hương tao loạn, xa quê nhà yêu dấu, cư ngụ khắp chốn, như Washington, New York
Phần tâm linh, người theo Thiên Chúa Giáo hoặc Tin Lành
Lòng tín ngưỡng, kẻ tin Chúa Jésu hay Đức Phật
Nơi chốn cũ, không ít người thành công, thủ nghiệp thương mãi, luật sư
Ở quê xưa, có nhiều kẻ thất bại, làm nghề giữ xe, hớt tóc
Sống giữa quê người, kẻ thăng tiến Doctor, Attorney
Ngụ nơi xứ lạ, người khiêm nhường Teacher, Mechanist
Qua cuộc biển dâu, đếm lại, còn nhiều nỗi buồn vui
Sau thời lưu lạc, tính ra, có lắm người còn mất
Lời chân thành viết thay những bạn bè sống còn
Lòng ai oán gởi về các đồng môn đã khuất
NHỚ KHI XƯA,
12 năm dùi mài sử sách, bảng hổ đề danh, đạt Tú Tài văn bằng
42 tháng tụng niệm kinh thư, vinh quang áo mảo, thăng Đốc Sự ngạch trật
Thay mặt Trung Ương, trị vì thiên hạ, sổ sách phân minh, chưa hề vung tay nhũng nhiễu dân lành
Ở chốn Điạ Phương, dìu dắt bàng dân, đức độ sáng choang, không dám đem lòng nghịch thù đất nước
Một non sông gấm vóc, núi cao hùng vĩ Tây Nguyên, trọn đời trung thành
Một ý chí sắt son, biển sâu ngút trời Nam Hải, mãn kiếp trinh liệt
Đấng nam nhân can can đảm đảm, mặc cho sấm vang, vẫn dày dạn kiếp phong trần
Gương nữ nhi nhu nhu mì mì, chẳng màng mưa đổ, mãi khiêm cung đời phấn sáp
Thành công chỉ mới bắt đầu …
Thất bại đến hồi kết thúc …
HỠI ƠI,
Nuớc còn dâng cao, công danh phát triển, rượu mời đầy ly, cuộc cờ chưa tàn, tại sao người vội vã ra đi?
Nhà chưa tan nát, phụ mẫu tại đường, thơ văn ngập bút, thê nhi vẫn đó, cớ gì bạn thong dong đi biệt?
“ Song thân tại đường, hiếu nhi bất khả viễn du”
“Thê tử hoàn gia, vấn quân tử hà phương tại”
Vợ con đa đoan, trí siển tài sơ, khuông vàng cùng thước ngọc thế nào vững chãi lo toan?
Cha mẹ luống tuổi, chân mềm tay yếu, nhân thể lẫn tinh thần làm sao liệu bề chăm sóc?
Tưởng đâu sổ ký đoạn trường
Nào hay hiền nhân bạc kiếp
Ai xui mà nhi nữ không về ?
Ai khiến mà nam trang đi mất ?
Tìm đâu ra lời thệ hải minh sơn?
Kiếm sao được nghĩa răng long tóc bạc?
NGẪM LẠI,
Bạn với ta, sóng gió chung chèo, ngày sớt buồn, đêm rót vui, Câu Lạc Bộ ngày ngày thư thả rong chơi
Ta cùng bạn, đèn sách có nhau, sớm chia ngọt, chiều xẻ bùi, Ký Túc Xá đêm đêm mày mò ôn tập
Trần Quốc Toản đại lộ xưa, biết bao lần bạn đã dừng chân, thốt một câu “ Ngàn năm ghi xương”
Nguyễn Văn Bông giảng đường cũ, đã nhiều lượt ta từng ghé lại, thề một phát “ Vạn niên khắc cốt”
Mới sớm rạng đông, đám cỏ hoa đã vội phai màu
Vội chiều hoàng hôn, chùm mưa gió đã mau ũ dột
Mùa Xuân hoa nở, lòng mở lòng ấm áp tựa câu thơ
Tiết Đông tuyết rơi, tâm gởi tâm đìu hiu dường nốt nhạc
Nhớ người quạnh hiu, nắm đất sâu phí bỏ đấng anh tài
Thương kẻ đơn côi, khung trời cao tiếc thầm trang anh kiệt
Xưa rượu đầy, nhiều đứa, cùng nhau rót chén hân hoan
Nay bình rổng, một mình, biết ai chia tình oan nghiệt
Đêm ta nằm thao thức, mới năm canh sao vội bạc mái đầu
Ngày ta đứng chơ vơ, chưa sáu khắc mà lõm sâu đôi mắt
THÔI THÌ,
Lòng ta đầy tình ý, cố thêm đôi câu gởi đến, minh chứng hảo hữu thâm giao ngàn kiếp chẳng phai
Hồn bạn có hiển linh, gắng theo hương khói về đây, tỏ lòng bằng hữu cố tri trăm năm không nhạt
Ta thức trong xao động, thơ văn sầu não áng thư
Bạn ngủ trong an bình, nhã nhạc hoan ca ngân khúc
Chung rượu tiễn rót cho ai, làm sao vẹn chữ nghĩa tình, hiu hiu gió tạt, đau đớn khắp miền đất Hoa Kỳ
Chùm thơ khóc than gởi về đâu, thế nào tròn câu xướng họa, lớp lớp nước trôi, hắt hiu cùng quê hương nước Việt
Tiếng đàn réo rắt, nhắc Chung Kỳ nức nở khóc Bá Nha, tiễn bạn về cõi bồng lai
Vần thơ đậm đà, xui Lưu Bình ngậm ngùi than Dương Lễ, đưa người qua đời khổ nhọc
Cuộc sống phù du, tình bạn chẳng phải phù du
Đời người bèo bọt, nghĩa nhân không hề bèo bọt
Ta ở lại chốn gần, chưa chắc còn
Bạn đi về phương xa, không hẳn mất
Chấp tay, tiễn bạn đi khỏi nơi ô trọc, tình vẫn đẹp, dù chén trà ôi
Cúi đầu, đưa bạn về lại chốn yên bình, nghĩa còn cao, dẫu chung rượu nhạt
Đi theo văn hoá Hoa Kỳ, đau đớn gào ONE WORD FAREWELL
Trở về phong tục Việt nam, buồn tủi than THIÊN THU VĨNH BIỆT
Ôi! Vô lượng sầu, thốt chữ TANG THƯONG
Hỡi! Tân cùng đau, ngâm câu VĨNH QUYẾT
Thương hưởng!!!
Khấu đầu, Hành Chánh Quốc Gia Đốc Sự Ban, Đệ Thập Thất Khóa, khấp khấp dâng hương
Thừa lệnh, Đệ Trần Ngọc Danh Cựu Sinh Viên, Bằng Hừu Thâm Giao, ngùi ngùi chấp bút.
( Xuân Tiết 2009, Kỷ Sửu Niên, Sacramento Thủ Phủ, California Tiểu Bang, Hoa Kỳ Hiệp Chủng Quốc)
Monday, October 5, 2015
THƠ 4 CÂU TKB
THƠ BỐN CÂU TRẦN KIÊU BẠC
Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “Bốn Câu Là Đủ Ý”: Có một chàng thư sinh trẻ tên Tố Vịnh quê ở Lạc Dương đến Tràng An dự kỳ thi Hội.
Đề thi được ra là “Chung Nam vọng dư tuyết” (dịch nghĩa: Núi Chung Nam ngắm tuyết còn sót lại). Thí sinh phải làm bài thơ năm chữ tả cảnh gồm sáu vần trong mười hai câu.
Tố Vịnh suy nghĩ và trầm ngâm, sau cùng chỉ viết ra bốn câu như sau:
(phiên âm Hán Việt)
Chung Nam âm lĩnh tú
Tích tuyết phù vân đoan
Lâm biểu minh tễ sắc
Thành trung tăng mộ hàn
(dịch nghĩa)
Đỉnh phía Bắc núi Chung trơ trụi
Mây và tuyết thường đọng lại
Phía ngoài rừng ngày sáng rỡ
Trong thành thì giá buốt hơn
Viết xong, Tố Vịnh đứng lên nộp bài. Quan chủ khảo xem, ngạc nhiên hỏi: Sao không làm trọn mười hai câu? Tố Vịnh cười nói: “ Khi làm thơ viết văn, đáng đi thì đi, đáng dừng thì dừng. Ý tôi đã hết, há có thể lải nhải viết bừa cho đủ số câu?”
Theo trường qui, với bài thơ thiếu tám câu, Tố Vịnh sẽ bị đánh rớt. Nhưng quan chủ khảo sau khi thấy lạ, đọc kỹ bài thơ thì thấy dù chỉ bốn câu, thí sinh đã tả cảnh rất hay, từ ngọn núi đến rừng cây, từ ngày sáng đến chiều tà qua cái lạnh khi tuyết xuống. Ý thơ toàn vẹn, quả là thơ hay!
Ông cảm kích bèn tâu Vua, đề nghị phá lệ, cho Tố Vịnh đỗ Tiến Sĩ. Việc đó thành một giai thoại trong thi cử ở Trung Hoa. Sau nầy bài thơ của Tố Vịnh được tuyển vào Đường Thi Tam Bách Thủ, thành một kiệc tác được lưu truyền dài lâu.
(theo Hoài Anh/ Giai Thoại Thơ Đường và Tác Giả/ Nhà Xuất bản Văn Nghệ 2002)
“Bốn Câu Là Đủ Ý”, tôi suy nghĩ hoài! Vâng, thì không cần nhiều, chỉ cần bốn câu thôi!
Tôi sẽ đưa ra vài bài bốn câu, không dám cho là Tứ Tuyệt vì dù muốn tạo ngạc nhiên hay gây ra cái mới ở câu cuối vẫn thấy đâu đó ý thơ còn vụng về, luật thơ chưa thể chỉnh như thơ cổ, và việc gây thỏa mãn cho người đọc chắc không thể chu toàn, nên chỉ dám mạo muội gởi đi như sau:
NHÌN LẠI
Cuối mùa còn một chút mưa rơi
Hạt nhớ, hạt thương, hạt ngậm ngùi
Mai sau có trầm mình trong nắng
Vẫn nhớ mưa buồn rớt lẻ loi!
TẠ
Tạ ơn đời rót máu về tim
Tạ tình em khóc ướt vai mềm
Tạ từ đêm thức cho trời sáng
Tạ lòng nguyệt quế tỏa hương quen!
KHÔNG ĐỀ
Không giờ, không thấy số không
Đồng hồ đã vẽ hai vòng mười hai
Đêm không em để đêm dài
Không giờ, không cả lòng ai đợi chờ!
GỞI VỀ SÀIGÒN
Mừng nghe nguyệt quế trổ hoa
Chắc là rụng trắng hiên nhà, ngoài sân
Gởi Sàigòn chút bâng khuâng
Người chăm nguyệt quế còn không nụ cười?
XA MẸ
Cầm theo ve Nhị Thiên Đường
Dầu còn phân nửa, tình thương Mẹ đầy
Xa quê đếm chuổi ngày dài
Ve dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng!
CÚC NỞ HOA
Trồng ở đầu hiên đơn độc Cúc
Mơ hoài Cúc chẳng nở cho ta
Bụt bảo: Con làm thơ Tứ Tuyệt
Cúc Vàng cảm động sẽ ra hoa!
TÓC PHAI MÀU
Chắc buồn nên tóc đẩy xô nhau
Đường rẽ chia hai nửa mái đầu
Một bên quê cũ bên quê mới
Tóc cũng vì quê sớm bạc màu!
LÃNG MẠN ƠI, CON MUỖI
Nằm nghiêng em dáng nhỏ vai mềm
Muỗi đến vo ve trắng cả đêm
Một chút ngực phơi ngoài áo mỏng
Nhìn hoài muỗi chẳng muốn bay lên!
NƯỚC MẮT TRONG CƠM
Bưng chén cơm chiên nhìn thấy Mẹ
Dỗ dành từng muỗng đút cho con
Sao thấy trong cơm dòng nước mắt
Con không ăn được để Mẹ buồn!
TRÊN VẠT ÁO DÀI
Ước chi trên vạt áo dài
Có ghi tất cả những bài thơ tôi
Để khi vén áo em ngồi
Thơ rung từng chữ từng lời mộng du!
THEO CÙNG NGUYỄN BÍNH
Cầm câu sáu tám ngại ngần
Hình như Nguyễn Bính đứng gần đâu đây
Thôi thì mạnh dạn buông tay
Cho thơ lục bát bay đầy vườn thơ!
MỘT GIÂY XAO ĐỘNG
Đìu hiu gió đìu hiu mây
Đìu hiu đến cả bàn tay người tình
Một giây suy nghĩ quẩn quanh
Thì ra mới biết một mình đìu hiu!
THƯƠNG TÓC NGẮN
Lỡ thương tóc ngắn ai rồi
Dẫu trăm mái tóc dài thôi cũng đành
Ngắn vừa đủ động lòng anh
Ngắn vừa đủ buộc mình thành nợ duyên.
SÔNG NƯỚC ĐỒNG NAI
Vẫn là sông nước còn đầy
Mà khô khát cả hàng cây hai bờ
Bên nầy tả ngạn tương tư
Bên kia hữu ngạn dật dờ hồn quê!
NGÃ BA SÔNG
Thuyền xuôi về ngã ba sông
Ai theo nhánh rẽ cho lòng xa nhau
Mình còn hai nhánh sông sâu
Băn khoăn không biết ngã nào mà bơi.
HỌC TOÁN
(kính tặng quý Thầy Trần Phiên và Hà Tường Cát trường TH Ngô Quyền, Biên Hoà)
Thầy ra đề Toán khó trần ai
Tìm hoài lời giải mãi loay hoay
Thật tình em ráng vào trong lớp
Bởi không mê Toán chỉ mê Thầy!
TẶNG CÔ HÀNG MỸ PHẨM
Dọn hàng về sớm chi em
Người ta còn đợi mua thêm chút quà
Trăm con mắt ngó từ xa
Chắc chờ mua cái thật thà của em!
NGƯỢC DÒNG
Đêm vừa hết, giọt cà phê còn nặng
Đời đã vơi nhưng đáy cốc chưa vơi
Nước mắt cạn mà khổ đau chưa cạn
Tình còn đây sao người vội xa người?
NGÃ BA ĐƯỜNG
Thôi rồi người đã xa xôi
Sao nghe lòng đắng như đời khổ qua
Đời chia chi những ngã ba
Không chừa một lối cho ta chung đường?
THƠ NGÂY
Đi hoài chưa hết
Một tấc thơ ngây
Đời còn trăm thước
Nên vẫn ngu hoài!
SINH NHẬT
Dù cho sinh nhật đến mấy mươi
Cũng là con trẻ của Mẹ thôi
Mấy mươi cũng vẫn là con trẻ
Cần Mẹ hoài như thuở nằm nôi.
ĐÓN TẾT
Đêm xa quê đón Tết
Một lời ước đơn sơ
Phải chi lòng bánh tét
Nhuộm xanh đêm giao thừa!
PHÚT ĐẦU TIÊN
Sinh con Mẹ đã mừng vui
Cả nhà vang những tiếng cười thân quen
Mình con khóc phút đầu tiên
Phải chăng biết nỗi truân chuyên cuộc đời?
LƯỢM GẠO
Lời Mẹ dặn con hồi thơ trẻ
Hạt gạo như vàng quý biết bao
Lượm hạt gạo rơi lòng nhớ Mẹ
Lời dạy còn ghi, Mẹ chốn nào?
TƯƠNG TƯ
Tôi lại nhìn tôi trong bóng đêm
Tắt đèn nên thấy bóng lạ thêm
Hình như ai núp đàng sau bóng
Là bóng tôi buồn hay bóng em?
TRONG MƠ THẤY MẸ
Nằm mơ thấy Mẹ dắt con đi
Sau trống trường tan dẫn con về
Sương sớm phủ vây màu nắng đục
Tỉnh ra mới biết nắng Cali.
LÒNG CA KỶ
Màn khép rồi, anh có trọn vui?
Chờ cho khán giả bỏ đi rồi
Em lau son phấn ngoài sân khấu
Vãn tuồng, em chỉ có anh thôi!
CƠM TRẮNG
Chiều xuống Mẹ đem nồi vo gạo
Xả hết cám đen, gạo sạch trơn
Quê người cơm tối ngồi thương Mẹ
Nhìn cơm trắng muốt nhớ Mẹ buồn!
CHỈ MỘT NGƯỜI
Những dòng thơ tôi viết
Tưởng gởi cho nhiều người
Nhưng chắc không ai biết
Dành riêng một người thôi!
THĂM MỒ MẸ
Về thăm mồ Mẹ gió đong đưa
Mưa rớt lâm râm khoảng cuối mùa
Áo mỏng đơn sơ còn chưa ướt
Mà sao hai mắt dột đầy mưa?
GIAO THỪA NHỚ QUÊ XA
Giao thừa đón Tết quê xa
Tết xa quê giữa bao la nắng đầy
Nắng đầy, hồn lại mưa bay
Ước chi mọc cánh mà bay về nhà!
TĨNH TỌA
Âm u bóng tối
Đơn độc cuộc đời
Sát na tĩnh tọa
Thấy đời lên ngôi.
ƠN THẦY CÔ
Qua bờ xa, thấy đò còn đưa khách
Tim học trò đập vội tiếng ngân rung
Công người đưa đò dày hơn trái đất
Nhớ ơn hoài NGƯỜI đã chở qua sông!
TRẦN KIÊU BẠC
THƠ BẠN BÈ/ NHIÊN HẠ
Tuesday, September 29, 2015
NHẶT HOA TRÊN NET/ CHINH PHỤ NGÂM
Chinh Phụ Ngâm
Les complaintes de la femme de guerrier.
Poème : Madame Đoàn Thị Điểm (1705-1748).
