SÀI GÒN TRONG KHÚC NHỚ QUÊN .
Có nhớ hay quên cũng là Sàigòn
Phố nghiêng vai chào nhau mừng buổi sáng
Một góc café phần ba ly pha đậm
Một mình thả trôi vị đắng cuộc đời
Không là phố quen của tuổi hai mươi
Phố cũ khác xưa, người về lạ lẫm
Những đổi thay đến từng con hẽm
Ngóng thật lâu chưa biết ngõ ra vào
Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Chiếc xe già nua mỏi hơn thời trước
Người đạp xe quen gội tóc muối tiêu
Nhớ thật nhiều và quên cũng thật nhiều
Không thể quên phần ba ly cà fé đậm
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm
Sài gòn vẫn Sài gòn lẫn lộn nhớ quên
Trong nỗi quên đã nẩy mầm niềm nhớ
Bởi ngàn năm Sài gòn trong hơi thở
Trái tim xa quê nhịp đập vẫn Sài gòn .
TRẦN KIÊU BẠC
No comments:
Post a Comment