Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Sunday, March 19, 2023
NHẶT HOA TRÊN NET ( Từ WEB QGHC ÚC CHÂU)
Còn Ai Nhớ Cái Gạc-Măng-Rê (Garde-manger) Năm Xưa
Cái garde-manger (gạc măng rê), nếu dịch ra chữ thuần Việt, có thể gọi là cái chạn bát (giọng Bắc), hoặc cái tủ bếp (giọng Nam). Có lẽ loại tủ này xuất hiện ở Việt Nam từ những năm Pháp thuộc, nên người Việt gọi vật dụng thân thuộc này bằng một cái tên rất Pháp: gạc măng rê.
Từ những năm giữa thế kỷ 20, hầu như gia đình người Việt nào cũng có một cái gạc măng rê. Đó là đồ nội thất bằng gỗ được đặt trong nhà bếp dùng để cất trữ thực phẩm, gia vị, dụng cụ nấu nướng,… Ở Việt Nam, nó được thiết kế thành một dạng tủ kệ chia nhiều tầng, nhiều ngăn, dùng để đựng bát đĩa, xoong, nồi, thức ăn. Gạc-măng-rê thường có bốn chân và nhô cao khỏi mặt đất. Để tránh các loại kiến, gián bò lên đồ ăn, người ta thường đặt chén nước (thường là bằng sành sứ) dưới 4 chân tủ.

Tuỳ theo vùng miền và độ giàu nghèo của gia chủ mà cái gạc măng rê có kích thước khác nhau, nhưng thường được đóng thành ba tầng. Dưới cùng là tầng không cánh (hoặc có cánh) để cất trữ xoong, nồi, đồ dùng nấu nướng,.. Tầng giữa có nan gỗ thưa để xếp chén dĩa hoặc đặt để lỉnh kỉnh các loại gia vị nấu nướng. Trên cùng thường để đựng các loại gia vị, đồ khô, thức ăn nấu dùng trong ngày. Tầng này luôn có một lớp lưới bọc kín các mặt tủ kể cả cánh để tránh chuột, gián, ruồi muỗi, côn trùng,… xâm nhập. Tuỳ theo loại tủ mà cách sắp xếp có khác nhau, nhưng phía trước hoặc bên hông tủ thường có giá gài giao và treo một chiếc giỏ chia 2 ngăn để cắm đũa muỗng.

Còn trên nóc tủ, nơi thường được tận dụng đặt để những vật dụng lớn như rổ rá cũng là chỗ ngủ yêu thích của những chú mèo.
Nhiệm vụ của những bà mẹ và các cô con gái trong nhà là giữ cái bếp và cái garde-manger luôn sạch sẽ, gọn gàng…
Tới đầu những năm 2000, cái “gạc măng rê” đã bị thay thế bởi các loại tủ lạnh, tủ chén nhôm, nhựa hiện đại hơn, nhưng trong nhiều gian bếp quê thì gạc măng rê vẫn đứng đó, như chứng nhân của những đổi thay thời thế và chứa đựng thật nhiều kỷ niệm của các gia đình.
Xin chép lại bài viết đong đầy cảm xúc về cái gạc măng rê sau đây của tác giả không rõ tên, có lẽ là một người Sài Gòn xưa…
Những năm 50s, khi dân Saigon chưa có tủ lạnh, trong bếp mỗi nhà đều có cái garde-manger đựng thức ăn.
Garde-manger thường làm bằng gỗ, được đóng thành hai tầng. Tầng dưới trữ đồ khô, đồ linh tinh hoặc dụng cụ để nấu nướng, tầng trên để đồ ăn trong ngày tránh ruồi, dán, kiến, tầng trên cùng để mấy hộp sữa mấy lon guigoz bột, đường hoặc gia vị. Cạnh bên hông trái có một thanh gỗ ngang để giắt dao kéo các loại, còn cạnh bên phải Mẹ tôi treo cái vỉ nướng, cái vá, nắp nồi. Garde Manger có 4 cái chân được đăt trên 4 cái chén cù lao bằng đất nung để chống kiến!
Nhớ lúc còn thơ, sau giấc ngủ trưa, việc đầu tiên là xuống bếp mở cái garde-manger để coi bữa nay Mẹ có mua gì ăn xế hông. Bữa nào hổng có là cái mặt tiu nghỉu, hờn giận hông chịu nói năng đùa giỡn… cả buổi chiều…
Garde-manger có cái mùi rất riêng, cái mùi gỗ cũ ám khói, pha lẫn mùi thức ăn, thực phẩm các loại trong cái nóng oi bức của Saigon… Ấy vậy chứ mỗi lần đi đâu xa về, chị em tui cứ chạy xuống bếp hít lấy hít để cái mùi ở trỏng, lục lọi hết cái tủ, như chỉ để biết chắc mình đã về nhà…

Có nhiều cái, nhiều thứ, có muốn níu giữ cũng chẳng được. Cuộc sống đổi thay vèo vèo thì sứ mệnh của Garde Manger cũng thay đổi theo cho kịp thời đại! Với tôi, cái garde-manger chứa cả một trời kỷ niệm ngọt ngào, như những chén chè đậu, những chiếc bánh dân dã mà tôi hằng yêu thích. Hoặc như khi len lén ăn vụng nửa tán đường của Ngoại để dành, cho đến khi kho cá bà mới phát giác.
Ôi tuổi thơ của tôi…, nó nằm trong cái garde-manger cũ xì này đây!
Đông Kha
Saturday, March 4, 2023
THƠ TKB
ẤM ÁP LỜI THU
Cho nhiều thi sĩ ngắm mơ màng
Gió đưa khung nhớ vào vô tận
Mây gọi mùa thương đến ngút ngàn
Có phải lá rơi đầy kỷ niệm?
Hay là cành động khắp không gian?
Chia nhau cảm xúc thiên nhiên đẹp
Hát mãi lời Thu tiếng chẳng khan!
TRẦN KIÊU BẠC
NHẶT HOA TRÊN NET ( Tuoi Tre Online)
Chiêm ngưỡng sắc màu quê hương qua ống kính nhiếp ảnh nữ
Triển lãm “Quê hương qua ống kính Nhiếp ảnh nữ TP.HCM” do Nhiếp ảnh nữ TP.HCM tổ chức lần 11, tại phòng triển lãm Hội Nhiếp ảnh TP.HCM (số 122 Sương Nguyệt Anh, quận 1) ngày 3-3.
Thiếu nữ dân tộc Mông ở thị trấn Quảng Khê, huyện Đắk Glong, Đắk Nông - Ảnh: ĐÀO HOA NỮ
Bà Ngô Thị Thu Ba, trưởng ban Nhiếp ảnh nữ TP.HCM, cho biết đây là 135 ảnh của 45 chị em được chọn lọc từ những chuyến đi sáng tác thực tế năm vừa qua (sau 2 năm ngưng do dịch COVID-19) tại các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Tây Ninh, Bà Rịa - Vũng Tàu…
Trong các ảnh được triển lãm đợt này có một số ảnh đoạt giải thưởng trong nước và quốc tế như của các tác giả Tố Anh, Xuân Trang, Khánh Phan, Kim Cương…
Những bức ảnh ghi lại những khoảnh khắc đẹp, đa dạng của thiên nhiên, cuộc sống và con người Việt Nam với cảm xúc tinh tế đầy nữ tính, có nhiều sáng tạo trong góc máy, trong cách nhìn.
Bước chân của những người bà, người mẹ, người chị... trong gia đình trải khắp các nẻo đường đất nước, cũng trèo đèo, lội suối, băng rừng và học hỏi những công nghệ mới để ghi lại những khoảnh khắc đẹp của thiên nhiên và con người.
Từ nơi hẻo lánh, vùng núi rừng hiểm trở đến những vùng biển xa xôi, ngoài những chuyến đi sáng tác, các chị cùng các nhà hảo tâm còn làm thiện nguyện ở những nơi mình đi qua.
Dịp này, ban công tác nữ cũng giới thiệu tập sách ảnh online và sách ảnh giấy về 135 tác phẩm và những hình ảnh các chị trong những chuyến sáng tác trong năm qua.
Triển lãm mở cửa đến hết ngày 10-3-2023.