Musique : Quách Vĩnh-Thiện.
Poème : Đoàn Thị Điểm (1705-1748).
Musique : Vinh-Thien Quach.
Sau 77 bài hát cho Trường Ca Đoạn Trường Tân Thanh (Kim Vân Kiều) của Nguyễn Du, mình cảm thấy không hoàn tất nhiệm vụ khơi dậy văn hoá Việt Nam đang đi vào quên lãng và các thế hệ sau ở hải ngoại con chúng ta quên hẳn những tuyệt tác của đất nước.
Vì lẽ đó tôi cảm xúc và tiến tới đào sâu và phổ thành nhạc toàn tập Chinh Phụ Ngâm, tác phẩm nầy ra đời trước Truyện Kiều khoảng 71 năm. Chinh Phụ Ngâm nói lên tâm sự của một người vợ mà chồng phải ra nơi biên thùy trong thời loạn lạc cho nợ núi sông.
Người vợ cô đơn, lạnh lẽo, nhớ thương chồng và mong ngày trở về người chồng với tâm sự ước mơ chiến thắng vinh quang.
Vì lẽ đó tôi cảm xúc và tiến tới đào sâu và phổ thành nhạc toàn tập Chinh Phụ Ngâm, tác phẩm nầy ra đời trước Truyện Kiều khoảng 71 năm. Chinh Phụ Ngâm nói lên tâm sự của một người vợ mà chồng phải ra nơi biên thùy trong thời loạn lạc cho nợ núi sông.
Người vợ cô đơn, lạnh lẽo, nhớ thương chồng và mong ngày trở về người chồng với tâm sự ước mơ chiến thắng vinh quang.
Đặng Trần Côn tiên sinh (1710-1745) đã sáng tác bằng chữ Nho tác phẩm Chinh Phụ Ngâm vào năm 1741. Ông người làng Nhân Mục huyện Thanh Trì tỉnh Hà Đông thích uống Rượu và Trà, giữ chức vụ Ngự Sử Đài. Vào đời hậu Lê, nhiều cảnh biệt ly đau đớn.
Ngược lại với Truyện Kiều phát sinh từ nguồn gốc bên Tàu. Chinh Phụ Ngâm lại được truyền bá đến Trung Hoa và được tán thưởng.
Vì ông Đặng Trần Côn viết bằng chữ Nho theo lối thơ Trường Đoản Cú nên không được phổ biến trong dân gian. Bà Đoàn Thị Điểm là người đem Chinh Phụ Ngâm vào lòng dân gian bằng bản dịch ra chữ Nôm bằng thể thơ Song Thất Lục Bát dài 412 câu thơ. Từ đó tác phẩm Chinh Phụ Ngâm đi vào tất cả mọi thành phần xã hội của dân tộc Việt.
Đoàn Thị Điểm (1705–1748), biệt hiệu là Hồng Hà nữ sĩ, người làng Hiến Phạm huyện Văn Giang tỉnh Bắc Ninh.
Chinh Phụ Ngâm là một khúc ngâm theo âm điệu xưa của Tàu gọi là Cổ Nhạc Phủ. Những câu ngắn dài thường xen lẫn nhau từ 3 chữ đến 10 chữ. Thể thơ Cổ Nhạc Phủ có từ đời nhà Hán cho đến đời Đường.
Đọc lại tập thơ Chinh Phụ Ngâm của bà Đoàn Thị Điểm lòng tôi bồi hồi và nghĩ đến Việt Nam.
Tôi nhận đề tài nầy để nói lên sự mong mõi và ước mộng cho một ngày tươi sáng của đất nước chúng ta.
Phổ nhạc toàn bộ Chinh Phụ Ngâm với 21 bài hát trong 2 CD.
CD 1 - Nợ Núi Sông. ( 11 bài hát )
CD 2 - Vinh Quang. ( 10 bài hát )
CD 2 - Vinh Quang. ( 10 bài hát )
CD 1 - Nợ Núi Sông :
1 - Thuở Trời Đất Khách Má Hồng.
2 - Nợ Núi Sông
3 - Chia Tay
4 - Gió Cát
5 - Lạnh Lùng
6 - Hồn Tử Sĩ
7 - Chinh Phụ
8 - Nhớ Chàng
9 - Tương Tư
10 - Lo Âu
11 - Lòng Thiếp
2 - Nợ Núi Sông
3 - Chia Tay
4 - Gió Cát
5 - Lạnh Lùng
6 - Hồn Tử Sĩ
7 - Chinh Phụ
8 - Nhớ Chàng
9 - Tương Tư
10 - Lo Âu
11 - Lòng Thiếp
CD 2 – Vinh Quang
1 - Nguyệt Hoa
2 -Nhớ Nhung
3 - Hồn Mộng
4 - Giấc Mộng
5 - Tuổi Xuân
6 - Xuân Vàng
7 - Oán Sầu
8 - Ước Mơ
9 - Vinh Quang
10 - Kết Duyên
2 -Nhớ Nhung
3 - Hồn Mộng
4 - Giấc Mộng
5 - Tuổi Xuân
6 - Xuân Vàng
7 - Oán Sầu
8 - Ước Mơ
9 - Vinh Quang
10 - Kết Duyên
Đây cũng là một công việc nhiều thữ thách cho tôi về nguồn cảm hứng lẩn sự khó khăn về kỹ thuật và tài chánh !
Trên cõi đời đầy chong gai và ngăn trở, đạt được những gì mà mình mong mõi làm đó là nguồn vui cho cuộc đời mình, không ham danh ham lợi cho cuộc đời mà chỉ mong đóng góp tài mọn cho nhân loại cho xã hội những gì mà mình nhận thấy và cảm thấy cần thiết cho sự sống của dân tộc về văn hóa đó là nguồn sống tin thần và là nguồn vui bất tận cho bản thân mình và nhân loại.
Quách Vĩnh Thiện
Trọng Minh
1 - Ngày Chúa Nhật 27 tháng 12 năm 2009 ( 30' ).
http://thienmusic5.free.fr/ VeVangDanViet-1-20091227.htm
http://thienmusic5.free.fr/
2 - Ngày Chúa Nhật 3 tháng 1 năm 2010 (30').
http://thienmusic5.free.fr/
3 - Ngày Chúa Nhật 10 tháng 1 năm 2010 (30').
http://thienmusic5.free.fr/
4 - Ngày Chúa Nhật 17 tháng 1 năm 2010 (30').
Chương Trình Cuộc Đời và Sự Nghiệp.
Chân Như.
Chương Trình Cuộc Đời và Sự Nghiệp.
Ngày Chủ Nhật 7 tháng 1 năm 2010 (1H).
Phỏng vấn Quách Vĩnh Thiện trên đài BYN TV 57.3
Houston Texas Nov. 26, 2010.
BYN TV 57 HOUSTON TEXAS – QUACH VINH THIEN
http://thienmusic.free.fr/ BYN57TV.htm
1 - Thuở Trời Đất Khách Má Hồng.
Dans les temps du Créateur, les jeunes femmes aux joues roses.
Chinh Phụ Ngâm du vers 1 à vers 16.
2 - Nợ Núi Sông.
Le serment des monts et des eaux.
Chinh Phụ Ngâm du vers 17 au vers 36.
3 - Chia Tay.
Se quitter.
Chinh Phụ Ngâm du vers 37 au vers 56.
4 - Gió Cát.
Vent et Poussières.
Chinh Phụ Ngâm du vers 57 au vers 76.
5 - Lạnh Lùng.
Souffrir le froid.
Chinh Phụ Ngâm du vers 77 au vers 96.
6 - Hồn Tử Sĩ.
L’âme des trépassés.
Chinh Phụ Ngâm du vers 97 au vers 116.
7 - Chinh Phụ.
La femme de guerrier.
Chinh Phụ Ngâm du vers 117 au vers 136.
8 - Nhớ Chàng.
Ma pensée à mon mari.
Chinh Phụ Ngâm du vers 137 au vers 156.
9 - Tương Tư.
Le chagrin de mon cœur.
Chinh Phụ Ngâm du vers 157 au vers 176.
10 – Lo Âu.
Se Soucier.
Chinh Phụ Ngâm du vers 177 au vers 196.
11 - Lòng Thiếp.
Mon cœur endure.
Chinh Phụ Ngâm du vers 197 au vers 216.
12 - Nguyệt Hoa.
Lune et Fleurs.
Chinh Phụ Ngâm du vers 217 au vers 236.
13 - Nhớ Nhung.
La pensée.
Chinh Phụ Ngâm du vers 237 au vers 256.
14 - Hồn Mộng.
Âme et Rêve.
Chinh Phụ Ngâm du vers 257 au vers 276.
15 - Giấc Mộng.
Heureux Rêve.
Chinh Phụ Ngâm du vers 277 au vers 296.
16 - Tuổi Xuân.
Jeune âge.
Chinh Phụ Ngâm du vers 297 au vers 316.
17 - Xuân Vàng.
Le vent printanier.
Chinh Phụ Ngâm du vers 317 au vers 336.
https://www.youtube.com/watch? v=gFiw2Rx0yGI&list= UURuamTfHI51hDifqPxXqQ8g
https://www.youtube.com/watch?
18 - Oán Sầu.
Rancune et Désespoir.
Chinh Phụ Ngâm du vers 337 au vers 356.
19 - Ước Mơ.
Souhaiter et Rêver.
Chinh Phụ Ngâm du vers 357 au vers 376.
20 - Vinh Quang.
Glorieux.
Chinh Phụ Ngâm du vers 377 au vers 396.
21 - Kết Duyên.
Le fil d’hyménée.
Chinh Phụ Ngâm du vers 397 au vers 412.
Chinh Phụ Ngâm du vers 397 au vers 412.
Voyage en Images et en Musique :
Membre de l’Académie Européenne
des Sciences, des Arts et des Lettres.
Quách Vĩnh Thiện
http://www.thienmusic.com
Voyage en Image et en Musique :
Président
ACTV
Association Culturelle Traditionnelle Vietnamienne
( Hội Văn Hóa Cổ Truyền Việt Nam )
Quách Vĩnh Thiện
http://www.thienmusic.com
Voyage en Images et en Musique :
Président
ACTV
Association Culturelle Traditionnelle Vietnamienne
( Hội Văn Hóa Cổ Truyền Việt Nam )
Attachments area
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 01 - Thuở Trời Đất Khách Má Hồng
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 02 - Nợ Núi Sông
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 03 - Chia Tay - Se quitter
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 04 - Gió Cát - Vent et Poussières
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 05 - Lạnh Lùng - Souffrir le froid
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 06 - Hồn Tử Sĩ - L'âme des trépassés
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 07 - Chinh Phụ - La femme de guerrier
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 08 - Nhớ Chàng - Ma pensée à mon mari
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 09 - Tương Tư - Le chagrin de mon coeur
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 10 - Lo Âu - Se soucier
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 11 - Lòng Thiếp - Mon coeur endure
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 12 - Nguyệt Hoa - Lune et Fleurs
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 13 - Nhớ Nhung - La pensée
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 14 - Hồn Mộng - Âme et Rêve
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 15 - Giấc Mộng - Heureux Rêve
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 16 - Tuổi Xuân - Jeune âge
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 17 - Xuân Vàng - Le vent printanier
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 18 - Oán Sầu - Rancune et Désespoir
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 19 - Ước Mơ - Souhaiter et Rêver
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 20 - Vinh Quang - Glorieux
Preview YouTube video Chinh Phụ Ngâm 21 - Kết Duyên - Le fil d'hyménée

Chinh Phụ Ngâm 01 - Thuở Trời Đất Khách Má Hồng

Chinh Phụ Ngâm 02 - Nợ Núi Sông

Chinh Phụ Ngâm 03 - Chia Tay - Se quitter

Chinh Phụ Ngâm 04 - Gió Cát - Vent et Poussières

Chinh Phụ Ngâm 05 - Lạnh Lùng - Souffrir le froid

Chinh Phụ Ngâm 06 - Hồn Tử Sĩ - L'âme des trépassés

Chinh Phụ Ngâm 07 - Chinh Phụ - La femme de guerrier

Chinh Phụ Ngâm 08 - Nhớ Chàng - Ma pensée à mon mari

Chinh Phụ Ngâm 09 - Tương Tư - Le chagrin de mon coeur

Chinh Phụ Ngâm 10 - Lo Âu - Se soucier

Chinh Phụ Ngâm 11 - Lòng Thiếp - Mon coeur endure

Chinh Phụ Ngâm 12 - Nguyệt Hoa - Lune et Fleurs

Chinh Phụ Ngâm 13 - Nhớ Nhung - La pensée

Chinh Phụ Ngâm 14 - Hồn Mộng - Âme et Rêve

Chinh Phụ Ngâm 15 - Giấc Mộng - Heureux Rêve

Chinh Phụ Ngâm 16 - Tuổi Xuân - Jeune âge

Chinh Phụ Ngâm 17 - Xuân Vàng - Le vent printanier

Chinh Phụ Ngâm 18 - Oán Sầu - Rancune et Désespoir

Chinh Phụ Ngâm 19 - Ước Mơ - Souhaiter et Rêver

Chinh Phụ Ngâm 20 - Vinh Quang - Glorieux

Chinh Phụ Ngâm 21 - Kết Duyên - Le fil d'hyménée
Subscribe to:
Posts (Atom)



