|
RAY RỨT KHÚC KINH BUỒN
|
|
|
|
Đêm đặc quánh chảy
đen qua lòng đất
Chiều tơ vàng gió khẻ quét sân ga Lữ khách ôm chuổi ngày buồn cao ngất Buổi chia tay quên rót chén quan hà! Theo vó ngựa đã đành thân lãng tử Bóng quê hương da diết mộng quay về Dốc phong sương ngăn bàn chân kiếm sĩ Nhạc u hoài vẳng tiếng sáo Trương Chi Thoảng bên trời mang cuộc đời dâu bể Lơ lững hồn quanh chiếc bóng Mỵ Nương Cuộc phù sinh còn nỗi đau trần thế Lời thực hư chưa khép chuyện hoang đường Còn ray rứt khúc kinh buồn chưa đọc Bóng tình nhân đã trả lại tình nhân Đau một chút sao bồi hồi buồn khóc? Mắt dõi trông bóng xế cửa đường trần Vẫn thèm hát bài tình ca quê Mẹ Dẫu đơn côi tám nẽo cách xa mù! Lãng tử ơi ! Đêm buồn ghe tiếng dế Có mơ về cố quốc những ngày xưa? TRẦN KIÊU BẠC |
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Sunday, March 25, 2012
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment