THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Sunday, March 29, 2026

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

Tuesday, March 24, 2026

NHẶT HOA TRÊN NET/ TUỔI GIÀ



Làm thế nào để khỏi giàTác giả Lê Tấn Tài.png


Khi nào các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa? Già là một điều không ai tránh khỏi. Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đã cho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào.Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượng tinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45 tuổi thì một phần ba số lần mang thai sẽ dẫn đến sảy thai.

Angela Epstein đã viết trong DailyMail, tuổi của các bộ phận trong cơ thể bắt đầu suy thoái như sau:

1./ Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi. Khi chúng ta trưởng thành, các tế bào não bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏ lại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con số nầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnh hưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lý người già.

2./ Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55. Ruột tốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có ích sẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổi bộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ gây hại cho các bệnh đường ruột. Táo bón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử, gan, tuyến tụy, ruột non bị suy giảm.

3./ Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổI 65. Người già thường mất kiểm soát bọng đái. Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cả khi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinh nguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửa so với người trẻ tuổi, khoảng 2 cốc ở tuổi 30 và 1 cốc ở tuổi 70. Ðiều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùng đường tiểu.

4./ Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi. Khi người đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mở, sự đầy đặn và kích cỡ của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vú thòng xuống

5./ Phổi lão hóa từ tuổi 20. Sụn sườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng, khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu mô phổi giảm đàn hồi, giãn phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắp và xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng.

6./ Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65. Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ.

7./ Mắt lão hóa từ năm 40 và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn.

8./ Tim lão hóa từ tuổi 40. Khối lượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm, suy tim tiềm tàng, huyết áp tăng dần. Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sự đàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mở đóng vào các thành mạch. Máu cung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Ðàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bị đau tim.

9./ Gan lão hóa từ năm 70. Chức năng chuyển hóa và giải độc giảm. Tuy nhiên gan là một bộ phận gần như không chịu khuất phục tuổi tác. Người ta có thể ghép gan của một ông già 70 tuổi cho một người 20 tuổi.

10./ Thận lão hóa năm 50. Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên.

11./ Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 50. Hệ thống sinh dục nam gồm có: tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đường dẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dương vật. Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác. Khi tuyến tiền liệt tăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểu tiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó.

12./ Xương lão hóa hóa vào tuổi 35. Cho đến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớn rất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương cũ nhưng đến tuổi 35 thì xương đã lão, hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trình già cả tự nhiên.

13./ Răng suy từ tuổi 40. Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần.

14./ Bắp thịt lão hóa từ năm 30. Thông thường bắp thịt khi bị lão hóa thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30 thì tái tạo ít hơn là lão hóa. Ðến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sút giảm từ 0.5 đến 2 % . Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thành chậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương.

15./ Nghe [thính giác] giảm đi kể từ giữa năm 50. Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60.

16./ Da suy giảm kể từ năm 20. Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần.

17./ Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60. Thông thường chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưỡi. Các vị này chúng ta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi và nếm một cách chính xác được nữa.

18./ Sinh sản mất khả năng từ năm 35. Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống.

19./ Tóc lão hóa từ tuổi 30. Thông thường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm 35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngã màu đen xám và rụng dần đi.


Làm thế nào để làm chậm sự lão hóa ?

Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau:

- Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.

- Triệu chứng ít khi điển hình, không ồ ạt, không rõ rệt, nên khó chẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm.

- Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng.


Một số biện pháp làm giảm tốc độ lão hóa:

Học thuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnh thể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con người được bền vững dài lâu.


Vì thế muốn giảm tốc độ lão hóa cần phải:

  • Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnh hưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mối quan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng; phải chú ý cả 3 vấn đề: lẽ sống, lối sống và hành động sao cho khoa học văn minh để loại trừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Ðông y là : hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh, khủng.
  • Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết để nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu giảm các nỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình.
  • Thường xuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, nghe đài, xem TV, internet… đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâm thư giãn, v.v… phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người.
  • Sinh hoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cân bằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữa trong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v… cũng rất quan trọng.
  • Ăn uống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì, hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảm bánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy.
  • Nên nhớ con người là giống ăn ngũ cốc, nên thức ăn cho người phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nên ăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốc hến…
  • Cần có môi trường sống tự nhiên tốt, phần lớn các cụ sống 100 tuổi trở lên đều ở vùng núi, ở nông thôn còn ở thành phố thì rất ít và gốc cũng không phải thành thị.
  • Hiện nay môi trường sống đang bị tàn phá nghiêm trọng đó là tự hủy hoại mình (chặt cây, phá rừng, chất thải, phân hóa học, thuốc trừ sâu….) đã làm mất đi cảnh thanh bình của thiên nhiên, là điều cũng nên hết sức tránh.


Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnh danh là ‘vương quốc của tuổi thọ’ vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiện nay.

10 bài học đó là:

- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau

- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua

- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả

- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần

- Bớt đi xe, năng đi bộ

- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn

- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn

- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.


Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan…

Tóm lại: Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ, có thể điều chỉnh được chiếc đồng hồ sinh học trong con người chúng ta chạy chậm lại, ta cũng có thể giữ bộ máy cực kỳ tinh vi của ta được bền vững lâu dài hơn.

Saturday, February 21, 2026

NHẶT HOA TRÊN NET/ CHĂM SÓC TUỔI GIÀ




CHĂM SÓC TUỔI GIÀ - XIN ĐỪNG NỬA THƯƠNG NỬA NỢ
VŨ THẾ THÀNH 
facebook_1771510917275_7430255326374231336.jpg

1.
   Tôi không hiểu sao, tiếng Việt mình gọi là tình mẫu tử, tình phụ tử - chữ tình bao hàm bản năng trong đó, không thể tách rời. Nhưng hiếu thảo lại là - "lòng" hiếu thảo. Chữ "lòng" mang tính tự nguyện, nên hiếu thảo là lựa chọn của tâm, không phải nghĩa vụ. Tôi không phải là nhà ngôn ngữ học. Tôi chỉ cảm nhận như thế.
   Lòng hiếu thảo có tính phổ quát, dù là tự nguyện, thì hiếu thảo ở đâu, phương Đông hay phương Tây gì cũng thế. Chỉ có điều thể hiện khác nhau.
   Câu chuyện ấy khiến tôi nghĩ, có lẽ mỗi nền văn hóa có một cách riêng để thể hiện lòng hiếu thảo. Tôi đọc được status của một phụ nữ Mỹ chia sẻ chuyện cô đến thăm mẹ ở viện dưỡng lão. Cả tuần cô mới sắp xếp được một ngày đến thăm, tuần nào cũng thế. Khi cô đến, bà cụ đã ngồi chờ sẵn ở sân viện. Hai mẹ con chuyện trò đủ thứ. Khi cô về, bà cụ cũng ngồi ở sân viện, dõi mắt trông theo. Cô lên xe, ngoái lại, vẫn thấy cụ đang nhìn theo. Cô chia sẻ điều này trên Facebook, bằng giọng văn viết vội, không đầu không đuôi, lại sai chính tả. Cô bị ám ảnh bởi đôi mắt "trông theo" của mẹ.
   Tôi cũng bị ám ảnh khi đọc những dòng chia sẻ của cô. Tôi nhớ lại đôi mắt của mẹ tôi, cũng dõi nhìn tôi như thế, khi tôi phải đi công tác xa vài ngày, trong những ngày tháng bà bệnh nặng. Bà sợ không kịp nhìn thấy tôi lần cuối trước khi qua đời.
   Với phương Tây, lòng hiếu thảo không đồng nghĩa với "ở cạnh và tự tay chăm sóc". Bác sĩ và điều dưỡng có chuyên môn chăm sóc tốt hơn. Điều này rất thực tế. Đi làm cả ngày, có khi đi công tác xa, chăm sóc thể nào được, khi tuổi già mong manh.
   Hiếu thảo là làm thế nào để cha mẹ được chăm sóc đúng cách, tự quyết định mà không lệ thuộc con cái. Con cái chỉ cần thỉnh thoảng tới thăm. Và nếu cần, hỗ trợ viện phí cho nhà dưỡng lão.
  Ở ta, ảnh hưởng văn hóa Nho giáo, lòng hiếu thảo bị ràng buộc nặng nề bởi đạo lý và xã hội, và cả sự kỳ vọng của cộng đồng. Chút tiền trợ cấp, theo pháp luật, không nói lên điều gì về hiếu thảo. Chăm sóc cha mẹ già mới là vấn đề.

2.
   Thế hệ con cái bây giờ sống trong đô thị, dù làm việc gần hay xa, đều muốn ở riêng. Mô hình gia đình, tam tứ đại đồng đường hầu như biến mất, may ra còn sót lại đâu đó ở nông thôn.
   Cha mẹ sống chung với một đứa con nào đó cũng đang dần thu hẹp. Lập gia đình là ra ở riêng. Vẫn thỉnh thoảng về thăm nom cha mẹ, vẫn hỏi han qua điện thoại hằng ngày. Nếu ở chung, con cái sẽ chăm sóc cha mẹ theo cách riêng của chúng. Áp lực xã hội còn quá nặng nề, chưa đủ để con cái nghĩ đến đưa cha mẹ già vào viện dưỡng lão, dù là đóng phí không rẻ, tùy dịch vụ.
   Bọn già tụi mình cũng thế. Căn nhà không chỉ là căn nhà, mà đó còn là tài sản chắt chiu, chất chứa biết bao ký ức một thời vất vả, vì bổn phận gia đình. Căn phòng ở viện dưỡng lão dù tiện nghi đến đâu cũng chỉ là nhà thuê, không phải là "home", mà là "house".
   Sự xung đột nửa tây nửa ta như thế quả là một thách thức để thích nghi. Thách thức không chỉ với con cái, mà còn với tuổi già. Con cái chăm sóc chúng ta theo kiểu hiện đại. Còn tuổi già bọn mình mong muốn những gì ở tuổi xế chiều? Khi mà đầu óc lãng đãng, chuyện xưa thì nhớ, chuyện nay thì quên.

   Chúng ta chưa đủ tinh thần để tách rời khỏi căn nhà. Hầu hết người già muốn được sống gần con cháu, không chỉ vì cần giúp đỡ vật chất, mà vì là mong muốn được hiện diện, được nghe tiếng người, được thấy đời sống tiếp nối. Mong muốn đó không phải là "lệ thuộc" vào con cái, mà là một cách níu kéo sợi dây với đời.
   Đôi lúc chúng mang con cái về nhà gửi cả ngày, vợ chồng chúng đi chơi. Vừa là nhờ vả, vừa là ân huệ với tuổi già - mà chắc là ân huệ thiệt. Tuổi già thèm thủ thỉ với trẻ thơ. Chẳng phải chúng ta đã mua bánh kẹo sẵn, chờ đợi bọn trẻ đến đấy sao? Vừa chăm sóc, vừa chiều chuộng, vừa hỏi han. Chỉ có già mới kiên nhẫn lắng nghe, những câu hỏi thật nhanh, và quên thật nhanh của trẻ con. Dù sao, đó cũng là chút chứng tỏ mình còn có ích, con cái mới nhờ vả, chứ chưa vô dụng.
   Có khi mình trông con cho chúng, không đúng như chúng dặn, là bị cằn nhằn. Nghĩ cũng buồn!

   Dù sao, con cái còn quan tâm, chăm sóc đến mình là điều đáng mừng. Dù là quan tâm cho có lệ, hay thỉnh thoảng gọi điện thăm hỏi cũng là điều đáng mừng rồi.
   Nếu có đứa nào tới lui chăm sóc là điều vượt quá mong đợi của tuổi già. Hãnh diện chứ! Nhưng mọi chăm sóc của chúng thường theo xu hướng hiện đại. Có điều gì đó mà đôi khi tuổi già miễn cưỡng nghe theo để khỏi phụ lòng.
   Miễn cưỡng nghe như là chịu đựng… Có cách quan tâm, chăm sóc nào khác không?

3.
   Thỉnh thoảng, con cái đặt "món ngon mẹ nấu", ship về tận nhà cho mình, nhưng chẳng bao giờ chúng đãi người già "món ngon con nấu".
   Con nấu thế này, có ngon như hồi xưa mẹ nấu không? Khẩu vị người già dù đã thay đổi ít nhiều, nhưng trong khoảnh khắc sẽ hồi tỉnh lại. Tuổi già sẽ chỉ bảo, phải làm thế này, thêm thứ nọ mới đúng. Già rồi, đi đứng hết nổi, nhưng cũng cảm thấy mình còn có ích đôi chút, còn "truyền nghề" cho chúng. Niềm vui tuổi già chỉ giản dị thế thôi.
   Nhưng có đứa nào chịu làm "món ngon con nấu" đâu. Chúng đặt hàng vài phút là có "món ngon mẹ nấu". Ký ức ẩm thực tuổi già bị lãng quên!
Người già thèm những món ăn quen thuộc. Thèm để nhớ một thời gian khổ, mà sao hồi đó ngon lạ thường. Món phá lấu, chẳng hạn. Hồi trước, ngày nào rủng rỉnh chút đỉnh, tôi mua đĩa phá lấu. Phần chúng nhiều gấp ba bốn phần mình. Nhìn chúng ăn ngon lành, ăn xong còn thòm thèm. Cha mẹ nào nuốt nổi phần mình nữa.
   Bây giờ thèm, mình mua món phá lấu. Chúng cằn nhằn, chê món phá lấu mất vệ sinh. Ăn nội tạng heo bò làm tăng mỡ máu, có hại cho sức khỏe. Chúng ép mình phải ăn "món ngon mẹ nấu" mà chúng đặt hàng. Có đứa còn ép mình ăn kiêng, chỉ toàn món chay hảo hạng. Không ăn đúng như thế lại cằn nhằn.
   Hồi đó mình thèm món phá lấu, nó cũng thèm. Mình nhường hết cho nó. Bây giờ mình thèm phá lấu, chúng lại bắt mình ăn "nem công chả phượng" như cách chúng nó. Món ăn dĩ vãng của tuổi già đã bị bỏ rơi!

   Tôi làm ở phòng lab, điều chỉnh chính xác từng giọt dung dịch từ burette để định lượng. Bây giờ tay chân vụng về, rót nước từ bình đun vào chai, rơi vãi. Con cái cằn nhằn, nói để chúng làm. Không, tôi muốn tự làm những gì có thể làm được. Các bạn già cũng thế, phải không?
   Thế hệ chúng ta làm cật lực, bất kể ngày đêm chỉ để trang trải gánh nặng gia đình. Bây giờ ngồi không, như kẻ vô dụng. Thật khó chịu!
   Không ít bạn già, theo chân các đoàn thể tôn giáo, đóng góp và giúp đỡ những nơi bị thiên tai, những vùng đói kém. Cũng làm được chút gì đó có ích cho đời.
   Tôi cũng vậy. Tôi vẫn viết lai rai về an toàn thực phẩm, chỉ muốn chia sẻ lại chút kiến thức, không chỉ lý thuyết, mà cả những kinh nghiệm tích lũy suốt mấy chục năm. Có được một người nghe, và làm theo cũng là niềm vui.         Không làm được chuyện lớn cho đời thì làm chuyện nhỏ, dù là rất nhỏ. Còn hơn ngồi than thở và phẫn nộ những chuyện chướng mắt ở đời.
   Gần hết cả đời, chúng ta đã cho đi. Già rồi, có cần gì nữa đâu, mà chỉ sợ mình thành gánh nặng hoặc bị lãng quên. Nếu sợ, đó là sợ tình thương pha lẫn lòng thương hại.
   Các bạn trẻ, xin đừng tước đi niềm kiêu hãnh cuối cùng của tuổi già. Đừng "xả láng" báo hiếu, để rồi chăm sóc quá đáng - Hãy để chúng tôi tự làm. Đừng khuấy động mặc cảm vô dụng tuổi già.

4.
   Quê mẹ tôi không trồng lúa được, vì nước sông dâng cao cả vài tháng, chỉ có thể trồng bắp, khoai, vài loại rau ngắn ngày. Năm 1945, quê mẹ tôi chết đói nhiều lắm, tứ tán cả. Ngay từ hồi tôi 4 tuổi, bà đã dạy tôi phải biết quý hạt gạo. Hạt cơm rơi xuống phải nhặt lên.
   Khi mẹ tôi mất, tôi bỏ lên Đà Lạt. Đêm giao thừa đầu tiên, không có bà bên cạnh. Tôi nâng ly rượu, chợt nhớ "hạt cơm rơi". Tôi ngước nhìn bàn thờ, và tự hỏi - Đời bà gian truân thế nào? Nước sông dâng cao như vậy, khi nước rút, làm sao nhận ra mồ mả ông bà? Bà bỏ lên Hà Nội kiếm sống thế nào? Vào Sài Gòn, bà bán xôi. Tôi chưa bao giờ hỏi bà cách đồ xôi thế nào, chọn nếp ra sao? Còn nhiều câu hỏi trong đầu, nhiều điều tôi muốn biết nữa, nhưng không thể…
   Những năm cuối đời, nếu ai hỏi chuyện xưa, mẹ tôi nói cả giờ. Tôi chỉ miễn cưỡng nghe vài phút, rồi lên lầu. Còn nhiều công việc mưu sinh phải làm. Tôi nghĩ, chỉ cần chăm sóc bà đầy đủ là được.

   Thế hệ chúng ta lớn lên trong chiến tranh - Khổ! Tàn cuộc chiến - Khổ. Khổ đủ kiểu, tùy môi trường xuất thân. Ở cái thời "rau muống bổ hơn thịt bò" - Thật xấu hổ! Có lẽ mấy bà khổ nhất - Cái khổ ngấm ngầm mà dai dẳng. Đó là cầm giỏ ra chợ với chút xíu tiền. Làm sao thu vén cho bữa ăn gia đình. Những năm tháng đó, làm sao ai biết? Mà có ai muốn biết đâu!
   Tuổi già ở nhà là một thế giới khép kín, cô đơn giữa mọi tiện nghi, giữa những "món ngon mẹ nấu", và những cú điện thoại "chăm sóc" quá kỹ lưỡng của con cái. Muốn được chia sẻ, nhưng có ai lắng nghe để chia sẻ? Con cái ư?
   Tôi chỉ nín lặng chấp nhận "quả báo", không dám cưỡng cầu. Nhưng mấy bà thì tâm tư chất chứa đủ thứ. Về nhà dồn nén, dồn nén… Các bạn marketing rất tinh quái, nếu biết số phone, sẽ gọi lại tỉ tê đủ thứ, và chào bán thực phẩm chức năng. Sa bẫy là điều dễ hiểu. Đừng trách tuổi già! Marketing biết lắng nghe họ hơn con cái.
   Già rồi, cổ lỗ sĩ mọi thứ. Dĩ vãng cũng cổ lỗ sĩ. Nhu cầu lắng nghe nhiều nhất, nhưng cũng mong manh nhất. Tôi thì quá muộn rồi! Ai còn cơ hội thì chớ bỏ lỡ.
   Tuổi già muốn được chăm sóc. Muốn chỉ vì gìn giữ sự kết nối, không phải muốn để lệ thuộc. Muốn được làm theo ý nguyện, muốn được tôn trọng, và muốn được lắng nghe, nhưng bất khả.
   Sự lạc nhịp giữa hai thế hệ, những mong muốn chăm sóc tuổi già chỉ là giấc mơ. Tôi biết - Chỉ là giấc mơ thôi. 

