|
SINH NHẬT, Ý NGHĨ VỤN CÒN LẠI
Ngọn nến hôm nay biết giận hờn
Cháy như tranh vẽ nhạt màu sơn
Hai ngọn đứng nghiêm chào tuổi cũ
Một bầy nến mới đợi gọi tên
Đếm những hàng đèn im tiếng thở
Vẫy chào một tuổi vội đi qua
Buồn xâu từng chuỗi xâu từng chuỗi
Rót vào ly trống những xót xa
Thời gian có phải là dao nhọn
Gọt giũa cho đời thấy biển dâu
Tiếc rẽ tuổi đời qua như bão
Nên hàng nến nhỏ cháy thật lâu
Không phải hôm nay nến giận hờn
Mà chính lòng mình khoác khói sương
Đứng trên làn khói nhìn ngang dọc
Tưởng như dòng sáp chảy qua hồn
Nhìn qua trong suốt đáy ly không
Thấy tuổi thơ như khối vàng ròng
Nghe lại lời ru bên võng Mẹ
Ngửi mùi hương đậm thuở thanh xuân.
TRẦN KIÊU BẠC (8/8)
|
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Friday, August 8, 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment