THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Sunday, January 22, 2023

VUI VUI

Vợ chồng già / hi hi hi / ha ha ha !
đêm khuya gà gáy ó o
ông không ngủ được ông mò đi ra
bà rằng đã quá canh ba
về phòng mà ngáy để bà ngủ yên

Ông rằng lâu lắm cũng ghiền
Quen hơi, quen giấc kế bên có bà
Từ ngày bà bỏ tui ra
Đêm đêm thức giấc ...ngó ra ngó vào


Mới hay tình nghĩa thâm sâu
Đụng nhau thì cãi xa nhau lại buồn


Đêm đêm mở cửa coi chừng...
Bà xem ông ngủ ...lọt giường té không?
Ông nằm tréo cẳng trong phòng
Nghe ngoài rụt rịt...mắt trông ngó hoài
Giả đò như ngủ thật say
Bà vô rờ mủi...ông quay ôm càng
Quỉ nè..! đừng có mà ham...
Nói thì nói vậy...bà nằm một bên...
 
:-):-):-):-):-)
 
tuổi già như bóng với hình
cuối đời còn lại chuyện tình trăm năm
vô phòng đừng có lăng nhăng
lầm bầm nói mãi (tui) cho lăn xuống giường
 
 
:-):-):-):-):-)
 
Hìhìhìhi
 
Không có tiếng NGÁY ,trằn trọc ngủ không được
Tiếng NGÁY ,bên cạnh ,yên tâm vì nửa kia còn đó
Và GIẤC NGỦ như đi vào chỗ bình yên
GHIỀN RỒI . . . BÀ NÓ ƠI  :-)))))
 
 
Chuyện nhà của tui.....
 
Vợ chồng già
Một bên bà ngáy kho kho
Một bên ông ngủ cảng co cẳng dài
Xoay người xương cốt rả rời
Ông ngủ chẳng đặng khều khều bà ơi!
Giật mình bà phủi cái tay
Đồ già lảng nhách..cò mài chuyện chi?
Ơ nầy lại nghĩ bậy đi....
Ngáy chi..ngáy.. cái lổ tai tôi ù
Bửa kia bà ngủ gật gù
Ông xoay ông trở lu bù cả đêm
Khều khều véo nhẹ một bên
Giật mình ông hỏi:Lại kênh chuyện gì?
Cái ông! già dịch..thôi đi..!
Cả đêm nhúch nhích ..lấy gì ngủ đây....
Thế rồi hai kẻ hai nơi
Phòng ai nấy ngủ lẻ loi canh trường
Nhớ thời gian hảy còn son
Suốt đêm rụt rịt vẫn còn nẹo nhau                 
 
 
Vợ chồng già      
 
 
Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái - cụ bà chỉ huy
Vợ chồng nay đã về già !
Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi
Khó khăn lúc đứng khi ngồi
Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay .
Về hưu rảnh rỗi cả ngày
Cụ bà đổi tính nên hay nói nhiều
Thôi thì cụ nói đủ điều
Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya
Trách ông già: vẫn không chừa
Tính tình gàn dở, khó ưa quá trời
Lỗi ông cụ nhớ thật dai
Lâu lâu lại nhắc một vài tật xưa
Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái cụ bà chỉ huy
Hãy nhìn đèn đỏ đằng kia
Ông mà vượt nó hồn lìa thế gian
Lái xe cốt giữ an toàn
Chạy nhanh lái ẩu là tan thân già
Những ngày hai cụ ở nhà
Đứng ngồi quanh quẩn vào ra đụng đầu
Truyện trò chỉ được vài câu
Thế là các cụ bắt đầu sùng lên
Bà rằng: ông dở chứng điên
Ông rằng: bà mới vô duyên trên đời
Hôm nao khó ở trong người
Không gây nhau thấy buồn ơi là buồn
Gây hoài riết trở thành quen
Gây xong lại nắm tay em cười hòa
Cãi nhau cái thú người già
Không gây không cãi, cửa nhà buồn tênh 

Wednesday, January 11, 2023

THƠ VÀ TÊN BẢN NHẠC

NHAT HOA TREN NET

Tho va Ten Ban Nhac.
Quê em BIỂN MẶN dừa xanh
Sóng tình HOA BIỂN dổ dành người thương

KIẾP NGHÈO một nắng hai sương
LỐI VỀ XÓM NHỎ cuối đường cầu tre
Đượm nồng TÌNH THẮM DUYÊN QUÊ
Rung rinh GÁNH LÚA hẹn thề đêm trăng
NƯƠNG CHIỀU khói toả lều tranh
Vài con BƯỚM TRẮNG lượn quanh liếp cà
HƯƠNG THẦM còn mãi TÌNH XA
BUỒN VƯƠNG MÀU ÁO còn ra nổi này
CON THUYỀN KHÔNG BẾN có hay
THU SẦUCHIỀU TÍM tháng ngày đơn côi
TRĂNG MỜ BÊN SUỐI ngàn đời
Sao MÙA THU CHẾT còn rơi rớt nhiều
ĐÈN KHUYA một bóng cô liêu
MÙA THU CÒN ĐÓ tình yêu ngỡ ngàng
ĐÒ CHIỀU chưa tiễn người sang


 
NỔI LÒNG sao biết THIÊN ĐÀNG ÁI ÂN
TRÚC ĐÀO rụng khắp đầy sân
DUYÊN QUÊ mong gặp một lần cho vơi
NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG trong đời
DẤU CHÂN KỶ NIỆM một thời học sinh
Và TRANG NHẬT KÝ riêng mình
Làm sao có được chuyện TÌNH THIÊN THU
CÔ ĐƠN nhìn GIỌT MƯA THU
Nghe như TUYẾT LẠNH âm u sao đành
Lật từng LƯU BÚT NGÀY XANH
Thấy như LỆ ĐÁ vây quanh NỖI NIỀM
SẦU ĐÔNG chẳng phải của riêng
BÓNG CHIỀU TÀ nhạt, PHỐ ĐÊM hững hờ
ĐÒ CHIỀU chở mấy LÁ THƠ
KHUNG TRỜI TUỔI MỘNGTÌNH BƠ VƠ sầu
Ôi NHỮNG ĐÓM MẮT HỎA CHÂU
NỦA ĐÊM NGOÀI PHỐ nhuốm màu thê lương
MONG NGƯỜI CHIẾN SĨ sa trường
Vào trong CÁT BỤI gíó sương không sờn
Để ai GIẤC NGỦ CÔ ĐƠN
NGƯỜI ĐẸP YÊU DẤU, DỖI HỜN phòng the
Từng đêm TRĂNG SÁNG VƯỜN CHÈ
TRĂNG MỜ BÊN SUỐI nghe se sắt lòng
CÔ ĐƠNTÌNH NHỚ, phòng KHÔNG
NGHÌN TRÙNG XA CÁCH nhớ mong ngập trời
NẮNG CHIỀU giăng sợi đơn côi
GIỌT MƯA TRÊN LÁ khóc đời hợp tan
Bao giờ em bước SANG NGANG
GIỌT LỆ SẦU khóc CHIỀU HOANG VẮNG người
GA CHIỀU, NHƯ GIỌT SẦU RƠI,
TẦU ĐÊM NĂM CŨ biết NGƯỜI VỂ đâu
XÓM ĐÊMTRĂNG RỤNG XUỐNG CẦU
TÌNH BUỒN biến SẮC HOA MÀU NHỚ thương

Cho em ĐÔI BÓNG bên đường
Chung HAI LỐI MỘNG một phương trời hồng
Sá gì ẢO ẢNH, ĐÊM ĐÔNG
NỔI BUỒN GÁC TRỌ chờ mong ngày về
NGĂN CÁCH, MẤY DẬM SƠN KHÊ
ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ trăng thề còn đây
Tình yêu CHIẾC LÁ THU PHAI
LÂU ĐÀI TÌNH ÁI không xây một mình
Từ ngày XẾP ÁO THƯ SINH
ANH ĐI CHIẾN DỊCH đăng trình nặng vai
NGẬM NGÙI cửa đóng then gài
NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH không phai má đào
Lỡ khi BIẾT TRẢ LỜI SAO
TÌNH CHÀNG Ý THIÊP ai sầu hơn ai
Đượm nồng TIẾNG SÁO THIÊN THAI
KHÔNG BAO GIỜ CÁCH NGĂN hai mai đầu
Một lòng ĐỪNG NÓI XA NHAU
NGƯỜI YÊU LÝ TƯỞNG trọn câu vẹn thề
Rồi MỘT MAI QUA CƠN MÊ
HAI VÌ SAO LẠC đi về BẾN MƠ
VẮNG XA vẫn mãi ĐỢI CHỜ
Để em viết tiếp BÀI THƠ CUỐI CÙNG
Có ai THƯONG VỀ MIỀN TRUNG
QUÊ NGHÈO sỏi đá khốn cùng điêu linh
Lòng như KHÚC HÁT ÂN TÌNH
Trãi dài QUÊ MẸ nắng bình minh vui
MƯA TRÊN PHỐ HUẾ sụt sùi
CHO NGƯỜI TÌNH LỠ bùi ngùi vấn vương
VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG
NƯẢ ĐÊM NGOÀI PHỐ lòng TƯƠNG TƯ sầu
Dẫu rằng HAI ĐỨA GIẬN NHAU
Vẫn không như thể QUA CẦU GIÓ BAY
Một lần TỪ GIÃ THƠ NGÂY
Là em NHƯ CÁNH VẠC BAY mất rồi