Tuổi Trẻ Online giới thiệu một số tác phẩm của các nhiếp ảnh gia nữ tại triển lãm lần này:
Các tác phẩm tại triển lãm Quê hương qua ống kính nhiếp ảnh nữ nhân dịp Quốc tế phụ nữ 8-3 tại Hội Nhiếp ảnh TP.HCM - Ảnh: T.T.D.
Bức ảnh do tác giả Phan Thị Khánh (Khánh Phan) chụp nông dân thu hoạch bông súng được thuê làm dịch vụ photo tour vào mùa nước nổi ở Long An tháng 10-2022. Tác giả tận dụng nón lá, áo bà ba, bông súng để tạo nên chiếc váy hoa trên mặt nước đầy uyển chuyển và quyến rũ. Bức ảnh này vừa được giải Grandprize - giải thưởng nhiếp ảnh trên không thế giới Skypixel 2023, trị giá 15.100 USD
Nghề truyền thống, tác giả Nguyễn Đào Ngọc Thảo, chụp làng nghề hoa giấy Thanh Tiên ở huyện Phú Vang, Thừa Thiên Huế
Tác giả Phan Thị Thanh Nga chụp làng làm tương bần ở thôn Bần, xã Yên Nhân, huyện Mỹ Hào, Hưng Yên cách Hà Nội khoảng 25km. Đây là làng nghề làm tương nổi tiếng đã có từ rất lâu đời
Mua hoa đón Tết, tác giả Lục Thị Vân Thủy chụp xe xích lô chở khách mua hoa Tết trên đường Trần Hưng Đạo, quận 5, TP.HCM
Nắng ấm mùa xuân, tác giả Lan Hoa, chụp các thiếu nữ Mường hái chè (trà) ở xã Long Cốc, huyện Tân Sơn, Phú Thọ
Lối đi chung, tác giả Phạm Kim Oanh, chụp một trong những chung cư cũ nhất TP.HCM - chung cư Ngô Gia Tự, quận 10
Tác giả Ngô Thị Thu Ba chụp cảnh người dân xem bắn pháo hoa chào đón năm mới sau hai năm dịch COVID-19 tại TP.HCM
Sức mạnh, tác giả Cao Thị Thanh Hà chụp các "lực sĩ" kiến trước nhà mình ở Bình Thạnh, TP.HCM trong những ngày thành phố bị giãn cách
Thành quả lao động, tác giả Kim Chi, chụp nông dân thu hoạch và phơi ớt sau hai tháng xuống giống ở "vương quốc trồng ớt" Cù Lao Tây, huyện Thanh Bình, Đồng Tháp
Saturday, February 25, 2023
THƠ TRẦN KIÊU BẠC
AI XUI MÌNH LẠI NHỚ BIÊN HÒA .
(độc vận)
Ở một nơi xa nhớ quê nhà
Cái nhớ trong lòng thật thiết tha
Lắng sâu từ những luồng hơi thở
Như chạy theo dòng máu chảy qua
Quê nhà chắc còn ai đứng đợi
Buồng tim se lạnh lúc vào ra
Bàn tay như nói lời vẫy gọi
Buông khúc tình gần gọi tình xa
Lẩn trong đám nhớ âm thầm ấy
Có một dòng sông chảy mượt mà
Cỏ non lên mướt xanh tả ngạn
Nước lớn nước ròng cuộn phù sa
Một chút hương thơm lòng hoa bưởi
Thôi thúc lòng ai buổi nắng loà
Cái nhớ chưa trưa sao xế bóng
Nhớ hừng đông sớm đến chiều tà
Gió cứ lẳng lơ ôm sợi nhớ
Mây vẫn chạm vào nỗi xót xa
Lạc trong xứ lạ hồn bối rối
Như đã sinh nhằm cõi người ta
Chưa khóc mà như cay lòng mắt
Thấy đời hiu hắt mấy ngõ hoa
Lòng ai muốn đậu cơn mưa sớm
Để còn vương vấn giọt sương sa
Đêm vắt ngang trời Cù Lao Phố
Ngày theo con nước Đồng Nai xa
Mở ra khép lại tình xa xứ
Ai xui mình lại nhớ Biên Hoà!
TRẦN KIÊU BẠC