Vũ Thế Thành

Wednesday, February 18, 2026

CA KHUC HAPPY NEW YEAR CỦA BAN NHẠC ABBA/ báo DÂN TRÍ

DNews

Sự thật ít biết về “Happy New Year” - ca khúc biểu tượng văn hóa toàn cầu

Mi Vân
00:00/06:08

(Dân trí) - Ra đời vào đầu thập niên 1980, “Happy New Year” đã trở thành giai điệu gắn liền với ký ức của nhiều thế hệ, là bản nhạc quen thuộc mỗi khoảnh khắc chuyển giao năm cũ - năm mới.

Với giai điệu trầm lắng và giàu suy tư, ca khúc vang lên tại nhiều quốc gia mỗi dịp đón năm mới như một lời nhắc về khởi đầu và hy vọng. Khác với không khí sôi động thường thấy của nhạc lễ hội, bài hát mang màu sắc chiêm nghiệm.

Nội dung không xoáy vào niềm vui rộn ràng của thời khắc giao thừa mà tập trung vào cảm xúc sau cuộc vui - khi pháo hoa tắt, khi con người trở về với chính mình để nhìn lại chặng đường đã qua.

Ca khúc "Happy New Year" của nhóm ABBA (Video: YouTube).

Sự pha trộn giữa lạc quan và hoài niệm tạo nên chiều sâu cảm xúc đặc biệt cho Happy New Year, chạm tới tâm lý chung của nhiều người khi đứng trước cột mốc thời gian mang tính biểu tượng: Tạm biệt năm cũ và đón chào năm mới.

Được viết trên nền nhạc nhẹ nhàng, giàu chất ballad với piano và hòa âm mềm mại, ca khúc tạo nên bầu không khí tĩnh lặng, phản chiếu cảm giác trống trải và nỗi cô đơn hiện sinh trong khoảnh khắc “tiệc tàn, rượu cạn”.

Giai điệu không phô trương nhưng đầy cảm xúc giúp bài hát sống bền bỉ từ năm này qua năm khác. Tại Việt Nam, Happy New Year gần như đã trở thành một phần không thể thiếu vào mỗi dịp Tết.

Ca từ bài hát chứa đựng niềm hy vọng xen lẫn chút luyến tiếc về những điều chưa trọn vẹn. Chính ý nghĩa nhân văn ấy đã giúp tác phẩm vượt qua giới hạn của một ca khúc mùa vụ để trở thành biểu tượng tinh thần cho những khởi đầu mới.

Sự ra đời khác biệt của một ca khúc lịch sử

Happy New Year được sáng tác và thu âm vào năm 1980 khi nhóm nhạc Thuỵ Điển ABBA thực hiện album Super Trouper. Đây là giai đoạn nhóm đang ở đỉnh cao danh vọng, nhưng đời sống riêng của các thành viên lại xuất hiện nhiều rạn nứt. Björn Ulvaeus và Agnetha Fältskog ly hôn vào năm 1979, còn Benny Andersson và Anni-Frid Lyngstad cũng dần đi đến hồi kết của hôn nhân.

Sự thật ít biết về “Happy New Year” - ca khúc biểu tượng văn hóa toàn cầu - 1

"Happy New Year" gắn liền với thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp của nhóm ABBA (Ảnh: News).

Không khí tại phòng thu Polar Studios (Stockholm, Thụy Điển) khi ấy không còn sự hưng phấn như thời Dancing Queen, mà thay vào đó là sự lắng đọng và nhiều dồn nén nội tâm. Album Super Trouper của nhóm vì thế mang màu sắc hướng nội rõ rệt hơn.

Ít ai biết rằng ca khúc Happy New Year khởi nguồn từ một ý tưởng mang tính châm biếm. Tháng 1/1980, tại Barbados (Thuỵ Điển), Björn và Benny phác thảo một bài hát có tên Daddy Don’t Get Drunk on Christmas Day (Bố ơi, đừng say xỉn vào ngày Giáng sinh), dự định là bản nhạc đồng quê nói về bi kịch gia đình dịp lễ. Tuy nhiên, họ nhận ra chủ đề này quá cụ thể và không phù hợp với hướng đi nghệ thuật của nhóm.

Việc giữ lại giai điệu và thay đổi hoàn toàn phần lời trở thành bước ngoặt. Nam nhạc sĩ Björn Ulvaeus đã nâng tầm ca khúc thành một tự sự về thời gian và nhân loại, chọn thời điểm đầu năm - khoảnh khắc giao thoa nhạy cảm nhất - làm bối cảnh.

Sự thật ít biết về “Happy New Year” - ca khúc biểu tượng văn hóa toàn cầu - 2

ABBA tan rã vào năm 1982, để lại nhiều tiếc nuối cho người hâm mộ (Ảnh: News).

Phần thể hiện chính thuộc về Agnetha Fältskog với giọng hát trong trẻo nhưng chất chứa nhiều tâm sự, góp phần định hình sắc thái trầm lắng cho tác phẩm. Không giống nhiều bản nhạc disco sôi động khác của ABBA, Happy New Year tập trung vào cảm xúc và thông điệp hơn là nhịp điệu, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong sự nghiệp của nhóm.

Ban đầu, bài hát không được phát hành rộng rãi dưới dạng đĩa đơn quốc tế do tính mùa vụ. Tuy nhiên, theo thời gian, ca khúc liên tục được phát vào mỗi dịp cuối năm và dần trở thành lựa chọn quen thuộc trên toàn thế giới.

Dù không giành các giải thưởng lớn như Grammy hay lập thành tích nổi bật trên các bảng xếp hạng truyền thống khi mới ra mắt, Happy New Year lại chứng minh sức sống bền bỉ trên các nền tảng số. Hiện, ca khúc đạt hơn 85 triệu lượt phát trên nền tảng nghe nhạc trực tuyến Spotify và hơn 117 triệu lượt xem trên YouTube, cho thấy sức lan tỏa vượt thời gian.

Sau hơn 4 thập niên, Happy New Year không chỉ là một bản nhạc đánh dấu thời kỳ huy hoàng của ABBA, mà còn là lời tự sự giàu cảm xúc mỗi dịp năm mới.

Ca khúc gắn liền với một nhóm nhạc huyền thoại

ABBA được thành lập vào năm 1972 tại Thụy Điển, gồm 4 thành viên: Agnetha Fältskog, Björn Ulvaeus, Benny Andersson và Anni-Frid Lyngstad. Tên nhóm được ghép từ chữ cái đầu trong tên của bốn thành viên.

Nhóm vươn tầm quốc tế sau chiến thắng tại cuộc thi tìm kiếm tài năng âm nhạc châu Âu Eurovision Song Contest 1974 với ca khúc Waterloo. Từ đó, ABBA liên tiếp cho ra đời nhiều ca khúc đặc sắc khác như Dancing Queen, Mamma Mia, Fernando, The Winner Takes It All và Happy New Year.

Sự thật ít biết về “Happy New Year” - ca khúc biểu tượng văn hóa toàn cầu - 3

ABBA đánh dấu kỷ nguyên hưng thịnh của nhạc pop sôi động tại châu Âu (Ảnh: Variety).

Sự kết hợp giữa hai giọng nữ đặc trưng cùng khả năng sáng tác - sản xuất của hai thành viên nam đã tạo nên phong cách âm nhạc riêng biệt, đưa ABBA trở thành biểu tượng pop Thụy Điển trên toàn cầu. Với hàng trăm triệu đĩa được bán ra, nhóm nằm trong số những nghệ sĩ có doanh số cao nhất mọi thời đại.

Triết lý âm nhạc của ABBA có thể gói gọn trong một nguyên tắc: Giai điệu phải chạm tới trái tim trước khi lời ca được cất lên. Benny Andersson và Björn Ulvaeus thường sáng tác phần nhạc hoàn chỉnh trước, sau đó mới phát triển ca từ sao cho hòa quyện tự nhiên với cảm xúc của giai điệu.

Âm nhạc của ABBA nổi bật nhờ cấu trúc pop chặt chẽ, hòa âm tinh tế và khả năng kết hợp giữa tiết tấu sôi động với nội dung ca từ mang chiều sâu. Các thành viên từng chia sẻ rằng họ không cố gắng chạy theo xu hướng, mà tập trung tạo ra “những bài hát hay nhất có thể”. Sự trung thành với giá trị cốt lõi ấy giúp âm nhạc ABBA vượt khỏi khuôn khổ thời đại, tiếp tục được thế hệ trẻ yêu thích.

Những ngã rẽ bình lặng sau ánh hào quang

Năm 1982, nhóm bất ngờ thông báo tan rã, để lại sự tiếc nuối trong nhiều thế hệ khán giả. Từ đó, thành viên Agnetha Fältskog lựa chọn cuộc sống tương đối ẩn dật tại Thụy Điển. Bà thỉnh thoảng phát hành album solo (cá nhân) và xuất hiện trong một số dự án âm nhạc đặc biệt, song chủ yếu dành thời gian cho gia đình và đời sống cá nhân.

Trong khi đó, Björn Ulvaeus tiếp tục hoạt động mạnh mẽ trong lĩnh vực sáng tác và sản xuất. Ông là một trong những người đứng sau thành công của vở nhạc kịch Mamma Mia! - dự án đưa âm nhạc ABBA trở lại mạnh mẽ trên sân khấu và màn ảnh rộng. Những năm gần đây, Björn còn tham gia các hoạt động thúc đẩy bản quyền âm nhạc và đổi mới ngành công nghiệp sáng tạo.

Sự thật ít biết về “Happy New Year” - ca khúc biểu tượng văn hóa toàn cầu - 4

Các thành viên của ABBA bất ngờ tái hợp và thực hiện album mới vào năm 2021 (Ảnh: Variety).

Benny Andersson vẫn duy trì đam mê sáng tác. Ông điều hành phòng thu riêng tại Stockholm, viết nhạc cho phim, sân khấu và các dự án giao hưởng. Benny được đánh giá là linh hồn âm nhạc của ABBA, với khả năng hòa âm và xây dựng giai điệu giàu cảm xúc.

Anni-Frid Lyngstad (Frida) sống kín đáo hơn, tham gia các hoạt động thiện nguyện và bảo vệ môi trường. Bà từng phát hành một số album solo và vẫn giữ mối liên hệ thân thiết với các thành viên còn lại.

Hiện tại, các thành viên ABBA đều ở độ tuổi ngoài 70 nhưng vẫn được xem là biểu tượng sống của nhạc pop thế giới. Họ chọn nhịp sống chậm rãi hơn nhưng tầm ảnh hưởng vẫn sâu rộng thông qua các sản phẩm âm nhạc, sân khấu và điện ảnh.

Năm 2021, bốn người bất ngờ tái hợp trong album Voyage và dự án biểu diễn công nghệ cao tại London (Anh), đánh dấu màn trở lại của nhóm nhạc huyền thoại sau gần 40 năm. Đây không chỉ là cú hích thương mại mà còn là lời khẳng định rằng vị thế bền vững của ABBA trong lịch sử âm nhạc đại chúng.