Dẫu cho CAY ĐẮNG, TÌNH ĐỜI
NGƯỜI EM SẦU MỘNG tuyệt vời yêu anh
Ân tình GẠO TRẮNG TRĂNG THANH
Làm sao NƯỚC MẮT LONG LANH cạn dòng
Bây giờ TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG
NGƯỜI EM XÓM ĐẠO chỉ mong một điều
Thương em HÃYNHỚ NHAU NHIỀU
Hãy xin LÝ LUẬN TÌNH YÊU thế nào
Cũng xin đừng VẪY TAY CHÀO
TÌNH YÊU TRẢ LẠI TRĂNG SAO thật buồn
MỘT LẦN DANG DỞ đau thương
THA LA XÓM ĐẠO thánh đường bơ vơ
Hằng đêm
 QUÁN NHỎ ĐỢI 
CHỜ
Ôm SẦU LẼ BÓNG vần thơ bẽ bàng
Còn đâu HOA SỨ NHÀ NÀNG
Gặp em trở lại CÔ HÀNG XÓM xưa
Còn đâu HUYỀN THOẠI CHIỀU MƯA
NHỮNG NGÀY THƠ MỘNG đón đưa hẹn thề
Em SAO KHÔNG THẤY ANH VỀ
MIỀN TRUNG THƯƠNG NHỚ tái tê lạnh nhiều
ĐÊM TÀN BẾN NGỰ cô liêu
AI RA XỨ HUẾ hắt hiu tháng ngày
Ôi chao THÀNH PHỐ MƯA BAY
KHÓC NGƯỜI TRINH NỬ đắng cay tình đời
HAI PHƯƠNG TRỜI CÁCH BIỆT rồi,
NGẬM NGÙI cắn chặt bờ MÔI TÍM màu
BAO GIỜ TA GẶP LẠI NHAU
NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG giọt sầu ly tan
Anh XIN TRẢ LẠI THỜI GIAN
ĐƯA EM VÀO HẠ thênh thang vùng trời
THÔI thì 
ANH BIẾT EM ƠI
DƯ ÂM ngày MỘNG SẦU đời khó quên
CĂN NHÀ MÀU TÍM êm đềm
MỘT TRỜI THƯƠNG NHỚ làm nên CHUYỆN TÌNH
NÉT BUỒN THỜI CHIẾN điêu linh
Ráng đi em CHUYỆN CHÚNG MÌNH qua mau
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN địa đầu
Trao em ÁO ĐẸP NÀNG DÂU mai này
CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI có hay
ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ tháng ngày héo hon
TÌNH YÊU CÁCH BIỆT mõi mòn
SAO ANH LỖI HẸN em còn đơn côi
Ngày 
MAI ANH ĐI XA RỒI
ĐÒ TÌNH LỠ CHUYẾN bờ môi nhạt nhoà
TÀU ĐÊM NĂM CỦ mấy toa
BIỆT LY như CHUYỆN TÌNH HOA TRẮNG tàn
NỔI LÒNG mang tận quan san
Là như vai nặng HÀNH TRANG GIÃ TỪ
Phương này VẦNG TRÁN SUY TƯ
Xem như PHÚT CUỐI, TẠ TỪ TRONG ĐÊM
Mà SAO EM NỞ ĐÀNH QUÊN
RỪNG CHƯA THAY LÁGỌI TÊN BỐN MÙA
Tiền đồn THÁNG SÁU TRỜI MƯA
Trọn tình thương nhớ CHO VỪA LÒNG EM
Trở về MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM
VÙNG TRỜI NGÀY ĐÓ càng thêm mặn nồng
TẠ ƠN, TRĂNG SÁNG ĐỒI THÔNG
CƠN MÊ TÌNH ÁI phiêu bồng LÃNG DU
Ngõ hồn lạc lối VƯỜN THU
MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ ngục tù con tim
Ngày mai anh BIẾT ĐĂU TÌM
LINH HỒN TƯỢNG ĐÁ im lìm bơ vơ
Đắm chìm BIẾT ĐẾN BAO GIỜ
CHUYỆN NGƯỜI ĐAN ÁO đợi chờ đêm đông
Xin em 
ĐỪNG TRÁCH DIÊU BÔNG
BUỒN VƯƠNG MÀU ÁO má hồng chưa phai
Sao em NHƯ TIẾNG THỞ DÀI
NGHẸN NGÀO đắng GIỌT LỆ ĐÀI TRANG tuôn
Để cho 
TỪ ĐÓ EM BUỒN
NẾU MAI ANH CHẾT chim muôn gọi đàn
TÌNH YÊU VỖ CÁNH băng ngang
GA CHIỀU PHỐ NHỎ đèn vàng xót xa
TÌNH NGHÈO mang 
KIẾP CẦM CA
ĐIỆU RU NƯỚC MẮT phòng trà từng đêm
THỀM TRĂNG còn đọng môi mềm
GIỌNG CA DĨ VÃNG buồn thêm nản lòng
Cho em BẢY NGÀY ĐỢI MONG
SAO ANH KHÔNG ĐẾN phòng không cuối tuần
Anh còn VỌNG GÁC ĐÊM SƯƠNG
CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI còn vương giặc thù
BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT mật khu
Bên RỪNG LÁ THẤP sương mù giăng giăng
Trên đồi HOA TÍM BẰNG LĂNG
NHỚ MẦU HOA TÍM đêm trăng thuở náo
Chuyện tình HÒ HẸN trăng sao
PHÚT ĐẰU TIÊN ắy nghe xao xuyến lòng
LẶNG THẦMHOA RỤNG VEN SÔNG
Ngập ngừng GỎ CỬA hằng mong trao nàng
KỂ TỪ ĐÊM ĐÓ thênh thang
ĐƯỜNG LÊN SƠN CƯỚC vai mang chử tình
Đếm từng sợi 
NẮNG THỦY TINH
TÌNH XA em mãi NHỚ MÌNH ANH THÔI
Đường tình NHẬT KÝ ĐỜI TÔI
THUYỀN MƠ, CHUYỂN BẾN nhẹ trôi im lìm
CHIỀU trên NHỮNG ĐỒI HOA SIM
TÌNH THƯ CỦA LÍNH gởi niềm riêng em
Có loài 
HOA NỞ VỀ ĐÊM
Một loài HOA TRẮNG mang tên là quỳnh
Gót chân NGƯỜI LÍNH CHUNG TÌNH
BẠC MÀU ÁO TRẬN vẫn tình không phai
CHỜ ANH TRỞ LẠI ngày mai
ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ sánh vai TÌNH HỒNG
Bây giờ em THẤY GÌ KHÔNG
Làm sao em biết 
NỔI LÒNG NGƯỜI ĐI
Bây chừ ĐÔI NGÃ CHIA LY
Cho NGƯỜI Ở LẠI CHARLY nghìn trùng
Đường chiều phủ kín MƯA RỪNG
SAO EM KHÔNG ĐẾN trời rưng rưng sầu
Cạn nguồn GIÒNG LỆ THƯƠNG ĐAU
Thương HÀN MẠC TỬ sớm mau lìa trần
PHÙ DU kiếp sống chinh nhân
ĐOÀN NGƯỜI LỮ THỨ, BƯỚC CHÂN ÂM THẦM
Và SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM
Của người TÌNH LỞ TRĂM NĂM đợi chờ
Dẫu rằng 
TÌNH LÀ SỢI TƠ
DẤU TÌNH SẦU vẫn BƠ VƠ cuối tuần
Phương này 
PHIÊN GÁC ĐÊM XUÂN
BUỒN VUI ĐỜI LÍNH trầm luân tháng ngày
chiều nào 
TỪ GIÃ THƠ NGÂY
AI XUÔI VẠN LÝ vui vầy nước non
LỜI THỀ SÔNG NÚI vẫn còn
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN chưa sờn chí trai
TÌNH ANH BIỂN RỘNG sông dài
DẤU CHÂN KỶ NIỆM, 
THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM

NGẮN MÀ HAY




Gửi đến quý hữu vài câu chuyện thật ngắn, thật hay... chạm đến tim, để giải trí cuối tuần.  Chúc tất cả an bình.




Mẹ tôi 
Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ cô độc dắt con lánh nạn khắp nơi.
Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. 
Năm năm sau mẹ mới quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. 
Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.
Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ oà...
Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ ...mẹ lại một mình.


Mẹ ghẻ
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ dằn, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy dượng, đã góa vợ. 
6 tuổi, Lộc về với mẹ ghẻ, làm đủ việc mà vết roi mới chồng lên dấu đòn cũ...
Lộc 15 tuổi, dượng chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi, nên ngày mở cửa mả, cô đuổi khéo:
- Có muốn về với bà ngoại mày không? 
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt: 
- Con đi rồi, mẹ ở với ai?
Sau câu nói ấy, dường như bà mẹ gh
 thì ở lại với nấm mồ, còn cô tôi về, đi chùa, ăn chay. 
Lộc trở thành cậu ấm - rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con thân thương như một phép màu.



Em bé bán vé số
Mười ba tuổi,cha chết. Mẹ lấy dượng. Bé bỏ học đi bán vé số.
Mẹ bảo : - Con liệu nuôi lấy thân, mẹ bất lực.
Bé nghĩ : - Trong cuộc đời này ai khổ như mình ?
Tối nọ bán trúng độc đắc cặp mười cho một ông bằng tuổi cha. Bé vui mừng chạy tới báo tin. 
Nhà vắng. Ông ấy cười cười kiểu dê cụ. Trao một tấm vé trúng thưởng rồi bảo :
- Của em .
Đêm đó bé không về nhà, đau đớn .....
Khuya tỉnh dậy nằm bên ngoài cánh cổng. Bé lần tìm tấm vé. Không còn. Cánh cửa khép chặt ...

Tìm em
Ngày đó, cùng chung xóm nhỏ, em hay rủ tôi chơi trò " bịt mắt bắt dê ".
Sợ tôi ăn gian, em tự tay gấp khăn thật kỷ . 
Vậy mà, chưa hết một vòng sân, tôi đã bắt được em. Em giãy nãy bắt đền, tôi lại chịu thua .
Lớn lên, theo gia đình phiêu bạt kiếm sống khắp nơi, mỗi lần nhìn lũ trẻ chơi trò năm cũ, tôi lại nhớ xóm nhỏ, nhớ em .... da diết ngậm ngùi .
Ngày xưa, chưa giáp một vòng sân..... Bây giờ,có ai bịt mắt đâu sao tôi tìm em, tìm hoài không thấy .


Vết sẹo 

Ngày bé, anh và tôi hay chơi trò cút bắt. Lần nọ tôi té ngã, máu ở đầu gối chảy rất nhiều . 
Anh xuýt xoa theo từng giọt nước mắt của tôi, luôn miệng hứa sẽ che chở tôi suốt đời, không bao giờ để tôi đau nữa .
Lớn lên, anh đi du học, bỏ luôn ý định về nước . 
Ngày mẹ anh mất, anh dẫn một cô gái da trắng, tóc vàng về chịu tang. 
Tôi đứng nép sau bậu cữa, nhìn sang.
Bất chợt vết sẹo ở chân nhức buốt.... 



Đánh đổi 
Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. 
Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.
Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng. 
Tình cờ anh gặp lại chị, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: 
- Anh còn giữ nó?.
Anh nghẹn ngào: 
- Anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.

Quà tặng của Thượng Đế
Cô đã hơn một lần thủ thỉ với mẹ : 
- Anh ấy là món quà quý giá nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho con. 
Lần nào nghe xong mẹ cũng mỉm cười. 
Cô đã yêu, yêu bằng tất cả những gì mà cô có được. 
Cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc sống. 
Với cô, anh là phần đời quan trọng nhất.
Rồi một ngày kia. Thượng đế đến mang món quà của cô đem tặng cho kẻ khác. 
Ðêm nào cô cũng ôm gối mỏi mòn tự hỏi vì sao..... 
Mẹ nằm bên khẽ nén tiếng thở dài. 


Cạm bẫy ở quê nhà
Hai người lấy nhau sau bao nhiêu bầm dập của cuộc đổi đời xa xứ. 
Chị là cô Tú Xương tân-thời, tảo tần mọi việc trong ngoài, giấc mơ một mái ấm gia đình với vài đứa con ngoan. Chị đã toại-nguyện. 
Những tưởng dòng đời cứ thế mà êm trôi. 
Anh muốn về thăm quê hương, thăm mộ phần của thân phụ vắng người chăm sóc. 
Hai tháng dài qua mau, anh về lại, người cứ ngẩn ngơ. 
Một buổi nọ điện thoại cầm tay kêu, anh vừa nghe tiếng nói đã ba bước đi vào phòng đóng cửa lại. 
Chị buồn lắm, nhưng không hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. 
Đúng một năm sau, anh lại khăn gói về quê, chỉ báo cho chị nghe trước có một tuần. 
Chị sửng sờ: 
- Về làm chi nữa? Mới về năm trước.
Anh ung dung bảo, muốn ly-dị. 
Chị khóc, nước mắt tràn như sông như suối. 
Giấc mơ bình yên một đời của chị phút chốc tan thành mây khói.


Tuesday, January 10, 2023

NHẶT LÊN NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ CHƯA BIẾT HÊT ( từ vnexpress.net )

Gọi tên món ăn, tục lệ ngày Tết bằng tiếng Anh

Tết Nguyên đán (Lunar new year/ Vietnamese traditional new year/ Tet holiday) có nhiều món ăn, hoạt động và biểu tượng đặc trưng. Liệu bạn có thể gọi tên tất cả bằng tiếng Anh?

Món ăn

- Savory sticky rice square cake: bánh chưng

Chúng ta không nên gọi "Chung cake", vì "cake" là bánh ngọt. Bánh chưng là bánh mặn nên cần thêm từ "savory", còn "square" là hình vuông và "sticky rice" để chỉ bánh được làm từ gạo nếp

- Pickled small leekds: củ kiệu

- Jellied meat: thịt đông

- Sausages: lạp xưởng

- (Very smooth) pork sausage: giò lụa

- Bitter melon stuffed with mushroom and pork: mướp đắng/khổ qua nhồi thịt

- Pig trotters stewed with dried bamboo shoots: chân giò hầm măng

- Roasted watermelon seeds: hạt dưa

- (Dried) candied fruit: mứt

Nhiều người dùng "jam" để chỉ mứt, nhưng "jam" là mứt dẻo để ăn cùng bánh mì nướng. Các loại mứt ngày Tết là trái cây được làm khô cùng đường, nên gọi là "dried candied fruit", hoặc bạn có thể gọi trực tiếp là candied + tên trái cây. Ví dụ mứt gừng là "candied ginger", hay mứt dừa là "candied coconut".

