|
THƠ BUỒN CHO THƠ ĐI LẠC
|
|
|
|
Vào trang Web lạ thấy thơ tôi
Chữ ngả chữ nghiêng chữ ngậm ngùi Bên dưới lại đề tên người khác Nghĩ lại thơ mình cũng nổi trôi Thơ mình đi lạc mình đâu biết Ba phần còn lại một phần thôi Người ta bắc cóc thơ đem nhốt Trong chiếc lồng son cửa sáng ngời Thơ tôi nghèo lắm nhưng chung thủy Vẫn ở quanh tôi dẫu khóc cười Sao nỡ cho thơ sầu ly cách Thơ mất tôi như người xa người Tôi nghèo, thơ chỉ dăm ba chữ Nhưng quý còn hơn vốn vàng mười Tôi lạc mất thơ đêm không ngủ Vào ra nào biết tiếng cười tươi Người ta giàu lắm thơ vung vải Mất một bồ thơ chẳng bồi hồi Tôi mất thơ đi dù một chữ Lòng buồn chưa biết thuở nào nguôi Sao không đánh cắp thơ người khác Kẻ chẳng qúy thơ, mất vẫn cười Lại nhằm thơ tôi giây đi lạc Sao bắt thơ tôi biệt cõi đời Tôi biết thơ mình đầy nghĩa khí Cố đòi cho được tự do thôi Vốn tính khoan hoà tôi đâu nỡ Chỉ mặt gọi tên kẻ biếng lười Không chịu suy tư không chịu viết Chờ thơ đi lạc bắt về chơi Lấy lẽ Công Bằng đem phân xử Thì nên chú thích trong ngoặc đôi "Thơ nầy trích từ Trần Kiêu Bạc" Tôi rất vui và người cũng vui Thơ tôi mai mốt còn đi lạc Vẫn mãi của tôi, vốn vàng mười. TRẦN KIÊU BẠC |
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Sunday, March 25, 2012
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment