NHỚ MÀU MẮT EM TRONG .
Không còn cách nào giữ được mắt em trong
Như sợi thạch quấn nhau trong chén thạch chè thơm lạnh
Anh nhớ lắm, mắt gì trong mà thường lơ đãng
Nhưng mỗi khi liếc qua như thấy cả lòng người
Giá mà chiều mưa đừng hắt vào hai trái tim côi
Mình đâu tình cờ gặp nhau nơi thạch chè Hiển Khánh
Anh thích lắm sợi thạch trong hơn kính
Lại sợ thạch vay hoài màu mắt em trong
Bây giờ xa nhau anh vẫn nhớ mắt em vô cùng
Vẫn đêm đêm mơ về đôi mắt ấy
Đôi mắt trong một thời làm tim anh thức dậy
Rung động đầu đời chỉ biết từ mắt em thôi
Anh nhớ ra rồi vẫn đôi mắt xa xôi
Đêm chia tay mắt không thèm trong vắt nữa
Một giọt buồn rơi là mây che phân nửa
Em khóc giọt mưa rừng sao giữ được mắt ngày xưa
Saigòn bây giờ còn khát những cơn mưa
Hiển Khánh vẫn ươm chén chè thơm ngọt
Màu thạch muôn đời vẫn còn trong suốt
Chỉ tiếc không còn màu mắt em trong !
TRẦN KIÊU BẠC
No comments:
Post a Comment