Hoa đào Nhật Tân, Hà Nội, vào Tết Nguyên đán năm 2020. Ảnh: Giang Huy

Hoa đào Nhật Tân, Hà Nội, vào Tết Nguyên đán năm 2020. Ảnh: Giang Huy

Các biểu tượng, nét văn hóa đặc trưng ngày Tết

- Five-fruit tray: mâm ngũ quả

- New Year's Eve: đêm giao thừa

- Fireworks: pháo hoa

- Peach blossoms: hoa đào

- Yellow apricot blossoms: hoa mai

- Kumquat tree: cây quất

- Orchids: hoa lan

- Chrysanthemums: cúc đại đóa

- New year couplets: câu đối Tết

- Calligraphy pictures: tranh thư pháp

- Lion dance: múa lân

- Dragon dance: múa rồng

Câu chúc, tập tục ngày Tết

- Celebrate the new year: Chào mừng, ăn mừng năm mới

- Tidy and decorate the house: Dọn dẹp, trang trí nhà cửa

- Don't sweep the floor on the 1st day of Lunar New Year: không quét nhà ngày mùng 1

- Give lucky money to: lì xì ai

- First caller/ first Visitor to bring good luck to the family: người xông nhà/xông đất đầu năm

- I hope you have a healthy and successful new year: Chúc bạn năm mới an khang, thịnh vượng

- I hope all your new year's wishes come true: Chúc bạn vạn sự như ý

- Wishing you a new year full of joy, love and inner peace: Chúc bạn một năm tràn ngập tình yêu thương, nhiều niềm vui, và thật bình an

Để chúc ai đó, hãy nói "wishing you" hoặc "I wish you". Cách nói "wish you" dù phổ biến nhưng chưa chuẩn về ngữ pháp, bởi động từ không chia đứng đầu câu kèm chủ ngữ phía sau là cấu trúc của câu mệnh lệnh.

BÌNH THƠ TKB

Về Bài thơ TỪ BÊN NÀY SÔNG PÔ KÔ
 của Nhà thơ Trần Kiêu Bạc

        Charles Baudelaire nói: “Có những con người dung dị, đi đường hai ngày không cần thực phẩm, nhưng không thể thiếu Thơ.” Điều này có quá lắm không?
        Thế nhưng, thi ca thật thế, như là hơi thở của con người, con người từ xa xưa, khi nhìn chiếc lá vàng rơi bên giòng suối, trong cái mênh mông tỉnh lặng của trời đất, giữa cái u tịch của núi rừng và tận cùng niềm thâm cảm đến giữa thiên nhiên và lòng người, trong hoàn cảnh đó và như thế, nếu không có thi ca, thì có cái gì  hơn? Và dòng chảy lai láng đó tưới mát dòng đời, lòng nhân thế mãi tận đến hôm nay.
        Lại thêm, đời sống hằng ngày bây giờ trong thời đại digital, từ nó với nhiều giải trí sáng tạo, tuy vậy khi rảnh rổi bình thản đọc thơ, ngâm thơ, trở về với một thứ ngôn ngữ chọn lọc, huyền diệu thanh thoát  … thì hơn hết thảy, không còn gì thích thú bằng.
        Người Việt Nam ta, vốn sính văn chương, nên thơ xuất hiện rất nhiều trên báo giấy, trên online, thơ có nhiều, thế nhưng cũng rất hiếm khi gặp đươc một bài thơ hay. Trường hợp ít và hiếm có này trong khoảng ba thập niên gần đây, được đền bù bởi một số nhỏ, trong đó có thơ của Trần Kiêu Bạc, được yêu mến bởi độc giả ở hải ngoại và trong nước.
        Trần Kiêu Bạc làm nhiều thơ nhưng cho đến giờ vẫn chưa có thi phẩm được xuất bản, mà có website www.trankieubac.com,đăng tải thơ văn riêng của chính mình. Thơ Trần Kiêu Bạc được viết theo đủ đề tài, dưới nhiều dạng như: Dòng thơ mượt mà viết về Huế, thơ trong máu thịt về Mẹthơ giữa quê người…thì trong đó, còn một  dòng thơ có tên gọi theo tiếng Anh là loco-descriptive poetry hay topographical poetry, chữ này khó chuyển ngữ với từ tiếng Việt tương đương, nên tạm gọi là Thơ cảnh quan, một hình thức y như vẽ phong cảnh (landscape drawing) trong hội hoa. Đó là các bài thơ Trần Kiêu Bạc đặc biệt viết về các dòng sông:sông Vàm Cỏ Đông, Sông Saigon, American River…trong số này có bài thơ hay: Từ bên này sông Pô Kô dưới đây :
    TỪ BÊN NÀY SÔNG PÔ KÔ
Giông bão nhiều, con đến lớp muộn, Thầy ơi!
Sáng nay dòng Pôkô gầm như thú dữ
Mưa rừng đêm tuôn đầy cơn thác đổ
May còn dây treo lơ lửng trên đầu

Bên nầy bên kia nào có xa đâu
Chỉ ngăn cách một dòng sông siêng chảy
Chiếc cầu thân thương ngày xưa đã gãy
Đành làm quen cầu dây mới nầy thôi!

Bên nầy bờ con suy nghĩ ngược xuôi
Nhìn bên đó thấy bạn bè gần lắm
Thầy âu lo trước bảng đen phấn trắng
Chờ con qua bằng may rủi dây treo

Ròng rọc chạy rồi, nguy hiểm chạy theo
Con mỏng manh theo lá trôi mùa lũ
Lúc qua sông như dã quỳ chưa nở
Sẽ vàng tươi hay không nở bao giờ?
Nghệ sĩ xiếc, ngày hai xuất là mơ
Học trò xiếc, ngày đu dây bốn lượt
Một tay cầm văn chương cho khỏi rớt
Tay kia tự cầm sinh mạng nhỏ nhoi

Mùa bão nầy, con thường đến muộn, Thầy ơi!
Kon Tum ướt, dây cầu treo thêm ướt
Xin chờ con, dù trễ thêm giây phút
Con sẽ đến trường dù tay mỏi thân run

Tạ ơn Thầy đứng vững giữa Kon Tum
Dang tay đón học trò trong may rủi
Trong bình thường, chữ bình thường như bụi
Con dị thường, tìm chữ với dây cao

Ước gì được làm con chim Ch’Rao
Xoải đôi cánh nối hai bờ sông nhỏ
Thầy một nửa, ơn cầu dây một nửa
Giữ hình Thầy, thương mãi bóng cầu treo!

TRẦN KIÊU BẠC
Cali, June.11/2010
        Bài thơ trong đó, theo ghi chú của tác giả, được viết vào một đêm không ngủ, xúc động sau khi đọc http://fgt.vnexpress.net/archive/index.php/t-484101.html được biết: Cơn lũ lịch sử vào tháng 9/2009 đã cuốn phăng hàng loạt cầu treo bắc ngang qua sông Pôkô, hàng nghìn người dân ở xã Đăk Nông, Đăk Dục, Đăk Ang... huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum, vượt sông Pô Kô bằng cách “đu mình”trên sợi dây thép ròng rọc mỏng manh như diễn xiếc. Trong số người phải di chuyển bằng cách này, phần lớn là các em học sinh hằng ngày ít nhất hai buổi đến trường,trong đó có em Trần Khắc Văn dẫn em gái là Trần Thị Ánh Tuyết 6 tuổi, học lớp 2B trường tiểu học Đăk Nông (Kon Tum) ra sông Pôkô rồi “treo” em lên dây cáp, thả trượt trên dây vượt sông để đến trường ở phía bên kia bờ.”
        Bài thơ hay gây xúc động này đã được các website trong nước đăng tải lại, như là lời hướng dẫn và thúc dục lương tâm con người, trong việc quyên góp tiền bạc để xây lại cầu vượt qua sông Pô Kô, trị giá khoảng gần 2 tỉ rưởi tiền đồng VN, tương đương trên 125.000 dollars, và công cuộc lạc quyên đã hoàn thành tốt đẹp chỉ trong vòng một thời gian ngắn, để cấp thời xây dựng cầu cho  trẻ em đi học, thay vì đu dây trượt nguy hiểm và có một không hai này. Và như thế, thi ca qua Trần Kiêu Bạc đã hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của nó trong công cuộc thay đổi xã hội.
       Thơ viết về cảnh quan (loco-descriptive poetry,topographical poetry), là thơ diễn tả phong cảnh, sự việc diễn tiến tại một nơi đặc biệt nào đó, nhìn từ xa hoặc trên cao, cộng thêm tán thán hay ta thán, như là thông điệp chính trị tiềm ẩn tác động đến vai trò của xã hội, kinh tế chính trị, văn hóa giả định và định lượng về môi trường và cuộc sống dưới lăng kính đại chúng, khoa học và nhân bản, mà dấu ấn lưu lại như là phản ảnh các chặng đường lịch sử, văn hóa, địa lý, của mỗi một quần tụ, dân tộc, cho về sau.
        Bài Từ Bên Nầy Sông Pôkô, gồm 8 khổ 224 chữ của thể loại thơ hình dung cảnh quan như tranh vẽ, vẽ lên tiếng nói trong im lặng của hội họa, bởi vốn dĩ “thi trung hữu họa” nhưng để lồng vào như một kịch bản sân khấu (tragedy/theatre) dàn dựng đầy màu sắc, âm thanh, ánh sáng và ấn tượng, được miêu tả qua nhiều hình tượng thật: Con sông, chiếc cầu, giông bão, mưa rừng, thác lũ, thú dữ, giây treo, ròng rọc, thầy, bạn bè, sách vỡ, bảng đen, phấn trắng, hoa dã quì, đôi cánh chim Ch’Rao… một cách sống động và tài tình về sự đọ sức giữa thiên nhiên hùng vĩ và con người nhỏ bé, cộng thêm hình tượng hóa thần thoại núi rừng Tây nguyên, cũng như diễn tiến sống động của sinh hoạt cộng đồng khi đối diện với mất mát, khắc khoải, lo âu … cùng chiêm nghiệm  khổ đau, sinh tử của kiếp người theo triết lý, hoặc phản ảnh thực tại cuộc sống thiếu phát triển của đồng bào trên toàn đất nước Việt Nam hiện nay, thì thơ ấy quả là hoàn hảo.
        Người dân sống hai bên dòng sông Pôkô, nhất trẻ em đi học mà không được an toàn, cái chết có thể xảy ra bất cứ lúc nào, khi không còn chiến tranh, thì vẫn có một xã hội như thế ư?
Một tay cầm văn chương cho khỏi rớt
Tay kia tự cầm sinh mạng nhỏ nhoi
        Kiến trúc hoạt cảnh sinh động và cấu trúc ngôn ngữ rượt theo số phận mà học sinh là những diễn viên xiếc ngày đu dây bốn lượt:
Ròng rọc chạy rồi, nguy hiểm chạy theo
        Ở đây có điều đáng nói là, trong số chữ nghĩa ít ỏi của bài thơ, đã gây xúc động, bàng bạc để chùng lại rồi phẩn uất về việc xem nhẹ giá trị sinh mạng con người, lời ta thán về cuộc sống bấp bênh, không an sinh và an toàn, ngay cả đối với trẻ con, trong xã hội Việt Nam hiện nay.
Con mỏng manh theo lá trôi mùa lũ
Lúc qua sông như dã quỳ chưa nở
Sẽ vàng tươi hay không nở bao giờ?
        Kết bài thơ là mơ ước trẻ thơ về thần thoại chim Ch’Rao, trải đôi cánh nối liền đôi bờ, là sức đẩy tuyệt diệu đưa cả hình thức và nội dung của  bài thơ lên cao và hoàn chỉnh của kết cấu hình nhi thượng.
Ước gì được làm con chim Ch’Rao
Xoải đôi cánh nối hai bờ sông nhỏ
Thầy một nửa, ơn cầu dây một nửa
Giữ hình Thầy, thương mãi bóng cầu treo!
        Bài thơ, đọc thì con tim bị thương tổn, ngâm lên thì nghe như nỗi da gà, xem dàn dựng trên sân khấu thì cảm xúc lan tỏa trong hơi thở, hòa nhập trong máu và các dây thần kinh, nó chửa trị được phần nào vết thương bị cấu xé bởi tình cảm và lý tri, bởi vì chính nó nó đã deal với nỗi vui buồn, con tim, khối óc, như tấm gương phản chiếu đời sống, âm hưởng thời đại.
        Phải chăng hình ảnh sông Pôkô hay các con sông khác ở tỉnh Kontum, vùng núi rừng Tây nguyên so ra không xa lạ với tác giả, vì hẳn đã có một thời, nhà thơ từng là một vị quan trấn nhậm nơi phương cương miền Tây nước Việt này, mà những hình ảnh núi rừng nhiệt đới với mưa ngàn thác lũ, đã như in đậm rõ nét trong tâm hồn nhà thơ từ dạo đó, nay chỉ có dịp là thổn thức bung ra. Thơ cốt ở thực, thực là cái chân chính từ con tim, và đây cũng là cái chân thực hàng đầu của thi ca tương tự trường hợp của Mầu Tím Hoa Sim hay Lá Diêu Bông đòi hỏi.
        Văn học thế giới ghi nhận tiêu biểu những bài thơ nổi tiếng như  Cooper's Hill của John Denham, Le semeur của Victor Hugo, bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu, cũng như cổ văn Việt Nam với Đề miếu chàng Trương của vua Lê Thánh Tôn, Qua đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan hay Hương Sơn phong cảnh của Chu Mạnh Trinh thuộc loại thơ tả cảnh quan này.
        Cũng thế, thi ca tiền chiến như Đi chợ Têt của Đoàn Văn Cừ, Tràng Giang của Huy Cận, Hổ nhớ rừng của Thế Lữ, đã đi vào lịch sử văn học. Chừng nào bài thơ hay Từ bên này sông Pô Kô“thốn tâm trí này của nhà thơ Trần Kiêu Bạc, theo ảnh chụp và theo đó đã được phổ nhạc, xây dựng thành hoạt cảnh sân khấu…sẽ dự phần, để làm phong phú thêm loại hình thái thi ca phong cảnh cho Việt Nam, điều này sẽ tùy thuộc độc giả và văn học sử.
        Sau cùng, bài thơ Từ Bên Nầy Sông Pôkô tự chính nó không nói được gì nhiều, nếu người đọc không rõ bối cảnh (topograhical landscape) của nó, nhưng nếu đã rõ, ắt sẽ chạnh lòng, hụt hẩng, bâng khuâng, rồi ta thán cao độ nương theo chủ ý bài thơ về một xã hội bất ổn. Mỗi chữ, mỗi câu trong bài thơ là một loại ngôn ngữ mê hoặc, có một sức nặng quả là đạt tới mức nhuần nhuyễn và nghệ thuật (the best words in the best order) trong văn chương như Samuel Taylor Coleridge đã nói, đã có, và mọi sự yêu thích, quảng bá, lan truyền đều là những động thái gợi hình như nhẹ nhàng rải những cánh hoa bay trong gió trong thung lũng thi ca và chờ đợi âm thanh vang vọng  của nó vậy.
         Trương Thúy Hậu
            August,10/2012